455. Chương 455: Một thức cuối cùng (Hạ)

Trạch Thiên Ký

Chương 455: Một thức cuối cùng (Hạ)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 455 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạc Vũ hỏi: "Tại sao ngươi nhất quyết phải bắt Chiết Tụ mở miệng?"
Chu Thông nói: "Bởi vì không ai tin Trần Trường Sinh thông đồng với Ma tộc. Cái chết của đệ tử Ly Sơn kia chỉ có thể khiến người ta nảy sinh nghi ngờ về chuyện này, tuyệt đối không đủ để lay chuyển niềm tin của mọi người, trừ phi Chiết Tụ tự mình thừa nhận những gì họ đã làm."
Là viện trưởng Quốc Giáo Học Viện trẻ tuổi nhất lịch sử, trong mắt rất nhiều người, Trần Trường Sinh rất có thể sẽ trở thành chủ nhân kế nhiệm của Ly Cung. Giáo Hoàng Đại Nhân đời kế tiếp —— thế gian này không còn tương lai nào xán lạn hơn thế. Ma tộc cơ bản không thể nào đưa ra điều kiện tốt hơn, vậy thì tự nhiên hắn không có bất kỳ lý do nào để phản bội loài người, thông đồng với Ma tộc làm những chuyện như thế.
Mạc Vũ im lặng một lát, hỏi: "Ngươi tin tưởng sao?"
Bất kể toàn bộ đại lục đánh giá Chu Thông ra sao, bất kể thủ đoạn của Chu Thông tàn nhẫn đáng sợ đến mức nào, nhưng tất cả mọi người đều thừa nhận, về phương diện xét xử án, Chu Thông có một không hai.
"Tin tưởng hay không từ trước đến nay chưa từng là chuyện quan trọng, chứng cứ mới là chuyện quan trọng nhất." Chu Thông nói: "Cho nên ta sẽ cho thiếu niên Lang tộc kia thêm một tháng, thực ra một tháng này cũng là ta tự cho chính mình."
Mạc Vũ nhìn ánh mắt bình thản không chút gợn sóng của hắn, hỏi: "Ngay cả khi quân đội rất bất mãn về chuyện này?"
Khóe môi Chu Thông khẽ nhếch, coi như là mỉm cười, nói: "Ngươi nghĩ ta quan tâm những thứ này sao?"
Mạc Vũ mỉa mai nói: "Ta vẫn đang hoài nghi, trừ nương nương, rốt cuộc ngươi còn quan tâm tới cái gì."
Chu Thông không đáp lời nói có phần thiếu tôn trọng này, ngược lại nói: "Thực ra ta còn rất quan tâm một vài người và chuyện rất thú vị, ví như tên đệ tử Ly Sơn đã chết kia. Nếu không phải xác định hắn thật sự đã chết, ta rất muốn để hắn làm người kế nghiệp của ta."
Mạc Vũ vẻ mặt hơi kinh ngạc, hỏi: "Tại sao?"
"Ta rất hiếm khi thấy ai tàn nhẫn với bản thân đến thế. Với bản thân còn có thể tàn nhẫn như vậy, nghĩ đến đối với thế giới này cũng chẳng còn chút yêu thương nào. Mà đó, chính là điều kiện cần thiết để làm người kế nghiệp của ta."
Chu Thông đối với thế giới này đương nhiên không có chút yêu thương nào, thậm chí ngay cả chút ý tốt cũng không có: "Hơn nữa, phán đoán của Lương Tiếu Hiểu về cục diện, suy luận vô cùng chính xác. Hắn biết rõ dù là cái chết của mình, cũng không thể kéo Trần Trường Sinh và Chiết Tụ vào vực sâu. Cho nên, ở ngoài Chu Viên trước khi chết, hắn đã có một màn kịch. Hắn vô cùng rõ ràng tách Ly Sơn và kinh đô thành hai ranh giới. Hãm hại Trần Trường Sinh và Chiết Tụ chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi. Mục tiêu hắn thật sự muốn đối phó là Ly Sơn, là Tô Ly, đương nhiên còn có tiểu cô nương tên Thất Gian kia."
Nghe những lời này, Mạc Vũ đột nhiên cảm giác cơ thể trở nên lạnh lẽo. Thì ra Chu Thông đã biết tất cả, hơn nữa còn biết rất rõ. Hắn biết Thất Gian là con gái Tô Ly, biết thù hận trong lòng Lương Tiếu Hiểu, biết tất cả đều là âm mưu.
"Thì ra ngươi đã biết tất cả..." Nàng nhìn chằm chằm vào ánh mắt Chu Thông.
Chu Thông không để ý tới nàng, tiếp tục nói: "Rất nhiều người cần Trần Trường Sinh thông đồng với Ma tộc. Lương Tiếu Hiểu lại dùng Ly Sơn pháp kiếm, một thức cuối cùng giết chết chính mình, làm vậy thật sự rất giỏi."
Mạc Vũ nói: "Vậy thì ngươi nghĩ sao? Ngươi không phải nói coi trọng chứng cứ nhất hay sao?"
Chu Thông im lặng một lát, bỗng nhiên nói: "Sư phụ của Trần Trường Sinh là Kế Đạo Nhân. Kế Đạo Nhân và Hắc Bào rốt cuộc có quan hệ ra sao, không ai biết. Vậy tại sao Trần Trường Sinh không thể thông đồng với Ma tộc chứ? Hơn nữa, Trần Trường Sinh bây giờ còn sống. Nếu Chu Viên đã bị hủy diệt, cửa chính nhiều người như vậy cũng không hề nhìn thấy hắn, vậy thì hắn rời khỏi Chu Viên bằng cách nào? Cửa khác? Đừng quên, chỉ có Hắc Bào mới biết được cửa khác của Chu Viên ở đâu."
Mạc Vũ im lặng rất lâu, sau đó nói: "Thì ra ngươi thật sự nghi ngờ hắn."
Chu Thông đứng dậy, đi tới cửa chính đường, nhìn bầu trời đêm đầy sao, nói: "Lương Tiếu Hiểu dùng cái chết để kết tội, đầy sức nặng. Vừa hay, trong kinh đô có rất nhiều người cần Trần Trường Sinh thông đồng với Ma tộc. Vừa hay, Trần Trường Sinh có khả năng rời khỏi Chu Viên, điều đó chứng tỏ hắn có thể thông đồng với Ma tộc. Như vậy ta đương nhiên muốn biết rốt cuộc hắn có thông đồng với Ma tộc hay không."
Mạc Vũ đi tới phía sau hắn, mang theo một tia cảnh cáo nói: "Giáo Hoàng Đại Nhân sẽ tin tưởng hắn."
Vẻ mặt của Chu Thông bỗng nhiên trở nên hơi quái dị, nói: "Nếu dưới tình huống như vậy mà Giáo Hoàng Đại Nhân vẫn kiên quyết tin tưởng hắn, vậy thì Giáo Hoàng Đại Nhân có phải cũng không còn đáng tin nữa hay không?"
Mạc Vũ đột nhiên cảm giác được hơi thở lạnh lẽo u ám từ dưới đất phía trước viện đã lan đến đây. Không khí quanh người nàng trở nên lạnh lẽo dị thường. Nàng không biết trong tình huống như vậy còn có thể nói gì.
"Ngươi hẳn nên tìm hiểu rõ ràng xem nương nương rốt cuộc nghĩ gì."
"Vậy thì, còn ý nghĩ của ngươi thì sao?"
Chu Thông chắp tay sau lưng, nhìn bầu trời đêm, thanh âm lạnh như không khí sau cơn mưa. Thân thể thon gầy trong màn đêm hiện ra vẻ tiêu điều, trông thật giống một thi nhân u uất.
"Ta ư? Ý nghĩ về chuyện gì?"
"Ý nghĩ về Trần Trường Sinh."
"Ngươi muốn chết phải không?" Mạc Vũ phẫn nộ quát lớn.
Chu Thông vẻ mặt không hề biến sắc, bình thản nói: "Hôm đó tin tức Trần Trường Sinh còn sống truyền về kinh đô, nghe nói trong Kết Viên đèn hoa rực rỡ suốt đêm. Xem ra tâm trạng của ngươi thật sự không tệ."
Sự tức giận trong mắt Mạc Vũ biến thành sát ý.
Chu Thông không quay người lại, tựa như không hề phát hiện ánh mắt của nàng.
Mạc Vũ rời đi, Chu Thông bắt đầu đi dạo.
Cả kinh đô thậm chí toàn bộ đại lục cũng biết, Chu Thông không có sở thích gì, trừ đi dạo cùng tự hành hạ bản thân.
Hắn nghiêm khắc với người khác, càng nghiêm khắc kiềm chế bản thân, không ham mê tửu sắc, càng không có hành vi phóng túng, ngay cả khi còn là một thanh niên. Hắn sống cực kỳ có quy luật, cẩn trọng, cũng có thể nói là nhàm chán và đơn điệu. Đương nhiên, hắn cũng làm thơ, viết thơ bi phẫn lo cho việc nước; hắn cũng viết sớ tấu, viết sách luận mưu kế trị quốc thâm sâu. Cuộc sống của hắn như một học giả lớn. Hắn ở trước mặt Thánh Hậu nương nương cũng tuyệt đối không phải là sàm thần (kẻ gièm pha, châm chọc), mà là một vị tránh thần (người can gián). Hơn nữa, hắn là quan viên thanh liêm nhất Đại Chu triều từ trước đến nay, bởi vì hắn chưa từng thiếu tiền, cũng bởi vì không ai dám hối lộ hắn.
Ở Chu Viên, hắn nuôi mười lăm con chó ba đầu đen. Loại yêu thú cường đại này chỉ có ở sâu trong Ma Vực, có vẻ ngoài dị hợm và đáng sợ cùng năng lực trinh sát và năng lực chiến đấu rất cường đại. Nước miếng màu đen nhỏ xuống cũng có thể ăn mòn kim loại cứng rắn nhất. Có lẽ chính bởi vì lý do này, Chu Thông Đại Nhân mới không bị tiền bạc ăn mòn —— người hối lộ không có cách nào đến gần nơi hắn ở. Cố gắng âm thầm lẻn vào Chu Viên để hối lộ hắn, thì sẽ biến thành thức ăn cho đám chó này. Bốn phía sân cỏ và trong rừng cây, ai biết có bao nhiêu xương cốt người.
Lúc đêm khuya, hơn mười con chó ba đầu đứng trong đêm, da đen bóng loáng bị ánh sao chiếu rọi tạo thành cảm giác quỷ dị. Dưới nanh vuốt đen của bầy chó là một ngục tối.
Chiết Tụ bị nhốt trong ngục tối này, năm mươi lăm sợi xích sắt rất nhỏ xuyên qua cơ thể hắn. Trên da thịt khắp nơi đều là máu, máu khô hoặc máu tươi, rất nhiều chỗ thậm chí có thể thấy xương trắng rợn người.
Không biết sau bao lâu, hắn tỉnh lại, cảm nhận được hơi thở từ ngoài lỗ thông gió truyền vào. Hắn có chút khó khăn ngẩng đầu, nhìn về phía đó, thở hổn hển mấy lần.
Nơi đó có thể thấy một phần bầu trời đêm, có vài vì sao. Hắn mở to mắt, nhìn về phía đó, hiện lên vẻ tham lam. Mà trên thực tế, hắn hiện tại cơ bản không nhìn thấy bất kỳ vật gì.
Sâu trong con ngươi của hắn là một mảng màu vàng xanh.
Đó là màu sắc chất độc của Khổng Tước Linh hòa lẫn với máu.
Có chút đau xót.