Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý
Chung Đinh Trở Về: Tổ Ấm Mới Và Hôn Nhân
Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ sau khi khối u biến mất, ông Lộ say mê dưỡng sinh, một sự say mê bị ép buộc. Thằng con ngỗ nghịch đã đặc biệt mời một chuyên gia dinh dưỡng về lo liệu bữa ăn cho ông. Ban đầu thì còn đỡ, mọi người cùng ăn như nhau nên trong lòng ông không có gì bất bình. Nhưng sau này, chỉ mỗi ông có chế độ dinh dưỡng riêng, những người khác vẫn sống cuộc sống bình thường, mỗi khi dùng bữa, ông lại phải ăn riêng với mọi người.
Ông vốn không định nhịn, bởi nếu cái này cũng không được ăn, cái kia cũng không được ăn thì sống còn ý nghĩa gì nữa. Cuộc đời dài ngắn không quan trọng, sống thỏa thích mới là điều cốt yếu, nếu mỗi ngày chỉ sống cho qua ngày thì có ích gì. Nhưng sau này ông đã thay đổi suy nghĩ. Khối u biến mất không có nghĩa là có thể kê cao gối mà ngủ yên, không chừng lúc nào đó bệnh lại tìm đến. Chết mà có thể an lòng nhắm mắt đã là một việc rất khó, hiện tại còn có một việc khiến ông vô cùng không yên lòng.
Gần đây ông rất bận, cô con gái thứ hai vừa sinh một bé gái, cả nhà đều xoay quanh đứa trẻ. Bé gái nặng 7 cân 7 lạng, được Trần Ngư đặt tên là Lộ Năng Bạch. Có câu: "đào hoa năng hồng, lý năng bạch" (1). Trần Ngư vỗ trán, vì vợ anh thích ăn mận, nên anh quyết định đặt tên con là Năng Bạch. Ông Lộ không hài lòng, trí thức gì mà đặt cái tên kỳ cục thế này, "có thể trắng", cứ như thể cháu ngoại ông đen lắm vậy. Nhưng ông cũng không phản đối, vì dù sao cháu ngoại cũng đã theo họ Lộ rồi, tên gọi là gì cũng không phải chuyện quá lớn. Một người đàn ông nếu con cái không thể theo họ mình, chắc hẳn nội tâm đã trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội. Nghĩ từ phương diện này, ông vẫn rất thông cảm cho Trần Ngư.
Nhưng bản thân Trần Ngư và ba mẹ anh dường như không quan tâm đến điều này.
Ba mẹ Trần Ngư từ Canada bay về đã có một cuộc gặp gỡ lịch sử với ông Lộ. Ông vốn định bàn với họ chuyện cưới xin, không ngờ ngày hôm sau sui gia đã bay đi mất. Con gái ông nói vô cùng ghét hình thức, con rể thì nói nghe lời con gái, thế là ngân sách đám cưới của ông cụ Lộ được tiết kiệm triệt để. Cô hai nhà họ Lộ sau khi kết hôn vẫn ở nhà mẹ đẻ, còn Trần Ngư thì thỉnh thoảng đến ăn chực. Người này kết hôn rồi mà sống như kẻ cô độc, không thể nói là không đáng thương chút nào.
Ông Lộ thông cảm cho Trần Ngư vài giây, rồi lại không khỏi thấy thương cho thằng con ngỗ nghịch của mình. Ông nghĩ thằng con ngỗ nghịch để níu kéo con dâu cũ, thật có thể nói là đã nhẫn nhục chịu đựng, dốc hết sức lực, ngay cả quyền đặt họ cho con cũng nhường cho nhà họ Chung. Thằng con ngỗ nghịch không giống Trần Ngư, nhà họ Lộ trong xương cốt đều là những người mạnh mẽ, ngay cả cô hai là con gái cũng yêu cầu con theo họ mình, sao thằng con ngỗ nghịch lại không có suy nghĩ gì về chuyện này. Nhưng thằng con ngỗ nghịch này cứ cứng đầu giả vờ không quan tâm, nói: "Nhà chúng ta cần nối dõi tông đường, chẳng lẽ nhà họ Chung không cần sao? Hơn nữa, chị hai của con không phải đã nối dõi cho ba rồi sao?" Biến sự nhượng bộ chiến lược thành sự ban ơn, cũng chỉ có con trai út của ông mới làm được chuyện này. Giận thì giận, nhưng ông cũng không nỡ vạch trần con trai. Đàn ông, quan trọng nhất chính là thể diện.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Bây giờ nhà nước không phải đã cho phép sinh con thứ hai rồi sao? Đứa đầu tiên theo họ nhà họ Chung cũng không phải là không được.
Lùi một bước để tiến hai bước cũng rất cần thiết.
Chỉ là không biết đứa con thứ hai của thằng con ngỗ nghịch bao giờ mới được gặp, nhưng ông Lộ biết, chỉ cần ông còn sống thì nhất định sẽ được gặp.
Chung Đinh về nước vào tuần thứ 32 của thai kỳ. Vì về sớm hơn dự định, cô phải trả lại cho khoa khoản sinh hoạt phí đã cấp theo ngày. Tiền bạc không quan trọng, quan trọng là cô mang thai trong phần lớn thời gian đi trao đổi nghiên cứu. Dù cô vẫn viết luận văn, vẫn làm dự án, nhưng nếu chuyện này truyền ra ngoài, cũng không phải là điều vẻ vang gì.
Về nước bằng chuyên cơ riêng, hành khách chỉ có bốn người nhà họ, tính cả đứa bé là năm người.
Chung Đinh tự nhận mình thuộc giai cấp vô sản, ngay cả khoang thương gia cũng chưa ngồi mấy lần. Lần đầu tiên cô ngồi chuyên cơ, trong lòng lại nảy sinh một chút cảm giác tội lỗi vì được hưởng thụ mà không phải làm gì, mặc dù cô vẫn biết Lộ Tiêu Duy là người giàu có, nhưng lại rất ít khi ý thức được điều này một cách rõ ràng.
Cô ra vẻ chưa từng trải, hỏi: "Cái này tính tiền theo giờ phải không?"
Lộ Tiêu Duy sau khi thắt dây an toàn cho cô thì véo nhẹ mũi cô, nói: "Em thật đúng là cần kiệm đảm đang."
Anh ngồi xổm xuống cởi giày cho cô. Đôi tất bông ấm áp cô đang mang cũng do anh mua. Lần đầu tiên Chung Đinh cảm thấy được hưởng thụ không công quả thật rất có sức hấp dẫn.
"Lộ Tiêu Duy, có phải anh đang tha hóa em không?"
"Em dễ bị tha hóa như vậy sao?"
Chung Đinh im lặng, trong lòng thầm nói: 'Vâng, rất dễ.'
Lộ Tiêu Duy lấy ảnh con của chị hai ra cho Chung Đinh xem.
Chung Đinh nhìn ảnh cháu gái nhỏ, nói: "Anh có phát hiện ra, con bé trông rất giống Trần Ngư không? Con chúng ta nếu là con gái, chắc sẽ trông rất giống anh nhỉ?"
"Biết đâu lại là con trai." Lộ Tiêu Duy có một linh cảm rằng Chung Đinh đang mang thai một cậu con trai, không chỉ vì lý do thèm chua là con trai, thèm cay là con gái. Theo quan niệm dân gian "con gái giống bố, con trai giống mẹ", rất có thể anh sẽ có một cậu con trai trông rất giống ông Chung, hoặc trông rất giống Takasaki. Anh hy vọng cuộc sống đừng trêu đùa anh như vậy.
"Con trai hay con gái đều tốt cả."
Lộ Tiêu Duy tỏ vẻ đồng tình.
Trên đường về, Lộ Tiêu Duy chơi cờ vua với Chung Đinh.
Hai ván đầu, Chung Đinh đều thua. Cô vẫy tay, đợi anh ghé tai lại, Chung Đinh nói rất nhỏ: "Ba mẹ em ở ngay bên cạnh, anh nhường em thắng một ván đi."
Ván thứ ba Chung Đinh quả nhiên đã thắng.
Vừa xuống máy bay, Chung Đinh đưa thẳng ba người nhà họ Chung đến căn nhà Lộ Tiêu Duy đã trang trí xong. Không khí trong nhà đã được kiểm tra nhiều lần.
Lúc Lộ Tiêu Duy mua nhà chưa tính đến chuyện sinh con, nhưng đây lại là khu dân cư thuộc top những trường học tốt nhất, cách đại học N không xa, gần đó có một loạt các trường tiểu học, trung học lớn nhỏ đều là trường danh tiếng. Ở thành phố tấc đất tấc vàng này, đại đa số đều là nhà cao tầng. Lộ Tiêu Duy hiếm hoi tìm được một khu nhà thấp tầng. Căn nhà anh mua ở tầng năm, mỗi tầng một căn, là căn duplex với năm phòng ngủ và bốn phòng khách.
Lộ Tiêu Duy cũng mua nhà cho ba mẹ anh ở cùng khu, nhưng cách xa mấy tòa nhà. Về việc chung sống giữa ba mẹ và con cái, anh luôn giữ quan niệm 'khoảng cách tạo nên vẻ đẹp'. Quá xa thì không thể chăm sóc, quá gần thì mâu thuẫn dễ nảy sinh. Nếu không phải vì sức khỏe của Chung Đinh không tiện, anh tuyệt đối không muốn ở cùng với ba mẹ vợ. Nhưng bây giờ không còn cách nào khác, anh không thể ở nhà với cô cả ngày được. Chị giúp việc dù sao cũng là người ngoài, không thể mong người ta tận tâm tận tình, chu đáo mọi mặt.
Ông bà Chung được anh sắp xếp ở phòng ngủ chính tầng một. Ông Chung cũng không muốn ở cùng con rể, dù sao cũng không phải nhà mình, ở không được tự tại như ở nhà mình. May mà con rể đối với ông cũng khá tôn trọng, liên tục bày tỏ vai trò không thể thiếu của ông. Ông đành vì con gái và cháu ngoại tương lai, miễn cưỡng ở tạm, sau này ông nhất định sẽ dọn đi.
Chung Đinh trầm ngâm hỏi: "Sau này chúng ta cùng nhau chia sẻ phí quản lý và tiền điện nước được không?"
Tuy cô biết khu này rất đắt, nhưng cô không ngờ phí quản lý một tháng của căn nhà này lại bằng cả tháng lương của cô.
Lộ Tiêu Duy không nghĩ ngợi mà đồng ý với cô: "Được."
Phòng khách tầng hai có một bức tường tái hiện lại bức tranh Doraemon của Takashi Murakami, trong phòng bày đầy những con búp bê Doraemon, rất giống một phòng trẻ em.
"Con chúng ta sau này có khi nào không thích Doraemon không?"
"Em thích là được rồi."
Trên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách bày một đống bánh rán dorayaki mà Doraemon thích nhất, đủ các vị: khoai lang tím, trà xanh, nhân đậu đỏ...
"Những thứ này đều cho em ăn à?"
"Không, cho em xem thôi. Em vẫn nên ăn ít một chút. Hôm nay chúng ta không phải vừa cân sao, em nặng hơn kế hoạch rồi..."
"Em chỉ ăn một cái thôi." Chung Đinh lấy một chiếc bánh rán dorayaki vị khoai lang tím từ đĩa nhỏ nhanh chóng nhét vào miệng, dùng tay che miệng nhai.
"Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn."
Anh phát hiện cô lại khóc. Con người này, dù đau đến mấy cũng không nỡ rơi một giọt nước mắt, nhưng chỉ cần anh tốt với cô một chút, dù là điều tốt nhỏ nhặt không đáng kể, cô cũng sẽ không kìm được mà bật khóc. Trước đây anh thực sự đã nỗ lực sai hướng.
"Em nếm thử mỗi loại một chút, chỉ nếm một chút thôi, lãng phí thức ăn cũng không tốt."
Lộ Tiêu Duy quá hiểu cô đang nghĩ gì, cô muốn mượn cớ trân trọng thức ăn để ăn hết. Anh lấy ra một con dao đa năng của Thụy Sĩ, mỗi vị bánh rán dorayaki cắt cho cô một phần mười đặt vào đĩa, cắm tăm lên, nói: "Ăn đi."
"Anh đang cho bồ câu ăn à?"
"Không ăn thì thôi."
Chung Đinh là một người rất có khí phách, nói không ăn là không ăn, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn. Vẫn là Lộ Tiêu Duy phải đút những mẩu vụn đó vào miệng cô.
"Thật ra em là một người rất có khả năng tự chủ."
"Ừm."
"Anh có thể cắt cho em thêm một chút không?"
"Không được."
Ngày thứ hai sau khi về nước, Chung Đinh và Lộ Tiêu Duy đến Cục dân chính đăng ký kết hôn. Hai người lại chụp ảnh một lần nữa. Trong ảnh, cả hai đều cười rất tươi. Điều duy nhất không hoàn hảo là, Chung Đinh cười lên hình như có cằm đôi.
Chung Đinh đề nghị: "Một ngày tốt như vậy, nhất định phải đi ăn vịt quay. Ở Nhật Bản, em thường mơ thấy vịt bay trên đầu mình, đưa tay ra bắt, nhưng làm thế nào cũng không bắt được."
Lộ Tiêu Duy thắt dây an toàn cho cô, rồi đưa cho cô một túi hạt dẻ.
Chung Đinh từ trong túi giấy kraft lôi ra một chiếc nhẫn. Hôm nay nắng rất đẹp, chiếc nhẫn lấp lánh đến mức làm cô đau mắt.
Một năm trời, nỗi nhớ không làm người ta gầy đi, mà lại làm chiếc nhẫn gầy đi.
Chung Đinh cố gắng đeo chiếc nhẫn lên, khóe miệng cô cuối cùng cũng trễ xuống, nói: "Lộ Tiêu Duy, hôm nay chúng ta đừng đi ăn vịt quay nữa."
CHÚ THÍCH:
(1) "桃花能红李能白" (Đào hoa năng hồng, lý năng bạch – Hoa đào có thể khoe sắc đỏ, hoa mận có thể khoe sắc trắng) là một câu thơ nằm trong bài thơ "Kiếm châu đạo trung kiến đào lý thịnh khai nhi mai hoa do hữu tồn giả" của thi hào Đường Canh thời Bắc Tống.