Trái Hư - Xuân Ý Hạ
Chương 28: Bí Mật Không Thể Che Giấu
Trái Hư - Xuân Ý Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cốc cốc.”
Hai tiếng gõ cửa vang lên. Y đứng trước cửa ký túc xá, ánh trăng lạnh lẽo rọi qua khung cửa, để lại một vệt sáng xanh nhạt trên nền đất.
“Sư huynh, mở cửa đi, là em đây.”
Tim y vẫn đập thình thịch. Lời cảnh báo của bác sĩ vang vọng trong tai:
– Đừng qua lại với Alpha, ở bên Alpha sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.
Y đương nhiên hiểu rõ điều đó. Huống chi, y và hắn vốn chẳng phải là loại quan hệ như thế.
Cánh cửa mở ra, anh lộ rõ vẻ kinh ngạc. Chỉ đến khi y rút ra lọ thuốc ức chế, ánh mắt anh mới thật sự thay đổi.
“Em lấy thuốc ức chế ở đâu ra?”
Trong phòng, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc bàn học. Anh ngồi đó, tay áo xắn cao, để lộ bắp tay rắn chắc, nét mặt đầy lo lắng.
Y kể vắn tắt chuyện xảy ra ở phòng y tế, rồi ngập ngừng thêm: “Chú ấy nói em giống người yêu cũ đã mất của chú. Em không biết có thật không nữa.”
Anh trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: “Vậy người yêu của chú ấy là Beta à?”
Y đang tiêm thuốc, nghe vậy liền khựng tay, ngước lên nhìn anh.
Trong khoảnh khắc ấy, những điều y chưa hiểu rõ bỗng dưng sáng tỏ.
Bác sĩ nói y giống người yêu đã khuất của ông – nhất là đôi mắt.
Lần nào đến phòng khám, y cũng đeo khẩu trang, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.
Không phải Beta nào cũng có đôi mắt đen như hắc ngọc như y, nhưng người mắt tối màu thường là Beta.
Ở khu A, để duy trì huyết thống thuần chủng, các gia tộc chủ yếu liên hôn với nhau. Số ít còn lại chọn sống độc thân, không nối dõi.
Cha nuôi của Sầm Kiêu Uyên – cũng là gia chủ đời trước nhà họ Sầm – thuộc dòng dõi huyết thống nguyên thuỷ bậc nhất. Thế nhưng, ông mãi không kết hôn, không có con nối dõi, khiến các phe phái trong gia tộc ngấp nghé tranh quyền, ai cũng muốn con cháu mình kế thừa vị trí tối cao.
Giới thượng lưu thành phố cực kỳ câu nệ huyết thống. Hôn nhân giữa Alpha và Omega là luật bất thành văn. Ai dám phá vỡ, chắc chắn phải trả giá.
… Bị tước bỏ họ.
Có lẽ đó chính là cái giá mà bác sĩ kia đã phải gánh.
Nhưng ông là một Alpha, lại cảnh báo y rằng qua lại với Alpha sẽ không có kết cục tốt…
Sau khi tiêm xong, y không nhịn được hỏi: “Sư huynh, anh có đang giấu em điều gì… hay đã nói dối em điều gì phải không?”
Ánh trăng ngoài cửa sổ bị khung kính cắt thành từng dải, rọi vào phòng, khúc xạ thành những mảng sáng méo mó dưới chân y.
Ánh mắt anh nhìn y đầy xót xa, lẫn trong đó là những cảm xúc khó gọi tên.
“Chuyện hôm kiểm tra năng lực ấy…” anh vừa mở lời, ngón tay y đã khẽ run.
“Em và Sầm Kiêu Uyên đã làm gì trong phòng thay đồ của Alpha?”
Anh dường như không chờ y trả lời, tiếp lời ngay: “Dù hai người đã làm gì, thì cũng đã bị người khác nhìn thấy. Họ thấy em và Sầm Kiêu Uyên lần lượt bước ra từ trong đó…”
Y cảm giác đầu óc ong ong một tiếng.
Buồn cười thay, y tưởng mình che giấu kỹ lưỡng. Hóa ra từ lâu, y đã trở thành trò cười cho thiên hạ. Thảo nào dạo này, ánh mắt đổ dồn về phía y ngày càng nhiều.
Chỉ riêng việc hai người cùng bước ra từ một phòng thay đồ đã đủ khiến dư luận xôn xao.
Huống chi đó lại là phòng thay đồ của Alpha – nơi chỉ dành riêng cho những người cùng giới tính.
Chính y là người chủ động tìm đến đó.
“Hôm đó, trên người em có Pheromone của Alpha.” Anh ngập ngừng, rồi vẫn nói thêm: “Rất nồng.”
Y ngơ ngác: “Nhưng anh đã nói với em là…”
“Anh nghĩ em không muốn anh biết, cũng không muốn bị ai vạch trần.”
Anh nói thẳng: “Nhưng giờ dù anh có nói hay không, thì rất nhiều người cũng đã biết rồi – kể cả chuyện em chuyển đến Cảng Biển, sống cùng Sầm Kiêu Uyên.”
Anh không can thiệp từ đầu, chỉ liên tục nhắc nhở y, vì từng nghe thoáng qua về cách hai người họ đối xử với nhau.
Quá mức kỳ lạ. Quá mức thân thiết.
Vai trò của một Beta bên cạnh Alpha hay Omega cấp cao là giúp chủ nhân giải tỏa cảm xúc, hoặc trong trường hợp cần thiết, trở thành kênh giải tỏa Pheromone. Ngoài ra, họ chẳng khác gì kẻ hầu, luôn phải túc trực phục vụ.
Gia giáo khiến các Alpha và Omega cấp cao luôn giữ vẻ chuẩn mực, kiêu ngạo. Họ không dễ mất kiểm soát nơi công cộng, cũng không đối xử thô bạo với kẻ dưới như thú hoang. Beta đi kèm đa phần chỉ là vật trang trí, biểu tượng cho thân phận. Khi chủ nhân trưởng thành, Beta ấy sẽ nhanh chóng biến mất khỏi cuộc đời họ.
Nhưng y thì khác. Ngoài thời gian bị nhà trường bắt phải ở trong tòa nhà phụ, những lúc còn lại y luôn kè kè bên cạnh hắn. Trong kỳ huấn luyện đặc biệt của Alpha, hắn không đến trường, y cũng chỉ biết quanh quẩn trong dinh thự – chỉ để có thể đón hắn ngay khi hắn vừa về.
Dấu ấn và hơi thở của hắn trên người y quá đậm đặc.
Beta giống như điểm yếu của Alpha – người ta có thể dựa vào đó để đoán trạng thái hiện tại của Alpha.
Ngay cả người ngoài cũng biết Alpha cấp S nhà họ Sầm mắc chứng rối loạn Pheromone nghiêm trọng.
Đó là một điểm yếu chết người.
Thế nhưng, Alpha cao ngạo kia dường như chẳng mảy may bận tâm. Lần nào cũng đứng đầu, dùng thực lực dập tắt mọi lời đàm tiếu.
Khi anh rời khu A, hắn vừa trưởng thành, còn y vẫn luôn ở bên cạnh hắn.
Anh từng nghĩ giữa họ có bí mật riêng, không phải chuyện người ngoài có thể xen vào.
Nhưng giờ đây, khi thấy vẻ mặt trống rỗng của y, anh chợt nhận ra mình đã nhầm.
━━━━━━━━━━━━
Căn nhà chìm trong màu xám u ám. Bước qua ngưỡng cửa, mọi thứ bày trí quen thuộc, giống hệt như nơi y từng sống ở khu A.
Lẽ ra y đã quen rồi.
Nhưng sau khi biết sự thật từ anh – rằng thực ra y chẳng che giấu được điều gì – những lời đồn đãi cũ giờ đây không còn là chuyện nhỏ nữa. Từ một nhân vật phụ mờ nhạt, y bỗng trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Trong mắt người khác, y vẫn chỉ là một thằng hề.
Một cảm giác buồn nôn dâng trào.
May mắn là hắn không có nhà. Dạo này hắn thoắt ẩn thoắt hiện, không biết đến khi nào mới trở về.
Mệt mỏi, Kiển Tuy lê bước về phòng. Y không thay đồ, cũng chẳng rửa mặt, chỉ nặng nề ngã xuống giường, cuộn tròn người ôm chặt chăn.
Đêm nay tâm trạng y như tàu lượn, quên cả bữa tối. Dù bụng trống rỗng, nhưng chẳng có chút cảm giác đói nào.
Nhắm mắt lại, y như trở về đêm đói khát năm xưa – lần đầu tiên gặp Sầm Kiêu Uyên.
Thiếu niên ra lệnh y phải ăn hết đồ trên bàn. Miếng bánh ngọt nghẹn trong cổ họng, vị dâu ngọt ngấy đến chua xót.
Đêm đó, y bị ép nuốt một bụng thức ăn trong bếp. Khi Sầm Kiêu Uyên rời đi, y nôn ra gần hết, nước mắt sinh lý tuôn rơi, nóng hổi trên mặt.
Kiển Tuy một mình lau dọn suốt nửa tiếng, đảm bảo không còn mùi mới dám trở về phòng. Cả đêm đó y trằn trọc không ngủ.
Sáng hôm sau, quản gia đích thân gõ cửa, đưa y đi trang điểm, thay bộ đồ mới.
Mọi thứ xong xuôi, vừa qua tám giờ năm phút, y được dẫn vào phòng ăn. Sầm Kiêu Uyên vừa thức dậy, toàn thân như bùng nổ. Thấy Kiển Tuy nhìn mình e dè, hắn càng bực.
“Cút ra ngoài.”
Ba chữ.
Kiển Tuy quay lại phòng khách – một buổi sáng công cốc. Y leo lên giường với bộ đồ mới, bụng đói cồn cào nhưng chẳng buồn ăn.
Lúc đó y nghĩ gì nhỉ?
Chỉ sợ cả đời sẽ bị ám ảnh bởi đồ ăn mà thôi.
Cửa sổ hờ hững, một tia nắng rọi lên mí mắt. Hàng mi run nhẹ, Kiển Tuy quỳ dậy đón lấy vệt sáng.
Không sao cả. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. So với đói khát, so với giá rét, so với cái chết… những điều này chẳng là gì.
Y tự nhủ, gượng dậy tinh thần.
Không lâu sau, người hầu mang đồ ăn đến.
“Cậu ăn đi.” Người hầu nói: “Cậu chủ dặn nhà bếp làm riêng cho cậu, sợ cậu không đủ no.”
Kiển Tuy không biết đây là phần thưởng hay trừng phạt nữa.
…
Luôn luôn như vậy.
Tính cách Sầm Kiêu Uyên thất thường, lúc tốt lúc xấu.
Kiển Tuy không hiểu đối phương thực sự muốn gì. Có lúc hắn chiều chuộng y, có lúc lại không tha cho bất kỳ sai lầm nào.
Khu A dạy y vâng lời và trung thành. Kiển Tuy tự học cách lấy lòng. Ai chẳng muốn sống thoải mái, đầy đủ? Y chỉ tham lam một chút mà thôi.
Sau khi trưởng thành, Sầm Kiêu Uyên vẫn không kiểm soát tốt Pheromone. Hơi thở hỗn loạn, thân nhiệt cao thiêu đốt cả người. Kiển Tuy đành dâng vai, dâng gáy để hắn cắn. Sầm Kiêu Uyên nâng mặt y lên hôn, âu yếm cọ mũi, hàng mi quét nhẹ qua má.
“Hé môi ra, đừng bặm chặt.”
Môi lưỡi quấn quýt, nhiệt độ càng thêm bỏng rát. Nhưng Sầm Kiêu Uyên vẫn không buông y ra.
Kiển Tuy quen với những lúc hắn vui – nên càng sợ khi hắn nổi giận.
Y không muốn hắn tức giận, nên nắm chặt vạt áo thiếu niên, nghe theo lời.
Y hé môi, chủ động đưa lưỡi liếm qua môi Sầm Kiêu Uyên.
Alpha khẽ cười, nới lỏng tay, nói y giống như chú chó nhỏ l**m người.
Kiển Tuy biết mình đã làm đúng.
Sự tồn tại của y chẳng phải là để làm Sầm Kiêu Uyên vui sao?
Y lẽ ra không làm gì sai…
Y lẽ ra… Có lẽ thực sự là lỗi của y.
Y lẽ ra nên đẩy ra, chứ không phải đón nhận.
##
Giữa đêm, một tia chớp xé toạc bầu trời, theo sau là cơn mưa xối xả.
Kiển Tuy chưa từng ngủ yên. Mắt nhắm chặt, trán đẫm mồ hôi, cổ tay phải lại đau nhói.
Vừa thoát khỏi cơn ác mộng, y hoảng hốt mở mắt – thấy một bóng người đứng cạnh giường, suýt hét lên.
Y lùi lại, nhưng người kia tiến gần hơn, tay cầm một vật gì đó.
Gió gào thét, sấm chớp dồn dập. Dưới ánh sáng mờ, Kiển Tuy nhận ra đó là đơn thuốc bác sĩ kê cho y – tim y đập thình thịch.
Sầm Kiêu Uyên xuất hiện không một tiếng động, không biết đã đứng đó bao lâu. Hắn cau mày, túm lấy cánh tay lành của Kiển Tuy, kéo mạnh về phía mình.
“Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?”
Phản ứng đầu tiên của Kiển Tuy là: hắn đã biết! Chuyện thuốc ức chế! Chuyện Duyên Dư là Alpha!
Cuối cùng, Sầm Kiêu Uyên cũng sẽ biết tất cả. Kiển Tuy thậm chí không biết hắn đã cài bao nhiêu người theo dõi y trong trường.
Cơn ác mộng trong ký ức đã kết thúc – nhưng trong hiện thực, nó vẫn tiếp diễn.
Sau một hồi im lặng, Sầm Kiêu Uyên hỏi tiếp: “Tại sao không nói với tôi chuyện cậu ngủ không ngon?”