Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 62: Câu Chuyện Học Đường (2)
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
〘Một núi không thể có hai chim!〙
_
Cuộc sống đại học đầy sắc màu cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Ngày nào Cố Tu cũng phải đấu trí, đấu gan với bạn cùng phòng, tranh thủ từng phút để tham gia quay phim quảng bá, rồi lại vật lộn với đống bài vở cho kỳ thi cuối kỳ.
Sau khi thi xong môn cuối cùng, cậu như hồn lìa khỏi xác, lê bước mệt nhoài trên khuôn viên trường, lững thững về ký túc xá.
Học ở một trường đại học danh giá trong thế giới tiểu thuyết này, khổ sở còn hơn cả các trường tu tiên, thậm chí còn vô nhân tính hơn cả trường siêu năng lực mà cậu từng trải qua.
Ở thế giới này, biển lửa tình yêu của cậu không cần phải biến thành chú cún ướt sũng dưới mưa — nhưng cậu buộc phải đấu sống đấu chết với Trần Bắc Xuyên. Điều đầu tiên là phải thoát khỏi hình ảnh trạch nam vô tích sự ngày trước, học hành nghiêm túc, đối đầu trực diện với gã bạn phòng được mệnh danh là “vua học bá”!
Lần đầu tiên, Cố Tu cảm thấy thời gian làm nhiệm vụ dài dằng dặc đến vậy.
Nỗi khổ học hành này, cuối cùng cũng đã nếm trọn!
Tất cả mọi đau khổ, xét cho cùng, đều xuất phát từ tên bạn cùng phòng xuất chúng đáng ghét kia. Cố Tu bực bội, tức tối, bụng đầy oán khí, lần đầu tiên khao khát đánh nhau đến thế. Cậu thô bạo đẩy cửa ký túc xá, chỉ chờ có dịp trút hết cơn tức lên người Trần Bắc Xuyên.
"Chíu chíu chíu chíu chíu!!"
Đón chào Cố Tu là một tràng âm thanh "chíu chíu" kỳ lạ.
"Nhỏ tiếng chút." Trần Bắc Xuyên quay lại, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cậu làm nó sợ rồi."
"...?" Cơn giận của Cố Tu tan biến tức thì, vẻ mặt ngơ ngác.
Thấy vậy, Trần Bắc Xuyên đứng dậy, bước tới hai bước. Cố Tu chớp mắt, nhìn thấy một sinh vật nhỏ nhắn, lông xù trên vai hắn.
Mỏ chim nhọn có móc, đôi mắt tròn như hạt đậu đen, bộ lông sặc sỡ đỏ, cam, vàng, xanh — rực rỡ đến mức nhìn một lần là không thể quên.
Cố Tu hơi nghiêng đầu.
Con vẹt sặc sỡ kia cũng nghiêng đầu, hai chân như cái móc bám chặt trên vai áo Trần Bắc Xuyên, khoe bộ lông đuôi dài thướt tha tuyệt đẹp.
Cố Tu còn đang ngẩn ngơ thì con vẹt đã lười biếng dùng mỏ chải lông, động tác ung dung, tao nhã.
Mãi đến khi Trần Bắc Xuyên cúi người xuống cùng con vẹt, Cố Tu mới hoàn hồn, thấy hắn đặt nó xuống mép chậu cây đậu phộng bằng gốm đỏ: "Cái chậu xấu xí của cậu vừa hay làm chỗ đậu cho nó."
Cố Tu: "......"
Hóa ra trước đó Trần Bắc Xuyên nói "v**t v* chim nhỏ" là thật sự đang v**t v* chim nhỏ sao?
Cậu vẫn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác hỏi: "Cái gì đây? À không, tôi biết là vẹt rồi. Nhưng sao lại có vẹt? Vẹt từ đâu ra vậy?"
"Trần Nam Nguyên nuôi, trước giờ để ở nhà." Trần Bắc Xuyên đáp. "Ba mẹ đi du lịch nước ngoài một tháng nên gửi nó đến trường. Vẹt không chiếm chỗ, cũng không có mùi, nhưng bạn cùng phòng của em ấy không chịu cho nuôi trong ký túc xá, nói sợ động vật mỏ nhọn, có cho tiền cũng không được."
Cố Tu hiểu ra: "Thế nên mới gửi đến chỗ anh à?"
"Ừm." Trần Bắc Xuyên nói: "Bên này chỉ có hai người, nuôi một con vật nhỏ cũng không phiền lắm."
Ai ngờ Cố Tu mắt sáng quắc, nhìn chằm chằm con vẹt nhỏ vô tội, hít sâu một hơi, mặt đỏ bừng, kiên quyết từ chối: "Không được!"
"...Cậu cũng sợ chim à?"
Trần Bắc Xuyên sững sờ, hoàn toàn không ngờ Cố Tu lại phản ứng dữ dội như vậy. Nói thật, hắn luôn cảm thấy Cố Tu với mấy chú chim nhỏ này chẳng khác nhau là mấy.
Hắn đành bế con vẹt lên tay, v**t v* bộ lông tuyệt đẹp trên lưng để an ủi, rồi dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lớp lông mềm hai bên má nó.
Cố Tu càng nhìn con vẹt màu sắc rực rỡ kia, càng thấy bực bội. Không hiểu cơn giận từ đâu ra, tóm lại cậu kiên quyết: "Không được, tôi không đồng ý. Không được nuôi chim trong ký túc xá."
"Sao vậy?" Trần Bắc Xuyên bật cười: "Một núi không thể có hai chim à?"
Hắn lại còn bênh vực con vẹt: "Nó ngoan lắm, nếu không bị dọa thì thường sẽ không kêu. Cũng không trộm quần áo của tôi nữa."
Cố Tu nghẹn họng, tự biết mình đuối lý nhưng vẫn nhất quyết: "Ký túc xá này có nó thì không có tôi, có tôi thì không có nó!"
"Đến mức đó luôn sao." Trần Bắc Xuyên nửa cười nửa không nhìn cậu: "Ghen với một con vẹt nhỏ à?"
"Ghen cái gì mà ghen? Xì! Ghen cái cóc khô." Cố Tu tức điên, đi vòng quanh phòng, cuối cùng vỗ mạnh vào bản quy ước ký túc xá trên tường: "Cấm đưa người ngoài vào ký túc xá — điều này là do chính anh viết ra đấy!"
Trần Bắc Xuyên nói: "Nó chỉ là một con vẹt thôi."
Cố Tu: "Tôi mặc kệ!"
Cố Tu vô lý, không chịu nhượng bộ, nhưng tâm trạng Trần Bắc Xuyên lại rất tốt, ôn hòa nhượng bộ: "Được, nghe cậu. Nhưng hôm nay cũng muộn rồi, tôi sẽ bảo Trần Nam Nguyên sáng mai tới đón, không nuôi được thì ra ngoài thuê phòng."
Cố Tu: "......"
Cũng chẳng cần thiết phải đuổi em gái mình ra khỏi trường như vậy.
Khí thế kiêu ngạo của Cố Tu lập tức xìu xuống, vô cớ cảm thấy áy náy với Trần Nam Nguyên. Cô nàng trước giờ luôn đối xử tốt với cậu, vậy mà cậu lại không hiểu sao lại muốn gây sự với một con vẹt. Mới gặp lần đầu đã không đội trời chung.
Cố Tu nghĩ mãi không ra, đành quy kết là do mình ghét động vật mỏ nhọn.
Đêm đó, Cố Tu lăn qua lăn lại trên giường, bỗng nghe tiếng Trần Bắc Xuyên gọi từ dưới: "Cố Tu."
Cố Tu bực bội nắm lan can, thò đầu ra.
Cậu thấy Trần Bắc Xuyên giơ tay lên, con vẹt sặc sỡ như đang bắt chước cậu bám vào lan can, móng vuốt nhỏ bám chặt ngón tay hắn.
Cố Tu lập tức nhíu mày, bực đến mức chỉ muốn chửi người.
Trần Bắc Xuyên nói trước: "Vừa nãy Trần Nam Nguyên nhắn, nói con này biết nói, nên trước khi gửi đi muốn nó biểu diễn cho cậu một tiết mục."
Từng lỗ chân lông Cố Tu đều toát ra sự từ chối: "Tôi không muốn nghe! Đem đi ngay!"
Trần Bắc Xuyên không để tâm, tự mình đùa nghịch chú chim nhỏ. Lông mi dài rủ xuống, ánh mắt dịu dàng: "Nào nào, chào hỏi đi nào."
Rồi hắn ngẩng đầu, nâng con vẹt ngang tầm mắt với Cố Tu.
Cố Tu nhăn mặt, khuôn mặt điển trai cụp xuống, trợn mắt nhìn chằm chằm con vẹt đáng ghét, đôi mắt đen láy đối diện với hai hạt đậu đen nhỏ xíu.
"Ba!"
Cố Tu: "...?"
Trần Bắc Xuyên khẽ búng đầu tròn vo của vẹt, sửa lại: "Sai rồi."
Con vẹt hiên ngang ngẩng đầu, căng giọng kêu lớn: "Mẹ!"
Cái gì cơ?
Cố Tu tưởng mình nghe nhầm, biểu cảm dần ngơ ngác.
Con vẹt ồn ào, giọng khàn như vịt cồ, vỗ cánh phành phạch, lải nhải không ngừng: "Mẹ! Mẹ! Mẹ!"
"..." Cố Tu gầm lên: "Trần Bắc Xuyên!"
Trần Bắc Xuyên tỏ vẻ vô tội, nhưng ánh mắt rạng rỡ không giấu được: "Tôi bảo nó gọi cậu là anh trai mà, quỷ mới biết ba mẹ tôi đã dạy nó cái gì."
Cố Tu phẫn nộ ném gối xuống: "Tối nay tống cổ nó đi ngay!!"
"Được." Trần Bắc Xuyên đồng ý sảng khoái, tiện tay nhặt chiếc gối đặt lên ghế.
Trước khi ra ngoài, hắn còn quay lại một đòn: "À đúng rồi, chẳng phải cậu còn hứa với tôi một chuyện sao?"
Cố Tu tưởng chuyện này đã xí xóa từ lâu, không ngờ Trần Bắc Xuyên vẫn nhớ, đôi mắt đen láy mở to, hiện rõ mấy chữ: "Anh đúng là không biết xấu hổ."
"Lần trước tương trợ lẫn nhau, cả hai đều thỏa mãn, cái đó không tính." Trần Bắc Xuyên mặt tỉnh bơ nhắc lại cái đêm đen tối mà Cố Tu cố quên sạch, rồi đưa ra yêu cầu: "Yêu cầu của tôi là, giữ khoảng cách với Quý Nịnh."
"Hả? Cái này không đúng lúc rồi." Cố Tu đang đi theo cốt truyện cứu vớt tình yêu, đương nhiên không dễ bỏ cuộc: "Lần trước quay phim tôi đã đồng ý một yêu cầu của Quý Nịnh — đi chơi với cậu ta."
Sắc mặt Trần Bắc Xuyên tối sầm, cười như không cười: "Cậu còn đồng ý yêu cầu của cậu ta? Cậu đã cá cược gì với cậu ta vậy?"
"Chẳng cá cược gì cả." Cố Tu giả vờ thờ ơ, cố tình chọc tức: "Lần trước từ chối lời tỏ tình, cảm thấy hơi áy náy."
Trần Bắc Xuyên tức đến bật cười: "Cố Tu."
Cố Tu chớp mắt trong veo, hoàn toàn không nhận ra mình vừa chọc giận người ta.
Trần Bắc Xuyên chỉ hận không thể cắn một miếng vào mặt cậu, thậm chí muốn cắn luôn cổ. Nhưng chợt trấn tĩnh, hắn thay đổi yêu cầu: "Vậy tôi đi cùng hai cậu."
Thế thì tốt quá rồi.
Trong lòng Cố Tu không ngừng gảy bàn phím lạch cạch, ngoài mặt giả vờ miễn cưỡng: "Chậc, được thôi."
Vừa nằm xuống chưa đầy hai giây, cậu lại thò đầu ra, lông mày dựng ngược, thúc giục: "Mau vứt con chim đáng ghét đó đi!"
*
Kỳ thi vừa xong, Quý Nịnh liền gửi tin nhắn nhắc Cố Tu thực hiện lời hứa đi chơi.
Cậu tưởng chỉ loanh quanh dạo phố hay xem phim.
Không ngờ Quý Nịnh hẹn đi cắm trại ở Tây Sơn, phía Bắc thành phố. Nơi đây là một trong số ít cảnh quan thiên nhiên còn sót lại ở thủ đô hiện đại, bốn mùa thay đổi, cảnh sắc mỗi mùa một vẻ, du khách tấp nập. Đặc biệt đông người dắt gia đình đến leo núi, ngắm cảnh, dã ngoại.
Xuất phát buổi trưa, lên núi kịp ngắm hoàng hôn. Sau đó dựng lều, chuẩn bị đồ ăn dã ngoại, cùng nhau thưởng thức bữa tối giữa thiên nhiên, đêm ngủ trong lều, ngắm sao, đón bình minh.
Quả nhiên, loại yêu cầu bốc đồng này không nên hứa bừa!
Mấy hôm trước, Cố Tu còn bực vì Trần Bắc Xuyên bám theo như hình với bóng, giờ đây lại thấy may mắn có hắn đi cùng. Bằng không, cốt truyện có lệch hay không chưa biết, chứ cậu thật sự không biết phải ứng phó với thụ chính thế nào nếu chỉ có hai người.
【Ể?】 Quả cầu ánh sáng bạc kiểm tra lịch trình Quý Nịnh qua điện thoại, lắc lư nghi hoặc rồi ngộ ra: 【Cái này không lẽ là "Điểm cốt truyện quan trọng số 8" hả?】
【Hả?】 Cố Tu lườm: 【Cưng còn hỏi anh?】
【Ờm... đây là cốt truyện then chốt thúc đẩy tình cảm công chính và thụ chính, vốn dĩ không liên quan anh.】 007 nói: 【Anh còn nhớ mình từng mắng đồng tính ghê tởm trước mặt bạn cùng phòng Quý Nịnh không? Sau đó từ chối lời tỏ tình khiến thụ chính đau lòng. Bạn cùng phòng tốt bụng rủ cậu ta đi cắm trại, công chính nghe tin liền lén theo...】
【Còn anh vì công chính suốt đêm không về nên gọi mấy cuộc, nhưng lần nào cũng "tút tút tút", công chính không nghe máy vì đang bận hôn thụ chính rồi.】
Cố Tu: "......"
Đột nhiên thấy cái hệ thống màu bạc này còn đáng ghét hơn con vẹt sặc sỡ.
Cố Tu nhướng mày, giọng cao vút: 【Không đời nào!】
Vẫn chưa nguôi giận, quát tiếp: 【Thằng Trần Bắc Xuyên chó má này, không giữ được đực hạnh nam nhi, giờ định ôm mỹ nhân về à? Đâu có dễ vậy, nghĩ hay quá ha...】
【Chiu chiu, sao anh phẫn nộ vậy?】 007 ngây thơ hỏi: 【Công chính và thụ chính càng sớm thành đôi thì anh càng sớm được tan làm.】
Cố Tu vuốt ngực: 【Anh đây ghét Trần Bắc Xuyên từ lâu rồi!】
007 kéo dài giọng đầy đáng ghét: 【Ồ ~ thế hả ~】
Bay vòng quanh Cố Tu đang dỗi, bị đánh bay lại trôi về, ngoan ngoãn xin phép: 【Thế chiu chiu, tui có thể mặc skin hình người một ngày để đi chơi cùng không?】
【......】 Cố Tu im lặng vài giây, chuyển hướng chú ý: 【Anh thật sự bỏ ra 150 ngàn điểm thưởng mua cho cưng bộ skin hình người á??】
007 ấp úng, cuối cùng khai thật: hôm đó Cố Tu ở không gian chủ thần uống nhiều rượu quá, say xỉn nên tiêu sạch tiền, rồi quên sạch.
Cố Tu nhớ lại lần trước ăn quá nhiều chocolate nhân rượu, bị Trần Bắc Xuyên lôi ra từ tủ quần áo, cùng những ký ức đứt quãng lúc hai người giằng co.
Cậu đành nhận mình xui xẻo.
Cậu báo trước với Quý Nịnh về việc Trần Bắc Xuyên sẽ đi, Quý Nịnh không ý kiến, còn nhiệt tình chào đón.
Tối qua Trần Bắc Xuyên vội về nhà tỉnh lân cận lấy hành lý, định lái xe sang đây cho tiện đưa cả nhóm đi.
Ăn xong bữa sáng kiêm trưa một mình, Cố Tu đeo balo phồng to đựng đồ dã ngoại, rời ký túc xá đến gặp Quý Nịnh.
Giữa trời đông lạnh giá, Quý Nịnh quấn mình như chiếc bánh ú nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn trong khăn choàng dày, chỉ để lộ đôi mắt to tròn hút hồn.
Cố Tu suýt không nhận ra, đi được hai bước lại quay lại.
"...Ừm? Quý Nịnh?"
Quý Nịnh vén khăn, mỉm cười rạng rỡ.
Hôm nay cậu không đeo kính. Khi đeo, mắt đã to, giờ còn to thêm, chớp chớp như biết nói. Nhìn kỹ, con ngươi màu xám khói nhạt, viền ngoài xanh lam, tinh tế như lai hai dòng máu.
Bị người mình thích nhìn chằm chằm, Quý Nịnh ngượng ngùng cúi đầu, vừa vò khăn vừa lí nhí: "Tớ đã thử rất nhiều lần... cuối cùng cũng đeo được kính áp tròng rồi..."
Thảo nào.
007 bổ sung kịp thời: 【Nhan sắc thụ chính lâu nay bị kính gọng đen phong ấn. Sau này chuyển sang kính áp tròng, khôi phục vẻ đẹp, giống như lột xác. Công chính nhìn thấy liền thú tính trỗi dậy! Còn anh, tên tra công không biết trân trọng, chỉ biết nuốt hận, ân hận khôn nguôi...】
Cố Tu phớt lờ hệ thống lắm mồm kia, nhăn mũi: "Sao lại là màu xám?"
Ánh mắt Quý Nịnh lóe lên, do dự rồi hỏi: "...Có đẹp không?"
"Cậu đeo kính gọng cũng rất ổn mà." Cố Tu — trai thẳng 100% — không phân biệt được mấy tiểu tiết, nhìn kỹ kính áp tròng, không khỏi nhíu mày: "Cái này không hại mắt chứ? Mắt cậu hơi đỏ đó."
Quý Nịnh sững sờ.
Từ ký túc xá bước ra, Quý Nịnh nhận không biết bao nhiêu ánh mắt, nam nữ đều khen ngợi, làm quen.
Nhưng không ai hỏi cậu có khó chịu khi đeo kính không.
Ngoại trừ Cố Tu.
"Ừm." Cố Tu cạn chỉ số EQ, cố kết thúc câu chuyện gượng: "Đi chơi mà, thoải mái là quan trọng nhất."
Một trai thẳng chậm hiểu như cậu hoàn toàn không biết câu nói ấy đã khiến Quý Nịnh — vốn luôn tự ti — cảm động đến mức nào.
Quý Nịnh cụp mắt che cảm xúc dâng trào, không kìm được: "Cậu thật sự không giống trước kia nữa rồi..."
Lời khen nhưng Cố Tu lập tức cảnh giác, sợ OOC bị trừ điểm.
Cố Tu cười gượng, lái chuyện: "Người ai chẳng thay đổi."
Ánh mắt Quý Nịnh vẫn không rời, vành tai trắng, mắt một mí thanh tú, đôi mắt đen láy sáng ngời. Không biết lấy đâu ra dũng khí, cậu thốt: "Tớ thích cậu của bây giờ hơn."
Nói xong mới nhớ đã bị từ chối, vội chữa cháy: "Là tình cảm bạn bè thôi, cậu đừng hiểu lầm nhé..."
Dù Cố Tu có hiểu lầm hay không, cốt truyện này cũng đã lệch nặng.
Hệ thống vô dụng kia lại lạc quan: 【Không sao đâu chiu chiu, anh chỉ cần hoàn thành tình tiết cốt truyện là được. Thụ chính nghĩ gì không quan trọng ~】
Cố Tu: "......" Cậu không biết trong lòng thụ chính nghĩ gì, nhưng lòng tin với 007 đã âm sàn.
Quý Nịnh đang tìm chủ đề nói chuyện, sợ Cố Tu buồn. Bỗng lóe ý nghĩ, hỏi: "Cố Tu, không phải cậu nói có người họ hàng xa đi cùng sao? Người đó đến chưa?"
Có thêm người, Cố Tu sẽ thoải mái hơn. Vì lý do này, cậu ta còn chịu được Trần Bắc Xuyên, thêm một họ hàng xa thì đương nhiên không vấn đề.
"Ồ, đúng rồi." Cố Tu như nhớ ra, rút một sợi tinh thần lực trong đầu, chọc vào quả cầu ánh sáng nhỏ ở góc.
Chọc hụt.
Quả cầu lập tức lao như tên bắn, "vù" một tiếng chui tọt vào bụi cỏ.
Cố Tu thản nhiên thu hồi ánh mắt, giả vờ xem điện thoại: "Cậu ra cổng lớn đợi tôi đi, nó đến rồi, tự ý vào trường tham quan rồi bị lạc. Tôi đi đón."
Quý Nịnh không nghi ngờ, rời đi trước. Nhưng cổng trường A rộng lớn, bên ngoài đầy hàng quán, nhộn nhịp. Sợ không tìm được Cố Tu, cậu đứng đợi ở phòng bảo vệ.
Cố Tu lén chui vào bụi cây, lôi hệ thống biến hình ra.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, khi thấy dung nhan người thật của 007, cậu vẫn nghẹn họng.
Skin hình người này đắt vì có hình, có hồn, mô phỏng giống thật, chạm được, ăn được. Nhưng 007 biến thành người đương nhiên là "công dân ba không"⁽¹⁾. Cố Tu bịa ra thân phận họ hàng xa.
007 làm việc lười biếng, nhưng rất chăm chút tạo hình.
Thiếu niên vẻ ngoài tinh xảo, mắt một mí thanh tú, da trắng lạnh, rõ ràng dữ liệu đánh cắp từ Cố Tu.
007 biện minh: "Dù là họ hàng xa nhưng tui cũng phải giống anh chút chứ."
Thôi thì đành vậy.
Cố Tu chọc vào mắt nó: "Xin hỏi mắt cưng bị đục thủy tinh thể à?"
Rõ ràng là đôi mắt xám khói quen thuộc — không lạnh không ấm, sắc độ nhạt nhưng cuốn hút, hiếm thấy cả ở người nước ngoài.
"Tui thấy mắt công chính đẹp," 007 lí nhí, "nên mượn chút dữ liệu, chỉ chút thôi. Tui là hệ thống của anh mà, dĩ nhiên phải giống anh hơn."
Cố Tu nghẹn họng: "Cưng nói cái gì vậy, cứ như cưng là con anh với hắn ấy."
007 chớp mắt ngu ngốc, độ giống giảm từ sáu phần xuống ba.
"Ừm? Thế cũng không tệ?"
"...Cút."
007 lấy tên Lâm Lăng Kỳ — tên hơi tùy tiện, nhưng ngoại hình kết hợp ưu điểm Cố Tu và Trần Bắc Xuyên, đi đến đâu cũng thành tâm điểm. Ngay cả Quý Nịnh đứng xa cũng chăm chú nhìn.
Và một lần nữa, cảm giác khủng hoảng trỗi dậy, gần như phá hủy tất cả!
Nhìn lướt qua giống Cố Tu, nhìn kỹ lại giống Trần Bắc Xuyên.
"Đây là... họ hàng xa của cậu sao?" Quý Nịnh nhìn chằm chằm, cảnh giác hỏi.
"Phải." Cố Tu vẫn chưa quen 007 hình người, cứng nhắc giới thiệu: "Thằng bé tên là... Lâm Lăng Kỳ."
Quý Nịnh còn cứng nhắc hơn.
"À... chào cậu." Lời chào đơn giản đầy ngượng ngập.
Không còn sớm, ba người rời trường đến điểm hẹn — nơi Trần Bắc Xuyên nói sẽ lái xe đến.
Cố Tu nhắn tin, đợi hai phút, chuyển sang gọi.
Từ xa vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.
Ba người đồng loạt nhìn.
Bên lề đường, một chiếc Range Rover⁽²⁾ — chẳng liên quan tí gì sinh viên bình thường — dáng vẻ đẹp trai, ngầu lòi. Cửa xe sáng bóng mở ra, một bàn tay thon dài thò ra, đôi chân dài bước xuống, theo sau là một người đàn ông đẹp trai tinh xảo như lai hai dòng máu.
Kính gọng đen to bản, tròng kính nâu trà lạnh. Tóc đen chải ngược, vài sợi mái lòa xòa. Áo khoác gió đen gọn gàng, quần ôm chân dài, kết hợp boot Martin, trông như công tử nhà giàu kiêu ngạo, phóng khoáng.
Cố Tu nhìn chiếc kính gọng đen quen thuộc nhưng cao cấp hơn, rồi nhìn Quý Nịnh bên cạnh — đột nhiên đổi sang kính áp tròng màu xám — cảm thấy như thầy bói xem voi.
Trần Bắc Xuyên cầm điện thoại, không nghe, sải bước tới, kéo kính xuống, nhìn thẳng Cố Tu, nhếch môi: "Hey."
_________
Tác giả có lời muốn nói:
Vì Chiu Chiu là chú chim đuôi dài phương Bắc, lông trắng như cục xôi nếp nhỏ, nên thấy chim sặc sỡ là dễ bị chạm nọc [ăn dưa hóng chuyện].
Anh thụ: Tôi thì lại thích làm mấy con chim trắng tinh như bé Chiu Chiu... dơ dơ bẩn bẩn một chút.
Cố Tu: ????
____________________
*Chú thích:
• (1) Công dân ba không: ám chỉ không có danh tính pháp lý, không giấy tờ, không địa chỉ.
• (2) Range Rover: Thương hiệu xe crossover hạng sang, dẫn động 4 bánh, cỡ trung đến lớn, thuộc Jaguar Land Rover, hiện nay thuộc sở hữu của Tata Motors (Ấn Độ). Dòng xe được British Leyland ra mắt năm 1970, hiện là thế hệ thứ năm.