Chương 2

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Quỳnh Cửu sững người vài giây, rồi mới hoàn hồn. Trên mặt cô thoáng hiện vẻ bực bội, không ngờ cô lại nhìn chằm chằm một người đàn ông đến ngẩn ngơ. Đây là điều chưa từng có trước đây. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, khóe môi khẽ cong lên: “Thầy Nam Phong, xin chào, lần đầu gặp mặt, tôi là Lục Quỳnh Cửu, là tổng biên tập của Bạch Quỳnh.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô cười nhẹ: “Tổng biên tập Lục, xin chào, tôi là Ôn Nam Tinh.”
Ôn Nam Tinh? Tên thật?
Ôn Nam Tinh dường như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, cười nói: “Là tên thật.”
Lục Quỳnh Cửu bị nụ cười của anh làm cho, đôi mắt khẽ chớp động: “Tên thật của thầy Ôn thật là dễ nghe.”
“Quỳnh Cửu ý chỉ ngọc đẹp, xem ra, người nhà tổng biên tập Lục thực sự yêu quý cô.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Lục Quỳnh Cửu nhạt dần. Sau đó, cô mỉm cười, cầm bó hoa trong tay đưa cho Ôn Nam Tinh: “Thầy Ôn, tôi không biết ngài thích loài nào nên đã mua tặng ngài một bó hoa đẹp nhất trong tiệm.”
Hoa cúc nhỏ phối hợp với hoa baby [1], màu trắng tinh khôi của hoa baby xen lẫn những đóa cúc nhỏ, nhụy hoa vàng tươi ở giữa, cùng với màu xanh biếc của lá và những nụ hoa còn e ấp, tất cả tạo nên tổng thể vô cùng thanh lịch.
[1] Hoa Baby hay còn gọi là hoa Chấm bi, tên khoa học là Gypsophila paniculata.
Đôi mắt màu hổ phách của Ôn Nam Tinh lạnh nhạt nhìn bó hoa được bó cẩn thận kia, khóe môi khẽ cong lên, càng tăng thêm vẻ dịu dàng. Anh nhận lấy bó hoa của cô, hít hà mùi thơm ngát của hoa cúc nhỏ, rồi ngẩng đầu nhìn cô, khóe môi nhếch nhẹ: “Cảm ơn hoa cúc nhỏ của cô, tôi rất thích.”
Nụ cười trên mặt Lục Quỳnh Cửu tràn đầy vẻ chân thành: “Thầy Ôn thích là tốt rồi.”
“Đúng rồi, lần này thầy Ôn ở lại Tấn Thành có lâu không?”
“Có một số việc cần phải ở lại xử lý, có lẽ sẽ ở đây một thời gian.”
“Bình thường thầy Ôn sống ở thành phố nào vậy?”
Ôn Nam Tinh nghiêng đầu nhìn cô, không trả lời.
Lục Quỳnh Cửu nhận ra mình đã hỏi hơi nhiều, ngay lúc cô chuẩn bị lên tiếng chuyển đề tài thì Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng nói: “Ngày thường ở Mãn Thành.”
Cô gật đầu nhẹ, hai người trò chuyện thêm một lát, sau đó cô mới đứng dậy chuẩn bị rời đi: “Thầy Ôn, tôi không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa.”
Ôn Nam Tinh cười: “Cảm ơn đã lo lắng.”
“Không cần khách sáo.”
Vừa xoay người, Lục Quỳnh Cửu dường như nhớ ra điều gì đó, cô lấy di động ra: “Thầy Ôn, ngài xem chúng ta quen biết nhau cũng đã lâu rồi, hay là thêm Wechat của nhau được không?”
Ôn Nam Tinh cười, duỗi tay lấy chiếc điện thoại bên cạnh: “Có thể.”
“Tôi quét ngài nhé?” Lục Quỳnh Cửu nói.
Ôn Nam Tinh đưa mã QR Wechat của mình cho cô, Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng quét qua, sau đó thêm bạn bè, một lát sau mới nói: “Tôi đã thêm ngài, vậy thầy Ôn, tôi đi trước.”
Ôn Nam Tinh gật đầu, “Được, trên đường đi chú ý an toàn, chạy chậm thôi.”
Sau khi Lục Quỳnh Cửu đi, ánh mắt Ôn Nam Tinh chuyển sang bó hoa cúc nhỏ trước mặt. Khóe môi cong lên thành một vòng cung, nhưng không còn vẻ dịu dàng như ban nãy, thay vào đó là sự lạnh lẽo. Ngón tay thon dài bứt từng cánh hoa, trong lòng bàn tay, anh ta thích thú nhẹ nhàng nghiền nát chúng.
Tiếng gõ cửa phòng bệnh đều đặn vang lên.
“Vào đi.”
Trần Chiếu đi đến, anh ta nhìn Ôn Nam Tinh, vẻ mặt cung kính còn mang theo vài phần thấp thỏm, lo âu: “Ôn tổng, rất xin lỗi, tôi không nên…….”
Ôn Nam Tinh thản nhiên nhìn anh ta một cái: “Tôi không hy vọng chuyện này sẽ xảy ra lần thứ hai.”
Trần Chiếu vội vàng gật đầu, anh ta không hiểu sao vừa rồi mình lại đưa địa chỉ bệnh viện cho cô ta: “Tôi đã hiểu, tôi sẽ ghi nhớ.”
Ôn Nam Tinh không tiếp tục ngắt cánh hoa nữa, mà đưa bó hoa cúc nhỏ trong tay cho Trần Chiếu.
Đôi tay Trần Chiếu nhận lấy bó hoa cúc nhỏ được gói ghém tinh xảo kia, sau đó thuần thục ném vào thùng rác bên cạnh.
Ôn Nam Tinh khẽ ngửi ngón tay của mình, trên đó vẫn còn vương vấn mùi thơm ngát của hoa cúc nhỏ. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh lại mở khóa di động một lần nữa. Quả thật là một yêu cầu kết bạn mới. Anh vừa nhấn đồng ý, vừa thờ ơ nói: “Chuyện tôi nhờ cậu sắp xếp, đều đã làm tốt chứ?”
Trần Chiếu lập tức nói: “Ôn tổng yên tâm, tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa.”
“Ừ, tốt, chờ một chút.” Nói xong, anh vô thức gõ nhẹ vào đầu gối mình.
Trần Chiếu thấy thế, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng: “Ôn tổng, cẩn thận chân.”
“Không có chuyện gì lớn.”
Trần Chiếu suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Ôn tổng, có cần phải liên hệ với phó tổng Trương bên kia không?”
“Tạm thời không cần.”
“Vâng.”
“Đúng rồi, sắp xếp một chút việc, tôi phải xuất viện.”
“Hả… nhưng mà.”
Ôn Nam Tinh nâng mắt nhìn anh ta một cái, đột nhiên không khí áp bức đáng sợ lập tức lan tỏa. Trần Chiếu lập tức nói: “Tôi sẽ đi sắp xếp ngay.”
**
Lúc này, Lục Quỳnh Cửu đang ngồi ở ghế lái xe, trong đầu cô vẫn vương vấn dáng vẻ của Ôn Nam Tinh vừa rồi. Cô ở trong giới này, đã gặp không ít người có dung mạo xuất chúng, đẹp đến mức khiến cô hoa mắt, nhưng dung mạo của Ôn Nam Tinh lại dễ dàng khắc sâu vào tâm trí cô. Cô cầm chặt điện thoại, nhìn thấy trên giao diện Wechat có một thông báo mới.
Wnx-? (Ôn Nam Tinh?) [2] Ngay cả tên Wechat cũng đơn giản như vậy. Cô bấm mở vòng bạn bè của anh để xem, chỉ có thể xem được ba ngày gần nhất, mà trong ba ngày này anh cũng không hề cập nhật trạng thái nào. Lục Quỳnh Cửu nhíu mày, thoát khỏi vòng bạn bè của anh ta.
[2] Tên pinyin của Ôn Nam Tinh là Wen Nanxing (温南星)
Cô đặt điện thoại sang một bên, cài dây an toàn rồi lái xe về nhà.
Sau khi tắm rửa và chăm sóc da xong, cô ngồi tựa vào đầu giường, lấy điện thoại gửi cho Khương Lai Lai một biểu tượng mặt cười kèm tin nhắn [Có ở đó không?].
Khương Lai Lai trả lời cũng rất nhanh: [Tìm ba ba làm gì.jpg]
Bây giờ tâm trạng của Lục Quỳnh Cửu đang tốt nên không thèm so đo với cô ấy: [Hôm nay tao vừa gặp thầy Nam Phong.]
—-Mẹ nó! Thật hay giả vậy?
—-Anh ta? Thầy Nam Phong là nam sao?
—-Ừ, là nam, hơn nữa………
—-Hơn nữa cái gì?
—-Dáng vẻ cực kỳ đẹp.
Ở bên này, Khương Lai Lai khi nhìn thấy tin nhắn của Lục Quỳnh Cửu thì lập tức xoay người ngồi dậy. Cô ấy biết Lục Quỳnh Cửu là một người yêu thích sắc đẹp, nhưng người có thể khiến chính miệng cô thừa nhận là đẹp thì đúng thật là chưa từng có. Những người trước đây cô nàng rắc rối này quen, cô ấy đánh giá họ cũng chỉ ở mức "ổn".
Vì thế cô ngay lập tức gọi một cuộc điện thoại. Điện thoại vừa đổ chuông đã được bắt máy, cô lập tức hỏi: “Vừa rồi mày thật sự nghiêm túc hả? Mày nói thầy Nam Phong đẹp?”
Lục Quỳnh Cửu không để ý đến giọng nói kích động của bạn mình, chỉ “ừ” một tiếng, lại nói thêm một câu đánh giá rất cao: “Là người đàn ông đẹp nhất tao từng gặp.”
“Con mẹ nó! Lục Quỳnh Cửu.”
Tiếng hét của cô ấy làm tai Lục Quỳnh Cửu chấn động, suýt nữa thì điếc rồi: “Gì vậy?”
“Mày con mẹ nó! Mày đừng nói là vừa ý với Nam Phong rồi đấy chứ?”
Lục Quỳnh Cửu lặng im. Ừm, có vừa ý không nhỉ? Hình như là có một chút… Dù sao thì anh cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn bạn trai của cô, thậm chí có thể còn vượt quá một chút nữa.
“Lục Quỳnh Cửu! Mày phải chết đi!!” Khương Lai Lai lại rống lên như sư tử Hà Đông lần nữa.
Lục Quỳnh Cửu đành bó tay, nói: “Tao chỉ nói anh ta đẹp, còn chưa nói là sẽ theo đuổi mà, anh ta cũng đâu phải người bình thường.”
“Cái gì mà không phải người bình thường?”
“Đại tiểu thư, anh ta là cần câu cơm của tao đấy, chính là một trong những trụ cột của studio của tao. Nếu tao mà thật sự chia tay với anh ta trong ba tháng, chẳng phải tao sẽ bị tổn thất lớn sao? Tao sẽ không liều mạng như vậy!”
Khương Lai Lai nghe cô nói như vậy, nên cũng bình tĩnh lại đôi chút. Chẳng phải cô ấy cũng đang lo lắng điều này sao? “Mày có thể nghĩ được như vậy thì tốt, đúng, mày phải nghĩ như vậy. Tiền bạc chẳng thơm hơn sao? Sa vào tình yêu làm cái gì?”
Lục Quỳnh Cửu bất đắc dĩ: “Vậy nhé, không nói với mày nữa, tao muốn đi ngủ.”
“Từ từ!”
“Chuyện gì nữa?”
“Mày có còn nhớ sắp đến sinh nhật tao rồi không! Mẹ nó, năm nay quà sinh nhật của tao mà mày lại chuyển tiền mặt nữa, lão nương sẽ tuyệt giao với mày!”
“Mày là ai vậy? Bao nhiêu người còn mong ước quà sinh nhật được chuyển tiền mặt cho tiện đấy.”
“Lão nương mà thiếu chút tiền đó của mày sao! Cái mà lão nương thiếu chính là quà tặng mày tự tay chọn! Có hiểu không?”
Khóe miệng Lục Quỳnh Cửu khẽ nhếch: “Hiểu hiểu hiểu! Tao mua quà cho mày! Mua quà là được chứ gì?”
Cuối cùng, chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng của Lục Quỳnh Cửu đã dễ dàng lấy lòng Khương Lai Lai, cô ấy cũng dịu dàng hơn nhiều: “Xem ra mày còn có lương tâm.”
“Đại tiểu thư, bây giờ đã có thể để tao đi ngủ chưa?”
“Đi đi, đi đi.”
**
Ngày hôm sau, khi đến văn phòng, Lục Quỳnh Cửu nhận được bản thảo của Ôn Nam Tinh. Nó được gửi đến vào lúc chín giờ sáng. Sau khi nhận được, cô rũ mắt suy nghĩ một lát, mở Wechat, nhấn vào khung hội thoại. Ngón tay thon dài mảnh khảnh lướt nhẹ trên màn hình vài cái, phân vân một lát rồi mới gửi đi.
Một tiếng “ting—-“ phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, đồng thời cắt ngang đoạn hội thoại của Ôn Nam Tinh và Trần Chiếu.
Ôn Nam Tinh liếc nhìn màn hình đang sáng lên, cũng thấy được tin nhắn Wechat kia.
—-Thầy Ôn, tôi đã nhận được bản thảo của ngài.
Ôn Nam Tinh duỗi tay lấy điện thoại, không ngẩng đầu mà nói với Trần Chiếu: “Tiếp tục.”
Trần Chiếu gật đầu, mặt không đổi sắc, cứ thế tiếp tục báo cáo công việc, nhưng ánh mắt lại nhìn ngón tay thon dài của Ôn tổng đang nhấn nhẹ vài cái trên màn hình điện thoại.
Lục Quỳnh Cửu vừa chuẩn bị đặt di động xuống, nhưng ngay giây tiếp theo, điện thoại trong tay lại rung lên, đôi mắt đào hoa của cô sáng lên.
—-Nhận được thì tốt rồi, phần sau lại làm phiền cô kiểm tra giúp.
Ngón tay cô nhanh chóng gõ.
—-Không phiền không phiền.
—-Đúng rồi, thầy Ôn, chân ngài đã khá hơn chưa? Nếu không thì giữa trưa nay, tôi đến thăm ngài nhé?
—-Không cần làm phiền, tôi đã sắp xuất viện rồi.
Lục Quỳnh Cửu hơi ngạc nhiên: Xuất viện? Nhanh vậy sao?
—-Ừ, cũng không nghiêm trọng lắm, nằm ở bệnh viện cũng chỉ là tĩnh dưỡng, không bằng về nhà tĩnh dưỡng.
—-Vậy sao, thầy Ôn nhất định phải chú ý nghỉ ngơi.
Vừa gửi tin nhắn đi, cửa văn phòng đã vang lên tiếng gõ. Một biên tập viên bước vào: “Tổng biên tập.”
Lục Quỳnh Cửu đáp lời anh ta một tiếng, thuận tiện gửi thêm một tin Wechat: Không trò chuyện với thầy Ôn được nữa, tôi có việc gấp rồi.
**
Lời tác giả
Ôi trời! Thầy Ôn có hai mặt!