Lời Từ Chối Bất Ngờ

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Ôn Nam Tinh đến khách sạn đã gần mười giờ. Trần Chiếu tự động sắp xếp hành lý, vừa làm vừa báo cáo lịch trình công việc ngày mai cho Ôn Nam Tinh đang ngồi trên sofa. Sau khi treo quần áo xong, anh ta quay người lại, vô tình thấy anh đang rút những bông hoa tươi có sẵn trong bình của khách sạn ra, rồi cắm bó cúc họa mi mình mang theo vào.
“Báo cáo xong rồi à?” Ôn Nam Tinh không ngẩng đầu lên hỏi.
Trần Chiếu lập tức lấy lại sự tập trung: “Vẫn chưa, còn một cuộc họp vào ba giờ chiều ngày mai nữa.”
“Còn gì không?”
“Hết rồi ạ, đó là toàn bộ.” Sau khi báo cáo công việc xong, anh ta cũng đã sắp xếp hành lý. “Sếp Ôn, tôi đã giúp anh sắp xếp quần áo và đồ dùng cá nhân rồi, vậy tôi về phòng trước, có chuyện gì anh hãy gọi ngay cho tôi nhé.”
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng: “Đi đi.”
Trần Chiếu đặt chiếc vali rỗng vào bên cạnh tủ quần áo. Vừa đi đến huyền quan, anh ta nghe thấy tiếng Ôn Nam Tinh gọi lại từ phía sau: “Trần Chiếu.”
Trần Chiếu lập tức xoay người lại: “Tôi nghe.”
Ôn Nam Tinh nhìn bó hoa hồng đặt trên bàn trà: “Mang những thứ này đi.”
“Được.” Trần Chiếu bước nhanh đến, gom những bông hồng còn tươi mới này mang về phòng mình, vừa cắm vào bình hoa trong phòng mình vừa thầm nghĩ, sếp Ôn có vẻ rất coi trọng bó cúc họa mi của tổng biên tập Lục. Điều này làm anh nhớ đến bó cúc họa mi bị vứt thẳng vào thùng rác không chút do dự hai tháng trước. Rõ ràng cùng một người tặng, cùng một món quà, nhưng sự khác biệt trong cách đối xử lại lớn đến vậy.
Ôn Nam Tinh tắm xong đi ra thì đúng lúc nghe thấy tiếng điện thoại đặt trên bàn trà rung liên hồi. Anh vừa lau tóc bằng khăn lông vừa đi đến. Sau khi nhìn thấy hiển thị trên màn hình, đôi mắt sâu thẳm thường ngày của anh hiện lên vài tia ấm áp.
Vừa nhấc máy, giọng nói của ông cụ Chúc đã vang lên: “Nam Tinh à.”
Ôn Nam Tinh ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh: “Ông ngoại.”
“Công việc của cháu bên đó vẫn thuận lợi chứ?”
“Vâng, vẫn thuận lợi ạ.”
“Thuận lợi là tốt rồi.” Ông cụ Chúc ngừng lại hai giây, rồi giọng nói bỗng trở nên phấn khởi. Ông bảo: “Đúng rồi, ông có một việc muốn nói với cháu.”
Ôn Nam Tinh đưa một tay ra nhẹ nhàng vuốt ve một cánh cúc họa mi vàng non: “Nếu là chuyện mai mối con gái của các cô dì chú bác thì ông ngoại không cần nhắc đến đâu ạ.”
Không thể không nói, quả thật Ôn Nam Tinh đã hiểu ông cụ Chúc rất rõ, ngay cả cơ hội mở lời ông cũng không có. Ông ho nhẹ một tiếng, sau đó lại trách móc anh: “Ông nói chứ thằng bé này, cháu đã hai mươi bảy tuổi rồi, cũng nên quan tâm đến chuyện riêng tư một chút chứ.”
Trong đầu Ôn Nam Tinh bất giác nghĩ đến khuôn mặt cùng nụ cười xinh đẹp của một người.
Trò chuyện thêm một lúc, Ôn Nam Tinh dặn dò ông cụ Chúc nghỉ ngơi sớm, giữ gìn sức khỏe rồi mới cúp máy. Nhưng sau đó, dù đã cúp máy một khoảng thời gian rất lâu, Ôn Nam Tinh vẫn giữ nguyên tư thế không đổi. Thật ra hai người họ gọi điện thoại cũng chẳng nói được gì nhiều. Ông ngoại không hỏi anh, anh cũng không nói gì. Có lẽ cả hai đều chờ đối phương mở lời, nhưng chẳng ai chịu lên tiếng trước.
“Ba, con vào nhé?”
Dòng suy nghĩ của ông cụ Chúc bị cắt ngang. Ông đặt điện thoại xuống: “Vào đi.”
Chúc Thừa Lâm bưng một ly nước ấm và một viên thuốc bước vào: “Gọi điện thoại cho Nam Tinh ạ?”
“Ừ, gọi cho nó, vừa mới cúp.”
Chúc Thừa Lâm đưa nước ấm và viên thuốc cho ông. Ông cụ Chúc uống thuốc, nhìn Chúc Thừa Lâm định nói gì đó lại thôi.
Chúc Thừa Lâm là con ruột của ông cụ Chúc, hơn nữa lại còn là chuyện của Nam Tinh. Làm sao anh lại không biết ba mình đang nghĩ gì trong lòng chứ. Vì vậy anh trấn an ông: “Ba, ba không cần bận lòng về thằng bé. Nam Tinh đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ năm xưa nữa, nó đã có khả năng tự chịu trách nhiệm cho bản thân rồi.”
Ông cụ Chúc tựa lưng vào thành ghế: “Ba biết Nam Tinh đã có thể tự mình chịu trách nhiệm cho bản thân từ sớm rồi.” Ông cụ thở dài một hơi: “Thừa Lâm à, có lẽ vì tuổi già, đôi lúc ba cũng tự hỏi, liệu những gì chúng ta đã làm trong những năm qua, rốt cuộc là đúng hay sai?”
Bàn tay cầm ly nước của Chúc Thừa Lâm siết chặt lại: “Ba, con cảm thấy chúng ta không làm gì sai cả. Ngược lại, việc đưa Nam Tinh về từ nhà họ Ôn là quyết định đúng đắn nhất đời con. Con cũng biết ba đang nghĩ gì, nhưng Nam Tinh là cháu trai duy nhất của con. Nhà họ Chúc chúng ta sẽ mãi mãi là chỗ dựa cho thằng bé.”
Trước khi tan làm, Lục Quỳnh Cửu nhận được điện thoại của Khương Lai Lai, rủ cô đi bar. Nghĩ đến việc Lục Chí Yến đã về nhà, trong nhà không còn ai, vì vậy cô đồng ý. Hai người hẹn gặp ở cửa hộp đêm. Cô lái xe đến, vừa xuống xe đã thấy Khương Lai Lai đứng đợi.
Khương Lai Lai thấy cô thì lập tức tiến lên đón, đưa hộp bánh ngọt trên tay cho cô. “Đây, cho mày lót dạ này.”
“Hôm nay tao không uống rượu.”
“Không uống rượu, chỉ ăn bánh kem là được rồi.”
Đặt một phòng bao, Lục Quỳnh Cửu vừa ăn bánh kem vừa hỏi cô ấy: “Hoắc Kỷ Hàng đi rồi à?”
Khương Lai Lai ngồi ngả ngớn: “Đúng vậy đó, anh ấy không đi thì làm sao tao có thể đi quẩy được?”
Lục Quỳnh Cửu liếc cô bạn một cái: “Mày thật đáng sợ.”
Khương Lai Lai lắc đầu: “Cái này không gọi là đáng sợ, mà phải gọi là có người quản.”
“Hứ.”
“Nhưng mày không hiểu được cũng bình thường mà, dù sao cũng không ai quản được mày.”
Lục Quỳnh Cửu: “…..”
“Cũng không đúng, vốn dĩ là không người nào để ý đến mày mới đúng chứ.” Dù sao thì những người bạn trai trước đây của cô cũng chẳng ai quản được cô. Dù có bạn trai thì mỗi ngày cô vẫn làm những gì mình muốn. Thậm chí số lần Khương Lai Lai rủ cô đi chơi còn nhiều hơn hẳn bạn trai cô. Điều này làm cô nhớ đến người bạn trai cũ gần đây nhất, anh ta đã khéo léo hỏi mối quan hệ giữa hai cô là gì.
“Mày nói đủ rồi đó nha. Mày mà còn như vậy, có tin tao về nhà luôn không? Một mình mày ở lại đây nhảy cho đủ rồi.”
Khương Lai Lai nhanh chóng thỏa hiệp: “Thôi mà, tao không nói nữa là được chứ gì?”
Lục Quỳnh Cửu lạnh lùng hừ một tiếng.
“Đúng rồi, tao còn chưa hỏi mày đấy, chuyện thằng em trai mày thế nào rồi?”
Lục Quỳnh Cửu ăn xong miếng bánh kem cuối cùng: “Thằng bé về nhà rồi.”
“Về nhà? Chú Lục đã đồng ý rồi ư?”
“Ừ, đúng vậy.”
Khương Lai Lai “chậc chậc” hai tiếng: “Chắc lần này dì Lục đã nói đỡ cho thằng bé không ít đâu.” Sau khi nói xong, cô bạn bản năng mím môi, liếc nhìn Lục Quỳnh Cửu, thấy cô không có biểu hiện gì khác lạ, lúc này mới lên tiếng, nhanh chóng chuyển chủ đề: “Ăn xong rồi chứ? Ăn xong rồi thì chúng ta ra nhảy luôn nhé?”
Lục Quỳnh Cửu ném hộp bánh kem vào thùng rác dưới chân, rồi để Khương Lai Lai kéo mình ra sàn nhảy.
Lúc ra khỏi hộp đêm đã gần mười một giờ. Khương Lai Lai có uống một chút rượu, vốn định tìm tài xế thuê để về nhà, nhưng Lục Quỳnh Cửu không uống rượu nên đã quyết định lái xe đưa cô ấy về.
Khương Lai Lai dựa vào ghế phụ, cài dây an toàn: “Người đẹp Cửu, mày thật tốt bụng.”
Lục Quỳnh Cửu bĩu môi, không đáp lời cô ấy.
“Hay tối nay mày đừng về nhà nữa?” Thời điểm sắp xuống xe, Khương Lai Lai nói.
“Không được, sáng mai tao còn phải đi làm.”
“Nhà tao đâu phải không có quần áo của mày.”
Lục Quỳnh Cửu vẫn kiên quyết muốn về, thấy vậy, Khương Lai Lai cũng không nói gì nữa, dặn dò cô lái xe chậm một chút khi về, rồi mới để cô đi.
Mở cửa đón cô là căn phòng tối om. Lục Quỳnh Cửu khẽ bật cười, bật đèn lên rồi bước vào. Sau khi thay giày, cô đi thẳng đến phòng ngủ phụ của Lục Chí Yến. Vừa mở cửa, cô hơi sửng sốt. Chăn gối trên giường của cậu vẫn ngay ngắn, quần áo vẫn được treo gọn gàng trong tủ. Rõ ràng cậu không mang theo bất cứ thứ gì. Chẳng lẽ cậu không đi?
Lục Quỳnh Cửu gọi thử một tiếng: “Lục Chí Yến?”
Không gian trống rỗng, không ai đáp lời. Cậu đã đi rồi.
Lục Quỳnh Cửu đóng cửa lại. Khi trở lại phòng khách, cô nhìn quanh một lượt mới phát hiện ra, trước khi đi, cậu đã dọn dẹp sạch sẽ. Sàn nhà được lau bóng loáng, gối ôm được xếp gọn gàng trên sofa, ngay cả bó cúc họa mi trong phòng khách cũng đã được thay mới. Lục Quỳnh Cửu khoanh hai tay trước ngực: “Cũng biết dọn dẹp và thay hoa. Xem như tên nhóc này còn có lương tâm.” Cô vừa nói vừa quay về phòng mình. Nhưng sau khi cậu đi, căn phòng có vẻ lạnh lẽo và trống trải hơn, thật sự không thoải mái chút nào.
Sau khi tắm rửa xong, lúc này, Lục Quỳnh Cửu mới để ý mình có vài cuộc gọi nhỡ, đều là từ Lục Chí Yến. Cuộc gần nhất là hai mươi phút trước, có vẻ là lúc cô đang tắm. Cô suy nghĩ một lúc, vẫn gọi lại cho cậu. Vừa đổ chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy cực nhanh: “Chị, sao bây giờ chị mới nhận điện thoại của em? Chị đã đi đâu vậy?”
Vừa mở miệng đã chất vấn khiến Lục Quỳnh Cửu hơi khó chịu, chỉ ước có thể lôi thằng nhóc này về đánh cho một trận, nhưng như thế vẫn là quá nhẹ nhàng. Dám nói chuyện với cô như vậy! Tuy nhiên, cùng lúc đó, cô cũng nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của cậu.
“Đi bar với chị Lai Lai của em. Điện thoại để chế độ im lặng nên chị không để ý. Có chuyện gì không?”
“Không có gì ạ. Chỉ là chị không trả lời tin nhắn cũng không nghe điện thoại của em, nên em hơi lo lắng cho chị.”
Nghe cậu nói như vậy, Lục Quỳnh Cửu cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả, hơi xa lạ nhưng dường như không đến mức đáng ghét. Cô ho khan một tiếng: “Chị đâu phải con nít nữa mà phải lo lắng. Ngược lại là em đó, sao không mang quần áo đi vậy?”
“Em không muốn mang đi.”
“Chẳng phải lần sau em đến vẫn phải mặc sao?” Lục Chí Yến nói một cách thẳng thừng, nhưng sau câu đó, giọng cậu nhỏ dần và có chút không chắc chắn: “Chị, chị sẽ giữ lại căn phòng đó cho em chứ ạ?”
Lục Quỳnh Cửu ngạc nhiên một lát, rồi nói: “Phòng ở đó, sẽ không chạy mất đâu. Hơn nữa, chị đâu phải con thỏ mà có thể ngủ được nhiều chỗ như vậy?”
Nghe được câu này, Lục Chí Yến theo bản năng nhảy bật lên giường, im lặng giơ nắm đấm làm động tác “fighting” (cố lên). Vừa làm xong thì lại nghe Lục Quỳnh Cửu ở đầu dây bên kia hỏi cậu: “À đúng rồi, em về nhà nói chuyện thế nào rồi?”
Đây là lần đầu tiên cô chủ động quan tâm đến chuyện của mình, Lục Chí Yến bình tĩnh lại, lập tức trả lời cô: “Ba đã đồng ý cho em vào học viện điện ảnh rồi, nhưng ông ấy đặt ra một thời hạn, nói là trước ba mươi lăm tuổi thì em phải rút khỏi giới giải trí và trở về công ty.”
“Em đồng ý à?”
“Đồng ý chứ ạ. Em cũng biết mình là đứa con trai duy nhất trong nhà, sau này nhà họ Lục vẫn phải giao vào tay em. Chỉ là từ trước đến nay, diễn xuất luôn là ước mơ của em. Bất kể kết quả cuối cùng thế nào, em vẫn sẽ trở về gánh vác trách nhiệm vốn có của mình.”
Lục Quỳnh Cửu nghe cậu nói những lời này, cảm thấy vui vẻ và yên tâm một cách khó hiểu. Cô vẫn im lặng, lại nghe cậu hỏi tiếp: “Chị, chị sẽ không cảm thấy em đối xử với ba như vậy hơi bất công chứ….”
Lục Quỳnh Cửu biết cậu đang suy nghĩ gì, nhưng cô không có cách nào để đánh giá, chỉ nói: “Nếu ba đã cho em thời hạn, đương nhiên ông ấy đã có cân nhắc kỹ lưỡng. Chỉ là em không nên phụ lòng ông ấy, cũng không nên phụ chính mình. Tự chọn đường đi, tự mình bước đi trên đó.”
**
Mỗi ngày trước khi tan làm, Lục Quỳnh Cửu đều nhìn về phía chỗ đậu xe của Ôn Nam Tinh. Thấy chỗ đó vẫn trống không như cũ, cô biết anh vẫn chưa về. Hôm nay, sau bữa ăn với vài đồng nghiệp, cô trở về nhà. Vẫn tiện tay liếc nhìn một cái như thường lệ, chiếc xe đã không thấy trong khoảng một tuần nay đã trở lại chỗ đậu tự lúc nào. Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu sáng lên, cô khóa cửa xe rồi lập tức chạy đến cửa thang máy. Còn chưa kịp bước vào, cô đã gặp Ôn Nam Tinh bước ra từ thang máy đối diện.
Cả hai đều hơi ngạc nhiên, không ngờ lại tình cờ gặp nhau như vậy.
“Thầy Ôn, anh đã đi công tác về rồi ư?” Lục Quỳnh Cửu vui vẻ nói.
“Ừ, mới về đến.”
“Vậy bây giờ anh muốn đi đâu?” Cô hỏi.
“Đi ra ngoài ăn cơm thôi.”
“Ăn cơm ư?” Cô dừng lại, mặt không đổi sắc nói: “Tôi cũng chưa ăn cơm nữa, tôi có thể đi cùng anh không?”
Ôn Nam Tinh nhìn Lục Quỳnh Cửu, trên mặt cô gần như viết rõ ba chữ “cho đi cùng”.
Cuối cùng Lục Quỳnh Cửu vẫn ngồi vào ghế phụ cạnh chỗ Ôn Nam Tinh, cúi đầu cài chặt dây an toàn. “Thầy Ôn, chúng ta ăn gì vậy?”
“Cô muốn ăn gì?” Ôn Nam Tinh trao quyền lựa chọn cho cô.
Cuối cùng họ chọn một nhà hàng món Hồ Nam. Sau khi thức ăn dọn lên đủ, cả hai mới bắt đầu ăn.
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy anh thật sự rất đói. Trước đây đi ăn cùng anh, dường như anh không ăn nhanh đến vậy… Nhưng lần này, dù ăn hơi nhanh, anh vẫn đẹp trai một cách khó tả, như cảnh đẹp ý vui. Cô rót cho anh một cốc trà lúa mạch. “Thầy Ôn, hôm nay anh chưa ăn cơm à?”
Ôn Nam Tinh cũng ý thức được tốc độ ăn của mình hơi nhanh: “Ừ, không kịp ăn.”
“Thế à…” Cô đẩy mấy món ăn bên phía mình sang cho anh. “Vậy anh ăn nhiều chút đi. Đủ không? Không đủ thì chúng ta gọi thêm nhé?”
Ôn Nam Tinh thấy vậy, không khỏi bật cười. “Đủ rồi, không cần gọi thêm đâu, cô cũng ăn đi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cơm trong bát của mình, chọt chọt, no quá… không ăn được nữa.
“Sao vậy? Không hợp khẩu vị à?” Ôn Nam Tinh hỏi cô.
Lục Quỳnh Cửu lập tức mỉm cười phủ nhận: “Không, không có đâu ạ.”
Tuy Ôn Nam Tinh nho nhã, thanh tao, nhưng anh cũng ăn hết hai bát cơm. Trong khi đó, đến khi anh ăn xong, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa ăn hết nửa bát cơm của mình.
“Không muốn ăn à?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu lập tức gật đầu: “Tôi ăn không được nữa.”
“Không muốn ăn thì đừng ăn nữa.”
“Được.” Lục Quỳnh Cửu buông đũa xuống rất dứt khoát.
Ôn Nam Tinh đứng dậy. “Đi thôi, về nhà thôi.”
Lục Quỳnh Cửu cũng đứng dậy theo. “Ừm.”
Trên đường về nhà, Lục Quỳnh Cửu đặt tay lên đùi, nắm thành nắm đấm siết chặt. Cô lén quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh mấy lần, đang suy nghĩ có nên tranh thủ cơ hội này để hỏi ngay bây giờ không. Do dự một hồi lâu, cô vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Cái đó, thầy Ôn, cũng đã hơn một tuần rồi, anh đã suy nghĩ thế nào rồi?”
Tay cầm lái của Ôn Nam Tinh thoáng siết chặt. Đúng lúc trước mắt là đèn xanh chuyển sang đèn đỏ, anh dừng xe lại. Không khí trong xe không còn thoải mái như trước. Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn về phía cô, giọng nói vẫn ôn hòa dễ nghe như bình thường, nhưng lại từ chối cô.
“Tổng biên tập Lục, xin lỗi.”