Trạch Thiên Ký
Chương 367: Thần công xuất thế
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 367 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khối gỗ màu đen trong tay Nam Khách bỗng nhiên sáng bừng.
Nàng cúi đầu nhìn hắc mộc dường như đang hóa thành ngọc thạch, nhìn rất lâu, vẻ mặt dị thường chuyên chú, ánh mắt ngày thường đạm mạc, thậm chí hơi ngây dại, dần dần trở nên sinh động và rực sáng.
Thông qua hắc mộc, nàng rõ ràng cảm giác được mình đã thiết lập một mối liên hệ nào đó với tòa lăng mộ phương xa kia.
Có thứ gì đó trong lăng mộ không ngừng phát ra tiếng gọi của hồn mộc, đồng thời cũng phát ra lời mời đối với nàng.
Trước khi đi vào Nhật Bất Lạc thảo nguyên, nàng cũng không biết khối hắc mộc lão sư cho mình có tác dụng cụ thể gì, nhưng hiện tại, tất cả đều trở nên rõ ràng.
Đây chính là thứ trọng yếu của Chu lăng, hoặc có thể nói là một phần trọng yếu, phần còn lại hiện đang ở Chu lăng.
Nàng không thể thông qua hắc mộc điều khiển Chu lăng, nhưng có thể điều khiển đàn yêu thú đông đảo như thủy triều khắp thảo nguyên.
Mối liên hệ từ lăng mộ xa xôi truyền đến, khiến nàng xác nhận đó chính là Chu lăng, là địa điểm mà mình tìm kiếm, đồng thời, nếu như đoán không sai, Từ Hữu Dung cùng Trần Trường Sinh đang ở trong lăng mộ.
Vào giờ khắc này, nàng thậm chí nảy sinh chút cảm kích đối với Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung.
Nếu không phải có Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung dẫn lối phía trước, nàng căn bản không thể tìm thấy Chu lăng, đi tới gần nó, do đó để hắc mộc và hồn xu thiết lập liên hệ.
Phải biết rằng, ngay cả sư phụ của nàng, cũng không thể vượt qua được thảo nguyên mênh mông, tìm ra vị trí của Chu lăng.
Ánh mắt Nam Khách càng ngày càng sáng ngời, không còn ngây dại như lúc bình thường nữa, phảng phất có ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong.
Trong lăng mộ có truyền thừa của Chu Độc Phu.
Chỉ có bản thân nàng biết, truyền thừa của Chu Độc Phu có ý nghĩa trọng đại đến mức nào đối với môn phái nàng.
Theo lập trường của nàng, truyền thừa trong lăng mộ, thậm chí bản thân lăng mộ, phiến Nhật Bất Lạc thảo nguyên này, cho đến cả Chu viên, cũng phải thuộc về sư môn nàng.
Đây là thế giới mà sư môn nàng đã đánh mất, hôm nay, cuối cùng đã được nàng giành lại.
Không giống như Nam Khách, Đằng Tiểu Minh cùng Lưu Uyển Nhi đôi vợ chồng Ma Tướng, càng nhiều là cảm thán Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung có thể tìm ra lăng mộ này.
Phải biết rằng, kể từ khi Chu viên xuất hiện, đến nay cũng đã hàng trăm năm, vô số thiên tài nhân loại và Ma tộc xuất chúng, ý chí sắt đá, cũng đã đến đây, cố gắng tìm ra Chu lăng, nhưng không ai thành công cả.
Rõ ràng quân sư đại nhân hiểu rõ Chu viên hơn hẳn các thánh giả của thế giới loài người, nhưng cũng không thể làm được.
Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung lại làm được.
Quả nhiên xứng đáng là tương lai của thế giới loài người.
Quân sư đại nhân mưu tính sâu xa, hao phí rất nhiều tài nguyên và tâm lực, cũng muốn tiêu diệt những nhân loại trẻ tuổi này ở Chu viên, quả nhiên rất có lý.
Ở nơi nào đó trong Nhật Bất Lạc thảo nguyên, cỏ dại bị vật sắc nhọn nào đó cắt đứt, chất thành một đống dày trên mặt đất, nằm trên đó hẳn là rất thoải mái.
Thất Gian dựa vào đống cỏ, nhìn một hướng khác trên bầu trời, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt tràn đầy sợ hãi, ánh mắt vốn đã ảm đạm vì trọng thương, nay càng thêm u ám.
Lúc này đã sắp đến hoàng hôn, theo lẽ thường mà nói, bầu trời hẳn phải chuyển sang sắc hồng, nhưng hiện tại, nơi đó chỉ thấy một mảng đen tối.
Nguyên nhân đen tối không phải vì nơi này có mây, sắp sửa có mưa, mà là có một bóng đen khổng lồ đã che kín cả bầu trời.
Bóng đen khổng lồ kia, theo làn gió chậm rãi lướt đi trên bầu trời, giống như một đôi cánh.
Chẳng qua là... thế gian làm sao có thể có loài chim nào lớn đến thế, dang cánh có thể che phủ vạn dặm bầu trời? Trời đất làm sao có thể dung chứa sinh vật như vậy? Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết... Không, là đại bàng trong thần thoại sao?
Tương truyền ở cực tây, ngoài Đại Tây châu, trên Vô Nhai hải, có một loại dị thú sinh sống, tên là đại bàng, hai cánh giương rộng, trải dài vạn dặm.
Nghe nói thực lực cảnh giới của đại bàng cực kỳ cường đại, đã bước nửa bước vào lĩnh vực thần thánh, ngay cả đại cường giả cảnh giới Tòng Thánh của thế giới loài người cũng rất khó lòng chiến thắng nó.
Đại bàng kinh khủng như vậy, làm sao sống được trong phiến thảo nguyên này? Bình thường nó ẩn náu ở đâu? Tại sao nó không phá Chu viên mà rời đi? Nếu không thể làm được, vậy phiến thảo nguyên này có lực lượng gì đang cấm chế nó hay sao?
Thất Gian càng nghĩ càng kinh hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn càng lúc càng tái nhợt.
Liên tục mấy chục ngày chạy trốn, vết kiếm thương bên ngoài trên bụng có vẻ đã lành hẳn, nhưng thương thế bên trong cơ thể chẳng những không khá hơn, ngược lại dần dần chuyển biến xấu đi, lúc này tâm thần kích động, khó chịu ho khan.
Chiết Tụ không biết từ đâu bưng một chén thuốc đến, đưa tới trước mặt nàng, nói: "Uống."
Vẫn đơn giản, rõ ràng và dứt khoát như vậy.
Lúc này có thể nhận ra, đồng hành mấy chục ngày, Thất Gian đối với hắn đã cực kỳ ỷ lại, cộng thêm trọng thương suy yếu, rất tự nhiên lộ ra vẻ tiểu thư khuê các, tựa như làm nũng cãi lại: "Đắng thế này, lại còn chẳng có tác dụng gì."
Chiết Tụ đã nói, nếu Trần Trường Sinh ở đây nhất định có thể trị lành độc và thương của bọn họ, nhưng trên thực tế, hắn từ nhỏ một mình chiến đấu sinh tồn trên cánh đồng tuyết, dù bị thương hay ngã bệnh cũng phải tự mình tìm thuốc để chữa trị, kinh nghiệm về phương diện này cũng rất phong phú, nếu ở thế giới bên ngoài Chu viên, dù vết kiếm thương của Thất Gian có nặng hơn, hắn cũng có cách chữa lành cho nàng. Vấn đề ở đây là Nhật Bất Lạc thảo nguyên, nước và chủng loại thực vật rất ít, đa số là cỏ dại, rất khó tìm được dược thảo thích hợp. Những ngày qua hắn sắc thuốc cho nàng, là rễ cây Cát Diệp rất khó khăn mới tìm được, mùi vị quả thật không dễ chịu, dược hiệu cũng rất bình thường, nhưng... dù sao uống cũng tốt hơn không uống.
Cho nên khi nghe Thất Gian oán giận và làm nũng, câu trả lời của hắn vẫn rất đơn giản và thẳng thừng: "Không uống sẽ bị đánh đòn."
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Thất Gian chợt ửng hồng, tay trái vô thức đưa ra sau che.
Rất rõ ràng, cuộc đối thoại như vậy, sự làm nũng và oán hận như vậy, câu trả lời lời ít ý nhiều như vậy, trong những ngày qua đã phát sinh rất nhiều lần.
Thậm chí có khả năng, hắn thật sự đánh vào mông nàng, tựa như đánh trẻ con.
Phương pháp của Chiết Tụ rất hữu dụng, hơn nữa dường như Thất Gian cũng không khó chịu, thích bị hắn lạnh lùng giáo huấn vài câu.
Nàng tựa như một con tiểu thú, tiến đến bên tay hắn, miệng nhỏ từ từ uống thuốc, không biết tại sao, cảm thấy thuốc có chút vị ngọt.
Uống xong thuốc, thương thế bị dược lực kích thích, nàng lại ho khan, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt xuất hiện hai vệt hồng ửng vì không thoải mái, lộ vẻ cực kỳ khó chịu.
Chiết Tụ chuyển ra phía sau nàng, vươn tay phải nắm bên cổ nàng, dựa theo phương pháp Trần Trường Sinh đã thảo luận ở Thiên Thư lăng, truyền chân nguyên chậm rãi vào cơ thể nàng.
Chuyện như vậy, hắn đã làm rất nhiều lần, rất thành thục và lão luyện.
Cỏ lau tạo thành một hòn đảo nổi, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Thất Gian nhắm mắt lại, thân thể khẽ run rẩy, khuôn mặt tái nhợt.
Chiết Tụ thỉnh thoảng mở mắt, nhìn lại phương xa.
Hắn không nhìn thấy gì, nhưng đã thành thói quen cảnh giác.
Hơn nữa chỉ có thời điểm Thất Gian nhắm mắt, hắn mới có thể mở mắt.
Bởi vì sâu trong con ngươi hắn, ngọn lửa xanh u ám tượng trưng cho độc tố, đã trở nên càng lúc càng sâu, sắp chiếm trọn con ngươi, rực rỡ đến lạnh người.
Nếu như không thể ra khỏi thảo nguyên, rời đi Chu viên, như vậy mắt của hắn có thể sẽ vĩnh viễn không cách nào phục hồi như cũ.
Hắn không nói chuyện này với Thất Gian.
Không biết đã qua bao lâu, bàn tay Chiết Tụ rời khỏi lưng Thất Gian.
Thất Gian ho nhẹ hai tiếng, cảm giác chân nguyên lưu chuyển trong cơ thể đã thông suốt hơn, không còn khó chịu như trước.
"Kế tiếp làm sao bây giờ?" Nàng nhìn Chiết Tụ nhẹ giọng hỏi, vẻ mặt có chút sợ hãi, dường như lo lắng vấn đề này ảnh hưởng đến tâm trạng hắn.
Chiết Tụ nhìn bóng đen kinh khủng ở chân trời xa xôi, im lặng không nói. Những ngày gần đây, bọn họ không còn gặp bất kỳ yêu thú nào, phiến thảo nguyên này trở nên tĩnh lặng đến mức vô cùng quỷ dị, hắn biết chắc hẳn liên quan đến bóng đen trên bầu trời, chẳng qua không biết bên kia đã xảy ra chuyện gì.
"Nhất định là có người tu hành nhân loại khác đi vào." Thất Gian nói: "Bóng đen kia có thể là âm mưu của Ma tộc, chúng ta có cần đi hỗ trợ không?"
"Không cần." Chiết Tụ nói: "Bất kể có phải là âm mưu của Ma tộc hay không, cũng không liên quan đến chúng ta."
Thất Gian mở to hai mắt, khó hiểu nói: "Nhưng... Có lẽ có người tu hành nhân loại đang bị tấn công."
Chiết Tụ nói: "Đầu tiên, bên kia quá xa, chúng ta đi cũng chưa chắc đã đến được. Tiếp theo, chúng ta không đánh lại đại bàng, hơn nữa, ta không phải là người tu hành loài người, ta không có nghĩa vụ phải giúp đỡ những người đó, cuối cùng, nếu như ta tính không sai, chuyện này có thể là cơ hội duy nhất giúp chúng ta rời khỏi phiến thảo nguyên này."
Thất Gian nhìn gò má của hắn, muốn nói gì đó, cuối cùng cũng không nói.
Nàng từ nhỏ lớn lên ở Ly Sơn kiếm tông, sự giáo dục khiến nàng không thể nào chứng kiến loài người bị Ma tộc tấn công mà làm ngơ, nhưng Chiết Tụ đưa ra mấy lý do này thật sự quá đỗi đầy đủ, hơn nữa điều mấu chốt nhất chính là, nàng rất rõ ràng, trong hành trình chạy trốn trên thảo nguyên, mọi chuyện đều do hắn gánh vác, như vậy nàng không có tư cách yêu cầu hắn đi mạo hiểm.
"Quan trọng nhất là thương thế của ngươi rất nặng, nếu không tìm cách thì sẽ chết rất nhanh." Chiết Tụ nhìn mặt nàng không chút thay đổi nói.
Nhìn mặt hắn, Thất Gian bỗng nhiên có chút đau lòng, nghĩ thầm mình sắp chết rồi, sao ngươi có thể bình tĩnh như thế?
Chiết Tụ căn bản không biết nàng đang suy nghĩ gì, tiếp tục nói: "Ta vừa rồi trên mặt nước ngửi thấy mùi vị, phía trước hai dặm, hẳn là có mấy cây túy toan chi."
Thất Gian vẻ mặt kinh dị, hỏi: "Đây là cái gì?"
Chiết Tụ nói: "Một loại cỏ dại, yêu thú hoặc chiến mã ăn nhầm đều sẽ hôn mê bất tỉnh."
Thất Gian bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ bất an, hỏi: "Ngươi... định cho ai ăn?"
"Đương nhiên là cho ngươi ăn."
Chiết Tụ cảm thấy câu hỏi của nàng vô cùng ngốc nghếch, khẽ cau mày nói: "Ngươi hiện tại tâm thần hao tổn quá lớn, chẳng hiểu sao, những ngày qua còn đặc biệt thích nói chuyện, rất rõ ràng là thương thế dần dần nặng hơn, ăn xong túy toan chi ngủ một giấc thật ngon, tuy nói không có lợi cho thương thế, nhưng ít ra có thể giúp ngươi chống đỡ thêm một thời gian."
Thất Gian im lặng một lát, sau đó cẩn thận hỏi: "Loại cỏ này... Ngươi đã ăn thử chưa?"
Chiết Tụ mặt không chút thay đổi nói: "Ăn xong loại cỏ này, ngủ mê man bất tỉnh, ngay cả một con chuột đất cũng có thể ăn thịt ngươi, tất nhiên ta không thử rồi."
Thất Gian bực bội nói: "Vậy mà ngươi để ta ăn."
Chiết Tụ nói: "Ta không ngủ, tự nhiên ngươi sẽ an toàn."
Đây là lời trình bày đơn giản khách quan, nhưng rơi vào tai thiếu nữ mười bốn tuổi, giống như một lời hứa hẹn nào đó, điều này khiến nàng cảm thấy thật ấm áp.
"Ăn loại cỏ này sẽ ngủ bao lâu?" Nàng hỏi.
Chiết Tụ im lặng một lát nói: "Ta chưa từng thấy ai ăn, cho nên... không biết."
Thất Gian im lặng một lát, oán trách nói: "Vậy mà ngươi để ta ăn?"
Vẫn là bảy chữ ấy, ý tứ cũng như thế, chẳng qua tâm tình có một chút khác biệt rất nhỏ.
"Không có độc, sẽ không sao đâu."
"Ta không ăn."
"Nếu suy đoán của ta không sai, ăn thứ cỏ này, ít nhất có thể giúp ngươi chịu đựng thêm mười ngày."
"Nhưng có thể sẽ ngủ một trăm ngày, một ngàn ngày."
"Nhân loại các ngươi nói chuyện đều thích nói quá như vậy sao?"
"Dù sao ta cũng không ăn." Thất Gian kiên trì nói.
Chiết Tụ không biết tại sao nàng lại kiên trì bướng bỉnh như vậy, trầm mặc một lát sau, lại lần nữa sử dụng chiêu độc đáo luôn thành công: "Nếu không ăn, sẽ bị đánh đòn."
Trong quá khứ mười mấy ngày, trong khoảng thời gian dài sau đó, ví như khi uống thuốc rất đắng, ví như khi nàng đòi ôm hắn mới chịu ngủ, ví như lúc nàng kiên trì rửa mặt mỗi sáng sớm, kiên quyết không đồng ý để hắn giúp rửa chân mỗi tối, khi hai người có ý kiến khác nhau đến mức không thể dung hòa, cuối cùng hắn đều sẽ dùng chiêu này.
Đồng hành một chặng đường, hắn đã sớm phát hiện vị đệ tử đóng cửa của Chưởng môn Ly Sơn kiếm tông, cô nương duy nhất trong Thần Quốc Thất Luật cũng không phải là cô bé nũng nịu, bị chiều hư, mà là tính tình quật cường, kiên nghị, thậm chí có thể nói là bướng bỉnh, đừng nói đánh nàng, ngay cả khi hắn uy hiếp bỏ rơi nàng, cũng không thể khiến nàng thay đổi ý định.
Nàng chỉ sợ bị hắn đánh đòn.
Chiết Tụ không biết tại sao lại như vậy, rõ ràng nơi đó nhiều thịt nhất, đánh không đau nhất.
Có thể bởi vì là phụ nữ.
Hắn từng đọc sách của thế giới loài người, biết mọi chuyện về phương diện này, chỉ là có chút không hiểu được.
Nghĩ đến biểu hiện của Thất Gian trên con đường này, hắn cảm thấy loài người thật là phiền toái, nhất là phụ nữ.
Tại sao mỗi ngày tỉnh dậy nhất định phải rửa mặt? Phải biết rằng cánh đồng tuyết lấy đâu ra nhiều nước như thế, tùy tiện cầm nắm tuyết xoa một chút không phải tốt rồi sao, không lau thì có thể thế nào? Đối với da mặt bảo dưỡng không tốt? Cũng đã bị thương nặng sắp chết, còn quan tâm chuyện này làm gì? Tại sao mỗi tối cũng không chịu để mình rửa chân giúp ngươi? Chẳng lẽ ngươi không biết muốn đi đường dài, điều quan trọng nhất chính là đảm bảo hai chân sạch sẽ khô ráo, như vậy mới có thể đi xa hơn chút ít? Được rồi, dọc theo con đường này đều là hắn cõng nàng, nàng không cần bước đi, như vậy quả thật cũng không còn lý do gì để quá quan tâm đến chuyện rửa chân.
Cũng may các nàng luôn có chuyện sợ hãi.
Tỷ như đánh đòn.
Nghe Chiết Tụ nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thất Gian xấu hổ ửng hồng, nhưng ngoài dự tính của hắn, nàng không chịu nghe lời, giận dỗi nói: "Không ăn chính là không ăn."
Nghe giọng nói non nớt mà mất hứng của nàng, Chiết Tụ giật mình, nghĩ thầm thế này là thế nào, hôm nay thậm chí ngay cả đánh đòn cũng không sợ nữa?
Hắn nghĩ đến vài ngày trước, cảnh tượng lần đầu tiên cũng là lần duy nhất đánh vào mông nàng, khẽ ngẩn người, tay phải vô thức xoa xoa trên đùi.
Thất Gian thấy động tác của hắn, xấu hổ đấm một quyền vào vai hắn.
Chẳng qua nàng hiện tại vô cùng suy yếu, một quyền này tự nhiên không có lực lượng, cũng không giống làm nũng.
"Đừng sợ."
Chiết Tụ cho rằng mình đoán được nguyên nhân nàng không chịu nghe lời, cố gắng làm cho giọng nói trở nên dịu dàng hơn một chút, nói: "Chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ cõng ngươi đi ra ngoài."
Thất Gian đưa tay nắm chặt vạt áo hắn, mở to hai mắt, đáng thương nhìn hắn, nói: "Ai có thể chỉ đường cho ngươi?"
Chiết Tụ nhìn không thấy hình dạng của nàng, nói: "Bóng đen này đi đâu, chúng ta sẽ đi ngược lại hướng đó."
Nói xong câu đó, hắn đứng dậy, cõng nàng lên người, đi xuống hòn đảo nổi bằng cỏ dại, đi vào vùng nước cạn, hướng về phía vài cọng túy toan chi kia mà đi.
Thất Gian ôm hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào vai hắn, không nói gì, không biết đang suy nghĩ gì.
Nàng hiện tại rất suy yếu, thường xuyên buồn ngủ, những ngày qua được hắn cõng đi, rất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hắn cũng không cao lớn, hai vai cũng không rộng rãi, nhưng cho nàng cảm giác rất kiên định, tựa như một chiếc thuyền giữa đại dương mênh mông dù sóng gió thế nào cũng không gục ngã.
Nhưng hôm nay nàng không muốn ngủ, chống lại mệt mỏi và suy yếu, lẳng lặng nhìn bầu trời.
Chiết Tụ cảm nhận được, dừng bước, im lặng một lát rồi nói: "Ngươi thật không muốn ngủ?"
Thất Gian ngầm đồng ý với câu hỏi của hắn.
Nàng cảm thấy nếu như ăn thứ cỏ này, sau đó ngủ mê man, có thể rất lâu rất lâu sau mới có thể tỉnh lại.
Ai chỉ đường cho hắn?
Khi... tỉnh lại, nhỡ đâu không thấy ngươi thì sao?
Nếu không rời khỏi được phiến thảo nguyên này, chẳng lẽ ta sẽ chết trong lúc ngủ ư?
Ta không muốn.
Cho dù là chết, tốt nhất cũng phải tỉnh táo, như vậy mới có thể xác nhận, vẫn luôn ở cùng một chỗ với ngươi.
Bởi vì nàng tĩnh lặng, Chiết Tụ cũng tĩnh lặng.
Hắn không biết nàng suy nghĩ gì, nhưng biết nàng khẳng định đang suy nghĩ rất nhiều chuyện không có ý nghĩa.
Loài người, quả thật rất phiền toái, hơn nữa, là phụ nữ.
Bất kể tuổi tác thế nào.
Lúc đó hoàng hôn như máu, bầu trời phương xa lại đen tối như âm u.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa, cảm nhận, sau đó xác nhận phương hướng.
Làm xong chuẩn bị, hắn giơ tay phải lên, hóa chưởng thành đao, đánh vào sau gáy Thất Gian.
Ba một tiếng vang nhỏ, Thất Gian ngất lịm.
Toàn bộ thế giới cũng trở nên tĩnh lặng.
Trong Chu viên có phiến thảo nguyên, mặt trời trên thảo nguyên không bao giờ lặn, lại bị một mảng bóng đen kinh khủng che kín. Ngoài Chu viên có phiến cánh đồng tuyết, mặt trời trên cánh đồng tuyết không thể mọc lên, trong bầu trời đêm cũng có một mảng bóng đen. So với bóng đen kinh khủng trên thảo nguyên, bóng đen này có diện tích lớn hơn, không biểu hiện sự cuồng bạo, nhưng càng thêm rét lạnh đáng sợ, mơ hồ tản ra khí tức vô địch.
Bóng đen này là ý chí của Ma Quân. Trong bóng đen này, Ma Tướng vốn có chiến lực cực kỳ cường đại lại một lần nữa được tăng cường, binh lính Ma tộc bố trí thành trận pháp, trùng điệp hơn mười dặm, cũng đạt được rất nhiều dũng khí, dù kiếm quang trong gió tuyết chói mắt đến đâu, cũng không thể khiến bọn họ sinh ra chút sợ hãi nào.
Có thể hoàn toàn không bị bóng đen này ảnh hưởng, chỉ có hai người, một người là Tô Ly, còn có một kẻ là quân sư Ma tộc cả người trùm kín hắc bào.
Hắc Bào khoanh chân ngồi trên đồi tuyết, trước đầu gối hắn có một khối thiết bàn, trên bàn có núi non sông ngòi, hàn đàm thấp địa, có mặt trời lặn, nhưng không có tinh tú, chính là Chu viên.
Ở phía trên thiết bàn, có bốn ngọn mệnh đăng nho nhỏ, bốn ngọn mệnh đăng đã trở nên yếu ớt, nhất là hai ngọn mệnh đăng trong đó lửa như sợi tơ, dường như lúc nào cũng có thể tắt.
Trong gió tuyết cách hơn mười dặm, một đạo kiếm quang mỹ lệ chí cực xuyên qua trời đất, nhưng lại không thể rời đi.
Vài tòa Ma Tướng thân ảnh lớn như núi, đứng sừng sững trong gió tuyết, mang theo mấy vạn quân đội Ma tộc, đang truy sát đạo kiếm quang này, đạo kiếm quang này đang nhằm về phía nhân loại.
Tô Ly tuổi tác cũng không lớn, lại là sư thúc tổ của Ly Sơn kiếm tông, bối phận cực cao, cao hơn nữa là kiếm pháp và thực lực cảnh giới của hắn.
Hắn không phải Thánh Nhân, hắn là lãng tử, vân du tứ hải, thỉnh thoảng mới xuất hiện tung tích trên thế gian.
Hắn không đứng trong Bát Phương Phong Vũ, bởi vì không ai biết được ý của hắn ở nơi nào.
Nhưng ai cũng biết, thực lực cảnh giới của hắn có thể xếp vào hàng cao nhất trong thế giới loài người, ngang hàng Thánh Nhân, cùng Phong Vũ đồng hành.
Thậm chí, bởi vì tính tình của hắn, chỉ xét về cá nhân chiến lực, lực sát thương và mức độ uy hiếp đối với Ma tộc mà nói, sau Chu Độc Phu, chính là người này.
Để giết Tô Ly, Ma tộc đã chuẩn bị rất lâu, cũng đã chuẩn bị tâm lý hy sinh rất nhiều cường giả, trên thực tế, hiện tại đã có một Ma Tướng tử trận, ba tên Ma Tướng trọng thương.
Ngay cả Ma Quân, cũng không tiếc hao tổn lực lượng hắc dạ, biến ý chí thành một mảng bóng đen, che phủ cả bầu trời.
Hắc Bào lại có vẻ rất bình tĩnh, thủy chung khoanh chân ngồi trên tuyết, chỉ khi Tô Ly toát ra sát ý đối với hắn, hắn mới có phản ứng.
Sát cục lấy Chu viên làm dẫn dắt này, là hắn tự mình bày ra, không có bất kỳ sơ hở, hắn tính toán vô cùng chính xác.
Tô Ly dù mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng cũng là người chứ không phải là thần, cuối cùng cũng không phải là Chu Độc Phu.
Trừ phi hắn ở trong tuyệt cảnh, bởi vì thời khắc sinh tử đại kinh khủng, đại áp lực mà đột phá, nếu không tuyệt đối không có cách nào sống sót rời đi.
Mà Hắc Bào, ngay cả cơ hội này cũng quyết không cho hắn.
Hắc Bào đã chuẩn bị cho Tô Ly là một nồi nước ấm, là một tòa thạch ma chậm rãi di động.
Dĩ nhiên, theo lẽ thường mà nói, hắn phải luôn chú ý đến trận sát cục trong gió tuyết này, bởi vì dù sao người hắn muốn giết là Tô Ly.
Nhưng khoảnh khắc trước đó, phương bàn trước người hắn bỗng nhiên phát sinh biến hóa.
Ở trong phiến thảo nguyên mênh mông kia, ở vị trí không cách nào tính toán suy diễn tìm kiếm được, do đó thủy chung là một mảnh ảo ảnh hư vô, đột nhiên bạo phát ra quang mang vô cùng sáng ngời.
Vệt sáng này chiếu sáng mặt hắn dưới hắc bào, xuyên thấu làn da tái nhợt, khiến sắc xanh ẩn bên trong trở nên càng lúc càng đậm, sau đó xuất hiện hai vệt huyết sắc.
Ba loại màu sắc hỗn hợp với nhau, lộ ra vẻ rất mê hoặc lẳng lơ tươi đẹp, nhưng cũng rất quỷ dị.
Đôi mắt thâm trầm như vực sâu, cũng bị vệt sáng này chiếu sáng.
Trên mặt huyết sắc, trong mắt sáng ngời, đại biểu cho sự kích động.
Chuyện gì có thể khiến người như Hắc Bào cũng phải kích động?
Khoảnh khắc trước đó, thấy mệnh đăng của Trần Trường Sinh và mệnh đăng của Từ Hữu Dung cùng nhau tiến vào thảo nguyên, khiến ánh mắt của hắn có chút ngưng trọng.
Nhưng hiện tại, hắn đã quên mất chuyện này.
Cho dù Tuyết Lão thành bỗng nhiên sụp đổ, cho dù Tô Ly lúc này bỗng nhiên một kiếm phá vỡ tuyết không mà rời đi, hắn cũng sẽ không chút động lòng.
Dưới bầu trời đêm chưa từng có chuyện gì mới mẻ, dù không thể tưởng tượng nổi đến mức nào, cũng chỉ là xác suất nhỏ, nhưng vệt quang minh này lại bất đồng.
Hắn nhìn vệt quang minh trên thiết bàn, im lặng thật lâu không nói.
Hắn đối với thế giới này, đã sớm không còn bất kỳ hy vọng, cho nên có thể thờ ơ với mọi thứ.
Nhưng hắn đã đợi vệt quang minh này xuất hiện đã rất nhiều năm.
Bố cục Chu viên, dĩ nhiên không phải là bố cục mạnh nhất Hắc Bào thiết kế.
Mấy trăm năm trước, liên quân loài người và Yêu tộc liên tục phá năm đạo phòng tuyến của Ma tộc, đến tận năm trăm dặm trước Tuyết Lão thành, Kỳ Liên sơn chết trận, Hạ Lan sơn chết trận, mắt thấy cục diện nguy ngập.
Hắn thiết kế một cuộc bố cục vô cùng thoải mái.
Trong bố cục ấy, hắn đùa bỡn lòng người, lợi dụng quan hệ giữa Thái Tông Hoàng Đế và Vương Chi Sách.
Toàn bộ đại lục đều biết hắn muốn làm gì, Thái Tông Hoàng Đế và Vương Chi Sách càng thêm rõ ràng, nhưng không có cách nào ngăn cản hắn.
Bởi vì vấn đề lòng người, một khi xuất hiện, sẽ vĩnh viễn không cách nào xóa đi.
Vương Chi Sách ảm đạm từ quan.
Tuyết Lão thành không có chuyện gì.
So với bố cục năm đó, kết quả Chu viên, vô luận là vận mệnh, vẫn là diệu ý đều không thể sánh bằng.
Nhưng đối với Hắc Bào mà nói, bố cục Chu viên thậm chí còn ý nghĩa hơn bố cục năm đó.
Mất đi, sau đó lấy lại, vốn chính là chuyện có ý nghĩa nhất.
Vô số năm qua, hắn làm mọi chuyện, chính là vì thế.
Vệt sáng trên thiết bàn kia, không có trong tính toán của hắn, là biến số lớn nhất trong bố cục ở Chu viên, cũng là biến số hắn hoan nghênh nhất.
Bởi vì chuyện này đồng nghĩa với việc vật quý giá nhất Chu viên sắp sửa thấy lại ánh mặt trời.
Giết chết Tô Ly, tiêu diệt hơn phân nửa tương lai nhân loại.
Tìm lại quá khứ đã mất đi.
Còn có điều gì hoàn mỹ hơn kết cục như vậy?
Sâu trong mộ lăng, trên hắc diệu thạch quan.
Hồn xu đã thu hồi ánh sáng, châu báu đã bị dọn đi, hắc diệu thạch quan hoàn toàn đen nhánh, tựa như đêm tối.
Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung đi vào trong mảng bóng đêm này, đi tới trước những dấu vết kia.
Dấu vết là chữ viết, cũng là tranh vẽ.
Chữ viết và tranh vẽ, trừ truyện cổ tích hồi bé hay đọc, còn có một loại khả năng thường thấy nhất.
Những chữ viết và tranh vẽ này là công pháp bí tịch.
Đúng vậy.
Trần Trường Sinh và Từ Hữu Dung liếc mắt nhìn nhau, vì kinh ngạc, không biết nên nói gì.
Hắc diệu thạch quan có khắc công pháp bí tịch, là đao pháp.
Loại đao pháp này có tên giống cây đao kia.
Lưỡng Đoạn.
Lưỡng Đoạn trong nhất đao lưỡng đoạn.