431. Chương 431: Kiếm Pháp Mới

Trạch Thiên Ký

Chương 431: Kiếm Pháp Mới

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 431 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn Trần Trường Sinh đang ngủ say, Tô Ly khẽ nhíu mày, như có điều suy nghĩ, bởi vì câu nói cuối cùng của hắn lúc trước, cũng bởi vì Trần Trường Sinh những ngày qua đã nói rất nhiều lời, đã làm vô cùng nhiều chuyện.
Trong mấy trăm năm chuyến du hành bốn bể dài đằng đẵng, hắn đã gặp rất nhiều thiếu niên ưu tú, những thiếu niên này có kẻ rất thiên tài, có người rất nghị lực, mà mấy thiếu niên hắn thưởng thức nhất hiện tại đều ở Ly Sơn Kiếm Tông.
Nhưng hắn chưa từng gặp thiếu niên nào giống với Trần Trường Sinh.
Hắn vốn cho rằng thiếu niên luôn có khí chất độc đáo của thiếu niên, có thể nói như bình minh nắng sớm, chồi non chim hót, cái loại khí tức sinh mệnh thanh xuân sôi sục rõ ràng, Trần Trường Sinh cũng có khí chất phương diện này, nhưng lại càng thêm lạnh nhạt. Thiếu niên này cũng là một làn gió xuân, nhưng là gió đầu xuân, rất nhẹ nhàng, nên tươi mới khiến lòng người sảng khoái.
Tô Ly nhìn Trần Trường Sinh đang say trong giấc ngủ, trầm mặc không nói, cẩn thận quan sát.
Thiếu niên bình thường lúc tỉnh dậy, thường cố ý hạ thấp âm điệu, ra vẻ bình tĩnh thong dong, dùng điểm này để trưởng bối lão thành tán thành và đánh giá là trầm ổn hơn những người cùng thế hệ. Còn trong giấc ngủ sẽ luôn biểu lộ những điều đúng với tuổi của mình, lộ ra dáng vẻ ngây thơ vô tư. Trần Trường Sinh lại không như vậy, gương mặt của hắn giữ đúng vẻ thiếu niên, tươi mới như vườn chè đầu xuân, nhưng vẻ mặt của hắn lúc ngủ vẫn bình tĩnh như khi tỉnh, thậm chí... còn có thêm chút sầu bi.
Tại sao dù trong lúc ngủ say, chân mày của thiếu niên này vẫn nhíu chặt như vậy? Hắn đang suy nghĩ gì? Hắn đang lo lắng điều gì? Hắn đang sầu lo điều gì? Nếu như trên người hắn luôn chất chứa áp lực mà ngay cả trong giấc mộng cũng không sao thoát khỏi, vậy lúc hắn tỉnh, vì sao lại bình thản ung dung đến vậy, căn bản khiến người bên cạnh không hề cảm nhận được chút nào?
Tô Ly rất rõ ràng, trong lòng Trần Trường Sinh nhất định có chuyện, nhưng hắn không muốn hỏi, cũng không muốn điều tra, không phải là hắn không hiếu kỳ, mà bởi vì hiện tại có chuyện trọng yếu hơn cần làm —— hắn ngẩng đầu nhìn núi hoang vắng, mặt không đổi sắc, đôi mắt như sao, ánh lên vẻ lạnh lẽo, tay nắm chuôi Hoàng Chỉ Tán so với lúc trước nới lỏng hơn một chút, nhưng lại là tư thế thuận tiện hơn để rút kiếm.
Sát thủ tên là Lưu Thanh kia, bây giờ đang ở trong núi hoang, hẳn là đang nhìn chăm chú vào nơi này. Sát thủ đứng thứ ba trên bảng xếp hạng Đại lục, đối với người bình thường mà nói rất đáng sợ không nghi ngờ gì, nhưng trong thời khắc bình thường, cũng không thể khiến Tô Ly phải bận tâm ngẩng đầu nhìn tới, chẳng qua tình huống bây giờ cũng không bình thường. Trần Trường Sinh đang ngủ say, hắn đã bị trọng thương, nhìn thế nào cũng là cơ hội tốt nhất để tên thích khách kia ra tay, trừ phi tên thích khách kia quyết định tiếp tục giữ vững giáo điều bảo thủ của mình.
Tô Ly bỗng nhiên có chút căng thẳng, cho nên cảm xúc trên mặt càng thêm lạnh nhạt. Hắn đã rất nhiều năm không căng thẳng như thế, bởi vì đã rất nhiều năm không có ai có thể đe dọa đến sinh tử của hắn. Hắn cho rằng mình cũng đã nhìn thấu sinh tử, nhưng sau khi Tiết Hà cùng Lương Hồng Trang xuất hiện, hắn mới biết được, cho dù là kiếm tâm thông suốt của chính mình, cũng không thể để cho tâm tình tiếp tục giữ vững sáng suốt khi đối mặt với cái chết. Hoặc là bởi vì, hắn mới vừa trải qua một thử thách sinh tử gian nan nhất.
Đời này hắn đã từng gặp thử thách sinh tử rất nhiều lần, chiến thắng vô số cường địch tưởng chừng không thể đánh bại, so với những đối thủ này, nhân vật như Tiết Hà cùng Lương Hồng Trang căn bản không đáng để nhắc tới. Nhưng hắn biết rõ, khoảnh khắc hắn tiếp cận cái chết nhất trong cuộc đời này, không phải là ở cánh đồng tuyết ngoài Tuyết Lão Thành, cũng không phải là ở bên vách núi Trường Sinh Tông, mà là ở trong ngọn núi hoang vô danh trước đó, khoảnh khắc Lương Hồng Trang với vũ y rực lửa lao tới.
Sở dĩ đó là khoảnh khắc hắn tiếp cận cái chết nhất trong cuộc đời này, là bởi vì Lương Hồng Trang nhất định sẽ giết chết hắn, bởi vì Lưu Thanh lúc ấy khẳng định ở cách đó không xa, nguyên nhân trọng yếu nhất, là hắn không thể nắm giữ vận mệnh trong tay mình.
Vô luận ở ngoài Tuyết Lão Thành đối mặt với bóng đen của Ma Quân cùng vạn quân Ma tộc, hay là ở vách núi đối mặt với hơn mười vị Trưởng lão Trường Sinh Tông với tu vi thâm sâu khôn lường, lúc ấy trong tay hắn đều có kiếm, hắn có thể vung kiếm.
Chỉ cần kiếm còn trong tay, thiên hạ chính là của Tô Ly hắn, tử thần trước mặt, hắn cũng không sợ. Nhưng... khoảnh khắc đó, hắn không thể làm gì, hắn chỉ có thể đem vận mệnh của mình giao cho thiếu niên Trần Trường Sinh này.
May mắn chính là, thiếu niên kia đã chứng minh mình rất đáng tin cậy.
“Lần này thật sự mắc nợ ngươi một mạng.”
Nhìn thiếu niên hơi nhíu mày trong lúc ngủ say, Tô Ly lắc đầu nói.
Tên thích khách kia vẫn ẩn mình trong núi rừng, không hiểu sao vẫn không ra tay, hoặc là bởi vì biểu hiện hoặc thân phận của Trần Trường Sinh khiến hắn có chút kiêng dè, hoặc là bởi vì tay Tô Ly luôn không rời chuôi Hoàng Chỉ Tán.
Đêm đến, Trần Trường Sinh cuối cùng tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt như tờ, ánh mắt không còn trong suốt sáng ngời như thường ngày, giống như là say rượu, cũng may thức hải cuối cùng đã bình ổn, hẳn là không còn nguy hiểm.
Hắn nhìn về phía Tô Ly, còn chưa kịp thốt lời, Tô Ly mặt không đổi sắc nói: “Có gì muốn nói?”
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát mới nói: “Chuyện cũ trước kia, ta đây là vãn bối, không biết chuyện xưa trong đó, khó mà phán đoán đúng sai, tiền bối có thể không giết nhầm, nhưng thân là con của người, thay cha báo thù cũng chẳng phải điều sai trái. Nếu như cũng không sai, lại muốn giết tới giết lui, vậy chuyện này khẳng định có chỗ nào sai lầm rồi.”
Tô Ly nói: “Quả nhiên vẫn là giảng đạo lý.”
Trần Trường Sinh nói: “Ở trên cánh đồng tuyết, tiền bối vốn nói mình không phải người tốt, bởi vì đã giết quá nhiều người, bởi vậy có thể thấy được, tiền bối cũng biết, giết quá nhiều người cuối cùng không phải chuyện tốt, sao không thay đổi?”
Tô Ly chau mày, tựa cười mà không cười nói: “Khi nào ta nói với ngươi mình muốn làm người tốt? Nếu không muốn làm người tốt, vì sao phải đổi, muốn ít giết người?”
Trần Trường Sinh cứng họng, có chút bất đắc dĩ nói: “Tiền bối, cần gì chuyện gì cũng tranh giành, cũng cố biện luận?”
“Trăm điều có thể tranh, muốn biện lại quên lời, không tranh không biện, sống làm gì?”
Tô Ly nói rất bình tĩnh thản nhiên. Trần Trường Sinh trầm mặc rất lâu, hắn từ khi biết chuyện một mực đọc sách, sau khi biết được thân thể không tốt thì muốn sống thêm được lâu hơn một ít, cảm thấy sinh mệnh chính là thứ tốt nhất, sống chính là chuyện tốt đẹp nhất trong cuộc đời này, rất ít khi nghĩ đến việc sống thế nào mới thật sự là sống.
Hắn suy nghĩ một chút rồi không để ý tới vấn đề này nữa.
Hắn hiểu được, nhìn nhận đối với sinh mệnh thì mình là một thiếu niên nông thôn cơm còn chẳng đủ ăn, mà người như Tô Ly lại là ngày ngày ăn thịt ăn cá đã nhiều năm, giờ đây bắt đầu theo đuổi dưỡng sinh, trong đồ ăn tìm kiếm sự truyền thừa và ý nghĩa tinh thần, vốn dĩ đã không phải người cùng một thế giới. Chuyện này không có nghĩa là hắn đối với người trong thế giới kia có mâu thuẫn hoặc ghét bỏ gì. Ngược lại, hắn rất ngưỡng mộ những người trong thế giới ấy. Bởi vì những người trong thế giới ấy, chính là phần lớn mọi người trong thế giới này. Sống, vốn hẳn là phải sống như vậy, ít nhất sống ý nghĩa hơn so với những người khác.
“Ly Sơn đệ tử tên là Lương Tiếu Hiểu kia...”
Trần Trường Sinh đã gặp phải chuyện gì ở Chu Viên, những điều hắn muốn nói, phần lớn đều đã kể cho Tô Ly, cũng đã nói chuyện của Lương Tiếu Hiểu, chẳng qua là một vài chi tiết bên hồ đến hôm nay mới hoàn toàn được kể rõ.
Trong suy nghĩ của hắn, nếu cánh cửa Chu Viên một lần nữa mở ra, chỉ cần Thất Gian và Chiết Tụ còn sống, hiện tại Lương Tiếu Hiểu chắc chắn đã bị trừng trị, chẳng qua đã trải qua cuộc chiến đấu với Lương Hồng Trang, hắn đối với họ Lương có chút nhạy cảm, cho nên nói ra để tham khảo ý kiến Tô Ly, nhưng không nghĩ tới Tô Ly phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
Nghe được Lương Tiếu Hiểu một kiếm đâm vào bụng Thất Gian, Tô Ly sắc mặt âm trầm, tựa như có bão tố ẩn hiện trên gương mặt hắn, có thể phóng ra những tia sét bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, Tô Ly nói: “Hắn sẽ chết.”
Trần Trường Sinh nghĩ thầm đó là chuyện của Ly Sơn các ngươi, hơn nữa quả thật đáng chết. Chẳng qua hắn không nghĩ tới, Lương Tiếu Hiểu đáng ghét kia đã chết, hơn nữa cái chết của hắn còn để lại rất nhiều phiền toái.
Tô Ly đã nghĩ đến tại sao Lương Tiếu Hiểu lại cấu kết với Ma tộc, chẳng qua là chuyện liên quan đến danh dự Ly Sơn, mấu chốt là liên quan đến hai vụ huyết án ở Trường Sinh Tông và Bắc Địa do chính tay hắn gây ra mười mấy năm trước, cho nên không muốn nói quá nhiều cho Trần Trường Sinh biết.
“Ngươi thật sự đã nhìn ra bằng cách nào?” Hắn nhìn Trần Trường Sinh hỏi ngược lại.
Câu hỏi này tự nhiên là Trần Trường Sinh dùng phương pháp gì khám phá tinh vực của Lương Hồng Trang, nếu như nói nhát kiếm đầu tiên là phỏng đoán, vậy bảy nhát kiếm sau đó thì sao? Mọi nhát kiếm đều chuẩn xác, tự nhiên không thể nào là phỏng đoán, chẳng lẽ hắn đã học xong Tuệ Kiếm rồi ư? Trần Trường Sinh rất cẩn thận suy nghĩ một chút, xác nhận lại tình huống lúc đó, nói: “Đúng là phỏng đoán.”
Tô Ly dĩ nhiên không tin, nhưng nhìn thần sắc của hắn tuyệt đối không giống giả vờ, quan trọng nhất là, Trần Trường Sinh không có lý do gì để lừa gạt hắn, quan trọng nhất là, Trần Trường Sinh thật sự không thể học Tuệ Kiếm nhanh như vậy.
Có thể giữa vô vàn tinh điểm đoán được tinh điểm nào sẽ di động, vốn là chuyện vô cùng khó tin, có thể đoán được chỗ sơ hở trong tinh vực của người tu hành Tụ Tinh cảnh, lại càng khó có thể tưởng tượng, huống chi hắn lại liên tục đoán trúng bảy lần.
“Nếu như ngươi thật sự dựa vào may mắn, vậy may mắn của ngươi đã tốt đến mức không còn là may mắn nữa rồi.”
Tô Ly nhìn hắn nói: “Ngươi là người có đại khí vận.”
Trần Trường Sinh không rõ, hỏi: “Số mệnh?”
“Tu hành quan trọng nhất là cái gì?”
“Nghị lực? Ngộ tính?”
Tô Ly lắc đầu nói: “Không, là may mắn. Phàm là cường giả cuối cùng có thể hùng bá một phương, nếu nói thánh nhân, không khỏi là những người cực kỳ may mắn, như thế mới có thể tránh được nhiều lần hiểm nguy. Dĩ nhiên, may mắn chỉ là một phần, số mệnh mới là cả đời, cho nên bọn họ đều là người có đại khí vận, bao gồm cả ta ở bên trong.”
Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Số mệnh do cái gì quyết định?”
“Đương nhiên là mệnh.”
Tô Ly nhìn vào mắt của hắn nói: “Cho nên nói một cách khác, mệnh của ngươi rất tốt.”
Nghe những lời này, Trần Trường Sinh lại không phản bác được —— hắn từ khi mới ra đời, đã bị cho là mệnh không tốt. Ai ngờ được, hiện tại lại bị người ta nói mệnh rất tốt. Điều này làm cho hắn cảm thấy có chút hoang đường, có chút an ủi, lại có chút ít xót xa.
Tiếp tục hành trình về nam, hai người hai lộc cuối cùng đã đến gần Thiên Lương quận, học kiếm cũng đã đến giai đoạn mới.
Trải qua cuộc chiến đấu với Lương Hồng Trang, Trần Trường Sinh rất rõ ràng nhược điểm hiện tại của mình nằm ở đâu.
Đầu tiên là hắn cần phải có thần thức và ý chí mạnh mẽ hơn. Hắn hiểu được Tô Ly vì sao trước đó đã nói, chỉ có trải qua, mới có tư cách biết được muốn thi triển Tuệ Kiếm cần có khí lực, bởi vì Tuệ Kiếm cần có tinh lực siêu phàm, nếu không người dùng kiếm căn bản không thể chịu đựng được lượng tính toán khổng lồ như vậy, chỉ sợ trước khi xuất kiếm đã ngất xỉu.
Tiếp theo, muốn chiến thắng một người tu hành Tụ Tinh cảnh, hắn cần nâng cao vận chuyển chân nguyên của mình, như vậy mới có thể nắm bắt được cơ hội thoáng qua rồi biến mất, trực tiếp khiến đối thủ bất ngờ, do đó tránh khỏi trường hợp liên tục tám nhát kiếm, cũng không thể trực tiếp giết chết Lương Hồng Trang. Phải biết rằng tình huống đó thật rất nguy hiểm, nếu như Lương Hồng Trang mạnh hơn một chút, có thể chống đỡ nhiều hơn chốc lát, Trần Trường Sinh đã khiến thức hải chấn động vỡ tan, hắn và Tô Ly chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì.
Cho nên bên suối nhỏ lúc hoàng hôn, Tô Ly bắt đầu truyền thụ cho hắn loại kiếm pháp thứ hai.
“Ngươi phát ra chân nguyên quá tệ, tựa như đứa trẻ cầm kim may, cho dù nhanh hơn nữa, trên người đối thủ đâm ba ngàn sáu trăm lỗ, cũng không có cách nào đâm chết đối phương, cho nên vài ngày trước ta đã nghĩ ra một loại kiếm pháp.”
Tô Ly nhìn Trần Trường Sinh bên suối, nói: “Ngươi có muốn học hay không?”
Trần Trường Sinh không trả lời, bởi vì loại chuyện này không cần trả lời, phàm là người dùng kiếm, ai lại không muốn học kiếm với Tô Ly, huống chi là, loại kiếm pháp này rất rõ ràng là Tô Ly chuyên môn thiết kế cho hắn, hơn nữa hắn lúc này rất kinh ngạc.
Nhìn trung niên nam tử bên suối nhỏ, hắn há hốc mồm, một lúc lâu cũng không nói nên lời. Dựa theo những lời này, chẳng phải là nói sau khi phát hiện chân nguyên của mình có vấn đề vào ngày đó, Tô Ly bắt đầu suy tư vấn đề này, nhưng chỉ dùng mấy ngày qua, đã thiết kế ra một bộ kiếm pháp hoàn toàn mới sao? Thiên tài chân chính là gì? Kiếm đạo tông sư là gì? Chính là như thế này.
Tô Ly giống như không thấy biểu hiện của hắn, nói tiếp, nhìn như bình tĩnh giới thiệu loại kiếm pháp mới sáng tạo ra này, còn về việc nội tâm có chút đắc ý hay không, từ cái nhếch nhẹ đuôi lông mày của hắn có thể đoán được đôi chút.
Loại kiếm pháp này tên là Nhiên Kiếm, vẫn chỉ có một chiêu, nói đúng hơn là một loại pháp môn vận kiếm. Nếu như nói Tuệ Kiếm giúp người dùng kiếm khám phá nhược điểm của cường giả Tụ Tinh cảnh, vậy Nhiên Kiếm lại giúp người dùng kiếm bộc phát chân nguyên trong kiếm thế của mình, trong thời gian ngắn đạt được sự tăng cường cực lớn, dùng cái này gây ra sát thương lớn hơn nữa cho đối thủ Tụ Tinh cảnh.
Tô Ly dạy hắn hai loại kiếm pháp này đều có tính toán rõ ràng, tựa như chuyên môn giúp người tu hành Thông U thượng cảnh hoàn thành việc vượt cấp chiến đấu với đối thủ Tụ Tinh cảnh. Chân nguyên phóng thích ra của Trần Trường Sinh có vấn đề, Nhiên Kiếm sẽ chịu trách nhiệm giải quyết vấn đề này.
Vấn đề là muốn giải quyết vấn đề bình thường đều cần phải trả giá rất nhiều. Tuệ Kiếm chưa thành, suýt nữa khiến Trần Trường Sinh trở nên ngu ngốc, Nhiên Kiếm có thể giải quyết vấn đề phóng thích chân nguyên của hắn, cũng cần phải trả giá rất nhiều.
“Tương tự giải thể ma công của Ma tộc, mặc dù sẽ không chết, nhưng chắc chắn vô cùng thảm khốc.” Tô Ly nói: “Ta nói rồi, truyền cho ngươi kiếm pháp là chỉ mong ngươi bảo vệ ta về Ly Sơn, đối với ngươi cũng không có ý tốt, cho nên học hay không học, tất cả đều do ngươi quyết định.”
Trần Trường Sinh từ trong suối trở về, trên cành cây trong tay xiên một con cá mập mạp, hai chân trần giẫm lên ánh mặt trời rực rỡ trên mặt suối, mỉm cười, không nói lời nào.
Tô Ly cười nhạo nói: “Cứng đầu như vậy, đúng là khiến người ta khó chịu, kém xa so với Thu Sơn nhà ta.”
Trần Trường Sinh nghĩ tới, tiền bối rõ ràng muốn dạy mình kiếm pháp, nhưng lại phải tìm nhiều lý do như vậy, chính là không muốn mình ghi nhớ ân tình, lúc này mới thật sự là cứng đầu, nhưng cũng rất thú vị.
Tô Ly nhìn hắn nói: “Kiếm thế đến từ Liệu Thiên Kiếm, kiếm chiêu dùng bí pháp của Kim Ô Kiếm, nhưng điều mấu chốt nhất chính là khoảnh khắc thiêu đốt chân nguyên, ta cần ngươi phải hoàn toàn đồng điệu khí thế với thức cuối cùng của Ly Sơn Pháp Kiếm.”
Trần Trường Sinh đang dùng đoản kiếm mổ cá, nghe đến đó thì dừng lại, quay đầu lại kinh ngạc hỏi: “Ly Sơn Pháp Kiếm?”
“Không sai, đây là chỗ khó khăn lớn nhất của Nhiên Kiếm.”
Tô Ly nói: “Liệu Thiên Kiếm tăng kiếm thức, kiếm chiêu tăng quang huy, chân nguyên bộc phát thì cần có khí phách liều chết hay không.”
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, nói: “Đã hiểu.”
Tô Ly quan sát ánh mắt của hắn nói: “Khi xuất kiếm, cần phải có quyết tâm liều chết, ngươi thật sự đã hiểu chưa?”
Trần Trường Sinh ngẩng đầu lên, nói: “Tiền bối, ta đã từng dùng nhát kiếm đó rồi.”
Tô Ly thật sự bất ngờ, nhìn ánh mắt hắn trầm mặc rất lâu, nói: “Ngươi tiểu tử này sao lại không biết chút tiếc nuối sinh mệnh nào như vậy? Nhớ kỹ, đừng vì mệnh quá tốt mà làm bừa như thế.”
Trần Trường Sinh nói: “Tiền bối, ngài cũng biết, ta không phải loại người như vậy.”
Tô Ly lại trầm mặc, nói: “Hiện tại ta thật sự không biết... ngươi thiếu niên này rốt cuộc là loại người như thế nào.”