Trạch Thiên Ký
Chương 554: Món quà quý giá nhất của ta
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 554 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảng cách từ Ly cung đến hoàng cung không quá xa.
Chẳng qua, với thân phận của Trần Trường Sinh hiện tại, việc ra vào Ly cung khá dễ dàng, nhưng vào hoàng cung lại có chút phiền phức, nhất là khi không báo trước. Cuối cùng, việc này đã kinh động đến Tiết Tỉnh Xuyên.
"Trần viện trưởng đêm khuya vào cung có chuyện gì?"
"Ta muốn gặp Lạc Lạc."
Tiết Tỉnh Xuyên hỏi khá tùy tiện, Trần Trường Sinh đáp lại càng tùy tiện hơn, vậy mà cổng hoàng cung phòng bị nghiêm ngặt lại mở ra.
Trần Trường Sinh theo một vị thái giám đi vào trong hoàng cung, qua một đoạn thời gian mới chợt giật mình, không hiểu vì sao Tiết Tỉnh Xuyên lại dễ thuyết phục như vậy. Hắn không biết, đó là bởi vì Tiết Tỉnh Xuyên từng đợi Thánh Hậu nương nương từ bí môn thành cung trở về, và Tiết Tỉnh Xuyên cho rằng lần đó Thánh Hậu nương nương cố ý đến xem thiếu niên này.
Giống như trước đây, nhìn bóng lưng Trần Trường Sinh, Tiết Tỉnh Xuyên cũng rất không hiểu tại sao thiếu niên này lại thể hiện sự bình tĩnh tự nhiên như thế trước mặt mình. Hắn là thần tướng của Thánh Hậu nương nương, đệ đệ ruột của hắn là Tiết Hà đã bị Trần Trường Sinh dùng một kiếm chặt đứt cánh tay trái trên hoang dã. Thế nhưng, Trần Trường Sinh sau khi về kinh đô đã gặp hắn mấy lần, đừng nói là có ý xin lỗi, ngay cả sự cảnh giác cũng không có.
Lạc Lạc sống trong hoàng cung rất tốt, mặc dù thành cung ngăn cách sự náo nhiệt của thế gian, nhưng dù sao so với Thanh Diệp thế giới, bầu trời và mặt trời ở đây đều là thật, chỉ là có chút nhàm chán. Cho nên khi nàng biết Trần Trường Sinh đến gặp mình, nàng rất vui mừng. Thầy trò hai người trong vườn hoa yên tĩnh trò chuyện rất lâu, toàn là những chuyện vui vẻ.
Đề tài xoay quanh cây đại dong và mặt hồ, nói về chất lượng thức ăn của Quốc Giáo học viện đột nhiên tăng mạnh, sức ăn của Hiên Viên Phá ngày càng khoa trương, quầng thâm mắt của Đường Tam Thập Lục ngày càng nặng, Tô Mặc Ngu nhận được thư của mợ hắn gửi đến với vẻ mặt khá khó coi, còn Chiết Tụ thì sắc mặt vẫn như cũ, lạnh lùng như người chết.
Trần Trường Sinh còn kể về mười mấy tân sinh có thiên phú khá xuất chúng trong Quốc Giáo học viện, nói rằng nếu vận may tốt có thể vượt qua kỳ khảo thí sơ bộ, thậm chí nói không chừng còn có thể lọt vào tam giáp của đại triều thí.
Lạc Lạc nghe rất vui vẻ, chẳng qua so với trước kia, lời của nàng đã ít đi rất nhiều. Đại đa số thời gian, nàng chỉ mở to đôi mắt sáng ngời, nhìn Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh nghĩ đến lúc trước ở Từ phủ nhìn thấy Sương nhi, cho rằng đây là sự thay đổi tự nhiên khi cô bé trưởng thành, cũng không quá để tâm.
Thời gian trôi đi rất nhanh, hai người cũng không chú ý đã đến đêm khuya, cho đến khi Lý nữ quan nấp trong bụi cây cảm thấy thực sự có chút không ổn, ho khan hai tiếng. Trần Trường Sinh lúc này mới nhớ tới mục đích chính mình đến gặp Lạc Lạc tối nay. Hắn nắm tay nàng đi tới bên tường, dùng thân thể mình che chắn mọi ánh mắt nhìn trộm, lấy ra một món đồ nhét vào lòng bàn tay nàng.
Lạc Lạc có chút giật mình, nhìn viên thạch châu trong lòng bàn tay, không rõ vì sao tiên sinh lại muốn tặng nàng thứ này.
"Ta không chắc việc nói cho ngươi biết chân tướng là tốt hay xấu đối với tu hành của ngươi, cho nên tạm thời không nói, nhưng tóm lại... đây là thứ tốt."
Trần Trường Sinh nhìn nàng nói: "Nhất định không được đánh mất, bình thường không có việc gì thì cầm trong tay cảm ngộ một chút, tốt nhất không nên để cho người khác nhìn thấy."
Lạc Lạc thật lòng nói: "Tiên sinh tặng ta lễ vật, ta nhất định sẽ không đánh mất."
Lúc Kim Ngọc Luật đưa Trần Trường Sinh rời đi, nhìn hắn có chút muốn nói lại thôi.
Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, hỏi: "Kim thúc, sao vậy?"
Kim Ngọc Luật thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn không nói ra chuyện kia, hỏi: "Ngươi vừa rồi đã nói gì với Điện hạ ở góc tường?"
Trần Trường Sinh nói: "Không có gì, tặng nàng một món đồ chơi nhỏ."
Kim Ngọc Luật ban đầu ở Bạch Đế thành kiên quyết không làm quan, sống bằng nghề cung canh, nhưng nhìn chiếc áo thêu đầy đồng tiền trên người hắn sẽ biết tính tình thế nào. Hắn cảm thấy hứng thú hỏi: "Rất đáng tiền ư? Có phải đồ của Đường gia hay không?"
Trong suy nghĩ của hắn, Trần Trường Sinh nghèo đến cùng cực, trước kia đều dựa vào Lạc Lạc Điện hạ cùng Đường Tam Thập Lục tiếp tế, làm sao có thể kiếm được thứ gì tốt chứ, chắc hẳn là lễ vật Đường gia chuyển giao.
Trần Trường Sinh lắc đầu nói: "Là ta lấy được trước kia, không đáng giá tiền."
Vừa nghe là lấy được, hơn nữa còn không đáng giá tiền, Kim Ngọc Luật nhất thời không còn hứng thú. Lại nghĩ tới chuyện sắp sửa xảy ra, không khỏi càng thêm căm tức.
"Điện hạ tặng ngươi nhiều thứ tốt như vậy, ngươi không nghĩ tới việc hồi báo thứ gì ư?"
Người như Trần Trường Sinh làm sao có thể hiểu được ý tứ trong những lời này, rất thành thực nói: "Đây là thứ tốt nhất trên người ta."
...
...
Thời điểm trở về Quốc Giáo học viện, đêm đã khuya.
Nếu là ngày thường, Trần Trường Sinh đã đi ngủ, nhưng hôm nay hắn không làm thế.
Hắn đi Bách Thảo Viên, sau đó đi tàng thư lâu, cuối cùng trở lại gian phòng của mình.
Đứng trước cửa sổ, nhìn đầy sao trong hồ, hắn nhớ lại bầu trời đêm bị mái nhà chia cắt ở Ly cung.
Việc đi Lăng Yên các là do sư phụ sắp đặt, cái hộp mà Vương Chi Sách giấu trong tường cũng là sư phụ nói cho hắn biết, nhưng kết cấu trong chiếc hộp chưa hề bị xáo trộn, cho thấy chưa có người nào mở ra chiếc hộp này. Điều này cũng đồng nghĩa, sư phụ có thể không biết nội dung bản bút ký của Vương Chi Sách, cũng không biết Vương Chi Sách ở bên trong có đề cập tới tên của hắn —— Kế đạo nhân.
Thông qua bút ký của Vương Chi Sách có thể thấy được, Kế đạo nhân ở thời đại Thái Tông cũng đã vô cùng nổi danh, có thể tùy ý ra vào hoàng cung cùng phủ đệ các vương công đại thần. Vậy thì hắn tiếp nhận chức Quốc Giáo học viện viện trưởng lúc nào, làm thế nào để chuyển đổi tự nhiên giữa hai thân phận này? Ánh mắt Trần Trường Sinh rơi vào quyển sách trong tay, đó là đại sự lục của Quốc Giáo học viện. Lúc trước hắn ở quyển sách này tìm được một vài sự kiện lớn trước và sau khi sư phụ tiếp nhận chức Quốc Giáo học viện viện trưởng, nhưng vẫn không thể suy đoán rõ ràng. Sư phụ năm đó làm sao có thể giấu giếm được thiên hạ chúng sinh, mấu chốt nhất chính là, làm sao hắn có thể giấu giếm Giáo Hoàng, phải biết rằng, bọn họ là đồng môn sư huynh đệ, hơn nữa truyền thuyết ở Quốc Giáo học viện chi biến, sư phụ chính là chết trong tay Giáo Hoàng... Nơi này có ẩn tình gì hay không?
Đối với toàn bộ chuyện này, hắn có rất nhiều điều không thể nào hiểu được, tỷ như Giáo Hoàng thay đổi quá mức đột ngột, thế cho nên Ti Nguyên đạo nhân cùng Lăng Hải chi vương do hắn một tay bồi dưỡng cũng quyết liệt với hắn, tại sao? Hắn từng hỏi Giáo Hoàng, câu trả lời là một lý do vô cùng có sức nặng, nhưng vẫn không thể hoàn toàn giải trừ nghi ngờ trong lòng hắn.
Thiên hạ thương sinh như thế nào, thật sự có thể ảnh hưởng đến lựa chọn của Thánh Nhân sao?
Suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra, hơn nữa chuyện liên quan tới sư phụ cùng sư huynh, cũng không có cách nào trao đổi với Đường Tam Thập Lục cùng Lạc Lạc. Hắn có chút bất đắc dĩ lắc đầu, đem quyển sách kia nhét vào chỗ sâu nhất trên giá sách, đi trở về bên cửa sổ, mượn tinh không tĩnh tâm trữ ý, nhắm mắt lại bắt đầu minh tưởng, thần thức khẽ động, rơi vào trên thạch châu màu đen.
Gió rét quất vào mặt, nhất thời thanh tĩnh, hắn xuất hiện trong Chu viên, vẫn là đứng trên đỉnh mộ lăng.