Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Tiệc Sinh Nhật và Ánh Mắt Lạnh Lùng
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khoảng thời gian này, Lục Quỳnh Cửu khá bận rộn, tất bật đọc lại bản thảo của Ôn Nam Tinh gửi đến, tiện thể còn phải đặt mua tặng Khương Lai Lai một chiếc túi phiên bản giới hạn mới nhất của Chanel. Chỉ dự định tặng một chiếc túi mà đã phiền phức thế này thà chuyển thẳng tiền mặt cho tiện thì hơn, nhưng cô không dám vì cô bạn đã nói với cô, nếu năm nay lại chuyển tiền mặt thì cô ấy sẽ tuyệt giao với cô.
Sau mấy đêm đọc lại bản thảo của Ôn Nam Tinh thì vào đêm đó, chiếc túi Chanel cô đặt cũng đã đến nơi.
Sinh nhật năm nay của Khương Lai Lai vẫn tổ chức ở CHEBN.
CHEBN là nơi ăn chơi giải trí cao cấp có tiếng ở Tấn Thành, những người tụ tập ở đây đều là giới bạch phú mỹ hay phú nhị đại, ba mẹ bọn họ đa số đều là nhà giàu có gia thế, có sản nghiệp của gia đình, tóm lại là có rất nhiều con nhà giàu ở đây.
Khung cảnh tiệc sinh nhật hôm nay của Khương Lai Lai vẫn lớn như cũ, là một phú nhị đại điển hình, sẽ có ít bạn bè sao? Tất nhiên là không! Sẽ nhận được ít quà tặng sao? Tất nhiên cũng không phải rồi!
Khương Lai Lai đội một chiếc vương miện biểu tượng cho sinh nhật tuổi 25 của cô ấy, nhận quà sinh nhật đến mỏi nhừ tay, thật vất vả mới nhận hết, lúc sau cô đi đến bên Lục Quỳnh Cửu hạ giọng than vãn: “Nhiều quà như vậy chi bằng trực tiếp chuyển khoản tiền mặt cho tao thì hơn.”
Lục Quỳnh Cửu liếc mắt nhìn cô, nói: “Tại sao tao chuyển tiền cho mày thì mày lại không vui?”
Khương Lai Lai lườm cô một cái đầy hung hăng: “Mày có thể giống với bọn họ được sao!”
Lục Quỳnh Cửu nhìn Khương Lai Lai tức giận, đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười.
“Quà mày tặng tao đâu? Bây giờ mà còn đưa cho tao nữa sao?” Khương Lai Lai xòe tay về phía cô: “Mẹ kiếp, mày đừng nói là không có tặng tao…..” Chưa dứt lời cằn nhằn thì đã nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu lấy ra một chiếc hộp từ phía sau, trên chiếc hộp được đóng gói kỹ càng đó có logo của thương hiệu Chanel, khóe môi cô cong lên, lại nói: “Tao đã có nhiều túi Chanel rồi, mày chắc sẽ không tặng một cái giống nhau đấy chứ….”
“Ngậm miệng! Tự mở ra xem đi!” Lục Quỳnh Cửu cắt lời cô bạn.
Khương Lai Lai “à” một tiếng, động tác tay cũng nhanh hơn, sau khi mở chiếc hộp ra, Khương Lai Lai ôm lấy chiếc túi không kìm được mà reo lên: “Đậu móa, người đẹp Cửu! Vậy mà mày lại giành được chiếc túi phiên bản giới hạn mới nhất này!”
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn cô, hỏi: “Mày có thích không?”
“Thích chết đi được! Người đẹp Cửu! Tao thực sự vô cùng yêu mày!” Nếu không phải ngại son môi trên miệng thì cô ấy nhất định sẽ hung hăng hôn cô một cái mất!
Lúc này, một phú nhị đại đang ngồi uống rượu bên cạnh nói: “Tôi nói này, Lai Lai, tôi cũng tặng cậu một chiếc túi Chanel nhưng tôi thấy ngay cả hộp mà cậu còn chưa mở ra nữa là?”
Khương Lai Lai còn chưa trả lời người đó thì có một cô gái nhà giàu lập tức cười nói: “Này Lục Lập Lịch, cậu tự biết mình đi chứ, quà tặng giống nhau thì cậu có thể so sánh với Tiểu Cửu của chúng tôi sao?”
Lục Lập Lịch cũng tự cảm thấy buồn cười: “Được được được, là tôi không xứng, tôi tự phạt một ly là được chứ gì?”
“Được đó, uống đi!”
**
Trên lầu hai, một người đàn ông mặc sơ mi và quần tây vô cùng lịch lãm, khuôn mặt lạnh lùng, thần thái dửng dưng. Dáng người anh thẳng tắp như cây tùng bách cao vút, đôi mắt vốn sâu thẳm và lạnh nhạt khẽ lay động khi nhìn về một nơi nào đó.
Một người phụ nữ đang ngồi ở quầy bar dưới lầu, mái tóc dài đen nhánh xoăn thành từng lọn sóng bồng bềnh xõa trên vai, trên người là một chiếc váy liền thân màu đen, vạt váy ngắn đến ngang đùi, đôi chân dài thẳng tắp mảnh khảnh, trắng đến lóa mắt, theo góc độ anh nhìn thì chỉ có thể thấy một bên sườn mặt xinh đẹp của cô, bởi vì người xung quanh đang nói gì đó nên đôi môi đỏ thắm của cô khẽ cong lên.
“Ôn tổng, chúng ta nên đi rồi ạ.” Giọng nói của Trần Chiếu vang lên từ phía sau lưng.
Ôn Nam Tinh thản nhiên rút ánh mắt về, nghiêng đầu nhìn về phía anh ta, giọng lạnh nhạt: “Anh ta tới rồi sao?”
“Đúng vậy, đã vào phòng rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nhạy cảm phát hiện có một ánh mắt đầy áp lực đang dừng trên người mình, cô theo bản năng xoay người nhìn qua thì thấy hai bóng người cao ráo mờ ảo trên tầng hai, không biết vì sao cô lại cảm thấy bóng dáng kia có chút quen thuộc.
Khương Lai Lai nghi ngờ hỏi: “Mày nhìn cái gì vậy?”
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày, rút tầm mắt về, lắc đầu: “Không có gì.” Lục Quỳnh Cửu không để chuyện nhỏ này vào trong lòng, cô quen biết nhiều thiếu gia nhà giàu như vậy nói không chừng đó đúng là một thiếu gia nhà giàu thật, nghĩ đến đây, cô lại chẳng có hứng thú.
Mọi người đang trò chuyện rôm rả, đột nhiên có một tiếng nói vang lên: “Chị Lai Lai, sinh nhật vui vẻ nhé!”
Ánh mắt mọi người cũng chuyển đến nơi đó, một số người vừa đến đều là người quen.
Cô gái mới vừa nói chuyện ban nãy nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu thì gọi một tiếng: “Chị.”
Nữ sinh này không ai khác chính là em gái ruột kém Lục Quỳnh Cửu năm tuổi – Lục Quân Tích.
Lục Quỳnh Cửu gật đầu với cô ấy, “Ừ” một tiếng.
Sự lạnh nhạt giữa hai chị em họ đã là chuyện thường tình trong mắt mọi người ở đây, nhưng cũng không thể trách được, nếu họ mà thân thiết thì e rằng sẽ khiến không ít người phải giật mình.
Lục Quân Tích đưa quà tặng đang cầm trong tay cho Khương Lai Lai, “Chị Lai Lai, em tặng chị quà sinh nhật này ạ.”
Khương Lai Lai liếc nhìn Lục Quỳnh Cửu một cái đầy ẩn ý, rồi mới mỉm cười nhận lấy quà của Lục Quân Tích, “Vậy thì cảm ơn em nhé, Lục Quân Tích.”
Nhóm các cô gái đi theo Lục Quân Tích cũng đưa quà tặng mình chuẩn bị đến, Khương Lai Lai mỉm cười nhận lấy tất cả quà.
Trong giới của bọn họ không thiếu những gia đình giàu có và những cô gái có điều kiện tốt, vì vậy họ vẫn thích chơi với bạn bè theo sự lựa chọn của mình. Lục Quân Tích nhỏ hơn Khương Lai Lai năm tuổi. Chỉ ba tuổi thôi đã có sự khác biệt, huống chi họ cách nhau đến năm tuổi, nói thật, nếu không phải vì mối quan hệ thân thiết với Lục Quỳnh Cửu thì các cô và nhóm bạn của Lục Quân Tích cũng không thân thiết cho lắm.
Lục Quân Tích tự hiểu rõ điều đó nhưng cô ta hoàn toàn không có ý định rời đi ngay trong hôm nay, vì thế cô ta liếc mắt nhìn một cô gái đang đứng bên cạnh mình, cô gái đó ngầm hiểu ý nên lập tức nói: “Chị Lai Lai, mấy chỗ bọn em chơi không có gì thú vị, chúng em có thể chơi với mọi người được không?”
Khương Lai Lai vừa mới nhận quà tặng nên cũng không tiện từ chối, cô nói: “Có thể chứ, nếu mấy đứa không chê bọn chị chơi quá nhiệt tình thì cùng tham gia cũng được.”
Lục Quân Tích và những nữ sinh đó đi vào bên trong tìm một vị trí để ngồi xuống, không biết có phải cố ý hay không mà Lục Quân Tích lại được sắp xếp ngồi cạnh Lục Quỳnh Cửu, ánh mắt mọi người tập trung nhìn về phía đối diện, cuối cùng lại giả vờ như không có việc gì xảy ra, ân oán giữa hai chị em nhà họ Lục không thể nói rõ chỉ trong vài lời ngắn gọn.
Lục Quỳnh Cửu nhấc cổ tay nhìn đồng hồ, hiện tại đã hơn mười một giờ, nghĩ đến ngày mai vẫn phải đi làm, vì thế cô nói với Khương Lai Lai bên cạnh rằng mình muốn về, một phú nhị đại chơi chung từ nhỏ đùa cợt nói: “Chị Tiểu Cửu, chị là đại tiểu thư của Lục gia, với giá trị con người như thế thì còn cần đi làm gì nữa?”
Có lẽ là mấy chữ “đại tiểu thư Lục gia” này đã kích thích thần kinh nhạy cảm của Lục Quân Tích, cô ta hơi nhíu mày, nghiêng đầu hỏi: “Chị, không phải là do em tham gia nên chị mất hứng à?”
Lời nói này của Lục Quân Tích vừa thốt ra, khung cảnh vốn đang náo nhiệt đột nhiên rơi vào im lặng đến xấu hổ.
Lục Quỳnh Cửu không đáp lời, chỉ nghiêng đầu nhìn cô ta và mỉm cười.
Lục Quân Tích bị Lục Quỳnh Cửu nhìn đến thấy khó chịu, ngay tại thời điểm cô ta đang định nói cái gì đó thì Lục Quỳnh Cửu đột nhiên cười rộ lên, khuôn mặt mang theo một biểu cảm khó tả: “Mất hứng? Vì cái gì mà chị lại không vui chứ? Còn nhỏ tuổi mà đã nghĩ ngợi nhiều như vậy thật sự không tốt chút nào đâu, chỉ là ngày mai chị còn phải đi làm mà thôi.”
Lục Lập Lịch nhanh chóng đánh trống lảng, nói: “Chị Tiểu Cửu, công việc gì vậy ạ, thà đi với chúng em hưởng thụ cuộc sống sướng hơn không?”
Khương Lai Lai liếc nhìn bọn họ một cái: “Cậu tưởng là ai cũng giống các cậu sao, cả ngày chỉ có ăn không ngồi rồi hả?”
Một số người không những không xấu hổ mà còn cảm thấy tự hào, họ phá lên cười: “Nếu không thì tại sao người khác lại gọi chúng tôi là kẻ ăn không ngồi rồi chứ?”
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu và mỉm cười với bọn họ.
Khương Lai Lai tiễn Lục Quỳnh Cửu đến cửa, cô ấy hỏi: “Nguyên nhân thật sự không phải là do Lục Quân Tích sao?”
Lục Quỳnh Cửu liếc nhìn cô bạn mình một cái: “Đây là lần đầu mày quen tao à?”
Khương Lai Lai nghe vậy thì cười khẽ: “Có lẽ vậy, được rồi, trên đường đi cẩn thận, lái xe cẩn thận, đúng rồi……” Khương Lai Lai lại bổ sung một câu: “Tao sẽ giúp mày để ý con bé một chút.”
Lục Quỳnh Cửu cười nhạt, ánh mắt khẽ lay động: “Một người hai mươi tuổi cũng không phải trẻ vị thành niên, lo gì không biết nữa.” Cô dang hai tay ra, lại nói: “Hơn nữa, chuyện của con bé cũng không liên quan đến tao, tao không muốn can thiệp.” Nói rồi, cô phóng khoáng vẫy tay.
Khương Lai Lai nhìn bóng lưng duyên dáng của cô, bất đắc dĩ mỉm cười: “Đúng là có triển vọng.”
**
Ra khỏi CHEBN, thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt đầy mùi rượu, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới cảm thấy hô hấp mình dễ chịu phần nào, cô đưa chìa khóa xe cho nhân viên phục vụ, trong lúc chờ đợi nhàm chán nên cô lấy điện thoại ra, theo thói quen lướt qua bảng tin của Ôn Nam Tinh, phát hiện vẫn không có động thái nào như thường lệ, chậc chậc, xem ra là không thích đăng bài trên mạng xã hội rồi.
Đang lướt xem thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Tiểu Cửu.”
Lục Quỳnh Cửu theo bản năng xoay người lại, đập vào mắt là một khuôn mặt tuấn tú, điển trai, là Khương Minh Sâm – anh họ Khương Lai Lai, lớn hơn các cô hai tuổi, bởi vì quan hệ của cô và Khương Lai Lai rất tốt nên cô cũng có gặp người anh họ này vài lần.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh cười: “Khương đại ca.”
“Anh đi ngang qua, thấy giống em, không ngờ đúng là em thật, giờ phải về rồi à? Sao không ở lại chơi thêm chút nữa?”
“Không được, ngày mai em còn phải đi làm nữa.”
Đang nói thì nhân viên đã lái xe cô đến, Lục Quỳnh Cửu nhìn anh ta rồi khẽ gật đầu, “Vậy em xin phép đi trước nhé, Khương đại ca.”
“Được, trên đường đi chú ý an toàn nhé.”
Lúc sau khi Khương Minh Sâm vào cửa thì nhìn thấy một bóng người cao ráo đang đứng trong góc tối, lưng thẳng tắp, cao ngất, anh cười nói: “Đứng đây làm gì thế?”
Khóe môi người đàn ông kia rõ ràng cong lên, nhưng sắc mặt lại vô cùng lạnh nhạt, không nói lời nào, tùy ý nghịch điện thoại trên tay, hỏi: “Người quen sao?”
Khương Minh Sâm nhướng mày, thế mà lại có thể nghe chính miệng vị lão gia này hỏi thăm phụ nữ, anh khẽ cười một cái, nói: “Cảm thấy hứng thú à?”
Ôn Nam Tinh liếc mắt nhìn anh một cái, đôi mắt lạnh lẽo sâu thẳm.
Khương Minh Sâm không hề sợ hãi, tiếp tục nói: “Cứ coi như là người quen đi, Lục Quỳnh Cửu – đại tiểu thư nhà họ Lục, tuổi còn trẻ nhưng đã tự mở phòng làm việc riêng, hiện giờ trong ngành có thể nói là hô mưa gọi gió, không phải cậu đang ký hợp đồng với phòng làm việc đó sao?”
Sau khi Ôn Nam Tinh nghe xong, đôi mắt hơi rũ xuống, mãi không thấy lên tiếng.
Khương Minh Sâm cho rằng anh sẽ không nhắc lại chuyện này nên hỏi: “Phó tổng Trương có biết cậu đến đây không?”
“Vẫn chưa nói với ông ấy, hai ngày nữa sẽ liên hệ sau.”