Chương 15

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Lục Quỳnh Cửu đến nhà hàng hai người đã hẹn, Ôn Nam Tinh đã có mặt, ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đôi chân dài đan chéo. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu lên tấm lưng anh, đồng thời phủ lên gương mặt anh một lớp ánh sáng vàng nhạt mờ ảo. Đôi mắt anh đang rũ xuống nhìn điện thoại, những ngón tay thon dài lướt trên màn hình.
Thật sự rất cuốn hút.
Lục Quỳnh Cửu mím môi, rồi bước những bước chân duyên dáng trên đôi giày cao gót về phía anh. “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên. Người phụ nữ vừa bước đến mặc chiếc áo sơ mi trắng, chân váy quấn tua rua màu xanh lam, khoe vòng eo thon gọn và cặp bắp chân trắng nõn, mảnh mai. Cô đi đôi giày cao gót màu bạc, đang tiến về phía anh.
Lục Quỳnh Cửu ngồi xuống vị trí đối diện anh. “Thầy Ôn, xin lỗi, tôi đến hơi muộn.”
Gương mặt cô vẫn xinh đẹp như mọi khi, đôi mắt lấp lánh như ngọc trai mỗi khi chớp, đường kẻ mắt màu nâu kéo dài đuôi mắt, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đầy đặn tô son đỏ cà chua, làn da trắng mịn màng. Không biết có phải là ảo giác không, nhưng anh luôn cảm thấy hình như cô đã thay đổi cách trang điểm, toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.
Gạt bỏ những suy nghĩ khác thường, Ôn Nam Tinh khẽ nhếch khóe môi. “Tôi cũng vừa mới đến thôi.”
Đôi môi đỏ thắm của Lục Quỳnh Cửu cũng cong lên một nụ cười duyên dáng. “Vậy thầy Ôn, chúng ta gọi món nhé?”
“Được.”
Ôn Nam Tinh ra hiệu, nhân viên phục vụ lập tức tiến đến.
“Thầy Ôn, anh chọn món đi.”
Ôn Nam Tinh gật đầu, sau đó chọn mấy món rất nhanh. Lúc anh gọi món, chú ý thấy đôi lông mày cô khẽ nhíu lại, liền hỏi: “Không thích mấy món này à?”
Lục Quỳnh Cửu phồng má, nhỏ giọng nói: “Hình như toàn món thanh đạm.”
Ôn Nam Tinh nói: “Ăn quá cay sẽ không tốt cho dạ dày.”
Vừa nghe anh nói vậy, Lục Quỳnh Cửu lập tức giãn mày, đôi mắt cũng sáng rỡ. Cô hơi nghiêng người về phía trước, nghiêng đầu, cười hỏi: “Thầy Ôn nhớ rõ vậy sao?”
Đôi mắt hổ phách của Ôn Nam Tinh như ngừng lại, nhìn vẻ tinh nghịch đầy gian xảo của cô.
“Thầy Ôn? Thầy Ôn? Sao anh lại không nói gì thế?” Lục Quỳnh Cửu lại cất tiếng.
Ôn Nam Tinh nhìn cô, không nhịn được bật cười. Đôi mắt hổ phách của anh như chứa đựng ánh sáng vỡ vụn của những vì sao đang chuyển động trên bầu trời. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vàng nhạt rực rỡ, trong khoảnh khắc, cảnh xuân như bừng nở.
Trong một giây đó, dường như Lục Quỳnh Cửu quên mất mình vừa rồi còn đang trêu chọc anh. Cô nhìn đến mức xuất thần. Thật ra, cô đã gặp rất nhiều người có vẻ ngoài đẹp, những người xung quanh cô cũng không thiếu người có ngoại hình bắt mắt, nhưng Ôn Nam Tinh lại là người duy nhất khiến cô cảm thấy anh đẹp đến kinh ngạc. Có lẽ từ “xinh đẹp” không thích hợp dùng cho một người đàn ông, nhưng cô không thể tìm được một từ nào phù hợp hơn để miêu tả anh.
“Hôm nay Tổng biên tập Lục có vẻ không giống ngày thường lắm.”
Lục Quỳnh Cửu hoàn hồn, cô khẽ ho một tiếng. “Có, có gì không giống nhau chứ?”
“Có vẻ hoạt bát hơn.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Vậy thầy Ôn cảm thấy như vậy là không tốt sao?”
“Không, rất tốt.”
“Nhưng thầy Ôn vẫn chưa trả lời vấn đề vừa nãy của tôi đâu đấy.” Quanh co một hồi, cuối cùng vẫn trở về vấn đề ban đầu. Một tay Lục Quỳnh Cửu chống cằm. “Vậy tôi có thể hiểu là thầy Ôn đang quan tâm tôi không?”
Lục Quỳnh Cửu vẫn không chờ được câu trả lời của Ôn Nam Tinh, đúng lúc đó, nhân viên phục vụ đã mang bữa ăn lên.
“Ăn cơm, ăn cơm thôi, đói quá.” Lục Quỳnh Cửu lập tức ngồi thẳng người lại, dường như người vừa rồi nhất quyết truy hỏi anh không phải là cô.
Sau khi thức ăn được dọn hết lên bàn, Lục Quỳnh Cửu nói với Ôn Nam Tinh: “Thầy Ôn, có thể lấy giúp tôi một tờ khăn giấy không?”
Ôn Nam Tinh gật đầu, sau đó rút một tờ khăn giấy đưa cho cô. Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu lơ đãng lướt qua cổ tay anh, khóe môi cô càng cong lên. Cô nhận lấy khăn giấy, gấp lại làm đôi, nhẹ nhàng lau lên môi. Khi bỏ xuống, trên chiếc khăn giấy trắng mịn màng đã in hằn một dấu son môi đỏ cà chua.
Ôn Nam Tinh rời mắt, sau đó đưa một bát cơm cho cô.
Lục Quỳnh Cửu lại gấp tờ khăn giấy có dấu son lại lần nữa, ném vào thùng rác dưới chân. Đến khi nhìn thấy bát cơm đầy, cô mới nói: “Thầy Ôn, hình như hơi nhiều.”
“Không ăn hết sao?”
“Ừ.”
Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn, cuối cùng lại múc bớt cơm trong bát cô. “Đủ rồi chứ?”
“Đủ rồi, đủ rồi.” Cô vui vẻ nhận lấy bát cơm.
Mặc dù mấy món ăn này đều rất thanh đạm nhưng hương vị lại vô cùng ngon.
“Đúng rồi, cô nói muốn bàn với tôi về chuyện của Tảng Sáng, có vấn đề gì sao?”
Lục Quỳnh Cửu đang húp canh, nghe vậy thì mím môi. “Cũng không phải có vấn đề gì, chỉ là… ừm…”
“Hả?”
“Chỉ là… phần bìa sách cần thầy Ôn xem qua một chút thôi.” Dứt lời, cô cười tươi nhìn anh.
Ôn Nam Tinh nhìn cô, cũng cười. “Là loại bìa nào vậy?”
Lục Quỳnh Cửu lặng lẽ cầm điện thoại, ngẩng đầu, mỉm cười. “Thầy Ôn, tôi gửi bìa qua WeChat của anh nhé, anh xem thử xem?”
Ôn Nam Tinh mở điện thoại lên, quả nhiên nhìn thấy hai bìa sách Lục Quỳnh Cửu đã gửi qua WeChat cho mình. Anh ngẩng đầu nhìn cô, sau đó lại cúi đầu cười khẽ. Lúc này anh mới bắt đầu nghiêm túc so sánh và đánh giá hai bìa. “Cá nhân tôi khá thích bìa thứ hai. Tôi cảm thấy bìa thứ hai sẽ phù hợp với những thông điệp mà Tảng Sáng muốn gửi đến người đọc hơn.”
Lục Quỳnh Cửu thấy anh nghiêm túc nhận xét, vì vậy cũng thay đổi vẻ mặt vừa rồi. Hai người bắt đầu thảo luận về bìa sách, cuối cùng vẫn nghe theo ý kiến của nhà văn, quyết định chọn bìa thứ hai.
Hai người ra khỏi nhà hàng, vừa khéo xe của hai người cũng đậu gần nhau, một chiếc trước một chiếc sau. “Tổng biên tập Lục, thời gian không còn sớm nữa, nhớ về sớm nhé.”
“Được, cảm ơn bữa cơm hôm nay của thầy Ôn. Lần sau chúng ta ra ngoài ăn cơm, nhất định phải để tôi trả tiền. Thầy Ôn, lần sau anh không được giành trước đâu đấy.”
Ôn Nam Tinh: Lần sau?
“Thầy Ôn, anh xem chúng ta đã quen biết lâu như vậy, liên lạc vẫn phải dùng WeChat, có lúc sẽ không tiện liên lạc ngay. Hay là chúng ta trao đổi số điện thoại cá nhân nhé?”
Ôn Nam Tinh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt vẫn kiên định như ngày thường, nhưng lúc này lại trong veo tươi sáng, chuyển động nhanh như chớp. Tất cả những lời cô nói, quả thật không cách nào từ chối được. Vì vậy, hai người cứ thế trao đổi số điện thoại của đối phương.
Lục Quỳnh Cửu rất hài lòng khi lấy được số điện thoại của Ôn Nam Tinh. Lên xe, cô suy nghĩ một lúc, lại hạ cửa sổ xe xuống, nhìn về phía Ôn Nam Tinh đang chuẩn bị lên xe. “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh xoay người, sau đó thì nhìn thấy cô đưa cổ tay mảnh khảnh ra ngoài cửa sổ xe, còn lắc lắc.
“Chiếc đồng hồ đeo tay hôm nay vô cùng hợp với anh.”
...
Lục Quỳnh Cửu ngâm nga một bài hát suốt đường về phòng làm việc, sau khi vào cửa mới cố gắng kiềm chế một chút. Nhưng sự vui vẻ trên gương mặt cô không cách nào che giấu được. Vì vậy, sau khi cô vào phòng làm việc, các nhân viên bên ngoài lập tức nhỏ giọng bàn tán.
“Má ơi, mọi người có phát hiện gì không, tâm trạng của Tổng biên tập trông có vẻ rất tốt.”
“Thấy chứ, khóe miệng chị ấy cứ cong lên mãi thôi.”
“Không phải Tổng biên tập chỉ ra ngoài ăn cơm trưa thôi sao?”
“Ai biết được? Hơn nữa, chẳng lẽ mọi người không phát hiện, Tổng biên tập chỉ ra ngoài ăn cơm thôi mà còn đổi cả cách trang điểm nữa sao?”
“Đậu má, đúng vậy đó, có chuyện gì với cách trang điểm hơi hấp dẫn này vậy?”
“Không lẽ Tổng biên tập đang yêu đương sao?”
“Chậc chậc chậc, cảm thấy thật k*ch th*ch và thú vị đó nha.”
“…..”
Đang bàn tán, Lâm Nghệ bắt gặp các nhân viên đang tụ tập một chỗ để xôn xao, cô khẽ ho một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Không nên tụ tập như vậy, mau chóng làm việc đi, trở về vị trí của mình ngay.”
Những người khác thấy Lâm Nghệ đã lên tiếng, nên vô cùng phối hợp, quay về chỗ ngồi.
Những nhân viên bên ngoài bàn tán, đương nhiên Lục Quỳnh Cửu sẽ không biết rồi. Lúc này cô còn đang cầm điện thoại, chăm chú nhìn dãy số vừa lưu, trong miệng lầm bầm, “Thầy Ôn, thầy Nam Phong, Ôn Nam Tinh,…”
Bất chợt, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa có quy luật.
Lục Quỳnh Cửu thu lại vẻ mặt, nói: “Vào đi.”
Lâm Nghệ mang một cốc cà phê đi vào phòng. “Tổng biên tập, cà phê của chị đây ạ.”
Tâm trạng Lục Quỳnh Cửu đang rất tốt, khi nói chuyện, khóe môi cũng vô thức cong lên. “Cảm ơn em, để ở đó đi.”
Lâm Nghệ đặt cốc cà phê xuống, lúc ra ngoài còn nghĩ đến những lời nói vừa nãy của đồng nghiệp, ừm… Quả thật tâm trạng của Tổng biên tập rất tốt, có lẽ Tổng biên tập thực sự đang yêu chăng.
**
Lục Quỳnh Cửu nhớ đến ngày đó Khương Lai Lai bị anh cô ấy đưa đi, sau đó cũng không liên lạc lại với cô nữa. Vì vậy, cô chủ động gọi điện thoại cho cô ấy. Điện thoại đổ chuông nhưng không ai nghe máy, cô cảm thấy không yên tâm lắm, thế nên đã gọi lại thêm mấy cuộc. Cuối cùng cũng có người nhận máy. “Đại tiểu thư, sao bây giờ mày mới nghe điện thoại của tao? Mày không sao chứ hả?”
Âm thanh ở đầu bên kia điện thoại không được rõ ràng lắm, Lục Quỳnh Cửu không thể nghe rõ. “Khương Lai Lai, sao mày không nói chuyện? Mày nói chuyện xem nào?”
Ngay lúc Lục Quỳnh Cửu đang nóng nảy, không nhịn được lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, cuối cùng mới nghe thấy tiếng nói bên kia điện thoại. “...Tao đây.”
Lục Quỳnh Cửu nghe được tiếng nói của Khương Lai Lai, thở phào nhẹ nhõm, lại ngồi xuống ghế lần nữa. “Mày hù chết tao rồi, lâu như vậy mà không nói tiếng nào. Chuyện của mày với Hoắc Kỷ Hàng thế nào rồi?”
Đầu bên kia lại có tiếng sột soạt.
“Khương Lai Lai?”
“Tiểu… Tiểu Cửu, bây giờ tao có chút việc…”
Giọng nói của Khương Lai Lai còn kèm theo cả tiếng th* d*c, như thể cô ấy đã mất hết sức lực.
“Một lát nữa tao gọi mày nha… A… Đừng cắn… Đau…”
“Tút tút tút tút——”
Lục Quỳnh Cửu nghe tiếng báo kết thúc cuộc gọi ở đầu bên kia, đôi mắt cô mở to, sau đó đưa điện thoại ra xa tai. Trong đầu cô toàn là tiếng th* d*c của Khương Lai Lai, còn cả tiếng kêu đau. Mặc dù chưa trải qua, nhưng cô cũng không phải là một cô bé tuổi vị thành niên nữa. Lúc đi theo Khương Lai Lai cũng đã xem trộm không ít hình ảnh, thế nên là, nói theo khía cạnh tình cảm, tiếng cô vừa nghe là từ trong trận mây mưa ân ái hả???
“Đậu má! Khương Lai Lai! Con chết tiệt này!!!!
**
Hết chương 15