Trái Hư - Xuân Ý Hạ
Chương 29: Dưỡng Khí Huyết
Trái Hư - Xuân Ý Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Là phương thuốc dưỡng khí huyết.”
“Cậu nói cậu ngủ không ngon lắm…”
Năm tiếng trước, Sầm Kiêu Uyên xuất hiện ngoài cửa phòng y tế, vẻ mặt đầy uy lực, hỏi gằn giọng: “Người vừa mới ra ngoài kia, ông đã đưa gì cho cậu ấy?”
Bác sĩ nhanh chóng đoán rằng đối phương vừa mới đến, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Kiển Tuy chạy ra ngoài, nên vội nói dối.
Nuốt nước miếng, bác sĩ ngẩng đầu, cố tỏ ra bình tĩnh: “Cậu ta nhờ tôi kê ít thuốc ngủ, lúc nào tôi cũng ở đây, nên tiện tay kê cho cậu ấy một ít. Sao vậy đại ca, sinh viên đó cậu quen sao?”
Sầm Kiêu Uyên nghe cách xưng hô của người đàn ông, mày nhíu lại nhưng không sửa, chỉ nhìn theo hướng Kiển Tuy biến mất, trầm ngâm lặng lẽ.
Bác sĩ lại nói: “Đại ca, hôm nay cậu đến sớm thế, mọi việc đã xong xuôi chưa?”
Sầm Kiêu Uyên không trả lời, còn người kia vẫn tiếp tục nói không ngừng.
“Dạo này cậu nhận nhiệm vụ nhiều quá, cứ thế này mắt của cậu…”
“Sầm Mộc.” Sầm Kiêu Uyên gọi tên cũ, cuối cùng cũng quay đầu lại. Trong phòng không đèn, tối đen như mực.
“Hôm nay ông nói nhiều quá đấy. Tôi triệu ông đến đây không phải để ông ngồi không ăn bám, hóng hớt chuyện thiên hạ.”
Phòng y tế vốn không mấy việc, toàn sinh viên trốn tập luyện, đến đây lười biếng, những tin đồn cũng từ đó mà ra.
Mấy ngày nay, Sầm Mộc nghe được không ít lời đồn về Sầm Kiêu Uyên từ miệng đám sinh viên, thỉnh thoảng tò mò hỏi vài câu.
Gia tộc họ Sầm đông đúc, địa bàn rộng, Sầm Kiêu Uyên đáng lẽ phải gọi Sầm Mộc một tiếng “chú”. Nhưng tiếc thay, Sầm Mộc đã bị gia tộc khai trừ từ lâu.
Cuối cùng, Sầm Mộc cũng im lặng, rồi nói: “Biết cậu không muốn nghe, nhưng đứng trên tư cách bác sĩ, tôi phải nhắc nhở cậu, nếu cứ tiếp tục thế này, trị liệu ngắn hạn sẽ không thể bù đắp nổi sự hao tổn của cậu.”
Sầm Kiêu Uyên bước vào phòng, ngồi ngay xuống chiếc ghế sofa màu đỏ sẫm. Đôi mắt ánh lên ánh kim lạnh lẽo, trông thật ma quái giữa màn đêm.
Lời nhắc nhở của bác sĩ hắn chẳng buồn để tâm.
“Bớt thừa lời, làm việc của ông đi.”
Quay về hiện tại, ngoài trời mưa giông sấm sét đùng đoàng. Người đứng trước giường khiến bác sĩ sợ run, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả sau lưng.
“Mất ngủ sao không nói với tôi?”
Câu nói của Sầm Kiêu Uyên khiến Kiển Tuy ngẩn người, cổ tay bị giữ chặt, cánh tay kia truyền đến từng cơn đau âm ỉ. Y không thể giãy ra, đành nằm vào lòng Alpha, hơi nóng từ người hắn như muốn thiêu đốt, khiến y tan chảy.
Sầm Kiêu Uyên đã phát hiện ra.
Hắn nhìn thấy gói thuốc bác sĩ đưa cho Kiển Tuy.
Trên tờ giấy đính kèm ghi đơn thuốc, đúng là phương thuốc dưỡng khí huyết trị mất ngủ.
Có lẽ thấy Kiển Tuy không còn sức sống, bác sĩ tiện tay kê đơn, không ngờ lại cứu được cả hai.
Một là chính bác sĩ, người đã dám nói dối.
Hai là Kiển Tuy.
Kiển Tuy nhận ra Sầm Kiêu Uyên đã hiểu lầm, thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ cách ứng phó.
Không ngờ Sầm Kiêu Uyên lại hành động tiếp. Bàn tay hắn trượt dọc cánh tay y, xuống đến tận cổ tay rồi nắm chặt, như thể dùng hơi ấm sưởi ấm cho y, tay kia khẽ lướt qua đuôi tóc Kiển Tuy, để lại cảm giác nhột nhạt.
Kiển Tuy bối rối trước cử chỉ dịu dàng đột ngột của Alpha.
Bởi lẽ, dù có cố gắng ủ ấm thế nào, cái lạnh nơi cổ tay vẫn không thể xua tan. Đó chỉ là di chứng vết thương cũ để lại.
Trên người Sầm Kiêu Uyên còn nhiều vết thương hơn thế, ngoằn ngoèo đầy mình, nỗi đau hắn chịu cũng chẳng kém gì y.
Y chọn làm ngơ, Sầm Kiêu Uyên cũng nên như vậy.
Thế nhưng lúc này, hơi ấm nơi cổ tay hắn nắm lại thiêu đốt y, khiến y khó chịu hơn cả cảm giác nhức mỏi lạnh lẽo kia.
Sầm Kiêu Uyên tưởng y run vì đau, nghĩ ngợi rồi buông Kiển Tuy ra, nhẹ nhàng đặt y lên giường, còn mình cũng nằm xuống.
“Ngủ đi, tôi ở lại với cậu.”
Hắn nắm lấy bàn tay phải của Kiển Tuy, trán khẽ cọ vào, hơi thở phả xuống bên gối y. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng là kết quả kiểm soát Pheromone, thứ hương gỗ nồng đượm vốn có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ.
Kiển Tuy sợ hãi hít phải Pheromone của Alpha lần nữa, lùi người về sau, vừa ngẩng mắt lên đã chạm phải đôi mắt hổ phách kia.
Y không dám lùi thêm.
Cơ thể y cứng đờ, khó chịu hơn cả trước.
Có Sầm Kiêu Uyên ở bên, y càng không thể ngủ được.
Thật trớ trêu, lời thật lòng y cũng không thể thốt ra.
Y đã thử nói thật, nhưng kết quả bao giờ cũng tồi tệ hơn.
Đến nửa đêm, Kiển Tuy quyết định không ngủ nữa, cứ để Alpha ôm trong lòng mà thao thức suốt đêm.
Mấy ngày sau, cứ tối đến Sầm Kiêu Uyên trở về là hắn lại sang phòng Kiển Tuy “dỗ” y ngủ.
Điều này càng khiến Kiển Tuy khó ngủ hơn.
Đặc biệt, trong căn phòng được bài trí giống hệt khu A, mỗi đêm y mở mắt, lại cảm thấy mình như quay về những năm trước, thời còn bị người ta mặc sức thao túng.
Nếu Sầm Kiêu Uyên chỉ nằm bên cạnh y thì còn đỡ, nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.
Đơn thuốc mang về từ bác sĩ được sắc thành từng chén, nước vừa đắng vừa khó uống.
Mỗi lần Sầm Kiêu Uyên đưa tới, trong miệng Kiển Tuy đều trào lên vị chua.
Dù không uống nổi vẫn phải uống, Alpha dùng ngón tay cạy miệng y ra: “Uống vào cậu mới ngủ ngon được, quầng thâm mắt nặng thế này rồi, định tự hành hạ mình đến chết à?”
… Đó là tại ngài.
Tôi không ngủ được là vì ngài ở bên cạnh tôi.
Kiển Tuy im lặng uống cạn, đắng đến mức hốc mắt cay xè, nước mắt sinh lý tuôn rơi. Bị Sầm Kiêu Uyên thô bạo lau đi, hắn ôm lấy mặt y, vừa đe vừa dỗ: “Uống có chén thuốc mà cũng khóc nhè được à? Cậu cũng giỏi thật đấy.”
Rồi hắn áp môi mình lên môi y, như thể giảm bớt vị đắng.
Kiển Tuy nghĩ, đối phương chắc muốn gọi y là đồ vô dụng, nhưng vì lý do nào đó không hiểu nổi, hắn không nói ra.
Lại mấy ngày nữa trôi qua, Kiển Tuy mới nhận ra Sầm Kiêu Uyên có lẽ thật sự muốn đối xử tốt với y hơn chút. Những nụ hôn và cử chỉ đột ngột khiến toàn thân y run rẩy.
Không thể từ chối, không cách nào từ chối.
Tiếng “đừng” của y vừa thốt ra đã bị Sầm Kiêu Uyên nuốt trọn vào miệng, biến thành nụ hôn sâu hơn.
Vì ngủ chung, chỉ cần lơ là một chút, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Có lúc y bị hắn giữ chặt đầu, hôn sâu quá, Kiển Tuy cảm thấy mình sắp nghẹt thở, cổ họng như bị nong rộng, hốc mắt đầy nước mắt sinh lý.
Đến lượt Sầm Kiêu Uyên “giúp” y, điều y cảm nhận đầu tiên không phải khoái cảm, mà là nỗi sợ hãi “sắp bị ăn thịt mất rồi”.
Kiển Tuy không thích Sầm Kiêu Uyên nhìn y từ dưới lên, y luôn nhìn thấy vết sẹo hình trăng khuyết đó.
Đó rõ ràng không phải lỗi của y.
Là Sầm Kiêu Uyên không chịu bôi thuốc, không chịu xóa đi vết tích ấy.
Giờ đây, Sầm Kiêu Uyên để lại trên người y còn nhiều hơn thế.
Những vệt trắng đục loang lổ, dù rửa ráy thế nào, vẫn còn sót lại, từng vệt, từng dấu.
Cũng như vết sẹo trên người đối phương, từng vệt, từng dấu.
Điều đáng mừng là những đau đớn ấy không hề tái hiện trên người y.
Kiển Tuy luôn phải tìm kiếm may mắn trong bất hạnh, không thì y không biết phải đối mặt thế nào.
Trước kia nhà có năm người, Kiển Tuy là con cả, dễ bị xem nhẹ. Người khác chỉ cần đối tốt với y một chút, y sẽ vui vẻ và biết đủ, mọi chuyện y nghĩ theo hướng tốt đẹp.
Sau này đến khu A, y cũng nghĩ, thế này tốt hơn trước nhiều rồi, y có thể ăn no, chỉ cần lấy lòng một người… Rồi, thoáng một cái đã đến hiện tại, Sầm Kiêu Uyên lại xuất hiện trước mặt y. Y lại nghĩ… Cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, không sao cả, Sầm Kiêu Uyên rồi sẽ phải trở về khu A thôi, y vẫn có thể chịu đựng được.
Lại một tiết học nữa y gà gật buồn ngủ. Kiển Tuy thiếu ngủ trầm trọng, không trụ nổi, gục xuống bàn thiếp đi.
Nhưng ý thức y vẫn còn chút lờ mờ, trong giấc ngủ y nghe tiếng xì xào bàn tán sau lưng.
“Mày có thấy vết tích trên người cậu ta không?”
Vết tích gì?
“…Trông có vẻ kịch liệt lắm.”
Rốt cuộc là vết tích gì?
“Như vậy mà Giang Nghi Vãn cũng chịu được à?”
“Cũng chẳng còn cách nào khác ngoài chịu đựng đâu, dù sao đối tượng hôn ước cũng là cấp S, Giang Nghi Vãn nói cho cùng cũng chỉ là cấp C.”
Ý thức y dần chìm xuống, khi tỉnh lại chuông tan học đã vang. Kiển Tuy chùi mép, chắc chắn mình không chảy nước miếng, đứng dậy, nhìn về phía sau.
Hai bạn học ngồi sau lưng bị ánh mắt y nhìn chằm chằm đến cứng người. May mà chỉ vài giây, Kiển Tuy nhanh chóng xách ba lô lên, bước xuống từng bậc thang.
“Tại mày cả đấy, có phải nó nghe thấy rồi không?” Sau khi Kiển Tuy đi, bạn A nói.
Bạn B nhún vai: “Nghe thấy thì đã sao? Sự thật rõ ràng ra đấy, một Beta như cậu ta lại làm baby three, còn không cho người ta nói à?”
“Đừng nói nữa, mày không muốn sống nữa à!” Bạn A hoảng sợ, lo lắng nhìn trước ngó sau.
“Mày quên kết cục của đám Alpha ở tòa A rồi sao…”
“Không đến mức đó chứ.” Bạn B vừa sợ hãi vừa bất lực, nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm: “Chỉ là một Beta thôi mà, thì làm được gì chứ?”
Beta thì làm sao kết hôn với Alpha được.
Không chỉ khu A không cho phép, ngay cả khu B cũng hiếm có ai chấp nhận kiểu hôn ước này.
Beta và AO khác biệt hoàn toàn.
AO còn có độ tương xứng về Pheromone, còn Beta thì chẳng cảm nhận được gì, không thể giải quyết kỳ đ*ng d*c của Alpha, cũng không thể bị đánh dấu vĩnh viễn.
Trong nhà vệ sinh, Kiển Tuy nhìn thấy vết cắn sau gáy mình trong gương, đó là dấu vết Sầm Kiêu Uyên để lại lúc hai người gặp lại.
Vì không bôi thuốc mỡ đặc trị, nên mấy tháng liền vết cắn vẫn không mờ.
Gần đây lại bị cắn thêm lần nữa, trông càng đáng sợ.
Là y đã quên mất.
Lúc ngủ gục trên bàn, y vô ý để lộ gáy mình.
Rõ ràng là một Beta, lại bị đánh dấu như Omega, trong mắt người khác quả thật rất nực cười phải không?
Kiển Tuy vốn tưởng mình có thể tiếp tục nhẫn nại.
Nhưng khi thật sự nghe được lời bàn tán của người khác, sự khinh miệt trong từng câu vẫn đánh gục y.
Không một ai thật sự coi trọng y.
Ngay từ khi còn ở khu A đã vậy rồi.
Cùng với tuổi tác ngày một lớn, những tranh cãi trong nội bộ họ Sầm cũng ngày càng nhiều. Alpha sau khi trưởng thành mà vẫn không thể khống chế Pheromone, chẳng khác nào con dã thú không thể che giấu hơi thở, chỉ có một con đường chết.
Dù là Alpha cấp cao, điểm này cũng đủ để trí mạng.
Do đó sau này, giao tiếp và tương tác giữa y và Sầm Kiêu Uyên chỉ đơn thuần là sự phát tiết và cắn xé một phía từ Alpha. Pheromone vương trên người Beta, chẳng bao lâu sẽ tan biến, vết cắn dưới tác dụng của thuốc mỡ cũng sẽ biến mất, không để lại dấu vết.
Còn y ở bên cạnh Sầm Kiêu Uyên, chỉ bị coi là gánh nặng.
Chính y có lẽ là sự tồn tại mà Sầm Kiêu Uyên muốn thoát khỏi nhất.
Bởi chỉ khi y không còn nữa, hợp đồng kết thúc, mới có thể chứng minh chứng rối loạn Pheromone của Alpha đã được chữa trị triệt để, Sầm Kiêu Uyên mới có khả năng đề cử vào vị trí ứng cử viên.
Y bị tất cả mọi người ghét bỏ.
Sau này, cả Sầm Kiêu Uyên cũng vậy.
━━━━━━━━━━━
[Lời tác giả]
Thích… Chút giằng co, ngọt ngào quá.