Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi
Chương 63: Câu Chuyện Học Đường (23)
Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
〘Tim đập thình thịch.〙
_
Công chính và thụ chính bất ngờ hoán đổi đặc điểm nhận dạng – kính và màu mắt.
Cố Tu đầy đầu dấu hỏi, vừa không hiểu nổi tình huống vừa cảm thấy có chút lúng túng, cuối cùng đành đứng gần 007 – phiên bản hình người.
Nhưng từ khi thay đổi ngoại hình, nhan sắc cả hai đều tăng vọt, đặc biệt là Trần Bắc Xuyên. Dù chiếc kính áp tròng màu nâu trà trông có vẻ ngông nghênh, ngầu lòi, Cố Tu vẫn cảm thấy hắn hợp với kính gọng vàng hay bạc mảnh hơn – kiểu văn nhã mà lại pha chút bại hoại.
Trần Bắc Xuyên lập tức nhận ra kính áp tròng của Quý Nịnh. Chỉ cần không phải não phẳng như Cố Tu thì ai cũng thấy rõ: Quý Nịnh đang cố tình ăn diện vì Cố Tu. Thế mà người trong cuộc lại ngơ ngơ ngác ngác, đến tận bây giờ vẫn tự nhận mình là trai thẳng.
Sau đó, hắn mới chú ý đến thiếu niên lạ mặt bên cạnh Cố Tu, khẽ giật mình.
Trần Nam Nguyên cũng bước xuống từ hàng ghế sau, tươi cười chào: "Em đến góp vui một chút, mọi người không phiền chứ?"
Lần này, cô đến đây không chỉ để chơi.
Trần Bắc Xuyên độc thân suốt 22 năm bằng thực lực, ngay cả em gái ruột cũng chẳng ưa nhau ra mặt, thì làm sao tốt bụng chở em gái đi cắm trại trong buổi hẹn riêng? Vấn đề là, lần này không phải hắn và Cố Tu hẹn hò riêng – mà là Quý Nịnh mới là người rủ. Mục đích Trần Nam Nguyên đến là kéo Quý Nịnh đi chỗ khác, tạo không gian riêng cho hai người kia.
Vì thế, cô hiếm khi nào ngồi lên chiếc xe hoành tráng của anh trai, thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ cả nam lẫn nữ trên đường.
Giờ đây, mục tiêu của cô… sao ngoài Quý Nịnh lại còn thêm một bóng đèn siêu to khổng lồ nữa?
"Ơ?" Trần Nam Nguyên khẽ kêu lên, chăm chú nhìn cậu thiếu niên đứng bên cạnh Cố Tu, cảm giác gương mặt này quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra, bèn hỏi: "...Cậu là ai vậy?"
Hôm qua cô về nhà cùng Trần Bắc Xuyên, gửi con vẹt cho bạn chăm, lấy vài bộ đồ đẹp, trước khi đi còn trang điểm kỹ càng – hoàn toàn khác với hình ảnh thường ngày: áo hoodie, tóc buộc đuôi ngựa. Tóc cô được uốn sóng mềm mại, gương mặt ngọt ngào điểm trang nhẹ nhàng, rạng rỡ tươi tắn.
"Em trai, cậu là ai thế? Là họ hàng hay bạn bè của anh Cố Tu à?" Cô lại bước tới, hỏi 007.
007 im lặng kỳ lạ. Cố Tu liếc nhìn, chỉ thấy mặt nó đỏ bừng như sắp bốc khói – chiếc skin hình người đắt đỏ chưa dùng tới một ngày suýt tan rã tại chỗ.
Trần Nam Nguyên chớp mắt, tiến gần hơn: "Cậu không sao chứ, mặt đỏ quá trời."
007 há hốc như robot bị kẹt: "Tôi... tôi... tôi..."
"......" Cố Tu bất lực đứng chắn giữa: "Em có thấy thằng nhóc này trông giống..."
Trần Nam Nguyên cười tươi, cướp lời: "Hơi giống anh trai em!"
Sắc mặt Trần Bắc Xuyên lập tức sầm lại.
Vậy người mà mình bị dùng làm thế thân chính là cậu ta?
Cố Tu lúng túng, nói tiếp: "...Là giống anh. Nó là em họ xa của anh."
Hóa ra là họ hàng, nhưng… Trần Bắc Xuyên nhướng mày, ánh mắt ẩn ý lướt từ 007 sang Cố Tu, cười khẽ: "Em họ cậu mà cũng giống tôi vậy sao?"
Cố Tu: "......" Đúng là giống, vì nó đã trộm dữ liệu từ con cưng trời sinh là anh mà.
Nhưng chuyện này không thể nói ra. Vì trò bậy của 007, Cố Tu đành im lặng, để sự hiểu lầm tự phát triển, nhìn tên bạn cùng phòng đáng ghét kia đắc chí.
Tâm trạng Trần Bắc Xuyên bỗng tốt hẳn, cả sự khó chịu vì Quý Nịnh cũng tan biến. Hắn gọi mọi người lên xe, chẳng khách khí gì mà ra lệnh với Cố Tu: "Cậu ngồi phía trước."
Thấy Cố Tu sắp nổi giận, hắn thành thạo dụ dỗ: "Tôi mua một túi đồ ăn vặt, để ở ghế phụ lái."
Cố Tu lập tức nhanh nhẹn lên xe.
Phía sau, Trần Bắc Xuyên khẽ nhếch môi, hài lòng đóng cửa xe cho cậu, rồi vòng sang bên kia.
Để tránh lớp skin hình người quý giá bị tan chảy, 007 thậm chí không dám nhìn Trần Nam Nguyên, tự nguyện ngồi giữa cùng Quý Nịnh. Trần Nam Nguyên thì vui vẻ nằm dài ở hàng ghế cuối, vừa lướt diễn đàn hóng couple, vừa chơi game nấu ăn, mệt thì chợp mắt.
Hai tiếng sau, chiếc Range Rover rời khu đô thị ồn ào, men theo đường núi quanh co lên đỉnh Tây Sơn – nơi trời cao mây rộng.
Tây Sơn tháng Giêng gió lạnh buốt, nhưng có lá đỏ xen tuyết trắng, đẹp đến nao lòng. Chùa cổ tĩnh lặng, là chốn bình yên hiếm có giữa chốn phồn hoa.
Đến khu cắm trại, việc đầu tiên là dựng lều. Trần Bắc Xuyên lấy ra đủ dụng cụ dã ngoại từ cốp xe, nhìn quanh, dùng cằm ra hiệu gọi Cố Tu: "Cậu lại đây giúp tôi một tay."
Cố Tu vừa đến đã cau có: "Sao lại là tôi?"
Trần Bắc Xuyên bê hết hành lý xuống. Thấy ba người kia đi chuẩn bị đồ nướng, hắn mới khẽ nói, chỉ đủ Cố Tu nghe: "Trần Nam Nguyên sức yếu, em họ cậu còn nhỏ tuổi."
Cố Tu: "…....?" Không ngờ tên này lại có phong thái lịch thiệp đến vậy.
Cố Tu bĩu môi, nheo mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
"Còn Quý Nịnh ấy à, cậu ta là gay." Trần Bắc Xuyên lập luận chắc nịch, lý lẽ cùn tuôn ra: "Ở đây chỉ có cậu là trai thẳng, lẽ nào không gánh việc nặng?"
Một câu nói trúng tim đen. Lười biếng thì không phải đàn ông, không phải trai thẳng.
Thật là đáng sợ!
Trần Bắc Xuyên thấy cậu loay hoay dựng khung lều, mấy thanh kim loại lạnh lẽo không nghe lời, mái tóc mềm rối bù. Hắn mỉm cười nhìn, đến khi bị Cố Tu trừng mắt mới ho nhẹ, giả bộ nghiêm túc.
"Trần Bắc Xuyên, sao anh dám mặt dày lười biếng vậy? Cậu có phải..."
Cố Tu nói đến đó thì khựng lại.
Trần Bắc Xuyên là công chính của thế giới này – đương nhiên cũng là gay.
Vậy thì, người cần lao động để chứng minh giới tính... chỉ còn lại cậu?
Khốn kiếp, không còn thiên lý nữa!
007 biến thành người, dính lấy Trần Nam Nguyên, đóng vai đóa hoa yếu đuối, khiến Cố Tu không còn chỗ kêu ca.
Cố Tu đứng sững, thanh kim loại trượt khỏi tay, suýt bật vào mặt.
May mắn thay, một bàn tay nhanh chóng vươn ra từ phía sau, nắm chặt thanh kim loại, cắm gọn vào đúng chỗ.
Trần Bắc Xuyên cúi mắt, cẩn thận nối từng đoạn kim loại. Mỗi động tác ung dung, không còn vẻ ph*ng đ*ng ngày thường, mà toát ra vẻ quyến rũ tri thức mà Cố Tu chưa từng thấy. Chiếc kính râm gọng đen không khiến hắn cứng nhắc, mà càng thêm cuốn hút.
"Này."
Cố Tu giật mình, theo thói quen lườm một cái.
"Cậu kéo bên này." Trần Bắc Xuyên đưa tấm bạt lều, ra lệnh Cố Tu cùng phủ lên khung.
Hai người hợp sức, từ con số không dựng lên một chiếc lều rộng, cố định góc, căng dây chống gió, đóng chốt xuống đất... Cố Tu nhanh chóng nắm kỹ năng mới, hào hứng dựng tiếp chiếc tiếp theo.
Trần Bắc Xuyên chuẩn bị năm chiếc lều – dư thừa. Chỉ Trần Nam Nguyên biết rõ: người này rõ ràng muốn ngăn Cố Tu từ chối ngủ cùng mình, nên chia cậu ra khỏi nhóm, không cho ai tư thông.
Không ngờ 007 tự dưng xuất hiện. Túi ngủ thì còn dư, nhưng lều cho 007 thành vấn đề.
007 lẽo đẽo theo ký chủ, ân cần nói: "Không sao, lều rộng, tôi với... Cố Tu ngủ chung được rồi."
Quý Nịnh lập tức mặt mày u ám.
Trần Bắc Xuyên thẳng thừng: "Lều đơn, không ngủ được, chật lắm. Cậu ngủ lều tôi, tôi ngủ trong xe."
Sau khi chia lều, sắp xếp hành lý, mọi người bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Trần Bắc Xuyên bày bếp nướng, nhóm lửa, trông rất chuyên nghiệp. Hắn làm gì cũng gọn gàng, thành thạo – như nam châm mạnh mẽ, hút hồn người khác.
Thật may đám fan mê trai đẹp không có mặt, Cố Tu thầm nghĩ.
Trần Nam Nguyên tuy hay chê anh trai, nhưng vẫn nhiệt tình chụp ảnh, định làm minh họa cho fanfic. Cô còn giới thiệu với Cố Tu: "Anh đừng thấy anh trai em thạo việc, thật ra trước đây anh ấy chưa từng đi cắm trại với nhà. Dựng lều, lắp bếp – toàn học tối qua. Anh ấy thông minh, học cái gì cũng nhanh."
"Ấy," cô suy nghĩ, rồi vòng vo hỏi Cố Tu: "Trước đây chắc anh chưa từng đi cắm trại với ai nhỉ? Em thấy lúc nãy anh suýt bị thanh kim loại bật vào mặt."
Ai chẳng mới học, nhưng kết quả khác nhau một trời một vực. Cố Tu nhắm mắt: "...Đừng hỏi."
Trần Nam Nguyên im lặng, trời biết Trần Bắc Xuyên ở gần đó có nghe lén không, cô khẽ cười đúng lúc.
Cố Tu lập tức nổi đóa, nghiến răng: "Đồ chó chết! Có hào quang nhân vật chính thì có gì đáng tự hào? Bóc cái hào quang ra, anh còn chẳng làm nổi vai phụ!"
Trần Nam Nguyên thấy vậy, biết mình quảng bá thất bại, đành từ bỏ. Hôm nay cô trang điểm kỹ, chụp ảnh xinh đẹp mới là quan trọng.
"À phải rồi..." Thấy Cố Tu đang tìm đồ ăn, Trần Nam Nguyên quay sang 007, nở nụ cười ngọt ngào: "Kỳ Kỳ, cậu giúp chị chụp ảnh được không?"
Kỳ Kỳ...?
Kỳ, Kỳ Kỳ á?
Thân nhiệt 007 tăng vọt, bộ não dữ liệu vốn đã chậm chạp giờ cháy thành đống dung nham hỗn loạn.
"Hửm? Kỳ Kỳ?"
"Ừm, tên thân mật của cậu không phải là Kỳ Kỳ sao?" Trần Nam Nguyên cười tươi: "Thế Lăng Lăng nhé? Cậu giúp chị chụp vài tấm nha."
007: "......"
Cố Tu nhìn hệ thống ngốc nghếch của mình, không chỉ vô dụng mà còn không chịu nổi sắc đẹp, ngẩng mặt lên trời không nói nên lời: "......"
Trên đỉnh núi, bầu trời mùa đông trong vắt, cao và lạnh lẽo. Xung quanh là những cành cây trụi lá mọc hoang, rồi một bóng người cao ráo xuất hiện.
Trời đã tối, Trần Bắc Xuyên vẫn đeo kính màu trà, gọi Cố Tu: "Cố Tu, muốn ăn gì thì tự qua đây nướng."
Nói thì nói thế.
Cố Tu từng sống ở thế giới tận thế, cổ đại, việc nướng thịt với cậu là chuyện nhỏ – dù hơi thô sơ. Cậu đốt than tối đa, chỉ cần nướng chín, cháy cũng không sao. Thịt lên vỉ là để đó, chín xong rắc tí muối, rất qua loa.
Trần Bắc Xuyên thì ngược lại. Hắn gắp miếng thịt Cố Tu nướng xuống, đặt sang bên mình, nghiêm mặt: "Cháy hết rồi, không phết dầu hay sốt, ăn không ngon đâu."
Cố Tu cạn lời: "...Vậy anh cướp thịt tôi nướng là sao?"
Trần Bắc Xuyên không nói nhiều – dùng hành động dạy cậu cách nướng ngon.
Không quên bóng gió: "Cậu đúng là không kén ăn."
Cố Tu chẳng để tâm, mắt dán chặt vào đồ ăn của Trần Bắc Xuyên. Hắn chỉnh lửa nhỏ, xếp gọn thịt, cánh gà, tôm, sò điệp, rau củ lên vỉ, nướng từ từ, thỉnh thoảng lật đều. Cẩn thận phết dầu, đợi một chút rồi phết sốt, rắc thì là – mùi thơm hấp dẫn lan tỏa.
Mỡ nhỏ xuống, lửa bùng lên, tiếng "xèo xèo" vang lên.
"Được rồi."
Ngẩng đầu lên – bắt gặp một chú chim nhỏ đang thèm nhỏ dãi.
Trần Bắc Xuyên không nhịn được cười nhẹ.
Trong lúc nướng, hắn vài lần thấy Cố Tu lén lấy miếng thịt cháy xém do chính cậu nướng. Nhưng mùi thơm từ phía hắn khiến cậu buông xiên xuống, cuối cùng chẳng ăn gì, chỉ quanh quẩn bên bếp, mong chờ.
Đến khi nghe tiếng gọi, cậu giả vờ đứng nghiêm, chắp tay sau lưng – chỉ cổ họng thì không ngừng nuốt nước bọt.
Cố Tu đứng yên. Ba người kia nhìn nhau đầy dò xét. Dù tâm tư khác nhau, kết quả giống nhau: không ai dám trở thành người "ăn con cua đầu tiên".
Trần Bắc Xuyên lấy khay kim loại, xếp gọn thịt và rau, ân cần đưa cho Cố Tu: "Để nguội chút rồi ăn, cẩn thận nóng."
Cố Tu định từ chối, nhưng tiếng nuốt nước bọt rõ rệt của 007 vang bên tai. Cậu đành nhận lấy, nói: "Hơi nhiều, tôi ăn chung với Lâm Lăng Kỳ vậy."
Trần Bắc Xuyên nướng đầy vỉ, mấy người chia nhau một lát là hết. Hắn chẳng để ý, ăn vài miếng thịt Cố Tu nướng – không nhíu mày, tiếp tục nướng mẻ mới.
Hào quang nhân vật chính là để làm phúc cho người khác chứ còn gì.
Cố Tu vừa ăn vừa nghĩ, bụng no nê, nhìn tên bạn cùng phòng đáng ghét cũng dễ chịu hơn chút.
"Chiu-- bỏ xuống! Bỏ con tôm đó xuống!" 007 đột nhiên kêu lên.
Cố Tu trừng mắt: "Một con tôm mà cũng giành với anh! Anh chưa ăn tôm bao giờ!"
"Tui cũng chưa ăn..." 007 vội nói, thấy Cố Tu thèm thuồng bảo vệ đồ ăn: "Ấy, vấn đề không phải vậy...!"
Nhưng nó không biết cách nhắc Cố Tu – bộ não dữ liệu quá tải cả ngày chưa phục hồi.
Trần Bắc Xuyên nhíu mày, giật lấy xiên hải sản trong tay Cố Tu, hỏi: "Cậu chưa từng ăn tôm à? Thế có ăn hải sản khác chưa? Hồi nhỏ có xét nghiệm dị ứng không? Nhiều người dị ứng hải sản lắm."
Cố Tu ngơ ngác trước loạt câu hỏi.
Trong mắt 007, Trần Bắc Xuyên lúc này như đại anh hùng tỏa sáng, nó nhìn hắn với ánh mắt sùng bái, liên tục phụ họa: "Ừ ừ ừ! Đúng vậy!"
Cố Tu: "......" Cái hệ thống ăn cây táo rào cây sung này.
"Trần Bắc Xuyên, trả cho tôi!"
Trần Bắc Xuyên mặt nghiêm như đáng sợ, kiên quyết: "Không được."
Cố Tu xông lên: "Không ăn thử thì sao biết! Trả đây!"
"Không được." Trần Bắc Xuyên xoay người mượt mà, nhẫn tâm ném xiên hải sản vào thùng rác.
"Aaaa!!!" 007 đau lòng như cắt, đồ bỏ vào miệng nó không được sao!
"Ăn cái khác đi, tôi nướng cho cậu." Trần Bắc Xuyên không để ý người khác, giọng dịu xuống, chế ngự Cố Tu đang nhảy cẫng.
"Không muốn ăn nữa." Cố Tu quay người bỏ đi, lẩm bẩm: "Tôi muốn uống Coca."
"Có mang theo!" Trần Nam Nguyên chạy ra lục cốp xe, quay về với vẻ mặt tiếc nuối: "Xin lỗi, không ngờ lại thiếu Coca. Nhưng có trà sữa, Sprite, Vương Lão Cát, nước cam tép, anh uống mấy thứ này không?"
"Thôi."
Cố Tu chỉ muốn chuyển hướng, không ngờ ngay cả chuyện nhỏ như uống gì cũng không như ý. Đủ loại nước, thiếu mỗi Coca – phổ biến nhất.
Quả nhiên cốt truyện này chẳng liên quan gì đến cậu – đây là bước phát triển tình cảm riêng cho công chính và thụ chính. Một tra công như cậu cố chen vào, kết quả làm gì cũng trục trặc.
Ăn hết chỗ thịt còn lại, Cố Tu xoa bụng, mặt mày phiền muộn: "Tôi thấy hơi khó chịu, đi nghỉ trước đây."
Quý Nịnh lo lắng: "Cố Tu, cậu ổn chứ?"
"Ừm, hơi khó chịu, nghỉ chút là ổn." Cố Tu trả lời qua loa, tiện thể đẩy cốt truyện: "Gần đây có bãi cỏ ngắm sao nổi tiếng, các cậu cùng đi xem đi, tôi nghỉ trước."
Cố Tu là trung tâm nhóm nhỏ.
Cậu không đi, người khác cũng không muốn đi – trừ 007. Không biết nó nghĩ đến nhiệm vụ mai mối, hay đơn thuần muốn đi chơi.
007 là người đầu tiên không biết nhìn tình hình, giơ tay: "Tôi muốn... đi..."
Giọng nó nhỏ dần khi lướt qua mọi người.
Cố Tu nhắc lại: "Các cậu đi đi, khó khăn lắm mới đến đây."
Trần Bắc Xuyên thu ánh mắt, hai tay đút túi, bước ra đầu tiên: "Được. Đi thôi."
Quý Nịnh đứng yên bên Cố Tu. Trần Bắc Xuyên cố ý gọi riêng.
Trần Nam Nguyên tích cực kéo người: "Đi thôi Quý Nịnh ~ Cố Tu, anh nghỉ ngơi nhé, chúng em về nhanh, có gì gọi điện bất cứ lúc nào."
Vượt qua dốc thoải, họ đến bãi cỏ rộng, tầm nhìn thoáng.
Giữa núi rừng đêm đông, vạn vật im lặng. Bầu trời lạnh lẽo, sao băng giá lấp lánh, ánh trăng xanh trải dài trên cỏ, vươn tới chân trời.
Trần Nam Nguyên dẫn đầu tìm chỗ ngắm cảnh. 007 muốn theo, nhưng ngại, vụng về suýt vấp – càng nhìn càng giống Cố Tu.
Trần Bắc Xuyên đứng trên cao, hai tay đút túi, nhìn 007, rồi chăm chú theo dõi Quý Nịnh – luôn đề phòng bất thường.
Chẳng bao lâu, Quý Nịnh hành động: "Hơi lạnh, tớ về lấy thêm áo."
007 nhớ cốt truyện, bỗng thông minh, vội ngăn: "Để tôi giúp anh lấy! Anh muốn cái nào?"
Quý Nịnh không giỏi từ chối lòng tốt, đành gật đầu.
007 chạy về khu cắm trại. Trần Bắc Xuyên lục túi áo gió, lấy bật lửa: "Tôi đi hút thuốc, mọi người cứ chơi trước."
Trần Nam Nguyên ngạc nhiên: "Anh biết hút thuốc hả?"
Trần Bắc Xuyên thoát thân thành công.
Giờ Quý Nịnh muốn đi cũng không tiện – không thể để Trần Nam Nguyên ở lại một mình. Còn Trần Nam Nguyên, đương nhiên không để cậu ta đi.
Thoát khỏi tầm mắt hai người, Trần Bắc Xuyên lật cổ tay, cất bật lửa – cái dùng để nhóm than.
Cách đó không xa, 007 ôm áo khoác chạy ra, còn lấy thêm chăn Trần Nam Nguyên để lại, vác cả đống về bãi cỏ.
Trần Bắc Xuyên đi đường khác về khu cắm trại, nhìn lều Cố Tu sáng đèn, do dự, không tiến lên, mà lấy từ cốp xe một chiếc xe đạp địa hình và mũ bảo hiểm.
.......
Nửa tiếng sau, Trần Bắc Xuyên phong trần quay lại, tháo mũ – tóc hơi rối – đi thẳng đến lều Cố Tu.
Cố Tu đang nằm trong túi ngủ chơi điện thoại, không ngờ người kia xông vào không chào, ngẩn người.
Trần Bắc Xuyên không khách khí, cởi giày, tiến đến bên túi ngủ, cúi người chống tay – vây cậu giữa mình và túi ngủ.
Cố Tu nằm trong túi ngủ như con nhộng, chỉ đầu lộ ra – mà phía trên đầu lại còn thêm một bức tường người.
"Anh làm gì vậy!?" Cố Tu đặt điện thoại xuống, trừng mắt: "Anh che hết ánh sáng của tôi rồi!"
"Cậu có đọc sách đâu mà cần ánh sáng." Trần Bắc Xuyên cãi, rồi vào thẳng vấn đề: "Sao giận?"
Đúng là tên chỉ biết nhắm mục tiêu, không biết ý tứ... Cố Tu im lặng, rồi thẳng thắn: "Còn không phải vì anh sao!"
Trần Bắc Xuyên lý lẽ rõ ràng: "Hải sản hả? Tôi sợ cậu dị ứng. Về làm xét nghiệm, nếu không sao, tôi mời cậu ăn, muốn bao nhiêu cũng được."
"......." Cố Tu im lặng, bắt đầu vô lý: "Khoe của càng khiến người ta tức hơn."
Trần Bắc Xuyên: "Ồ, đơn giản, về tôi cho cậu mật khẩu thẻ ngân hàng."
Cố Tu: "......."
Trần Bắc Xuyên nhìn chằm chằm, không buông: "Vậy, cậu có giận tôi đi ngắm sao với họ không?"
Câu hỏi khiến Cố Tu sững sờ.
Trần Bắc Xuyên đột nhiên vươn tay, cọ má cậu vài cái.
Cố Tu bực hất tay: "Đừng coi tôi như con vẹt của anh mà v**t v*."
"Sửa lại, là vẹt của Trần Nam Nguyên." Khóe mắt Trần Bắc Xuyên ẩn nụ cười: "Có phải cậu giận tôi nuôi vẹt không? Làm sao, đến cả vẹt cũng ghen?"
Cố Tu bị lý lẽ cùn làm chóng mặt, thuận theo biện giải, không ngờ tự chui vào rọ: "...Ai ghen với vẹt chứ."
"Cậu đấy." Trần Bắc Xuyên khẳng định.
Cố Tu: "........"
"Cố Tu, cậu biết không, cậu giống hệt một con chim nhỏ." Trong đêm khuya, hotboy lạnh lùng bỗng lắm lời, lải nhải: "Cậu trộm mặc quần áo tôi, để cả đống trên giường. Cậu nói xem, có giống chim làm tổ không?"
"Nếu không phải chim nhỏ, vậy cậu là tên b**n th** nhỏ, trộm quần áo tôi, để cơ thể dính đầy mùi tôi."
Cố Tu: "…....???"
Không thể phủ nhận, mà không phủ nhận cũng không xong?
Tiến thoái lưỡng nan. Lựa chọn một: ghen với vẹt. Lựa chọn hai: thừa nhận mình b**n th**.
Quá đáng vừa thôi!
Thấy cậu đờ đẫn, Trần Bắc Xuyên khẽ nhếch môi, mắt sáng như sao đêm – không còn vẻ châm chọc.
Giây tiếp theo, hắn vươn tay, lướt qua yết hầu và nốt ruồi nhỏ bên cổ Cố Tu.
Cố Tu bừng tỉnh, vội che cổ, ánh mắt cảnh cáo: "...Này!"
Trần Bắc Xuyên không lùi, lùi người ngồi xuống đệm, lấy từ ba lô ra một chai Coca 1 lít.
"Coca đây." Hắn đưa cho Cố Tu, giọng thản nhiên như chỉ mua đồ ăn vặt cho bạn cùng phòng: "Tôi đạp xe xuống cửa hàng dưới chân núi mua."
Nhưng lúc này gần nửa đêm, núi tối đen, cao hơn năm trăm mét.
Hóa ra Trần Bắc Xuyên đạp xe giữa đêm đông, gió lạnh thổi suốt đường, đổ mồ hôi, người ẩm ướt lạnh lẽo.
Nhưng hơi thở lại nóng rực, phả vào da Cố Tu khiến cậu tê dại.
Cố Tu ngẩn người.
Cậu chớp mắt, ánh mắt dời sang chai Coca. Nó phồng căng, chắc chắn tích tụ nhiều CO₂ – vặn nắp sẽ bọt xịt tung tóe.
Cậu biết ngay mà – Trần Bắc Xuyên không thể tốt bụng vậy, đi mua Coca là để đánh úp cậu!
"Giờ không uống nữa." Cố Tu cảnh giác đặt chai sang bên: "Uống rồi nửa đêm phải đi vệ sinh."
"Không sao." Hơi thở Trần Bắc Xuyên nóng, giọng lạnh mà từ tính: "Cậu gọi tôi, tôi sẽ đi cùng."
Cố Tu: "......?"
Tên nham hiểm này, rõ ràng chỉ muốn xem cậu bị coca bắn tung tóe để bẽ mặt thôi.
Nhưng có gì đó sai sai.
Chẳng hạn như chai Coca còn ấm, chẳng hạn như không khí trong lều thiếu oxy, hay ánh mắt Trần Bắc Xuyên đang nhìn cậu.
Cố Tu kéo túi ngủ như kén tằm, cựa quậy rồi ngồi dậy, khẽ kéo giãn khoảng cách.
Trần Bắc Xuyên vẫn ung dung, vuốt tóc mái. Hắn cao lớn, trong lều chật chỉ có thể nhích bằng đầu gối – càng lúc càng áp sát Cố Tu: "Nếu cậu không uống thì đưa tôi, tôi đang khát."
Ồ, thì ra là muốn Coca.
Cố Tu thở phào, trả lại chai.
Bên ngoài, đêm đen. Trên đỉnh lều treo đèn nhỏ, ánh sáng tập trung, làm rõ thêm những bóng tối trên khuôn mặt hai người – che giấu cảm xúc khó nói.
Lều đơn nhồi hai người, Cố Tu cảm thấy ngột ngạt, kéo khóa túi ngủ định chui ra.
"Cố Tu..."
Tiếng gọi bất ngờ – giọng Quý Nịnh.
Hai người nhìn nhau, xác nhận không phải ảo giác.
"Cố Tu, cậu ngủ rồi sao?"
Giọng Quý Nịnh gần hơn.
Hai giây sau, bóng đen của cậu in rõ trên vải lều – nghiêng nghiêng, kéo dài.
Trần Bắc Xuyên lúc nãy lao vào, khóa lều còn treo lủng lẳng. Quý Nịnh chỉ cần gạt nhẹ là thấy rõ hai người bên trong.
Cố Tu bỗng chốc cảm thấy tội lỗi, như bị bắt tại trận – đáy mắt hiện rõ hoảng loạn.
Trần Bắc Xuyên phản ứng nhanh: bịt miệng Cố Tu, đè xuống, ra hiệu "suỵt".
Quý Nịnh là đứa trẻ tốt.
Sống trong tự ti lâu, cậu quen làm hài lòng người khác. Thích Cố Tu nên tặng quà liên tục, nhưng người này chậm hiểu đến mức nước ấm cũng không nấu chín được.
Trần Bắc Xuyên ghét Quý Nịnh, nhưng một tình địch như vậy cũng đỡ nhọc lòng.
Tục ngữ nói gì nhỉ? Người có sĩ diện vĩnh viễn không đấu lại kẻ không biết xấu hổ.
Quý Nịnh vẫn đứng ngoài, hỏi Cố Tu đã ngủ chưa – muốn được cho phép mới vào. Nào ngờ, lúc này Cố Tu đang nằm cạnh Trần Bắc Xuyên, nửa người vùi trong lòng hắn, môi mềm dán chặt vào lòng bàn tay hắn.
Đôi mắt xám của Trần Bắc Xuyên như đọng sương đêm, lặng lẽ nhìn Cố Tu – gần kề mà khó thấu cảm xúc.
Cố Tu bị bịt miệng mũi, chỉ mở to mắt đen trắng, đối diện bạn cùng phòng đáng ghét.
Khoảng cách gần thế, bàn tay như dây dẫn. Qua màng nhĩ và da, tiếng tim đập thình thịch vang như sấm – từng đợt nối nhau, như lượng tử dính vào không thể tách rời.
_______________
*Chú thích:
• (1) Vương Lão Cát: Loại nước giải khát thảo dược truyền thống của Trung Quốc, nổi tiếng với tác dụng thanh nhiệt, giải độc và làm mát cơ thể.
_______________
Dili: Chương này dài khiếp. _(:3 」∠ )_