Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 30: Gia Đình Rắc Rối
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
〘【Hôn đi! Hôn thật mạnh! Đừng buông tha bé Chíp Chíp Chiu!】〙
_
Cố Tu quấn chặt chăn như cái kén, bọc mình trong lớp vải dày, bên trong là cả đống tâm tư rối bời không yên.
007 thì hoảng hốt kêu lên không ngớt: 【Xong rồi xong rồi! Công chính với thụ chính sắp đánh nhau rồi! Cốt truyện tiếp theo biết làm sao đây!!】
Cố Tu bực bội gạt quả cầu ánh sáng bạc ra: 【...Hỏi tôi thì tôi biết gì chứ!】
Ngoài mấy chuyện đó ra, cậu chẳng hiểu được điều gì cả. Đầu óc rối như tơ vò.
Đã muốn ngủ mà không sao ngủ được, mọi giác quan như bị khuếch đại, đến cả tiếng mở cửa ở tầng trệt từ trong biệt thự cũng nghe rõ mồn một. Lục Thời Sâm về rồi sao?
Cậu đổi tư thế, mí mắt run run khép lại, nuốt vội vài ngụm nước bọt, giả vờ ngủ.
Nằm một lúc thì chợt nhớ ra mình hoàn toàn có thể khóa cửa, nhưng Lục Thời Sâm trước giờ chưa từng làm gì quá đà — kiểu như nhân lúc cậu ngủ mà sờ soạng mông chẳng hạn.
Cũng chỉ thỉnh thoảng chạm nhẹ vào những chỗ mà đàn ông thẳng bình thường chẳng để ý thôi.
Vừa nghĩ, cậu vừa xoa xoa ngực, quyết định dậy khóa cửa, nhưng vừa bước xuống giường thì tay nắm cửa đã khẽ xoay.
Cậu lập tức chui tọt vào chăn, ngực phập phồng rõ rệt, giả ngủ mà sơ hở trăm bề.
Kì lạ thay, Lục Thời Sâm từng bước tiến lại gần, hơi thở lạnh lẽo phảng phất mùi gỗ nhẹ nhàng áp sát, như đưa cậu vào một khu rừng tĩnh lặng, trái tim vốn rối bời suốt đêm lại bất ngờ dịu xuống.
Mép giường khẽ lõm xuống, Lục Thời Sâm nhẹ nhàng ngồi xuống.
Tay Cố Tu, giấu trong chăn, siết chặt mép vải, cố giữ mặt không co giật, riêng việc giữ mắt không đảo cũng đã tốn hết sức lực.
Trong bóng tối, cậu cảm nhận được hơi ấm chầm chậm áp sát, rồi dừng lại trên trán. Luồng nhiệt cuộn tròn, thấm sâu vào da thịt, đốt cháy cả những dây thần kinh vốn đã hỗn loạn.
Lòng bàn tay kia ấm áp, mịn màng, nhưng ngón giữa có lớp chai mỏng do cầm bút lâu năm. Đầu ngón khẽ vuốt mái tóc rối, nhẹ nhàng v**t v* trán cậu.
Cổ họng Cố Tu khẽ động, nuốt nước bọt.
Ngay sau đó, giọng Lục Thời Sâm vang lên: “Ngủ rồi à?”
Cố Tu im lặng, tiếp tục giả ngủ.
Lục Thời Sâm khẽ cười, đầy ẩn ý, thì thầm: “Không thể... ngừng nghĩ đến cái tên đó sao?”
Tay Cố Tu, đang giấu trong chăn, bị hắn nắm lấy. Dù cố thả lỏng ngón tay, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay vẫn phản bội sự căng thẳng.
Trước đây, chú chín sẽ không truy hỏi khi cậu giả ngủ. Nhưng Lục Thời Sâm hiện tại thì khác.
Bàn tay vừa vuốt trán giờ trượt xuống thái dương, dọc theo gò má, đến tận yết hầu. Một cảm giác ngứa ran, râm ran bùng lên.
Cố Tu cố nhịn, rồi lại nhịn.
Tay ấy vẫn không dừng, len vào cổ áo ngủ. Không còn là động chạm tùy hứng, Lục Thời Sâm gian xảo, dùng đầu ngón tay, khẽ khàng lướt qua khe ngực, chậm rãi tiến về nơi nhạy cảm hơn.
Cuối cùng, Cố Tu không chịu nổi, đạp mạnh một cái trong chăn.
Lục Thời Sâm làm như không thấy, thậm chí còn thấy áo ngủ vướng, bèn cởi vài nút áo cậu ra.
“…Chú chín!” Cố Tu hít sâu, bật dậy, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào đối phương, cố đánh thức lý trí hắn.
“Chú chín, chẳng phải chú từng nói sẽ mãi là chú chín của tôi sao?” Cố Tu cố nhắc lại thân phận giữa hai người.
“Chúng ta không có huyết thống.” Lục Thời Sâm bình thản đáp, “Tôi sẽ mãi yêu thương và chăm sóc em như trưởng bối. Nhưng em cũng nên đổi cách xưng hô rồi.”
“Dù tôi gọi anh là chú chín hay không…” Cố Tu gạt tay hắn đang lẻn vào áo mình, tim đập thình thịch, cố giữ giọng bình tĩnh, “Một ngày làm thầy, suốt đời làm cha. Trong lòng tôi, chú mãi là chú chín, là người thân duy nhất!”
Dù rằng chẳng ai lại yêu thương người thân kiểu này — hoàn toàn trái luân thường, đạo lý.
Nhưng Cố Tu không dám nghĩ thêm, chỉ biết cố ngăn cản người đàn ông trước mặt.
“Ừm.” Lục Thời Sâm dửng dưng, “Chỉ cần em thích, gọi cha cũng được.”
Nói xong, hắn khẽ chạm môi lên môi cậu.
Nhân lúc cậu sững sờ, bàn tay kia chạm đến đích cuối cùng, thuần thục nắm lấy, vuốt nhẹ một đường.
Chú chim sẻ nhỏ run rẩy toàn thân, bộ lông mềm mại rung lên từng đợt, ánh đèn pha lê rực rỡ chiếu lên, lấp lánh như ngọc quý.
Lục Thời Sâm xoa nhẹ, giọng khàn: “Lần này không lấy tiền em nữa. Ngoan.”
Đồng thời, hắn hôn liên tiếp lên môi cậu. Trong phòng, âm thanh nước vang lên không ngớt, khiến người nghe mặt đỏ tim đập.
……
Cố Tu lúc này sướng đến tê dại.
Lễ nghĩa liêm sỉ, tôn ti trưởng ấu, thậm chí cả xu hướng tính dục — tất cả đều bay đi mất!
【Quả nhiên đàn ông trên đời chẳng ai ra gì.】Cố Tu vừa thở dài vừa chửi thầm trong đầu,【Anh cũng không kìm được cái thâm dục của mình… Không, chắc chắn không phải lỗi một mình anh! Là lỗi của hệ thống Tấn Giang các người! Tạo ra một tên công chính đẹp trai đến mức điên rồ như vậy làm gì!】
007 vừa khởi động lại, còn mơ màng chưa hiểu gì: 【Hử? Sao tôi lại bị tắt máy cưỡng chế? Có chuyện gì xảy ra vậy?】
Cố Tu tránh né, chỉ thở dài như kẻ bi thương: 【007, anh đây sa ngã rồi.】
Dù 007 hỏi gì, cậu cũng không chịu nói.
Thậm chí Cố Tu còn chủ động mở livestream, vẫn đeo khẩu trang. Một tay chống cằm, đờ đẫn nhìn màn hình điện thoại.
【Thầy Chíp dạo này không tập gym à?】
【Haha, cũng không khoe đồ nữa, chắc đồ thuê hết hạn rồi nhỉ?】
【Mấy ngày nay không thấy đại ca top 1 đâu nhỉ? Không có đại gia vung tiền, streamer này lười diễn luôn rồi.】
【Tin đồn với JYY anh cũng không giải thích à?】
【Đống đồ khoe trước chắc là của nhà hả? Nhà phá sản rồi, đến Thái tử cũng phải livestream kiếm sống 233】
【Chán quá, lộ mặt đi được không?】
【Lộ ra chắc cũng cay mắt, vừa giàu vừa đẹp trai sao đi bao nuôi minh tinh? Vẫy tay là có cả đống trai xinh gái đẹp dâng lên.】
【Chắc có tật gì đó thôi.】
【Tôi vẫn nói, đàn ông đẹp trai mà không chịu lộ mặt, giống như thằng nào không chịu nói chiều cao thì chắc chắn dưới mét tám.】
Ảnh hưởng từ Giang Viễn Dao vẫn chưa tan, cộng thêm quy tắc thế giới và loạt hành động tự hại bản thân của Cố Tu, lượng anti trong phòng livestream gần đây đã vượt fan.
Nhiệm vụ livestream thì hoàn thành suôn sẻ, tiếc là Cố Tu chẳng cảm xúc gì. Mắt một mí cụp xuống, đôi mắt đen như mặt gương phản chiếu dòng bình luận cuộn qua, vô cảm.
“Haizz.” Cố Tu nhìn vô định, bỗng thở dài.
Có vài fan hỏi, nhưng cậu chẳng buồn đọc, mãi một lúc sau mới phản ứng.
【Thầy Chíp chắc đang có chuyện tình cảm】
【Thôi đi, tình cũ quay lại à? Giờ Dao Dao đâu phải người anh ta với tới được nữa~】
【Ai nói là JYY? Có ai thừa nhận chưa? Hỏi cho rõ chứ? Tài khoản dựng chuyện có bị khóa không vậy???】
【Thầy Chíp trước tặng quà Giáng sinh cho ai? Nóng lòng quá!】
【Tôi thấy thầy Chíp thích kiểu đàn ông chín chắn, thành đạt】
Cố Tu cáu kỉnh phản bác: “Vớ vẩn! Tôi là trai thẳng!”
Mãi một lúc sau, giữa cả biển tranh luận, cậu mới phun ra một câu, giọng gắt gỏng, nghe càng thêm… chẳng thuyết phục.
【Nhìn anh giống trai thẳng lắm sao?】
【Ừm… ngay cả tôi là trai thẳng còn thấy ổn [/chó đội nồi]】
【Tôi là trai thẳng nhưng rất thích anh, đúng là trai thẳng đấy, mặc dù anh rất đáng yêu, tiếc là tôi là trai thẳng… nếu được sờ một cái thì tốt quá, cuối cùng xin khẳng định: tôi thật sự là trai thẳng】
【Tôi là trai thẳng, tôi thích trai thẳng, ông xã anh thấy được không? [/l**m màn hình]】
【Livestream bắt tận tay streamer phòng thủ hớ hênh, còn đổi mô tả thành trai thẳng nữa hahaha】
【Hahahahahaha】
Đám này chỉ giỏi châm chọc.
Chửi cậu dưới khẩu trang là thằng đàn ông xấu xí, gãi chân còn dễ chịu hơn. Cố Tu biết rõ nhan sắc mình, mấy lời đó cậu còn có thể phớt lờ.
Nhưng lúc này, cậu bực bội “chậc” một tiếng, lại “chậc” tiếp, không nói gì, cầm điện thoại vuốt tắt livestream, rồi ném luôn ra xa, trượt trên mặt bàn.
【????】
Cậu không hay biết, trên màn hình, bình luận vẫn cuộn không ngừng.
Livestream giờ chỉ còn trần nhà sáng bóng, hệ đèn ẩn cao cấp, xa xa là chiếc đèn cầu tròn lãng mạn với hoa hồng.
Chốc lát sau, đèn ẩn tắt, màn hình chìm vào bóng tối, bầu không khí trong phòng livestream bỗng trở nên ám muội.
Người tinh ý lập tức nhận ra.
【Thầy Chíp quên tắt livestream rồi!】
【Wtf??】
【Phần thưởng đêm khuya này tui xem được không?】
【Đại ca top 1 tới rồi! Đúng là xuất hiện đúng lúc hahahaha】
【A a a đừng donate nha! Có hiệu ứng là lộ hết đó!】
Fan mắt sáng, gan to, lập tức tag đại ca top 1 vào hóng hớt.
Tin đồn lan nhanh, lượng người xem tăng vọt, dân hóng chuyện ùa vào.
【Ai vậy? Giới thiệu tui với】
【Tiếc ghê, không phải nữ streamer, quên tắt live cũng chẳng có gì xem】
【Lỡ lộ mặt là hình tượng phú nhị đại tiêu tan hết [/mắt liếc]】
Anti fan kích động không kém, chờ tên ngông cuồng này tự lật xe.
【Ơ sao đại ca top 1 out rồi?】
Nhưng dòng bình luận tưởng chừng vô nghĩa ấy nhanh chóng bị cuốn đi.
Còn bên này, ngay sau khi đại ca top 1 off, giọng Cố Tu vang lên trong phòng: “Chú chín?”
Fan cuồng lập tức dịch: 【Chú chín? Là người họ hàng xa ở nhà Chiu Chiu không?】
Cởi khẩu trang xong, Cố Tu định đi tắm, chỉ mặc chiếc áo ba lỗ mỏng, thì Lục Thời Sâm bất ngờ đến không mời.
Hắn không nói lời nào, sải bước vào nhà.
Cố Tu đành buông tay, lùi hai bước.
Lục Thời Sâm mới hỏi: “Sao lại khóa cửa?”
“Hả? Khóa rồi à?” Trước giờ hắn chưa ghé giờ livestream bao giờ. Cố Tu gãi đầu, nói đại: “Chắc vô tình khóa, tôi cũng không nhớ.”
May là Lục Thời Sâm không truy cứu.
Cố Tu định hỏi hắn có việc gì, thì lòng bàn tay hắn đã đặt lên cánh tay trần cậu, khiến cậu giật mình.
Da mát lạnh, trơn mịn. Rõ ràng Lục Thời Sâm đã thấy Cố Tu thất thần cả đêm qua camera, vậy mà vẫn giả bộ: “Đang vận động à?”
Hắn mặc đồ ở nhà màu xám, không đeo kính, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhìn thẳng khiến Cố Tu nghẹn họng, khẽ nuốt nước bọt: “Ban đầu định vận động thật…”
Cậu vô thức nghiêng đầu, chưa kịp né đã bị hôn.
“……Chú chín!”
Lục Thời Sâm siết chặt tay, không cho cậu tránh, ánh mắt tối sầm, chậm rãi nói: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Từ nay, mọi chuyện em đều phải nghe tôi.”
“……”
Nhưng món nợ kia vẫn không giảm xu nào.
Cố Tu vừa lơ đãng, cảnh giác buông lỏng. Thế tấn công của Lục Thời Sâm hoàn toàn ngoài dự đoán — xa lạ, mạnh mẽ, bá đạo. Hắn dùng đầu lưỡi tách hàm cậu, đẩy đ** l*** n*ng b*ng chen vào.
Đôi mắt Cố Tu trợn tròn kinh ngạc. Cái miệng này từ nhỏ đến giờ chỉ dùng để ăn uống, cậu chưa từng nghĩ, chưa từng mơ, bên trong lại có thể bị nhét thứ gì đó vừa kỳ lạ vừa vô vị như vậy.
Chưa từng cảm nhận sự hiện diện mãnh liệt đến thế của một chiếc lưỡi. Hóa ra là cảm giác này sao? Vị giác kỳ quái, nhạt nhẽo, lại tự ý quậy tung, khiến khoang miệng ngứa ngáy từng cơn.
Dần dần, lại thấy ngọt ngào, tê tê mềm mềm, như thứ độc dược làm tan chảy cả lý trí lẫn cơ thể.
Cố Tu hít mạnh, cố đẩy ra, nhưng cuối cùng chỉ bật ra hai từ vô nghĩa: “Chú chín!”
“Sao thế?” Giọng đàn ông khàn khàn, “Không thích à?”
Chưa kịp giải thích, tiếng ấp úng đã bị môi kia nuốt gọn. Giữa môi răng quấn quýt, chỉ còn lại những âm “ư”, “ưm”, “a”, hòa cùng tiếng nước ướt át, khiến người nghe mặt đỏ bừng.
Hai người từ từ di chuyển trong phòng, càng lúc càng gần chiếc điện thoại trên bàn.
Âm thanh càng lúc càng rõ, như truyền qua sợi cáp mạng, đưa chuyện không thể nói lên tai hàng ngàn người đang theo dõi.
【A a a a a a a a】
【Hóa ra ở thành phố này, họ hàng thân thích là kiểu này hả?】
【Các chị em bình tĩnh, phát ngôn cẩn thận kẻo livestream bị sập!】
【Wtf wtf wtf tui không biết nói gì luôn】
【Tín nữ cả đời tích đức, nghe được cái này là phúc trời cho】
【Tuy không thấy gì nhưng sao nghe mà dâm mị vậy trời?】
【Thân hình thầy Chíp nhìn là biết tràn đầy hormone rồi aaa đổi lại là tui chắc không chịu nổi】
【Hôn mạnh vào! Hôn thật lực! Đừng buông tha cho bé Chíp Chíp Chiu!】
【Hôn vang dữ vậy, không nổi phản ứng mới lạ…】
Thực tế đúng là vậy.
Ban đầu bị ép vài cái, đầu óc Cố Tu trống rỗng, chưa kịp phản ứng. Đến khi bản năng thôi thúc, cậu mới như tỉnh khỏi cơn mê, trong mộng mị.
Cậu hổn hển, đôi mắt long lanh nhìn người trước mặt, thì thầm như mộng du: “Chú chín…”
Thấy đôi môi đẹp đẽ đã sưng đỏ, lộn xộn, Lục Thời Sâm mới tạm buông, cúi xuống hôn “chụt” một cái thật to lên má cậu.
Cố tình để khán giả trong phòng livestream nghe rõ.
Bị tiếng hôn vang dội công kích ngay trước mặt, Cố Tu mặt đỏ bừng, tai nóng ran, tim đập như trống, cảm giác như cái miệng tê dại và trái tim mất kiểm soát không còn thuộc về mình nữa.
Tối nay, Lục Thời Sâm không đưa ra lời đề nghị giúp đỡ như mọi khi. Hắn chỉ liếc qua đ*ng q**n của cậu, bên dưới lá cờ tinh thần căng tràn, mặt vẫn điềm nhiên, trước khi đi còn để lại lời mời: “Nếu nghĩ kỹ rồi thì cứ sang phòng tôi bất cứ lúc nào.”
Nghĩ kỹ cái gì… là bán thân trả nợ à?
Hơi thở Cố Tu vẫn chưa ổn, lòng rối như tơ vò.
Trước khi ra khỏi phòng, Lục Thời Sâm liếc qua chiếc bàn: “Điện thoại của em từ nãy đến giờ chưa khóa màn hình.”
Rồi hắn khép cửa.
Cố Tu không suy nghĩ nhiều, cầm điện thoại lên. Không kịp đề phòng, toàn bộ gương mặt cậu lọt trọn vào ống kính. Cậu sững người, vì ngay cả bản thân cũng không nhận ra khuôn mặt mê loạn ấy, rồi lại sững người thêm lần nữa.
Vài giây ngắn ngủi cũng đủ để khán giả nhìn rõ.
【Đẹp trai quá á á á á á】
【Thầy Chíp trẻ quá… ngây thơ… mà cũng gợi cảm quá trời…】
【Tui đã nói rồi, thầy Chíp chắc chắn siêu cấp đẹp trai, khẩu trang kia kéo tụt nhan sắc rồi】
【Trái tim tui cuối cùng cũng tan nát, ngày thầy Chíp lộ mặt lại là ngày bị đàn ông khác hôn tới mức□□】
【Tui xỉu, môi đỏ dữ thần vậy trời】
Không chỉ đỏ.
Cố Tu vốn có môi hơi mỏng, mấu môi nhỏ xinh, giờ thì cả môi trên, môi dưới, mấu môi đều sưng vù, đỏ chói, ánh nước long lanh.
Đôi đồng tử đen trong vắt giờ đã ướt át, mơ màng. Tóc bị Lục Thời Sâm vò bù xù lúc thăng hoa.
Gương mặt ấy đẹp đến choáng ngợp.
Đợi cậu vội vàng đặt điện thoại xuống, rời khỏi khung hình, khán giả mới bắt đầu hồi tưởng — gương mặt ấy, giọng nói vừa nghe, và cả hương vị gợi cảm ngập tràn bên trong.
Đêm nay, không chỉ hai người trong biệt thự, mà vô số fan cũng sẽ trằn trọc không ngủ được.
____________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Là một doanh nhân có lương tâm, chủ tịch Lục sẽ để mọi người đều được ăn no, trừ tình địch ra. [đáng thương]