Chương 36: Dâm Tặc? Phế Vật?

Trạch Thiên Ký

Chương 36: Dâm Tặc? Phế Vật?

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc trở về Quốc Giáo học viện, cả người Trần Trường Sinh nồng nặc mùi rượu, thần sắc mơ màng, đôi mắt khẽ híp, bước đi đã xiêu vẹo. Chuyện liên quan đến Thanh Đằng yến cũng bị hắn vứt ra sau gáy, chẳng còn nhớ gì nữa.
Tàng thư quán không có ánh đèn, vì hắn không ở đây nên Quốc Giáo học viện tự nhiên vắng lặng như thường lệ. Hắn đi tới ven hồ, xung quanh yên tĩnh không một bóng người, chỉ có ánh sao như đang chìm nổi trong làn nước trong suốt. Bóng rừng cây bên kia bờ đã không còn nổi bật trong đêm, làn gió nhẹ nhàng khoan khoái lướt qua mặt hắn.
Hắn đứng trên hòn đá ven hồ, ngẩng đầu ngắm nhìn ánh sao rực rỡ trên bầu trời, nhìn rất lâu. Sau đó, hắn lại nhìn ánh sao trong hồ nước, cũng nhìn rất lâu. Rồi hắn nhắm mắt trầm mặc đứng đó một hồi lâu, bỗng nhiên hướng về phía hồ nước mà lớn tiếng hô mấy câu thô tục.
Hắn vốn luôn khiến người ta cảm thấy mình bình tĩnh, trầm mặc, có tâm trí trưởng thành vượt xa tuổi tác, cực kỳ hiếm thấy cảnh tượng phát tiết như vậy. Tối nay, thừa dịp men say trong người, hắn mới nhận ra mình thật sự có chút mệt mỏi, dứt khoát ngồi xuống bãi cỏ ven hồ, ngả người về phía sau, rồi nằm ngây ngẩn.
Tàng thư quán hoàn toàn đen kịt, hắn không đi đọc sách, cũng không đi dẫn dắt tinh quang tẩy tủy. Hắn chỉ nằm yên trên bãi cỏ, ngây ngẩn một cách đơn thuần, không suy nghĩ gì. Những năm gần đây, đặc biệt là sau cái đêm năm hắn mười tuổi, đây là lần đầu tiên hắn để mình phóng túng đến vậy, lần đầu tiên hắn lãng phí thời gian như thế.
Không biết đã qua bao lâu, hắn mở mắt, phát hiện mình vẫn đang nằm trên cỏ, hai tay chạm vào làn sương lạnh lẽo trên lá, trên gương mặt cũng có chút ẩm ướt. Nơi xa chân trời mơ hồ có nắng sớm tỏa ra, hẳn là khoảng năm giờ sáng. Dù sau khi say rượu muốn có hành vi phóng túng, nhưng hắn vẫn tỉnh giấc cực kỳ đúng lúc. Quy luật sinh hoạt cùng phương pháp xử sự nghiêm cẩn, thậm chí có chút cũ kỹ, đã ăn sâu vào xương cốt của hắn, biến thành một loại bản năng nào đó, điều này khiến hắn cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Thói quen là một thứ cực kỳ mạnh mẽ, cho dù tẩy tủy cũng không thể nào tẩy nổi. Trần Trường Sinh trở về tiểu lâu, bên cạnh thùng nước, dùng khăn ướt nghiêm túc lau rửa mặt. Vừa nghĩ tới những chuyện mờ mịt, ánh mắt hắn khẽ nhìn cánh cửa gỗ mới trên bức tường cũ nát, chẳng biết tại sao lại nảy sinh tâm trạng chờ đợi.
Cuộc đời từ xưa đến nay không mấy khi cầu được ước thấy, nhưng hôm nay thật sự thành hiện thực. Chỉ nghe tiếng cọt kẹt vang lên, cửa gỗ được đẩy ra, tiểu cô nương kia tựa như trèo đèo lội suối, vượt qua cánh cửa, rồi sôi nổi đi tới trước mặt hắn, hai bím tóc thắt kiểu đuôi ngựa lay động trông vô cùng đáng yêu.
Lạc Lạc nhìn hắn vui vẻ nói: "Lạc tiên sinh, huynh xem có phải rất dễ dàng hay không?"
Tiểu cô nương cười rất vui vẻ, nhưng trên thực tế nàng đang lo lắng, sợ Trần Trường Sinh sẽ chạy trốn y như ngày hôm qua. Trần Trường Sinh không bỏ chạy, không biết vì hôm nay hắn không trần truồng ngâm mình trong thùng gỗ, hay vì đêm qua say rượu còn chưa tỉnh, hoặc vì hắn đã bị tiểu cô nương này bám lấy đến mức không thể làm gì khác đành buông xuôi chống cự, hay là nói hắn thật sự cũng rất muốn nhìn thấy tiểu cô nương này.
Đi ra khỏi Quốc Giáo học viện, mua hai chén mì hoành thánh, hắn đưa một chén không có ớt cho tiểu cô nương kia. Sau đó, họ cùng đi tới tàng thư quán. Tiểu cô nương bưng chén mì hoành thánh, đi sau lưng hắn rón rén, vui mừng dị thường.
Dùng xong bữa sáng, Trần Trường Sinh bắt đầu đọc sách. Hắn cực kỳ thuần thục tìm ra mục tiêu của mình trên kệ sách, rồi ngồi xuống sàn nhà trầm mặc chuyên chú đọc. Hắn đem nguyên bản văn tài liệu cùng ba ngàn cuốn Đạo Tàng mình đọc được trong miếu cũ ở Tây Ninh trấn ra nhất nhất so sánh, gọi phương pháp này là nghiên cứu so sánh.
Đọc sách là chuyện rất khô khan, mà nhìn người khác đọc sách lại càng nhàm chán hơn. Trần Trường Sinh an tĩnh đọc sách, tự nhiên sẽ không nói chuyện. Lạc Lạc ban đầu còn cảm thấy rất hứng thú, đi theo hắn cùng đọc, nhưng đọc một lúc lại phát hiện rất nhiều sách mình xem không hiểu, bắt đầu cảm thấy không thú vị. Nàng cảm thấy dậy sớm là chuyện không thoải mái chút nào, cơn buồn ngủ tựa như đàn kiến dưới gốc cây, tầng tầng lớp lớp bò lên, cuồn cuộn không dứt bao phủ lấy nàng, khiến nàng cảm thấy đầu mình càng ngày càng nặng...
Không biết qua bao lâu, Trần Trường Sinh tỉnh lại từ cảnh giới vong ngã khi đọc sách, cảm thấy cánh tay phải hơi nặng, hơi nhức mỏi. Chợt nghĩ đến khoảnh khắc đêm qua minh tưởng tẩy tủy tỉnh lại, hắn quay đầu nhìn lại, quả nhiên tiểu cô nương kia đang vừa ôm cánh tay hắn vừa ngủ.
Tay nàng thật ra không phải ôm chặt lấy tay hắn, chẳng qua chỉ nhẹ nhàng nắm tay áo của hắn. Nàng cũng không tựa vào vai hắn – bởi vì thân thể nhỏ nhắn, trên thực tế là tựa vào cánh tay của hắn. Tư thế này thật ra không thể nào thoải mái, nhưng nàng ngủ vô cùng say sưa, thậm chí còn thấy ngọt ngào.
Trần Trường Sinh nhìn khuôn mặt tiểu cô nương hoàn toàn giãn ra, nhìn giữa đôi lông mày bởi vì thả lỏng mà biểu lộ hết nét ngây thơ, hắn nở nụ cười.
Có thể ngủ say sưa, ngọt ngào như thế, tự nhiên là vì nàng rất thoải mái. Mà sở dĩ nàng thoải mái như thế, là vì nàng rất tin tưởng hắn. Được một người tín nhiệm hoàn toàn, cảm giác đó thật sự rất vui vẻ, nhất là đối với một người một mình ở kinh đô trầm mặc đi trên con đường của mình như hắn.
Bỗng nhiên có một cái bóng đổ xuống mặt tiểu cô nương.
Người bình thường lúc ngủ không thích ánh sáng, chỉ thích bóng tối, nhưng tiểu cô nương này rõ ràng không giống người khác. Cái bóng này khiến lông mày nàng nhíu lại, lỗ mũi cũng khẽ nhăn, có chút không vừa ý hừ hừ mấy tiếng, có thể lát sau sẽ tỉnh lại.
Trần Trường Sinh thích nhìn tiểu cô nương này ngủ. Bị người khác quấy rầy, tự nhiên hắn sẽ không vui, nên nhìn sang cửa tàng thư quán, trong vô thức nhíu mày.
Xuất hiện ở cửa tàng thư quán chính là Sương Nhi. Không biết tại sao, trên mặt nàng phủ một lớp sương lạnh, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
...
...
Hôm nay Sương Nhi tâm tình thật sự không vui, bởi vì bạch hạc lại từ phương nam xa xôi trở về, vừa mang đến một phong thư của tiểu thư.
Tiểu thư không phải kẻ ngốc bị mấy tư tưởng đức hạnh tẩy não. Đại Chu triều đối với nữ tử cũng chưa từng có những yêu cầu khó hiểu như ở phía nam, nàng biết rất rõ chuyện này. Thế nên, nàng không thể hiểu nổi, tại sao tiểu thư lại quan tâm tới tên thiếu niên không biết xấu hổ này.
Mặc dù đã có hôn ước, nhưng hôn ước cuối cùng chắc chắn sẽ bị hủy bỏ, tại sao tiểu thư còn phải quan tâm tới tên kia? Được rồi, tiểu thư trong thư chỉ nói muốn biết tình trạng gần đây của thiếu niên này, không tính là quan tâm... Nhưng, tại sao lại muốn biết chứ?
Sương Nhi thật ra rất rõ ràng, tiểu thư chẳng qua không muốn thiếu niên kia vì chuyện hôn ước mà biến thành tro cốt trên sông, thế nên mới muốn nàng tới để hỏi thăm.
Nàng rất nghe lời thăm hỏi, biết Trần Trường Sinh hiện tại đã thành đệ tử duy nhất của Quốc Giáo học viện rất nhiều năm qua. Hơn nữa, nhìn thái độ của lão gia cùng phu nhân, thiếu niên kia mặc dù không thể có tiền đồ, ít nhất sinh mệnh sẽ không có vấn đề gì. Dựa theo lời tiểu thư dặn dò trong thư, hôm nay nàng tới Quốc Giáo học viện, muốn hỏi xem hắn có cần trợ giúp gì không, tỷ như về phương diện tiền nong. Nhưng không ngờ tới, nàng đi vào tàng thư quán, lại thấy cảnh tượng thế này!
Tiểu cô nương kia là ai? Tại sao lại ôm ấp tên kia? Đây là đọc sách sao? Quốc Giáo học viện mặc dù đã suy tàn, nhưng dù sao cũng là nơi dạy dỗ con người! Người này lại ở trong tàng thư quán ôm ôm ấp ấp! Còn ra thể thống gì nữa chứ!
Thấy cảnh này, Sương Nhi vô cùng tức giận – ngươi đã cùng tiểu thư có hôn ước! Mặc dù hôn ước này khẳng định không thành hiện thực, nhưng hiện tại còn chưa chính thức từ hôn, thân phận của ngươi chính là vị hôn phu của tiểu thư! Nếu không, tiểu thư vì sao ở cách vạn dặm còn muốn quan tâm tới an nguy của ngươi, còn muốn mời đại nhân vật trong cung tới giữ lại cái mạng nhỏ của ngươi chứ? Tiểu thư mặc dù không thích ngươi, nhưng vẫn quan tâm tới ngươi, ngươi lại câu kết làm bậy với cô nương khác! Thật là một đôi gian phu dâm phụ!
Sương Nhi vốn muốn nói ra bốn chữ này, nhưng nhìn tiểu cô nương kia còn ngây thơ non nớt, lại cảm thấy không đành lòng, không thể làm gì khác đành phải lườm Trần Trường Sinh oán hận quát lên: "Dâm tặc!"
Nói xong hai chữ này, nàng làm sao còn tâm tư đi hỏi han tình hình gần đây của Trần Trường Sinh, phất một tay áo, tức giận xoay người bước đi.
Quốc Giáo học viện u tĩnh không người, thảm cỏ xanh ven hồ xanh mướt tươi đẹp, nhưng tiểu cô nương Sương Nhi tâm tình buồn bực, làm gì có tâm trạng để thưởng thức cảnh này.
Trở về Đông Ngự thần tướng phủ, nàng bắt đầu viết thư cho tiểu thư, miêu tả tỉ mỉ chuyện đã hỏi thăm được... đặc biệt là cảnh tượng hôm nay nhìn thấy. Mặc dù không thêm dầu thêm mỡ, chỉ theo những gì chứng kiến mà tả lại, nhưng trong từng hàng chữ lại không giấu được ý chê trách.
Bạch hạc rời khỏi kinh đô, bay về Thánh Nữ phong phía nam xa xôi.
Chạng vạng tối, ánh chiều tà chiếu sáng kỳ hoa dị thảo trên núi. Bạch hạc đáp xuống vách núi, thiếu nữ giơ tay tháo xuống phong thư, đọc qua một lượt, trầm mặc một lúc lâu.
Bạch hạc lại đưa tới bút lông, chấm vào mực, vừa đúng lúc đẩy tới tay nàng.
Thiếu nữ cầm bút, nhìn tờ giấy trắng tinh, trầm mặc rất lâu. Bỗng nhiên nàng thở dài, dùng đầu bút gãi gãi đầu, nhìn bạch hạc buồn rầu nói: "Thật không biết nên viết điều gì. Theo như ngươi miêu tả trước đây... tiểu đạo sĩ này không phải người như vậy mà."
...
...
Dâm tặc? Trần Trường Sinh nghe được hai chữ mà Sương Nhi nói trước khi xoay người rời đi. Hắn biết nàng khẳng định đã hiểu lầm chuyện gì, nhưng hắn không thèm để ý, càng không đuổi theo ra khỏi tàng thư quán để giải thích điều gì. Hôn ước cùng thần tướng phủ tuy còn chưa hủy bỏ, nhưng sau khi thần tướng phủ làm nhiều chuyện vô sỉ như thế, hắn cho rằng đối phương không có tư cách để hiểu lầm mình, chứ đừng nói chi là tư cách giận dữ, nhưng... không biết tại sao, hắn ngược lại cảm thấy tức giận.
Lạc Lạc tỉnh giấc, dụi dụi đôi mắt, ngửi thấy trong không khí còn lưu lại mùi son phấn, tò mò hỏi: "Tiên sinh, vừa rồi có ai tới sao?"
Trần Trường Sinh nói: "Một nha hoàn của Đông Ngự thần tướng phủ."
Nghe bốn chữ Đông Ngự thần tướng, vẻ mặt Lạc Lạc khẽ biến sắc, đang chuẩn bị nói điều gì, bỗng nhiên dừng lại, nhìn về phía ngoài tàng thư quán.
Hai tên nam tử đi tới ngoài tàng thư quán.
Một người khoanh tay đi vào tàng thư quán, không mời mà vào, lộ ra vẻ cực kỳ vênh váo.
Người này mặc phục sức riêng của giáo dụ Thiên Đạo viện.
Trần Trường Sinh chú ý tới, vẻ mặt người này cực kỳ lạnh lùng, ánh mắt nhìn hắn cực kỳ bất thiện.
"Hoang đường!"
Tên giáo dụ Thiên Đạo viện kia nhìn Trần Trường Sinh một cái, sau đó xoay người sang chỗ khác, tựa như nhìn nhiều sẽ làm ô uế hai mắt của hắn, khinh miệt đến cực điểm.
Hắn nhìn người bên cạnh, nghiêm nghị khiển trách: "Quốc Giáo học viện đã hoang phế, có tư cách gì để được liệt vào Thanh Đằng Lục Viện nữa? Còn về người này... Một tên phế vật ngay cả tẩy tủy còn không thể thành công, lại có tư cách gì để tham gia Thanh Đằng yến!"