Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Lục Chí Yến trốn nhà
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào xế chiều ngày hôm sau, sắp đến giờ tan làm, Lục Quỳnh Cửu nhận được điện thoại của Khương Lai Lai, hẹn cô ra ngoài ăn cơm.
“Mày đó nha! Mời khách! Tao muốn ăn món đắt tiền nhất!”
Khương Lai Lai ở đầu dây bên kia đột nhiên tốt tính một cách kỳ lạ, “Được được được, ăn chứ, món đắt tiền nhất luôn, tao trả tiền.”
Địa điểm do Khương Lai Lai chọn là một nhà hàng món Tây kiểu Pháp. Khi cô đến nơi, Khương Lai Lai đã chờ sẵn, nhìn thấy cô, cô ấy cười vẫy tay, “Chỗ này.”
Lục Quỳnh Cửu bước trên đôi giày cao gót đi đến chỗ Khương Lai Lai đang ngồi.
Khương Lai Lai lập tức tỏ vẻ ân cần kéo ghế ra giúp cô, “Ngồi đi.”
Lục Quỳnh Cửu “hừ” một tiếng, ngồi xuống. Rõ ràng mới hôm trước còn khóc lóc đòi sống đòi chết, thế mà hôm nay tinh thần lại rạng rỡ như vậy. Cô ừm… được bồi bổ không tệ, “Cuộc sống gia đình có vẻ không tệ chút nào nhỉ?”
Khương Lai Lai nhìn cô cười, bỗng dưng làm nũng một cách khó hiểu, “Được rồi, ngày hôm qua là tao sai, nhưng cái này đều do….”
“Im miệng.” Lục Quỳnh Cửu không muốn nghe thêm.
Khương Lai Lai đưa thực đơn cho cô với vẻ lấy lòng, “Vậy chúng ta gọi món đi, cứ gọi tùy ý.”
Lục Quỳnh Cửu cũng không khách sáo với cô ấy nữa, gọi rất nhiều món.
Khương Lai Lai chớp mắt một cái, “Gọi nhiều như vậy mày có ăn hết không?”
“Ai cần mày lo, tao thích gọi.”
Khương Lai Lai lập tức thỏa hiệp, “Được rồi được rồi, gọi mà.”
Khương Lai Lai thích bò bít tết chín tám phần, còn Lục Quỳnh Cửu thì thích chín kỹ. Miếng thịt bò bít tết của cô chỉ cần một lần cắt đã chia làm đôi, dọa Khương Lai Lai sợ hú hồn.
“Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nói đến chuyện này, nụ cười trên khuôn mặt Khương Lai Lai càng sâu hơn, “Không phải ngày đó anh tao đã đưa tao về sao? Sau đó anh tao gọi điện thoại cho Hoắc Kỷ Hàng, thế là anh ấy bay về trong ngày hôm đó, giải thích rõ với tao, bảo họ chỉ ăn chung một bữa cơm và nói rõ ràng chuyện năm đó thôi. Anh ấy cũng nói rằng sau này sẽ không gặp lại cô ta nữa.”
Lục Quỳnh Cửu biết trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Sau khi Hoắc Kỷ Hàng biết chuyện, lập tức chạy về để giải thích với cô ấy trước tiên, điều này nói rõ trong lòng anh ta có cô ấy. Cô húp một muỗng canh bò hầm, nói: “Cho nên bây giờ hai người đã làm lành rồi à?”
Khương Lai Lai ra sức gật đầu, “Ừ!”
Sau khi cơm nước xong xuôi, hai người mới ra khỏi nhà hàng. Lục Quỳnh Cửu đưa chìa khóa xe cho nhân viên ở cửa, nhưng lại không thấy Khương Lai Lai lấy chìa khóa xe ra. Cô hỏi: “Xe của mày đâu? Không lái xe đến à?”
Khương Lai Lai “ừ” một tiếng. Lục Quỳnh Cửu vừa mới chuẩn bị nói tiếp, nhưng lại nghe thấy cô ấy nói: “Lúc nãy Hoắc Kỷ Hàng đưa tao đến, bảo tao ăn xong thì gọi điện thoại, anh ấy đến đón tao. Hồi nãy tao gửi tin nhắn rồi, chắc sắp đến rồi đó.”
Vì cô ấy đã nói như vậy, khiến Lục Quỳnh Cửu phải tạm thời nuốt xuống câu “vậy tao đưa mày về” vừa định nói. Mẹ nó! Có bạn trai thì ghê gớm lắm hả!
Sau khi nhân viên phục vụ lái xe đến giúp Lục Quỳnh Cửu, xe Hoắc Kỷ Hàng cũng đúng lúc lái về hướng này. Xe dừng lại, bước xuống xe là một người đàn ông với khuôn mặt cương nghị, chân dài vai rộng, sải bước đi về phía các cô đang đứng.
Khương Lai Lai tươi cười vui vẻ, “Hoắc Kỷ Hàng, anh đến rồi sao?”
Hoắc Kỷ Hàng “ừ” một tiếng, thuận tay ôm Khương Lai Lai về phía bên cạnh mình, nhìn Lục Quỳnh Cửu, nói: “Lục tiểu thư, không thể không cảm ơn cô về chuyện mấy hôm trước, cảm ơn cô vì đã ở bên cạnh Lai Lai.”
Trên mặt Lục Quỳnh Cửu là nụ cười lễ phép lịch sự, giọng nói lạnh nhạt: “Không cần khách sáo, Lai Lai là bạn tôi mà, điều này nên làm thôi.” Sau đó cô vẫy vẫy tay với Khương Lai Lai, “Khương đại tiểu thư, tao đi nha.”
“Bye bye.”
“Ừ.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu với Hoắc Kỷ Hàng, sau đó lên xe.
Hoắc Kỷ Hàng nhìn xe của Lục Quỳnh Cửu dần dần hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên đường, thu hồi tầm mắt. Anh ôm lấy bờ vai gầy yếu của Khương Lai Lai, “Đi thôi, về nhà nào.”
Khương Lai Lai “vâng” một tiếng, hơi do dự, cuối cùng nói: “Thật ra tính cách của Tiểu Cửu là như vậy đó, không phải cậu ấy không thích anh đâu.”
Hoắc Kỷ Hàng hiểu rõ, bất kể tính cách của Lục Quỳnh Cửu như thế nào, thì cô không thích anh là thật. Dù anh có ở bên Lai Lai hay sau khi hai người đã thành đôi, cô vẫn luôn đối xử lạnh nhạt với anh, thậm chí còn có vẻ địch ý. Hơn nữa, từ sau khi hai người ở bên nhau, vẻ địch ý ấy còn rõ rệt hơn đôi chút. Nhưng cái này cũng bình thường thôi, cô là bạn thân của Lai Lai, dĩ nhiên sẽ che chở Lai Lai thôi.
Khương Lai Lai thấy anh không nói gì, lại gọi anh một tiếng, “Hoắc Kỷ Hàng?”
Hoắc Kỷ Hàng quay đầu về phía Khương Lai Lai và cười mấy tiếng, “Anh biết, cô ấy không thích anh cũng đúng, là do anh vẫn chưa đủ tốt, sau này anh sẽ chăm sóc em tốt hơn.” Mấy giây sau, anh lại nói: “Chỉ cần em thích anh là đủ rồi.”
…
Lúc này đang đèn đỏ, xe cộ nhộn nhịp chạy trên đường, xung quanh là tiếng còi xe vội vã, inh ỏi. Ngón tay Lục Quỳnh Cửu vô thức gõ nhịp lên vô lăng. Đột nhiên tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, cắt đứt sự tập trung của cô. Trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Hà Lan.
Nhìn màn hình chớp nháy không ngừng, Lục Quỳnh Cửu ngạc nhiên trong mấy giây, sau đó cô kết nối Bluetooth, nghe điện thoại. Cuộc gọi vừa được thông qua, giọng nói của Hà Lan lập tức truyền đến, đi thẳng vào vấn đề, “Tiểu Yến có đến chỗ con không?”
Lục Quỳnh Cửu nhíu mày, “Con vẫn chưa về nhà, có chuyện gì xảy ra ạ?”
“Vậy bây giờ con về nhanh đi, xem thử thằng bé có đến chỗ con không.” Giọng Hà Lan nghe như ra lệnh.
Lúc này Lục Quỳnh Cửu cũng không để ý nhiều như vậy. Nghe giọng Hà Lan, có lẽ lại có mâu thuẫn gì đó với người nhà, hơn nữa lại là mâu thuẫn không nhỏ. Nếu không Lục Chí Yến cũng sẽ không ra ngoài vào buổi tối thế này, Hà Lan cũng sẽ không cuống quýt gọi điện cho cô như vậy.
Sau khi cúp điện thoại, Lục Quỳnh Cửu lập tức gọi điện thoại cho Lục Chí Yến, nhưng đầu bên kia chỉ truyền đến âm thanh nhắc nhở đối phương đã tắt máy. Cô định sẽ gọi điện thoại cho bạn học hoặc bạn thân của cậu, song lúc này cô mới phát hiện, cô vốn không có phương thức liên lạc với bất kỳ ai trong số họ. Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể tăng tốc chạy về nhà mà thôi.
Đậu xe xong, cô lập tức lên lầu. Sau khi ra khỏi thang máy, vừa nhìn đã thấy một thiếu niên đang tựa người vào tường, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất. Cậu mặc một chiếc áo phông, quần thể thao. Nghe thấy tiếng thang máy mở cửa, lập tức nhìn về phía cô đứng theo bản năng.
Lục Quỳnh Cửu bước nhanh đi về hướng cậu. Lục Chí Yến có hơi hoảng hốt khi sắp đối diện với khí chất mạnh mẽ từ cô, cậu đứng thẳng người theo bản năng, nhỏ giọng ngập ngừng: “….Chị.”
Lục Quỳnh Cửu quan sát cậu từ trên xuống dưới một lượt. Rõ ràng người đứng trước mặt cô là một thiếu niên cao một mét tám, nhưng lúc này trông vô cùng đáng thương.
Lục Chí Yến lấy hết can đảm gọi thêm một tiếng, “Chị?”
Đôi mắt đen nhánh của Lục Quỳnh Cửu nhàn nhạt nhìn cậu. Lục Chí Yến nhất thời mím chặt môi.
“Vào trong trước rồi nói sau.” Cô nói.
Lục Chí Yến lập tức ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi vào nhà, Lục Quỳnh Cửu rót cho mình một cốc nước, uống một ngụm trước, sau đó mới nhìn về phía cậu, “Muốn uống không?”
Lục Chí Yến “vâng” một tiếng, gật đầu.
Lục Quỳnh Cửu lại rót thêm một cốc nước. Lục Chí Yến ngoan ngoãn nhận lấy cốc nước từ tay cô.
“Gọi điện thoại cho em tại sao lại tắt máy?” Cô hỏi.
Lục Chí Yến duỗi tay sờ điện thoại, bấm thử nhưng màn hình không sáng, “Điện thoại em hết pin nên tắt máy ạ.”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng, lại hỏi: “Ăn cơm chưa?”
Vừa nãy, bọn họ tranh chấp trên bàn cơm, còn chưa ăn được mấy miếng đã thành như vậy, vì thế cậu lắc đầu.
“Ở chỗ chị cũng không có gì ăn, gọi đồ ăn ngoài cho em nhé, em muốn ăn gì?” Nói rồi, cô lấy điện thoại ra.
“Em không kén ăn, chị gọi món gì em ăn món đó.”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng, đi đến ghế sofa và ngồi xuống, sau đó ngoắc tay ra hiệu cho cậu, “Đến đây.”
Có lẽ Lục Chí Yến đã hiểu ý cô, cầm cốc nước vẫn chưa uống hết đi về phía đó. Cậu không dám ngồi cạnh cô, đành ngồi xuống ghế đối diện, thận trọng lên tiếng: “Chị?”
“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”
Lục Chí Yến há miệng nhưng không trả lời.
“Không muốn nói à?” Lục Quỳnh Cửu hỏi ngược lại. Đợi mấy giây nhưng thấy cậu vẫn trầm mặc như trước, cô đứng dậy, nói: “Nếu em không muốn nói cũng được, dù sao thì chính em cũng….”
Lục Chí Yến sợ nhất là khi Lục Quỳnh Cửu nói giọng này, chính là kiểu giữa hai người họ không có mối quan hệ quan trọng với đối phương. Nghĩ đến đây, cậu lập tức mở miệng: “Không phải vậy, chỉ là…..Em nhận được giấy báo trúng tuyển.”
Lục Quỳnh Cửu ngồi xuống lần nữa, “Ừ, đây không phải là một chuyện đáng vui mừng sao?”
Nhận được giấy báo trúng tuyển là một điều đáng vui vẻ nhưng giấy báo trúng tuyển cậu nhận được không phải đến từ Đại học Kinh tế Tài chính Tấn Thành, mà là từ Đại học Điện ảnh Tấn Thành. Thật ra thì chuyện thi vào Đại học Điện ảnh Tấn Thành này, cậu đã suy xét rất lâu. Nếu so sánh với kinh tế tài chính, cậu thích diễn xuất hơn. Nhưng chuyện này, cậu không dám nói với bất kỳ ai cả, bởi vì cậu biết sẽ không một ai ủng hộ quyết định của mình. Song dù là vậy, cậu vẫn không chùn bước, kiên định chọn học viện điện ảnh.
Cậu biết chuyện này không thể giấu tiếp được nữa, vì vậy đến cuối cùng đành lấy hết can đảm để nói thật với Lục Chính Bang và Hà Lan. Cậu đã nghĩ đến việc hai người họ chắc chắn sẽ vô cùng tức giận, nhưng cùng lắm chỉ phải chịu sự trách phạt của gia đình mà thôi. Song cậu không thể ngờ rằng ba mình sẽ tức giận đến thế, thậm chí còn xé nát giấy báo trúng tuyển của cậu. Giấy báo trúng tuyển hóa thành những mảnh vụn rơi lả tả xuống đất.
Nói đến đây, hốc mắt cậu thiếu niên đã đỏ hoe, bàn tay cầm cốc nước còn hơi run rẩy.
Đúng lúc này tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên. Lục Quỳnh Cửu đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai cậu mấy cái, “Chị ra ngoài lấy đồ ăn.”
Lúc Lục Quỳnh Cửu trở lại, trên tay cầm theo một túi đồ ăn từ tiệm. Cô đặt túi đồ ăn lên bàn trà nhỏ, “Ăn cơm trước đi, chị gọi điện thoại về cho họ đã.”
Lục Chí Yến nhận ra điều gì đó, mở miệng hỏi: “Chị, hôm nay em có thể ở lại nhà chị được không ạ?”
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày, “Em không định trở về à?”
Lục Chí Yến nắm chặt cốc nước trong tay, “Tạm thời em không muốn về nhà.” Cậu ngẩng đầu, “Chị, em sẽ không gây phiền phức cho chị đâu. Nếu chị đi làm, em sẽ ở nhà dọn dẹp, chị đừng đuổi em đi có được không?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cậu một lúc, “Ăn cơm đi.”
Lục Chí Yến vội vàng làm theo lời cô.
**
Hết chương 16