31. Chương 31: Giai Thoại Nhà Giàu

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 31: Giai Thoại Nhà Giàu

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

〘“Cậu có bị giam lỏng không?”〙
_
【Xong rồi… xong thật rồi…】 Cố Tu ngẩng mặt lên trời, lẩm bẩm trong lòng: 【Lần này chắc anh đây không thoát ca nổi mất.】
007 vừa khởi động lại, còn ngái ngủ, giọng nói từ từ vang lên, ngày càng cao: 【Lại sao nữa đây… A chiu chiu! Miệng anh sưng hết cả rồi!!】
Cố Tu hơi lúng túng, mím môi: 【Anh biết rồi, khỏi cần cưng nhắc.】
007 vẫn không buông tha: 【Hình như dưới kia anh cũng… cái đó ấy…】
Cố Tu đỏ bừng mặt, vội che lấy chỗ đang thay đổi trên cơ thể, quát nhỏ: 【Im ngay!】
【Tắt máy đi, tối nay đừng xuất hiện.】 Cố Tu ra lệnh, rồi đột nhiên đổi giọng: 【Khoan… ghi hình từ tối qua đến giờ, chiếu lại cho anh xem.】
Mọi đoạn ghi hình liên quan đến riêng tư ký chủ, dù có nằm trong dữ liệu của 007 cũng không được phép tự ý xem. Thế nên 007 tuân lệnh tắt máy, còn bản ghi thì được lưu vào biển tinh thần của Cố Tu, như một chiếc đĩa CD, chỉ cần nhấn là phát.
Cố Tu bồn chồn.
Lòng bồn chồn, thân thể cũng bồn chồn. Tay đưa ra rồi lại rụt lại, đầu óc lúc này chỉ toàn là Lục Thời Sâm, là cảm giác bị hôn sâu nãy giờ. Nghĩ đến những điều đó để tự an ủi bản thân thì còn tệ hơn cả mấy lần anh em tự hỗ trợ khi đang trai thẳng.
Cũng khiến cậu không thể tiếp tục tự lừa mình dối người.
Cậu hít sâu vài hơi, cố gắng phớt lờ cảm giác mãnh liệt nơi hạ thân, ngồi thẳng người trên giường, mặt mày ủ rũ, gọi ra giao diện giám sát.
Cố Tu choáng váng đến trợn mắt.
Lục Thời Sâm thì chìm đắm, gương mặt tràn đầy thỏa mãn.
Ánh mắt hắn chẳng rời khỏi hình ảnh người đang nuôi dưỡng một minh tinh nhỏ – cũng chính là cháu họ mình.
Những vệt ướt át kia không thể xóa, vậy mà hắn chẳng hề lo lắng, cũng không sợ Cố Tu đang ngủ say bị đánh thức, càng chẳng sợ bị phát hiện vào sáng hôm sau.
Thật ra lúc đó Cố Tu hoàn toàn không hay biết, còn cuộn chăn ngồi dậy uống một cốc nước nóng.
Mọi cảm xúc đều có sức lan tỏa, huống chi là dục vọng mãnh liệt đến cực điểm. Dù chỉ là hình chiếu, Cố Tu vẫn xem đến mức thở gấp dần.
Cậu từng nếm trải tay nghề khi đói của Lục Thời Sâm, nên tưởng tượng cũng trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Hóa ra kỹ năng đó luyện từ kiểu này à...
Mắt nhắm chặt, lòng cắn răng.
Trai thẳng suy nghĩ: Ừ thì để gay thực hành vài kỹ thuật, có gì đâu!
*
Sau nụ hôn sâu, Lục Thời Sâm càng khó lấy lại bình tĩnh.
Hắn ngồi trước màn hình, chăm chú nhìn Cố Tu trong đoạn giám sát, ánh mắt không chớp.
Cố Tu thì nhìn vào khoảng trống trước mặt, không rõ đang thấy gì, hay chỉ đang mơ màng nhớ lại nụ hôn vừa rồi. Đôi tai đỏ ửng quyến rũ, sắc đỏ lan dần xuống cổ, nhuộm cả nốt ruồi mờ trên yết hầu.
Một lúc lâu sau, cậu mới thả lỏng đôi chân co quắp, để kẻ đang rình trộm thấy rõ h*ng m*ng vẫn chưa dịu lại.
Động tác tiếp theo cũng đúng như dự đoán: cậu kéo tuột dây quần, bật ra, rồi nắm lấy.
Lục Thời Sâm dừng tay, định chờ cháu họ cùng tiến bước.
Chốc lát sau, một người trong ống kính, một người ngoài ống kính, bên này thở mạnh, bên kia thở khẽ, như hòa nhịp, ăn ý lạ thường.
“Em là của tôi.” Hắn khàn giọng thì thầm với thanh niên trên màn hình, như thể chỉ cần lặp lại đủ nhiều lần, điều đó sẽ thành sự thật: “Em là của tôi, không được nghĩ đến cậu ta…”
Nhưng mối dây với Giang Viễn Dao giữa Cố Tu và hắn, như bức tường kim loại không khe hở, vẫn đứng đó.
Đôi mắt xám tro của hắn rũ xuống, bỗng dưng mất hết hứng thú.
Ngay lúc đó, từ video truyền đến tiếng gọi nghẹn ngào không kìm được: “Chú chín…”
Lục Thời Sâm tưởng mình nghe nhầm.
Hắn chăm chú nhìn màn hình, rồi bừng tỉnh trở lại.
Cậu sắp lên đỉnh rồi, giữa cơn * l**n t*nh m* cũng chẳng biết mình vừa thốt ra điều gì. Cậu ngẩng đầu nhìn trần nhà, yết hầu nổi rõ trên cổ dài, nốt ruồi nâu thấm mồ hôi, đẹp đến mức như đang phát sáng.
"Ưm..."
Mắt đen khẽ khép, hàng mi ướt đẫm, làn da trắng ửng hồng vì t*nh d*c.
"Chú chín... Ưm!"
Lần này, hai chữ phát ra cực kỳ rõ ràng.
Lục Thời Sâm bị gọi đến mức trước mắt như pháo hoa nổ rộ, khẽ rên một tiếng trầm thấp.
.........
Không thể tan ca nữa rồi.
Sáng hôm sau, Cố Tu tỉnh dậy với hai quầng thâm mắt, tuyệt vọng nghĩ.
Cậu lôi 007 ra, nhận được câu trả lời y hệt: 【Dù anh là trai đểu bị đổi vào truyện để cua lại vợ, nhưng chỉ khi công chính và thụ chính tu thành chính quả, phòng tuyến anh bị phá vỡ, nhiệm vụ mới coi là hoàn thành.】
【Tổng độ hoàn thành cốt truyện đã đạt 78%! Chỉ cần công và thụ “chấm m*t” thành công, công chính vô tình xuất hiện trong livestream của thụ chính rồi tuyên bố, anh sẽ bị tổn thương và có thể tan ca!】
Nói thì dễ.
Không tan ca cũng chẳng phải vấn đề lớn, cứ nằm im ở thế giới này như đang nghỉ phép. Nếu cốt truyện mãi không hoàn tất, thế giới nhỏ sụp đổ, cậu vẫn có thể cưỡng chế rời đi – chỉ là mất một khoản điểm thưởng khổng lồ.
Cái giá đó còn chịu được. Nhưng sau một đêm lăn lộn, Cố Tu mệt nhoài, nghĩ đến việc phải q*** t** với một tên gay, lòng thật sự không nuốt trôi.
【Bị ép tăng ca còn mất trinh, không phải mày thì mày hiểu cái gì!】 Cố Tu túm chặt quả cầu ánh sáng, nghiến răng nghiến lợi.
【Hửm?】007 không hiểu sao cậu bỗng giận dữ, xoay tròn trong tay như người đang thắc mắc: 【Các anh trai thẳng không phải thoáng sao? Anh khó chịu gì chứ? Ừm… anh thấy ghê à? Theo tui biết, hồi ở thế giới nhỏ Cthulhu, Chiu Chiu anh còn bị quái vật nuốt vào bụng đầy chất nhầy cơ mà! Còn ghê hơn nhiều!】
Cố Tu nghẹn họng, vứt mạnh quả cầu bạc đi, túm lấy tóc mình, ấp úng: 【Cái đó… ờ… khác! Dù sao cũng khác!】
007: 【Phát hiện nhịp tim ký chủ liên tục vượt quá 120 lần/phút… Chiu Chiu, rốt cuộc anh gặp chuyện gì vậy?】
Cố Tu xoa ngực, cố điều hòa hơi thở.
Tim vẫn không ngừng đập loạn.
Cứ mỗi lần yên lặng, đầu óc lại hiện lên nụ hôn đêm qua thiêu đốt cơ thể, hơi ấm nóng hổi của người đàn ông, mùi hương gỗ lạnh mê hoặc…
Cửa phòng bật mở, Cố Tu lúc đầu không để ý.
Cho đến khi Lục Thời Sâm gọi: “Cố Tu.”
Cố Tu hoảng hốt quay đầu.
【A! Nhịp tim 140 rồi!】007 la to.
【…Im đi!】 Cố Tu đỏ mặt, quát: 【Tắt ngay cái chức năng nhịp tim chết tiệt kia! Không được theo dõi anh nữa!】
Lục Thời Sâm không nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống, nhưng qua ngôn ngữ cơ thể đã thấy rõ Cố Tu đang kháng cự, đứng như trời trồng. Hắn vừa bước tới, Cố Tu đã lùi lại.
Lục Thời Sâm hít sâu, đẩy kính, tự nhắc mình phải bình tĩnh. Dù sao tối qua cũng vì nghĩ đến mình nên mới… tự xử. Phản ứng bản năng luôn chân thật nhất.
Cố Tu lấy lại bình tĩnh, giả vờ không có gì: “Chuyện gì vậy, chú chín?”
“Tôi phải đi công tác ba ngày.” Lục Thời Sâm hỏi: “Em muốn đi cùng tôi không?”
Cố Tu định từ chối, giọng hơi do dự: “Tôi… có thể không đi được không? Không phải chú từng nói… sau này tôi phải nghe lời chú sao…”
Lục Thời Sâm đáp: “Việc này, em được quyền tự quyết.”
Cố Tu dứt khoát: “Vậy thì thôi, chú chín đi đi. Thuận buồm xuôi gió.”
Lục Thời Sâm khẽ cúi mắt, giấu đi ánh thất vọng, lặng lẽ rời biệt thự.
Không sao, hắn vẫn còn kiên nhẫn.
Cố Tu chậm hiểu tình cảm đến mức kinh khủng, muốn cậu đột ngột chấp nhận chuyển từ chú – cháu thành người yêu, cần thêm thời gian.
Những ngày Lục Thời Sâm đi công tác, Cố Tu ngoan ngoãn ở nhà, không livestream tương tác với Giang Viễn Dao, cũng không hỏi chú Đồng xem có ra ngoài được không.
Cậu bình thản chấp nhận thân phận chim hoàng yến được nuôi dưỡng, nhưng lại mang vẻ ngoài như chỉ cần xoay người là có thể thoát thân – vì thế mới thản nhiên mà chừng mực đến vậy.
Lục Thời Sâm vô cớ thấp thỏm, giữa các cuộc họp liên tục rút điện thoại ra xem. Trên màn hình, Cố Tu đang ngủ yên trong phòng, thoạt nhìn bình yên vô sự.
Thư ký Amanda nhận điện thoại từ Cố Thuần, đợi họp xong mới báo cho hắn.
Lục Thời Sâm gọi lại. Cố Thuần ngạc nhiên vì được chủ tịch Lục ưu ái, liên tục gọi: “Chủ tịch Lục, làm phiền rồi! Tôi nghe nói dạo này Cố Tu không đến công ty với ngài, suốt ngày ở nhà à? Cô Amanda nói hai người đang đi công tác, Cố Tu ở một mình chắc buồn lắm… Ngài xem, tôi với cậu ấy lâu rồi chưa gặp, tôi đến thăm cậu ấy chút được không?”
Lục Thời Sâm liếc màn hình, thấy Cố Tu đang ngẩn ngơ nhìn trời, do dự một chút rồi gật đầu: “Được. Chiều mai đi. Nhưng cậu phải rời đi trước khi trời tối.”
“Thật không? Tuyệt quá! Chủ tịch Lục!” Cố Thuần mừng rỡ.
Dù trước khi thân phận Cố Tu bại lộ, họ hàng nhà họ Cố đều toan tính riêng, chẳng ai thật lòng xem cậu là người nhà. Nhưng sống chung nhiều năm, với tính cách Cố Tu, không thể không nảy sinh chút tình cảm.
Xét việc Cố Tu từng cho Cố Thuần ở nhờ, ít nhất cho thấy quan hệ giữa hai người anh em họ không đến nỗi tệ. Để Cố Thuần đến an ủi Cố Tu đang cô đơn, biết đâu sẽ làm cậu khuây khỏa hơn.
Biết đâu, cũng giúp cậu sớm chấp nhận bản thân.
Lục Thời Sâm đã cân nhắc kỹ càng, thận trọng từng li từng tí.
Cố Tu thì không ngờ anh họ mình lại tìm đến, càng không ngờ Lục Thời Sâm lại cho phép anh ta bước vào biệt thự.
Cố Thuần lái xe đến biệt thự ngoại ô của Lục Thời Sâm. Đến cổng sắt, bảo vệ kiểm tra danh tính, xe được dẫn xuống hầm, có người hầu đón lên bằng thang máy.
An ninh nghiêm ngặt, quy củ rõ ràng, chẳng khác gì một tòa quốc hội.
Khi tận mắt thấy Cố Tu khỏe mạnh, hoạt bát, anh ta không khỏi ngỡ ngàng.
Tình trạng Cố Tu tốt hơn nhiều so với tưởng tượng; anh ta tưởng sẽ thấy một người mệt mỏi, tinh thần kiệt quệ vì bị nhốt lâu trong biệt thự mà u sầu.
Cố Thuần cảnh giác nhìn quanh, định nói gì rồi lại thôi, cẩn trọng đề nghị: “Vào phòng cậu nói chuyện nhé.”
Cố Tu dẫn anh ta vào phòng mình.
Môi trường sống của cậu cũng tốt hơn tưởng tượng: không hề có dấu hiệu bị giam cầm hay hạn chế tự do; quần áo vứt lung tung khắp nơi, tràn đầy hơi thở đời thường.
Vừa chào hỏi xong, Cố Thuần thẳng thắn rút điện thoại ra: “Streamer này… là cậu đúng không?”
Lần trước Cố Tu vô tình lộ mặt trong livestream, thân phận thật được che giấu kỹ lưỡng, chỉ có ảnh môi đỏ mọng gợi cảm bị lan truyền rộng rãi.
Nhìn thấy ảnh chụp màn hình, ký ức nóng bỏng đêm hôm đó ùa về như sóng, sắc mặt Cố Tu thoáng thay đổi.
Cố Thuần vừa đến đã vạch trần đời tư cậu, không vui vẻ kiêu ngạo mà ánh mắt tràn đầy thương cảm, thậm chí thì thầm kinh ngạc: “Hóa ra chủ tịch Lục đối với cậu… có ý đồ như vậy?”
Trong cốt truyện, Cố Thuần sau khi góp phần lật tẩy thân phận Cố Tu thì biến mất, chỉ là vai phụ nhỏ.
Lần này xuất hiện bất ngờ, Cố Tu hoàn toàn chưa chuẩn bị, chỉ kịp “A?” một tiếng ngơ ngác.
Cố Thuần thấy vậy, xác nhận phán đoán, thở dài như người anh trai thật sự: “Anh đáng lẽ phải đoán ra từ lâu! Chủ tịch Lục bỗng dưng đối tốt với cậu, lại bảo anh giữ bí mật… rõ ràng là muốn giữ cậu trong tầm kiểm soát!”
“Thành thật đi, cậu có bị chủ tịch Lục giam lỏng không?”
Cố Tu mất một lúc mới hiểu.
“Nếu anh nói là hắn không cho tôi ra ngoài thì…”
Cố Thuần tức giận ngắt lời: “Anh biết mà!”
Biết cái gì mà biết!
“Cố Tu, cậu khổ rồi. Chuyện này cũng lỗi một phần ở anh… Haizz.” Cố Thuần thở dài nặng nề, rồi hạ giọng bí mật: “Cậu có muốn trốn khỏi đây không?”
Lòng Cố Tu hơi dao động.
Trước hôm nay, cậu vẫn phó mặc số phận, chưa từng nghĩ đến việc bỏ trốn. Dù Lục Thời Sâm có thật sự giam giữ cậu, thì cũng chỉ kéo dài đến khi thế giới nhỏ sụp đổ – lúc ấy cậu sẽ bị Chủ Thần cưỡng chế rút ra.
Cậu không phải người của thế giới này, cũng chẳng thuộc về nơi này. Cậu và Lục Thời Sâm đến từ hai thế giới khác nhau.
Việc hai người chồng chéo đến thế này, kỳ thực đã vượt giới hạn.
Lời Cố Thuần như đánh thức cậu.
Nếu trốn được, chí ít còn tận hưởng được vài ngày tự do. Biết đâu, cốt truyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển?
Lòng rối như tơ vò, nhưng cứ nghĩ đến tim đập loạn mỗi lần gặp Lục Thời Sâm, hay khuôn mặt kia vô thức hiện lên mỗi khi cậu cần an ủi… tất cả đều cảnh báo cậu: phải rời khỏi người đó ngay!
“Cố Tu!” Cố Thuần gọi gấp, kéo cậu về thực tại.
“Tôi biết rồi…”
Lần này Cố Tu không phủ nhận, chỉ cúi mắt, mím môi.
Cố Thuần tưởng cậu bị ép c**ng b*c, lòng trào dâng cảm giác cứu giúp, nói lớn: “Đừng lo, anh cứu cậu ra được!”
Theo kế hoạch, Cố Tu lén đến gara, tay thò vào xe chưa đóng cửa, mở ghế sau xe Cố Thuần vừa lái tới, chui vào nằm, kéo kính lên, đảm bảo không ai thấy.
Sau đó Cố Thuần giả vờ vừa tâm sự xong với em họ, được chú Đồng tiễn ra cổng, thản nhiên lên xe, cắm chìa, lái đi.
Kế hoạch đơn giản, khả thi, thực hiện trơn tru.
Cố Thuần liều rồi, nghĩ đến khả năng bị Lục Thời Sâm trả thù, lòng thấp thỏm: “Coi như anh trả ơn mấy năm ở nhờ nhà cậu. Chủ tịch Lục là người đàng hoàng, chắc không làm gì anh đâu…”
Khi xe thành công rời khỏi biệt thự, tảng đá trong lòng Cố Thuần rơi xuống. Anh ta thong thả nói với Cố Tu: “Cậu yên tâm, tự tìm chỗ trọ. Dù chủ tịch Lục hỏi, anh cũng không biết cậu ở đâu.”
Chia tay, ánh mắt Cố Thuần phức tạp, xót xa đảo qua người Cố Tu, dừng lại ở vùng dưới thắt lưng: “Thật sự anh không ngờ… cậu đã chịu khổ như vậy.”
Cố Tu: “……”
Không ngờ thì đừng nghĩ nữa.
Cố Tu không ngoảnh lại, quay người, hòa vào dòng người tấp nập.
______________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Hệ thống ngốc và mấy đứa trẻ ngốc nữa, chụt~. Nếu bé không bỏ chạy, thì chú chín nhà bé còn có thể kiên nhẫn đợi bé tự dâng đến cửa [câm miệng][câm miệng]
______________________________
*Chú thích:
• (1): DIY: Viết tắt của Do It Yourself (tự làm lấy), trong ngữ cảnh này nghĩa là tự xử/th* d*m.
• (2): Vì tính cách Cố Thuần thay đổi nên xưng hô chuyển từ “gã ta” sang “anh ta”.
• (3) & (4): Chương 25–27 đã được tác giả chỉnh sửa. Trong bản cũ, người lật tẩy Cố Tu là Cố Thuần, do Lục Thời Sâm sai khiến để Cố Tu chỉ còn dựa vào mình. Nhưng bản mới hoàn toàn ngược lại: Lục Thời Sâm không忍 (nhẫn) tổn thương Cố Tu nên đã dùng tiền bịt miệng Cố Thuần. Tuy nhiên, tác giả sửa chương trước mà quên chương sau, dẫn đến mâu thuẫn. Nay đã điều chỉnh lại cho mạch lạc.