Trạch Thiên Ký
Thánh Nhân tầm thường
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 469 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thật ra có đôi khi chính mình cũng suy nghĩ mãi không hiểu, tại sao ta có thể sinh ra hài tử xuất sắc như Thu Sơn.” Thu Sơn Gia chủ nhìn Ly sơn ngoài cửa sổ vẫn từ từ chưa rời đi, nói: “Tựa như toàn bộ đại lục cũng không hiểu, tại sao kẻ ngốc như Từ Thế Tích, lại có thể sinh ra Từ Hữu Dung.”
Nói xong câu đó, hắn dừng một chút, nhấn mạnh giọng nói: “Dĩ nhiên, Từ Thế Tích không bằng ta.”
Thu Sơn gia cung phụng biết hắn nói điều gì, mỉm cười gật đầu nói: “Hắn tất nhiên thua xa Gia chủ.”
Thu Sơn Gia chủ hai hàng lông mày nhướn lên, đâu còn giống một phương hào kiệt từng sát phạt quyết đoán trên chủ phong, chỉ là một người cha đơn thuần đang đắc ý, nói: “Từ sau khi con ta huyết mạch thức tỉnh, ta một mực liều mạng tu hành học sách, không bỏ qua thứ gì, chính là muốn theo kịp bước chân của hắn, không muốn cản trở hắn, bây giờ nhìn lại, coi như miễn cưỡng làm được rồi.”
Thu Sơn gia cung phụng nụ cười rất chân thành, thậm chí có thể thấy được sự thán phục – Thu Sơn Gia chủ vốn là kẻ phá gia chi tử nổi danh nhất thiên nam, cho nên tựa như Thu Sơn Quân từ nhỏ cũng suy nghĩ mãi không hiểu, nhiều năm trước thời điểm Thu Sơn gia lão tổ tông quyết định giao toàn bộ gia tộc cho Thu Sơn Gia chủ đương nhiệm, hắn cũng không thể hiểu nổi, phải biết rằng khi đó hắn đã là cường giả Tụ Tinh thượng cảnh của thiên nam, hơn nữa tính theo vai vế, hắn là thúc phụ, lẽ ra phải do hắn dẫn dắt Thu Sơn gia mới phải. Sau đó Thu Sơn Quân ra đời, huyết mạch chân long thức tỉnh, hắn cho rằng quyết định của lão tổ tông năm đó là vì chuyện này, không còn bất bình tức giận nữa, nhưng đối với Gia chủ vẫn xem thường, cảm thấy người này chỉ là một phế vật, nhưng hiện tại, hắn đã không còn nghĩ như vậy nữa. Bởi vì ai cũng không ngờ tới, sau khi Thu Sơn Quân huyết mạch thức tỉnh, Thu Sơn Gia chủ đột nhiên thay đổi hoàn toàn, từ đó không bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt, bẻ liễu hái hoa ở bên ngoài nữa, mà bắt đầu hăng hái học sách tu hành.
Lúc này Thu Sơn Gia chủ đã là trung niên nhân.
Một trung niên nam nhân lãng phí nửa đời bỗng nhiên bắt đầu quyết chí tự cường, cần nghị lực và quyết tâm lớn đến mức nào, cần trả giá lớn đến mức nào, không hỏi cũng biết. Nhưng hắn thật sự làm được. Mười mấy năm qua, Thu Sơn Quân từ bập bẹ tập nói đến kiếm diệu Ly sơn, hắn cũng lặng lẽ từ Thông U sơ cảnh tu đến Tụ Tinh thượng cảnh, mặc dù nhìn qua có vẻ không bằng, trên thực tế khó khăn còn lớn hơn nhiều.
Nguyên nhân nào khiến hắn có thể làm được chuyện khó tin đến thế? Tựa như hắn nói, hắn không có thiên phú huyết mạch như Thu Sơn Quân, không có cách nào theo kịp con mình, nhưng hắn hy vọng có thể cố gắng mạnh hơn một chút, ít nhất không đến mức làm chậm lại bước chân của con mình.
“Hy vọng Thu Sơn có thể mau chóng thấu hiểu nỗi khổ tâm của Gia chủ ngài.” Cung phụng nhìn hắn bên bệ cửa sổ thành khẩn nói.
Thu Sơn Gia chủ bình tĩnh nói: “Cho dù hắn vĩnh viễn không biết, thì sao chứ?”
Cung phụng nói: “Nhưng chuyện hôm nay cuối cùng sẽ có ảnh hưởng.”
Thu Sơn Gia chủ nhìn tòa danh sơn ở thiên nam này ngoài cửa sổ, trầm mặc rất lâu, sau đó nói: “Không sai, chuyến đi Ly sơn hôm nay quả thật đã xảy ra rất nhiều vấn đề, bởi vì ta không ngờ tới, thì ra Thu Sơn là một đứa trẻ như vậy.”
Cung phụng cũng trầm mặc một lát, hỏi: “Gia chủ, ngài ban đầu nghĩ như thế nào?”
Đây là chuyện mà hắn, thậm chí tất cả thân tín của Thu Sơn Gia chủ đều tò mò, bởi vì trong mấy năm qua, Thu Sơn gia đang âm thầm làm rất nhiều chuyện cho Thu Sơn Quân, mà tựa như chuyện này bản thân Thu Sơn Quân cũng không hề hay biết.
“Ta vốn cho rằng nếu hắn là con trai của ta, vậy thì chính là người tương tự như ta... Nói cách khác, ta vốn cho rằng thế gian không thể nào có người hoàn mỹ như con ta, vậy thì sự hoàn mỹ của hắn nhất định là giả dối.”
Trên gương mặt Thu Sơn Gia chủ xuất hiện một nụ cười hàm ý cực kỳ khó hiểu, nói: “Cho nên ta cho là... con ta là một ngụy quân tử. Cho nên ta âm thầm làm rất nhiều chuyện, nói là không chuyện ác nào không làm cũng không hề quá đáng, chỉ vì muốn tạo ra nền tảng cho hắn, phối hợp với danh tiếng của hắn trên thế gian, chỉ đợi đến một ngày nào đó trong tương lai, hắn xuất hiện trước vạn người, phơi bày dã tâm chân thật của mình.”
“Tỷ như chuyến cầu hôn ở kinh đô lần trước?”
“Không sai, ta cho rằng hắn muốn kết hôn với Từ Hữu Dung, nhưng lại không muốn gánh tiếng xấu, nên mới cố ý sắp đặt thời gian, tranh thủ lúc hắn đi cùng Ma tộc tranh đoạt chìa khóa Chu viên, ta là phụ thân của hắn, tất nhiên phải giúp hắn làm thỏa đáng chuyện này.”
Thu Sơn Gia chủ nói: “Lại tỷ như lần này, ta cho rằng hắn giả vờ bị thương, để không cần để ý tới chuyện này, đồng thời cũng cho cơ hội để Thu Sơn gia ta gây khó dễ, mưu tính có thể nói là hoàn mỹ, ai ngờ được, hẳn là ta đã đoán sai rồi.”
“Ta cho rằng con trai của ta là một ngụy quân tử, không ngờ tới, hắn hẳn là một chân anh hùng.”
Hắn nhìn Ly sơn ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: “Nhưng có người cha nào không hy vọng con mình là một chân anh hùng chứ? Chẳng qua làm anh hùng rất dễ chết, vậy phụ thân như ta không thể làm gì khác đành tiếp tục làm đủ mọi chuyện ác, tiếp tục giả vờ làm ngụy quân tử cho tốt, bảo đảm anh hùng như hắn có thể còn sống, một ngày nào đó trong tương lai, khi toàn bộ thế giới đều biết việc ác ta làm, cần hắn đại nghĩa diệt thân, ta sẽ chết trong tay hắn... Ngươi xem, đây là một câu chuyện xưa hoàn mỹ đến nhường nào.”
Nghe xong lời nói này, trong lòng cung phụng dấy lên vô vàn cảm khái, nghĩ thầm Gia chủ thật là người cha tốt nhất thế gian, tình yêu thương rất vô tư lại ích kỷ, mãnh liệt đến mức khiến người ta cũng cảm thấy có chút sợ hãi. Bất kỳ ai cản trở Thu Sơn Quân, cản trở con đường thông tới tinh hà rực rỡ nhất của hắn, cũng sẽ bị Gia chủ tiêu diệt. Mà tất cả mọi người đều biết, hiện tại đại lục này, thanh niên duy nhất miễn cưỡng có tư cách có thể sánh ngang với Thu Sơn Quân, tên là Trần Trường Sinh.
Cung phụng bắt đầu thương cảm cho những bi thảm mà Trần Trường Sinh có thể gặp phải trong tương lai.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là vị viện trưởng trẻ tuổi của Quốc Giáo học viện kia có thể sống sót rời khỏi Tầm Dương thành.
“Bát Phương Phong Vũ đã động, Tô Ly hẳn phải chết không nghi ngờ gì, nhưng Trần Trường Sinh tất nhiên sẽ sống.”
Thu Sơn Gia chủ bình tĩnh nói: “Thiếu niên kia bối cảnh quá sâu đậm, lai lịch có chút thần bí, ngay cả Thánh Nữ phong cũng không thể hoàn toàn tra xét rõ ràng, Thánh Hậu nương nương còn chưa lên tiếng, Chu Thông vẫn chưa động thủ, tự nhiên ta sẽ không ra tay trước.”
...
...
Ly sơn là một nơi rất tốt, Lương Tiếu Hiểu dùng cái chết của mình để giết người, đại sư huynh của hắn Thu Sơn Quân lại dùng mạng của mình để cứu người, người như thế thường không dễ chết.
Trần Trường Sinh cũng như vậy, bởi vì hắn vẫn luôn muốn cứu người. Tầm Dương thành mưa lạnh vô cùng, không biết có phải vì duyên cớ đó không, sắc mặt hắn có chút tái nhợt, quần áo ướt đẫm khắp nơi đều là lỗ kiếm, nhưng không thấy quá nhiều máu, bởi vì nó đã bị nước mưa tẩy sạch.
Lưu Thanh có một gương mặt bình thường không có gì đặc biệt, một thanh kiếm bình thường không có gì đặc biệt, dùng kiếm chiêu nhìn như bình thường không có gì đặc biệt, nhưng lại có tu vi Tụ Tinh thượng cảnh khó có thể tưởng tượng.
Vị thích khách thứ ba trong thiên hạ này, mỗi một kiếm của hắn cũng lạnh lẽo tựa như băng sương.
Trần Trường Sinh từng tắm long huyết, cũng không ngăn cản nổi thanh kiếm lạnh lẽo này.
Trong thời gian rất ngắn, hắn dùng Da Thức bộ thi triển một thức cuối cùng của Ly sơn pháp kiếm, liên tục cản sáu kiếm của Lưu Thanh, đồng thời trên người hắn có thêm sáu lỗ máu.
Kiếm đâm không sâu, nhưng rất đau, cũng may máu chảy ra không có mùi vị, cũng vô vị tựa như cuộc chiến đấu này.
Thân pháp Lưu Thanh dù có quỷ dị thế nào, kiếm của hắn đều không thể đâm trúng Tô Ly, chỉ có thể đâm vào thân thể Trần Trường Sinh.
Bởi vì kiếm của Trần Trường Sinh rất kiên quyết, rất quyết tuyệt, cho nên rất nhanh.
Tựa như một kiếm của Thu Sơn Quân trên đỉnh núi Ly sơn đâm vào ngực mình.
Hắn nhìn Lưu Thanh, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt chân thành, từng chữ từng câu nói: “Ta sẽ không để ngươi đi qua.”