Lục Lệ Thành: Nỗi Lòng Khó Nói

Trái Tim Không Còn Em

Lục Lệ Thành: Nỗi Lòng Khó Nói

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Niệm Niệm mất tích hơn một tháng, Hứa gia không cử người đến hỏi thăm, Lục gia cũng chẳng phái người đi tìm.
Dù sao cô cũng đã để lại đơn ly hôn và thư từ biệt, nói rằng bản thân muốn đi nước ngoài để khuây khỏa, không biết khi nào mới trở về.
Chẳng ai biết cô nghĩ gì, đến con ruột cũng không cần nữa.
Lục Lệ Thành rất nhanh đã trở lại tập đoàn, bắt đầu xử lý công việc. Hứa Niệm Niệm lo lắng cho sức khỏe của anh nhưng cũng chỉ có thể đứng ngồi không yên mà thôi.
Trước khi anh nằm viện, tập đoàn có một dự án khó nhằn vẫn chưa được giải quyết. Nhưng khi anh quay lại, trợ lý nói với anh rằng dự án đã được hoàn thành từ lâu.
“Là phu nhân thưa Chủ tịch. Lúc trước biết ngài phiền lòng vì dự án này, vậy nên trong thời gian ngài nằm viện, mỗi ngày phu nhân đều đến công ty theo dõi sát sao tình hình.”
Anh lạnh lùng nhướng mày: “Cô nói là Hứa Niệm Niệm à? Chỉ dựa vào một mình cô ta sao?”
Nhìn thái độ chất vấn của Lục Lệ Thành, Hứa Niệm Niệm buồn bã bĩu môi.
Phải, đúng vậy, anh không biết rằng trước khi gả vào Lục gia, cô cũng là sinh viên ưu tú tốt nghiệp đại học British Columbia.
Cho dù việc kinh doanh của gia tộc có Lệ Thành giúp đỡ, cô cũng học được không ít kinh nghiệm, nên việc xử lý những công việc của công ty như thế này đối với cô cũng khá thành thạo.
“Đúng vậy, Chủ tịch. Hứa tổng kia đã gây khó dễ rất nhiều khi phu nhân xử lý dự án này. Hôm đó, phu nhân uống rượu xã giao đến mức xuất huyết dạ dày…”
Chết tiệt! Không phải đã dặn dò kỹ lưỡng trợ lý không được nói với Lục Lệ Thành sao? Hứa Niệm Niệm nhìn trợ lý đang thao thao bất tuyệt kể lể mà muốn nổ tung đầu.
Cũng chính vào ngày cô uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, cô mới được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối của mình.
Lúc đó bác sĩ mắng cô một trận té tát, nói rằng bệnh tình đã nghiêm trọng như vậy mà còn uống nhiều rượu đến thế, đúng là không còn muốn sống nữa.
Ai mà chẳng muốn sống một cách khỏe mạnh chứ.
“Chủ tịch, tính tình phu nhân thật tốt, dù Hứa tổng có làm khó thế nào phu nhân cũng không hề nhíu mày một cái nào. Nếu là tôi, bị nói như vậy chắc chắn tôi không thể nhịn được.”
Nghe đến đây, ánh mắt của Lục Lệ Thành cuối cùng cũng trở nên u ám.
“Ông ấy nói những gì?”
Thấy Lục Lệ Thành có hứng thú với chủ đề, trợ lý lập tức thao thao kể lại.
“Hứa tổng này chẳng phải người tốt đẹp gì, mới uống vài ly rượu đã bắt đầu nói năng lung tung. Ông ấy nói phu nhân dựa vào đứa con để gả vào Lục gia, danh không chính ngôn không thuận, lại không được Chủ tịch yêu thích, trở thành trò cười cho mọi người trong giới thượng lưu.”
“Ông ấy còn nói phu nhân xinh đẹp như vậy, ở nhà làm nội trợ quá đáng tiếc, chi bằng…”
Nói đến đây, trợ lý ngập ngừng không dám nói tiếp.
Sắc mặt Lục Lệ Thành trầm xuống, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
Trợ lý nuốt khan nước bọt, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói: “Chi bằng… chi bằng làm gái, chắc chắn sẽ đứng đầu trong đám phụ nữ tầm thường kia.”
Không khí như đóng băng, sắc mặt Lục Lệ Thành lạnh ngắt, tỏa ra hơi lạnh buốt giá, khiến hai người đối diện cảm thấy như rơi xuống hầm băng.
Không, nói chính xác thì chỉ có một người. Hứa Niệm Niệm đã chết rồi, hồn ma thì không được tính là người, biết đâu một ngày nào đó sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
“Chủ… Chủ tịch, là Hứa tổng nói, tôi chỉ tường thuật lại thôi…”
Hứa Niệm Niệm nhìn trợ lý sợ đến mức run rẩy bần bật thì không khỏi thấy buồn cười. Cô ta đâu cần lo lắng như vậy, trong mắt Lục Lệ Thành, cô có cũng được, không có cũng chẳng sao, dù có bị người ta sỉ nhục thì cũng có là gì đâu.
Chỉ là, giây tiếp theo, Lục Lệ Thành cau mày, đá đổ chiếc bàn trà trước mặt.
“Mang cái tên họ Hứa đó đến đây.”
Sắc mặt Lục Lệ Thành tối sầm lại, đáng sợ vô cùng. Đã rất lâu Hứa Niệm Niệm không nhìn thấy vẻ mặt này của anh.
Anh rất ít khi mất bình tĩnh, ngày thường đều là bộ dạng cực kỳ lạnh lùng. Lần cuối cùng cô thấy anh như vậy là khi anh biết tin cô mang thai đứa con của họ.
Nhìn anh như vậy, Hứa Niệm Niệm lại chỉ thấy lo lắng.
Bác sĩ đã dặn trong vòng nửa năm sau phẫu thuật, không được để cảm xúc dao động quá mạnh. Đây cũng là lý do Hứa Niệm Niệm tìm mọi cách để che giấu chuyện cô đã hiến tim.
Mặc dù anh không có tình cảm với cô, nhưng dẫu sao cô cũng cho anh một trái tim. Người dù có lạnh lùng đến mấy cũng không thể nào giữ được tâm trí bình lặng như nước.
Kẻ họ Hứa rất nhanh bị mang đến. Lúc người của Hứa gia tìm đến, hắn liền biết ngay là vì chuyện gì.
Lúc đầu trong tiệc rượu, hắn ỷ có vài ly rượu vào người, rượu vào lời ra, nói lời sỉ nhục Hứa Niệm Niệm. Khi tỉnh rượu thì sợ mất mật. Hắn nơm nớp lo sợ bấy lâu nay, cứ ngỡ mọi chuyện đã qua rồi.
“Lục tổng, đều là lỗi của tôi, tôi uống mấy ly rượu vào rồi không kiềm chế được cái miệng thối của mình.”
Hắn quỳ trước mặt Lục Lệ Thành, tự tát vào mặt mình hai cái bạt tai thật mạnh.
Âm thanh chát chúa vang lên, Hứa Niệm Niệm nghe mà cảm thấy mặt mình cũng hơi đau nhói.
Sắc mặt Lục Lệ Thành vẫn lạnh lùng như cũ, anh chỉ tay vào năm chai rượu trắng trên bàn trà, khóe môi khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười như có như không.
“Nghe nói Hứa tổng thích uống rượu, hôm nay không uống hết số rượu này thì đừng trách Lục mỗ không nể mặt.”
Hắn làm sao dám không uống, cầm chai rượu trên bàn lên tu ừng ực vào miệng. Một chai cạn đáy, hắn lập tức cầm chai tiếp theo, uống đến mức hôn mê bất tỉnh.
Hứa Niệm Niệm nhìn đôi chân dài của Lục Lệ Thành bắt chéo trên ghế sofa, với dáng vẻ như đang xem một vở kịch hay, cô tự hỏi, sao phải làm vậy chứ.
Cô không tự mình đa tình mà cho rằng Lục Lệ Thành làm vậy để trút giận thay cho cô.
Dù sao tên họ Hứa kia khiêu khích không chỉ đơn thuần là Hứa Niệm Niệm cô, mà còn là thân phận Lục phu nhân của cô.
Thật ra, nếu không phải lần đó uống đến mức xuất huyết dạ dày, cô cũng không phát hiện ra bệnh ung thư dạ dày của mình, cũng sẽ không quyết định hiến tim mình cho Lục Lệ Thành nhanh như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, cô còn phải cảm ơn hắn.
Bây giờ, mọi việc trong quá khứ đều tan biến theo cái chết của cô. Có lẽ vì không còn trái tim, Hứa Niệm Niệm cảm thấy cô có thể buông bỏ tất cả.
Kẻ họ Hứa bị ném ra ngoài, dù đã hung hăng dạy cho hắn ta một bài học nhớ đời, nhưng tâm trạng của Lục Lệ Thành vẫn không tốt lắm.
Anh đứng trước cửa sổ kính sát đất lớn, bóng lưng anh trông có vẻ cô đơn.
Hứa Niệm Niệm bay đến sau lưng anh, vươn tay chậm rãi ôm lấy anh.
Thật tốt biết bao, nếu lúc này có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh thì còn gì bằng.
Tim Lục Lệ Thành chợt nhói lên, anh ôm ngực mãi một lúc lâu mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, trợ lý báo rằng có Liễu tiểu thư đến.
Hứa Niệm Niệm vội vàng buông tay ra, nhìn Liễu Quân Quân cầm theo chiếc bình giữ nhiệt, đứng ở cửa mỉm cười với Lục Lệ Thành.
“Lệ Thành, em hầm canh gà cho anh.”
Lục Lệ Thành nhìn Liễu Quân Quân rồi hơi ngẩn người. Món canh này, ngày nào Hứa Niệm Niệm cũng chuẩn bị cho anh. Một tháng nay kể từ lúc cô biến mất, đã rất lâu rồi anh không được uống canh gà.
Uống được nửa bát canh thì Lục Lệ Thành không muốn uống thêm nữa. Liễu Quân Quân cúi đầu nhìn anh, giọng nói yếu ớt hỏi: “Sao anh uống ít vậy, em nấu không ngon sao?”
Vị thì không tệ, chỉ là Lục Lệ Thành đã quen với việc uống canh do Hứa Niệm Niệm nấu, giờ đây, khi uống canh của người khác lại cảm thấy hơi khó nuốt.
Anh không biết rằng bản thân vô tình đã quyến luyến cô đến mức không nỡ rời xa.