310. Chương 310: Sói Xông Pha (p2)

Trạch Thiên Ký

Chương 310: Sói Xông Pha (p2)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 310 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiết Tụ lại trầm mặc một lát, nói:
- Ôm chặt một chút.
Thất Gian khẽ 'ừ' một tiếng, rồi hai tay vòng ra phía trước ôm chặt lấy cổ Chiết Tụ, đầu tựa vào vai hắn.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Chiết Tụ hít một hơi thật sâu, chân nguyên cuồng bạo trong cơ thể vận chuyển, cố gắng đẩy lùi độc tố Khổng Tước Linh, rồi cúi người xuống, bắt đầu di chuyển.
Theo động tác của hắn, hai đầu gối cong xuống một cách kỳ lạ.
Đôi giày trên chân hắn bục nát, những móng vuốt sắc bén mọc ra từ lớp lông, cắm sâu vào vách đá cứng rắn, phát ra tiếng 'ken két'.
Cùng lúc đó, hai má và hai bên cổ hắn mọc ra vô số sợi lông thô ráp, cứng rắn.
Con ngươi của hắn vì yêu hóa mà đỏ quạch, sâu bên trong đồng tử, độc tố màu lục cuộn trào, tạo thành một màu sắc cực kỳ kỳ lạ.
Trông như quả chanh vừa kết trái, vô cùng chua chát, có thể kích thích vô số tinh thần.
- Sợ không?
Hắn hỏi.
Thất Gian không trả lời, chỉ ôm chặt hơn một chút, tựa vào cũng chặt hơn một chút.
Chiết Tụ dường như có chút bất ngờ, yên lặng một lát, khóe môi khẽ nhếch lên, hẳn là đang mỉm cười.
Nếu Trần Trường Sinh nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn không nhớ mình từng thấy Chiết Tụ cười bao giờ.
Đáng tiếc là, lúc này Thất Gian lại vùi mặt vào cổ hắn, nên không nhìn thấy cảnh này.
Chiết Tụ không nói gì thêm, ôm chặt hai chân Thất Gian, rồi lao thẳng xuống dưới vách núi.
Cát đá văng tung tóe, đá vụn bay loạn xạ.
Chiết Tụ cõng Thất Gian trong núi hoang, điên cuồng chạy. Mỗi bước chân của hắn đều cắm sâu vào vách núi đá cứng rắn, tiếp đất vô cùng vững chắc.
Độc tố Khổng Tước Linh làm tổn hại thị giác của hắn, nhưng không ảnh hưởng đến các năng lực khác.
Khả năng cân bằng và tốc độ gần như hoàn mỹ mà Lang tộc có được sau khi yêu hóa, khiến cho việc chạy trốn trở nên vô cùng thuận lợi. Cùng với bản năng thích ứng hoàn cảnh, sức mạnh của hắn đạt đến mức độ khó có thể tưởng tượng được.
Chỉ trong chốc lát, hắn cõng Thất Gian trên lưng, đã lao xuống dưới vách núi.
Cách đó vài dặm, trên sườn núi kia, cặp ma tướng phu phụ rõ ràng không ngờ tới bọn họ lại chọn phương thức này, dùng hướng này để phá vây. Chúng khựng lại một lát rồi mới tiếp tục truy kích.
Cùng với tiếng 'ầm ầm', vách núi khẽ rung chuyển, hai bóng hình như rồng theo sát lao tới.
- Phía nam, vị trí chẩn tinh, bốn dặm.
Thất Gian thu lại tầm mắt, dùng giọng nói yếu ớt chỉ dẫn:
- Ba trăm, hai trăm bốn mươi, hai trăm, một trăm bảy mươi, thềm đá, góc bốn mươi mốt độ, chuẩn bị... nhảy!
Chiết Tụ như một con sói trẻ tuổi, cõng Thất Gian trên lưng, điên cuồng chạy giữa vùng sơn cước, hóa thành một bóng xám, phóng tới phía trước hơn mười trượng, trực tiếp nhảy lên thềm đá đối diện.
Thất Gian cảm nhận được chấn động truyền đến từ phía dưới, bụng đau nhức, nhưng vẫn chịu đựng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, yếu ớt nói:
- Đi thẳng bốn trăm trượng, vào rừng?
Toàn bộ tâm trí Chiết Tụ lúc này đều tập trung vào việc chạy trốn, không trả lời, chỉ gật gật đầu.
Thất Gian một lần nữa ngóc đầu tựa vào vai hắn, cảm nhận được chấn động không ngừng truyền đến, nhìn khu rừng ngày càng gần, hai tay càng bám chặt, tâm tình cũng càng thêm căng thẳng.
Không nhìn thấy đường, lại cõng theo một người bị trọng thương, vẫn phải dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.
Hơn nữa lại là giữa núi hoang.
Điều này thật điên rồ.
Chiết Tụ lại làm một việc điên rồ như vậy.
Sự điên rồ ấy tất nhiên phải trả giá rất nhiều.
Cho dù hắn đã yêu hóa, nhưng Thất Gian vẫn dùng hết tất cả khả năng để tính toán, không ngừng chỉ đường, vẫn không tránh khỏi việc té ngã, hơn nữa ngã rất mạnh.
Nhưng tựa như đã nói trên vách núi, mỗi lần té ngã, hắn đều không hề ngừng nghỉ mà bò dậy, rồi tiếp tục chạy trốn.
Bởi vì chỉ có điên cuồng chạy trốn bất chấp mạng sống như vậy, mới có thể sống sót.
Vài lần đầu tiên ngã sấp xuống, Thất Gian đều vô thức nhắm mắt lại. Nhưng sau đó, hắn không hề nhắm mắt nữa, bởi vì mỗi lần ngã, trước khi chạm đất, Chiết Tụ đều dùng thân thể dũng mãnh và khả năng điều chỉnh tư thế để chịu đựng phần lớn thương tổn, cố gắng hết sức không để hắn bị bất cứ tổn hại nào.
Bất kể bọn họ ngã xuống đất hay ở đâu, là đất hay cát, là nước hay sỏi đá cứng rắn, thậm chí cả trên vách núi sắc bén.
Thất Gian không hề nhắm mắt, không phải vì sự bảo vệ của Chiết Tụ khiến hắn không còn sợ hãi nữa, mà là hắn muốn dùng hết khả năng để nhìn rõ con đường phía trước hơn một chút, hy vọng Chiết Tụ có thể ít ngã hơn vài lần.
Trên người Chiết Tụ đã đầy vết thương, máu tươi không ngừng chảy xuống.
Hắn nhắm mắt, cúi đầu, trầm mặc, tiếp tục chạy như điên.
Thất Gian ôm chặt hắn, đôi mắt đã đỏ hoe.
Nàng muốn khóc.
Nhưng hắn đã nói đừng khóc.
Nàng nghe lời.
Vì thế nàng không khóc.
Một đường chạy trốn khỏi sự truy đuổi.
Nhìn thấy Mộ Dục, nhưng không cách nào tiếp cận, chỉ có thể đi về phía trước.
Cuối cùng, không còn đường để đi.
Chiết Tụ cõng Thất Gian đi đến mảnh thảo nguyên bên ngoài, cuối cùng bước chân chạy trốn cũng dừng lại.
Lưu Tiểu Uyển và Đằng Tiểu Minh cũng dừng bước chân truy kích.
Cặp ma tướng phu phụ nhìn thấy vầng thái dương từ xa sắp sửa hạ xuống, rồi nhìn bóng dáng thiếu niên phía trước, trong mắt toát ra vẻ bội phục.
Chiết Tụ cúi đầu, không ngừng thở hổn hển.
Mồ hôi và máu trên người hắn loang lổ khắp nơi, làm bết dính bộ lông rối rắm vào một chỗ, trông khá chật vật.
Thất Gian tựa vào vai hắn, dán mặt vào bộ lông cứng rắn. Rõ ràng hẳn là rất không thoải mái, nhưng nàng lại cảm thấy rất mềm mại.
- Thật xin lỗi.
Nàng chân thành nói:
- Ta không chỉ đường tốt.
Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói:
- Là do ta chạy không đủ nhanh.
Từ xa, mặt trời vẫn chưa lặn xuống, thủy chung còn treo ở chân trời, không biết vì sao không hoàn toàn bị đường chân trời nuốt chửng.
Trên thảo nguyên rộng lớn, dưới ánh nắng chiều hiện ra kim quang, giống như quảng trường Thần Quốc.
Nơi đó là trung tâm Chu Viên, thần bí nhất, cũng là nơi hung hiểm nhất –– trong truyền thuyết là thảo nguyên mặt trời không lặn.
Mấy trăm năm qua, đã từng có rất nhiều tu hành giả có ý đồ tiến vào vùng thảo nguyên này, nhưng những người đi vào đều không thể sống sót quay trở về, chỉ để lại một vài tin đồn.
Nhắc tới cũng rất kỳ lạ, nếu thật sự không có ai có thể sống sót rời khỏi vùng thảo nguyên này, vậy thì những lời đồn đó từ đâu mà có?
- Tiếp theo, chúng ta đi đâu?
Thất Gian nhẹ giọng hỏi.
Đi về phía trước là vùng thảo nguyên, là tử địa.
Quay lưng lại, đó là chiến đấu, cũng là tử vong.
Tựa như Đường Tam Thập Lục và Trần Trường Sinh từng nói ở Thanh Đằng Yế, Thất Gian là một đứa trẻ rất nhu nhược.
Nhưng dù sao hắn cũng là đệ tử của Ly Sơn Kiếm Tông, hơn nữa hắn là đệ tử cuối cùng của chưởng môn Ly Sơn, thứ treo ở eo hắn chính là Ly Sơn Pháp Kiếm.
Theo nhận định của hắn, nếu phải chết, vậy thì đương nhiên phải quay lưng lại để có một trận chiến đấu cuối cùng.
Chiết Tụ không quay lưng lại, cũng không hỏi ý kiến của hắn. Hắn quay lưng về phía thảo nguyên kia, bước nhanh tới.
- Không ai có thể sống sót mà đi ra khỏi vùng thảo nguyên này.
Thất Gian nói.
- Ta không phải người, ta là Sói.
Chiết Tụ nói:
- Thảo nguyên là nhà của ta, ta không tin có thảo nguyên nào có thể vây khốn ta.
Thất Gian không nói gì thêm, ôm hắn, có chút thoải mái tựa đầu vào vai hắn.
Trong thảo nguyên khắp nơi đều là cỏ dại giống nhau, không có gì ngăn trở, không cần phải chỉ đường cho hắn nữa.
Vậy thì, cứ đi thôi, đi bao xa cũng được, đi bao lâu cũng được.
Cho dù là đường chết, có người đi cùng, cũng muốn đi đến tận cùng để xem một chút.
Cỏ dại cọ xát vào quần áo của bọn họ, phát ra tiếng sột soạt.
Từ xa, thái dương vẫn không lặn xuống.
Quật cường giống như bọn họ.