Chân Tướng Được Phơi Bày

Trái Tim Không Còn Em

Chân Tướng Được Phơi Bày

Trái Tim Không Còn Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà Lục tỉnh táo lại trước tiên, không cam lòng túm lấy Liễu Nguyệt: “Liễu Nguyệt, con nói gì đi! Người liều mạng cứu cả nhà ta ra khỏi trận động đất là ai? Lúc đó khi chúng ta tỉnh lại, người túc trực bên giường bệnh chúng ta là con, chính con nói là con đã cứu chúng ta ra mà!”
Lục gia xưa nay trọng ân nghĩa. Mấy năm nay cũng vì cô ta cứu họ, nên mới đối xử đặc biệt với cô ta.
Bà và mẹ Lục cũng vì cô ta là ân nhân cứu mạng mà coi trọng cô ta hơn tất thảy!
Nhưng bây giờ sao lại thành Hứa Niệm Niệm!
Ân nhân cứu mạng cả nhà họ sao lại biến thành Hứa Niệm Niệm!
“Liễu Nguyệt, con nói đi, con nói gì đi!”
Đối mặt với sự chất vấn của bà Lục và lời đối chất của nhân chứng, Liễu Nguyệt hoàn toàn cứng họng. Thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên cô ta, cô ta chỉ muốn chạy trốn nhưng bị Lâm Thiếu Sâm giữ chặt, không thể nhúc nhích. Cô ta chỉ đành liều mạng giãy giụa, sắc mặt trắng bệch. Nhưng thái độ chột dạ ấy đủ để chứng minh lời Tiểu Thành nói là thật.
“Đủ rồi!” Lục Lệ Thành đau đớn đến mức không muốn sống, siết chặt nắm tay, cả người không kìm được run rẩy.
“Lục Lệ Thành, người nên nói ‘đủ rồi’ không phải anh, mà là Niệm Niệm. Cả đời cô ấy chưa từng làm điều gì xấu, vậy mà lại gặp phải anh, để Lục gia các anh phải giày vò cô ấy cả đời.”
“Thật nực cười, có những kẻ tự cho mình là thiên tử, nhưng lại nhận nhầm người, yêu nhầm người, từ đầu đến cuối không hề phân biệt được ai mới là người trong lòng mình.”
Lâm Thiếu Sâm không thể chịu đựng thêm nữa, cũng không muốn đôi co thêm với ai, chỉ cười lạnh lùng, rút bút máy từ trong ngực ra.
“Nếu mọi việc đã được làm rõ vậy thì mau ký đi. Sau khi ký tên xong, Hứa Niệm Niệm, người mà toàn tâm toàn ý chỉ có anh, sẽ không còn tồn tại nữa. Từ nay về sau, Hứa Niệm Niệm là đại tiểu thư Hứa gia, cũng là đại tiểu thư Hứa gia kiêu hãnh rạng rỡ, kể từ nay không còn chút liên quan gì đến Lục gia các người nữa.”
“Lục Lệ Thành, chúc mừng anh được như ý nguyện, hãy tận hưởng sự cô độc vô tận.”
Đáy mắt Lục Lệ Thành tràn ngập đau khổ, anh thậm chí còn nghĩ, dù có bị ngàn đao xẻ thịt, e rằng cũng không sánh bằng một phần ba nỗi đau trong lòng anh.
Anh không ký tên, cũng không nói gì, chỉ nắm chặt giấy chứng tử rồi nhanh chóng rảo bước ra ngoài.
Chưa chết.
Hứa Niệm Niệm chưa chết.
Hứa Niệm Niệm của anh sẽ không chết.
Anh phải tìm cô nhanh hơn một chút, nhận lỗi với cô, xin lỗi cô, nói với cô rằng những năm qua anh đã sai trái, cô muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được.
Là anh vô dụng, lâu như vậy vẫn chưa tìm được cô. Anh không nên đến bữa tiệc đó, nói cho cùng thì có liên quan gì đến anh, những người trên đời này thì có dính dáng gì tới anh? Cô cố ý trốn, anh lại chậm trễ lâu như vậy không đi tìm cô, nếu không tìm được cô sẽ giận lắm.
E rằng sau này cô sẽ thật sự bỏ mặc anh.
Vậy nên anh phải mau chóng tìm được cô, phải tìm nhanh chút mới được.
Mọi người đều không biết Lục Lệ Thành muốn làm gì, chỉ thấy anh bước nhanh đến sảnh của bữa tiệc, nhưng chưa được mấy bước anh đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người đổ gục xuống đất.
Trước khi chết, Hứa Niệm Niệm luôn có một thắc mắc.
Thậm chí sau khi chết rất lâu, cô vẫn không hiểu thắc mắc này.
Đó chính là… tại sao người Lục gia lại đối xử tốt với Liễu Nguyệt đến thế?
Tuy nói là có lẽ Liễu Nguyệt biết cách lấy lòng, nhưng cũng đối xử tốt một cách thái quá, hơn nữa còn hoàn toàn khác biệt so với thái độ họ dành cho cô.
Vấn đề này hôm nay cuối cùng cũng có lời giải đáp.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra chính là như vậy.
Trận động đất năm đó, Liễu Nguyệt nhân lúc cô đang phẫu thuật cắt ngón tay không thể có mặt, cô ta đã xuất hiện bên cạnh người Lục gia khi họ đang hôn mê, thừa cơ đục nước béo cò, mạo nhận công lao này.
Vậy nên Lục Lệ Thành, bà Lục, bao gồm mọi người trong Lục gia đều cho rằng Liễu Nguyệt là ân nhân cứu mạng cả nhà họ. Thật sự quá hoang đường, may mà sự thật đã được phơi bày.
Nếu Hứa Niệm Niệm còn sống, chắc chắn sẽ cảm thán một câu như vậy.
Nhưng bây giờ cô đã chết rồi, trong đầu chỉ nghĩ rằng… không cần thiết nữa. Không còn quan trọng nữa, thật sự không quan trọng, cô cũng không để tâm những chuyện này nữa.
Sự đối đãi cô không nhận được khi còn sống, sau khi chết cũng không cần ai thay cô rửa oan.
Sau khi chết cô mới nhận ra, cô đã trở thành người không cần phải rửa sạch oan ức. Điều cô muốn là người chết đã chết rồi, người sống phải sống tốt.
Lúc này sự việc được phơi bày, ngoài việc khiến người còn sống đau khổ, thực chất chẳng có gì tốt đẹp.
Cũng giống như ngày đó ở bữa tiệc, cô nhìn thấy sự đau khổ trong đáy mắt của mẹ Lục và bà Lục, cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng của Lục Lệ Thành.
Nhưng trong lòng cô không dễ chịu chút nào.
Lâm Thiếu Sâm nói không sai, đời này của cô không làm điều gì xấu, càng không nói đến việc sau khi chết lại có cảm giác như đây là báo ứng.
Cô chết rồi, không còn thất tình lục dục của con người, nhưng người còn sống sẽ đau khổ cả đời.
Cô không muốn như vậy.
Lục Lệ Thành nằm viện ba ngày mới tỉnh lại.
Mẹ Lục và bà Lục túc trực bên giường bệnh của anh, thấy anh cuối cùng cũng tỉnh thì vui mừng lập tức gọi bác sĩ.
Lục Lệ Thành đảo mắt quanh phòng bệnh, câu đầu tiên anh hỏi sau khi tỉnh lại là: “Niệm Niệm đâu?”
Nghe vậy, mẹ Lục và bà Lục đều sững sờ, rất nhanh mắt đỏ hoe, ngấn lệ.
Bà Lục nghẹn ngào: “Lệ Thành, Niệm Niệm đã chết rồi.”
“Sau khi con hôn mê, ta đã cử người đi điều tra về giấy chứng tử kia, đúng là như vậy. Mẹ con còn gọi điện cho bệnh viện hỏi, quả thật hai tháng trước Niệm Niệm đã hiến tim cho con. Thi thể của Niệm Niệm thật sự cần nhanh chóng được nhận về nên ta đã dùng tay con điểm chỉ. Bây giờ Lâm Thiếu Sâm đi đón Niệm Niệm ‘về nhà’ rồi.”
Sau khi bà Lục nói xong, cuối cùng cũng không kìm được mà bật khóc. “Lệ Thành, là Lục gia chúng ta có lỗi với con bé, đã coi cá mắt trắng là trân châu, tin lầm Liễu Nguyệt. Mấy năm nay Niệm Niệm gả vào Lục gia, ta chưa từng có thái độ tốt với con bé. Con bé là ân nhân cứu mạng của chúng ta mà. Lệ Thành, người tốt như Niệm Niệm sao lại chết thảm như vậy chứ, nơi đáng sợ như nhà xác, con bé ở đó có lạnh không, có đau không.”
Lục Lệ Thành không nói gì, sắc mặt trắng bệch rõ rệt, anh như thể hoàn toàn bỏ qua lời bà Lục nói, lần nữa hỏi: “Niệm Niệm đâu? Không đến thăm anh sao?”
Trước đây mỗi lần anh bị bệnh, cô đều là người đầu tiên xuất hiện.