Chương 20

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Ôn Nam Tinh đang đứng bên cạnh bàn ăn, trong tay cầm một cốc nước thủy tinh, đôi mắt hơi rũ xuống, tâm trí anh vẫn chưa định hình được. Trong đầu anh vẫn là nụ hôn nồng nàn vừa rồi, phảng phất mùi bia và xiên nướng, cảm giác mềm mại khó tả, tinh tế và ấm áp ấy. Mãi cho đến khi tiếng chuông cửa vang lên không báo trước, anh mới hoàn hồn.
Ôn Nam Tinh đặt cốc nước xuống, đi đến chỗ tiền sảnh, nhìn vào màn hình quan sát bên ngoài. Người phụ nữ đứng bên ngoài cửa không ai khác chính là Lục Quỳnh Cửu. Mà Lục Quỳnh Cửu đứng ngoài cũng phát hiện nhà anh có màn hình giám sát, thế là cô đưa chiếc áo vest của anh lên trước camera giám sát, nghiêng đầu, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ: “Thầy Ôn, áo vest của anh vẫn còn ở chỗ tôi này, anh không muốn lấy lại sao?”
Lục Quỳnh Cửu mới vừa nâng tay lên, còn chưa kịp nhấn chuông cửa, đã có người đột ngột mở cửa ra. Khuôn mặt đẹp trai dịu dàng của Ôn Nam Tinh đập vào mắt, cô lập tức thu hồi ngón tay vẫn đang lơ lửng giữa không trung, đưa áo vest cho anh, cười nói: “Thầy Ôn, tôi đến trả áo vest lại cho anh đấy.”
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng, đưa tay cầm lấy áo vest, lại nói: “Không còn sớm nữa, cô mau về nhà đi.”
“Thầy Ôn.” Lục Quỳnh Cửu gọi anh lại, “Người vừa rồi anh thấy ở cửa thang máy, xin anh đừng hiểu lầm nhé, đó là em trai tôi, em trai ruột.”
Ôn Nam Tinh gật đầu, tỏ vẻ đã biết, “Tôi biết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn vẻ mặt dịu dàng thường thấy của anh, dường như chuyện vừa nãy chưa từng xảy ra vậy, “Thầy Ôn, vừa rồi tôi đã…..”
“Không sao cả, tôi biết cô uống nhiều, tôi sẽ không chấp nhặt chuyện này với cô.” Ôn Nam Tinh trả lời thản nhiên.
“Hả?” Lục Quỳnh Cửu ngớ người ra, đột nhiên anh nói rằng chuyện vừa rồi trong thang máy là do cô uống hơi nhiều, chẳng lẽ anh không nhận ra cô đang diễn dở sao? Hơn nữa, những lời anh vừa nói ra không phải điều cô muốn nghe. Vì vậy cô mím môi, lại nói: “Thầy Ôn, tôi không muốn giấu giếm anh nữa.” Một giây kế tiếp, cô tiếp tục nói: “Thầy Ôn, tôi không uống nhiều gì hết, tôi thích anh.”
Sau khi Lục Quỳnh Cửu nói ra những lời này, bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng một cách lạ lùng.
Vài giây sau đó, Lục Quỳnh Cửu mới nghe được tiếng nói của Ôn Nam Tinh: “Tổng biên tập Lục….”
“Thầy Ôn.” Dường như Lục Quỳnh Cửu đã dự đoán được câu trả lời của anh, vì vậy cô ngắt lời anh một cách bản năng, hỏi: “Thầy Ôn có bạn gái không ạ?”
“Không có.” Ôn Nam Tinh phủ nhận.
“Thế hiện tại anh có thích ai không?”
Ôn Nam Tinh lẳng lặng chớp mắt vài cái, tiếp tục trả lời: “Cũng không có.”
Nghe anh nói như vậy, nụ cười trên khuôn mặt Lục Quỳnh Cửu càng thêm rạng rỡ, “Nếu thầy Ôn không có bạn gái, hiện tại cũng không thích ai, vậy anh có thể cho tôi một cơ hội được không?”
Ôn Nam Tinh nhìn khuôn mặt và vẻ chân thành của cô, đôi mắt thâm thúy thoáng hiện lên một tia ưu tư khó hiểu.
Lục Quỳnh Cửu cắn môi, lại nói: “Thầy Ôn cũng không cần trả lời tôi ngay bây giờ đâu, anh có thể suy nghĩ thật kĩ, không sao cả, tôi không gấp gáp.”
Ôn Nam Tinh thật sự không biết phải làm sao trước thái độ này của Lục Quỳnh Cửu. Nói thật, tuy hai người đã quen biết gần năm năm trời, nhưng để gọi là mối quan hệ thực sự sâu sắc thì chưa đầy hai tháng. Tình cảm của cô có lẽ đến quá nhanh.
Lục Chí Yến bên này đang đi lên lầu sau khi vứt rác, ngón tay cậu lướt qua nút tầng mười sáu và mười bảy, đồng thời cũng đang phân vân giữa việc bị gãy chân và tiếp tục đi lên tầng trên, ừ…..Hình như là chị cậu…..hình như chị ấy không nói sai, đúng là chị ấy đang lợi dụng anh ta…..Đồ quỷ! Cứ xem như chị cậu lợi dụng thì thằng đó lời quá rồi còn gì!
“Đing—–“ Cửa thang máy mở ra ở tầng mười bảy, Lục Chí Yến xắn tay áo, vừa định đi tiến lên, nhưng một giây kế tiếp đã vội vã nép vào vách tường. Cậu không dám tin rụt rè thò đầu ra nhìn một cái. Chắc chắn có hai người đang đứng ở cửa căn hộ đó, một người là chị cậu, người còn lại là cái tên đã lợi dụng chị cậu đây mà….Không đúng, là chị cậu lợi dụng người đàn ông kia chứ! Dù cách một khoảng cách không quá xa, nhưng cậu chỉ có thể nhìn thấy miệng hai người đang mở ra khép lại, hoàn toàn không thể nghe rõ họ đang nói gì.
Khi nhìn thấy chị cậu vẫy vẫy tay với người đó, cậu đột nhiên nghĩ đến lời cảnh cáo về việc gãy chân vừa rồi, thế là bản năng mách bảo cậu phải chạy vội về nhà. Có hai cái thang máy, một cái thì vẫn còn một tầng nữa mới đến đây, một cái lại đang đi xuống từ tầng hai mươi lăm. Nghe thấy âm thanh giày cao gót đạp trên sàn nhà bóng loáng, cậu cắn răng một cái, nhanh chóng vọt vào cửa thoát hiểm cầu thang bộ ở bên kia.
Lục Chí Yến mới vừa ngồi xuống ghế sofa, đã nghe thấy âm thanh mở cửa truyền đến, “Tích tích—–“ một tiếng, cậu đứng dậy theo phản xạ, “Chị?”
Lục Quỳnh Cửu liếc mắt nhìn cậu, “Em hốt hoảng vậy làm gì?”
“Không có ạ, em có khẩn trương chỗ nào đâu.” Sau đó chủ động hỏi ngược lại: “Chị, chị đã đi đâu vậy?”
Cô cũng không giấu giếm cậu, “Lên lầu, trả áo vest, có ý kiến gì à?”
Lục Chí Yến lập tức lắc đầu, “Không….Không có.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu một cái, sau đó đi về hướng phòng ngủ của mình, “Không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi, chị về phòng đây.”
“Chị.” Lục Chí Yến ở phía sau gọi cô lại.
Lục Quỳnh Cửu xoay người: “Làm sao thế?”
“À thì…” Lục Chí Yến dừng lại mấy giây, hỏi: “Chị thích người ở trên lầu kia thật ạ?”
Lục Quỳnh Cửu nhướng mày, “Trẻ con thì quan tâm nhiều chuyện như vậy làm gì, mau đi ngủ sớm đi.” Dứt lời, cô đi thẳng vào trong phòng ngủ.
Lục Quỳnh Cửu tắm xong, trằn trọc một hồi lâu trên giường. Cuối cùng vẫn không kiềm được, mò tìm điện thoại, mở wechat và gửi cho người đó một tin nhắn: Thầy Ôn, ngủ ngon.
Mặc dù cô bị từ chối, nhưng một là anh không có bạn gái, hai là anh không thích ai, đương nhiên vẫn có cơ hội!
Thứ hai, Trần Chu Hoa đến tổng công ty báo cáo công việc theo thường lệ.
“Thành tích cũng không tệ lắm, so với tháng trước hay là…..” Ôn Giang Quốc vừa lật tài liệu xem vừa nói. Nói một lúc lâu mà không thấy ai đáp lời, bản năng khiến ông ngẩng đầu nhìn qua, mới phát hiện người đứng cạnh mình đang thất thần, vì vậy ông duỗi tay gõ nhẹ xuống bàn làm việc.
Trần Chu Hoa cảm nhận được giọng Chủ tịch Ôn ngừng lại, tiếp đó lại nghe thấy tiếng gõ bàn vừa phải, mới hoàn hồn, nhận ra mình vừa thất thần, lập tức đứng thẳng người, vẻ mặt vô cùng cung kính, “Chủ tịch, xin lỗi…”
Ôn Giang Quốc đưa mắt nhìn anh ta, “Hiếm khi thấy con thất thần trong lúc báo cáo công việc như vậy, đang suy nghĩ gì vậy?”
Đôi mắt đang rũ xuống của Trần Chu Hoa thoáng hiện lên một tia do dự, cuối cùng không trả lời.
Ôn Giang Quốc thấy vậy cũng không ép hỏi thêm, “Được rồi, nếu không muốn nói thì không cần nói nữa, nhưng tôi hy vọng chuyện như vậy sẽ không tái diễn, hiểu chưa?”
Trần Chu Hoa lập tức đáp lời: “Vâng, thưa chủ tịch.”
Khoảng nửa tiếng sau đó, cuộc báo cáo công việc này mới kết thúc.
Trần Chu Hoa nhận lại tài liệu, “Chủ tịch, nếu không có chuyện gì nữa, con đi về trước nhé?”
“Chờ một chút.” Ôn Giang Quốc gọi anh ta lại, “Cuối tuần này nếu không bận gì thì về ăn một bữa cơm đi, dì Lâm cũng đang nhớ con đấy.”
Trần Chu Hoa nói: “Được, con biết rồi ạ.”
Sau khi ra khỏi tòa cao ốc của tập đoàn, Trần Chu Hoa quay người ngẩng đầu nhìn lên bốn chữ “tập đoàn Ôn thị” màu vàng trên đỉnh tòa cao ốc. Chẳng biết vì sao, có một cảm giác đè nén khó tả dâng lên trong lòng, mãi đến khi người trợ lý lái xe đến gọi anh một tiếng, “Trần tổng?”
Trần Chu Hoa rụt tầm mắt lại, “Trở về Nhuận Phương.”
**
Buổi chiều lúc sắp tan làm, Lục Quỳnh Cửu nhận được tin nhắn wechat của Lục Chí Yến, nói rằng chậu hoa cúc nhỏ trong nhà đã héo hết rồi. Vì vậy khi đi ngang qua tiệm hoa, cô lại ghé vào mua một bó hoa mới, sau khi ôm bó hoa cúc nhỏ, khóa xe cẩn thận, cô mới tiến về phía cửa thang máy. Ngay khi cô vừa ấn nút thang máy, thì cánh cửa ở thang máy bên cạnh đột nhiên mở ra, đầu tiên là một người đàn ông mặc âu phục, xách vali hành lý bước ra, Lục Quỳnh Cửu thấy hơi quen mặt. Cô còn chưa kịp phản ứng, ngay lập tức, người đàn ông tiếp theo bước ra lại quen thuộc đến mức khiến cô suýt đánh rơi bó hoa cúc nhỏ trong tay.
“Tổng biên tập Lục?” Trần Chiếu hơi kinh ngạc khi nhìn thấy Tổng biên tập Lục. Đã lâu như vậy rồi, anh vốn không biết hóa ra Tổng biên tập Lục cũng sống ở đây, cùng tiểu khu với ông chủ của mình sao? Nhìn cảnh này có khi là cùng một tòa nhà…..
Lúc này dường như Lục Quỳnh Cửu đã quên mất giọng nói của Trần Chiếu, bởi vì ánh mắt cô dán chặt vào chiếc vali hành lý bên tay anh ta. Nhìn chăm chú hơn hai giây, lại ngẩng đầu nhìn Ôn Nam Tinh đứng bên cạnh, anh….đây là muốn chuyển nhà à? Không chuyển sớm, không chuyển muộn, lại chuyển nhà ngay sau khi cô vừa bày tỏ tình cảm với anh sao?
Ôn Nam Tinh thấy vẻ mặt Lục Quỳnh Cửu hơi lạ, vì vậy nói với Trần Chiếu: “Cậu cứ mang hành lý vào trước đi.”
Trần Chiếu không hiểu nổi bầu không khí kỳ lạ giữa hai người bọn họ, nghe Ôn Nam Tinh nói, lập tức đáp “vâng” một tiếng, vội vã kéo hành lý đi.
Mãi một lúc lâu sau, Lục Quỳnh Cửu mới tìm lại được giọng nói, “Thầy Ôn, anh….phải đi à?” Ôn Nam Tinh còn chưa kịp mở miệng trả lời, lại nghe thấy một tràng câu hỏi dồn dập từ cô: “Anh muốn chuyển nhà sao? Trở về Mãn Thành à? Bởi vì tôi nói thích anh hả?”
Ôn Nam Tinh nghe xong tràng câu hỏi của cô, lông mày nhíu chặt, “Ai nói tôi muốn chuyển nhà?”
“Nhưng không phải trợ lý Trần đã thu dọn vali hành lý của anh rồi sao? Còn bảo anh ấy để vào cốp xe phía sau luôn….” Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hoảng hốt một cách khó tả, nếu anh thật sự muốn quay về Mãn Thành thì phải làm sao?
Ôn Nam Tinh thở dài một hơi, giải thích: “Trần Chiếu thu dọn vali hành lý, là vì tôi phải đi công tác ngay bây giờ, không phải chuyển nhà, tạm thời tôi cũng không có ý định quay về Mãn Thành.”
Lục Quỳnh Cửu “à” một tiếng, “Đi công tác sao? Không phải chuyển nhà à? Nói cách khác, anh đi công tác xong sẽ quay về, đúng không?”
“Nếu không thì sao?” Ôn Nam Tinh hỏi ngược lại.
Nghe anh nói như vậy, sự mất mát trên mặt Lục Quỳnh Cửu tan biến hết, lông mày cũng giãn ra vì vui mừng, không phải chuyển nhà là được, chỉ cần anh ấy trở về là được.
“Ôn….” Chữ “Tổng” còn chưa kịp thốt ra, Trần Chiếu kịp thời sửa lại thành: “Thầy Ôn, chúng ta phải đi rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn Trần Chiếu đứng cách đó không xa, tiện tay đưa bó hoa cúc nhỏ cô vừa mua nhét vào lòng anh, “Tôi mới vừa mua hoa cúc nhỏ, tặng cho anh, thầy Ôn mau chóng đi công tác đi, trên đường đi cẩn thận, nhớ về nhà sớm nhé.”
Trên đường đi đến sân bay, Trần Chiếu lén lút nhìn Ôn Nam Tinh ngồi ở ghế phía sau qua gương chiếu hậu. Đương nhiên cũng nhìn thấy bó hoa cúc nhỏ được anh ôm trong lòng, anh đang cúi đầu nhìn từng bông hoa cúc nhỏ, không biết đang nghĩ gì. Cứ như vậy đến khi tới sân bay, Trần Chiếu lấy vali hành lý từ cốp xe phía sau xuống, phát hiện bó hoa cúc nhỏ của Tổng biên tập Lục vẫn nằm gọn trong lòng Ôn tổng, lần này Ôn tổng không định vứt đi sao? Anh muốn mang bó hoa cúc nhỏ này lên máy bay luôn à? Mang theo đi công tác cùng sao?
Lục Chí Yến mở cửa, thấy hai tay chị trống không, hỏi theo bản năng: “Chị, chị không mua hoa cúc nhỏ ạ?”
“Mua rồi.”
“Hả? Thế hoa đâu rồi chị.”
“Tặng cho người khác rồi.”
Lục Chí Yến: “….”
Lục Quỳnh Cửu treo túi xách lên giá áo, hỏi Lục Chí Yến: “Ăn cái gì vậy?”
“Ăn lẩu ạ, em gọi lẩu Haidilao gia đình ạ.”
“Được, vậy chị vào trong tẩy trang trước đã.” Vừa xoay người, đột nhiên chuông cửa vang lên.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, cũng nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt đối phương, Lục Quỳnh Cửu xoay người nhìn qua lỗ mắt mèo, nhíu mày, đưa tay mở cửa ra.
Lục Chí Yến thò đầu nhìn sang bên cạnh, “Chị, là ai vậy?” Vừa dứt lời nói, cậu lập tức nhìn thấy Lục Quân Tích đang đứng trước cửa nhà, “Chị hai?”
Lục Quân Tích mở to mắt nhìn cậu ta, sau đó nói với Lục Quỳnh Cửu: “Em đến tìm thằng bé.”
Lục Quỳnh Cửu “à” một tiếng, “Em cứ tự nhiên.” Sau đó cô nhìn Lục Chí Yến một cái, xoay người đi về phòng, để lại không gian riêng cho hai người họ.
Cho dù đã đóng cửa phòng ngủ lại, nhưng Lục Quỳnh Cửu vẫn có thể nghe được tiếng nói chuyện của hai người bên ngoài như cũ. Chỉ là không rõ ràng, chỉ nghe được chập chờn, cô cũng không muốn nghe nhiều. Thế là cầm điện thoại ra ghế sofa ngoài ban công lướt Weibo.
“Chị hai, sao chị lại đến đây?” Lục Chí Yến rót cho cô ấy một cốc nước.
Lục Quân Tích “hừ” một tiếng, đáp lại: “Chỉ mình em được phép đến đây sao?”
“Ý em không phải là như vậy.”
Lục Quân Tích cũng lười vòng vo với cậu, trực tiếp nói: “Đi ra ngoài lâu như vậy rồi, nên trở về đi thôi.”
Khuôn mặt đẹp trai của Lục Chí Yến lập tức cứng đờ, “Em không….”
Lục Quân Tích dứt khoát ngắt lời cậu: “Ba đã đồng ý để em học ở học viện điện ảnh rồi.”
Lục Chí Yến nghe vậy, trong chốc lát không phản ứng kịp, thậm chí còn nghĩ chị ấy đang đùa mình, “Không phải thư báo trúng tuyển của em bị……Bị xé nát rồi sao?”
“Chỉ là một tờ giấy báo trúng tuyển thôi mà, nhà họ Lục chúng ta không đến nỗi không có cách.” Lục Quân Tích liếc nhìn cậu một cái, tiếp tục nói: “Được rồi, em dọn dẹp đồ đạc đi, chị tiện đường đưa em về luôn.”
Lục Chí Yến không nhúc nhích, chỉ nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ chính đang đóng chặt.
Lục Quân Tích cũng nhận ra ánh mắt của cậu, khoanh hai tay trước ngực, “Làm sao vậy? Không nỡ rời đi sao?”
“Chị đi về trước đi, mai em sẽ về.”
Lục Quân Tích lại liếc nhìn cậu, để lại một câu: “Tùy em.” Sau đó cô cầm túi xách, đứng dậy rời đi.
Lục Quỳnh Cửu vừa từ ban công bước vào đã nghe thấy giọng nói của Lục Chí Yến vang lên ở phía bên ngoài: “Chị, lẩu Haidilao của chúng ta đến rồi.”
“Ra ngay.” Cô đáp một tiếng.
Sợ bị ám mùi lẩu nên hai người ra ban công phòng khách để ăn lẩu. Thật khéo, gió đêm nay lại cực kỳ mát mẻ, nước lẩu trong nồi sôi ùng ục, không biết làn gió đêm đã cuốn hương thơm đặc trưng của lẩu Haidilao đã bay đi bao xa. Lục Quỳnh Cửu không hỏi hai người họ vừa nói chuyện gì ở ngoài phòng khách, Lục Chí Yến cũng không nói gì. Vừa nãy cậu còn vừa xem chương trình giải trí trên iPad vừa ăn ngấu nghiến.
Mãi đến khi sắp ăn xong, Lục Chí Yến mới chủ động mở lời: “Chị, ba em đã đồng ý cho em đến học ở học viện điện ảnh rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nghe vậy cũng không thấy bất ngờ lắm, dường như cô đã sớm biết kết quả sẽ như vậy rồi.
“Chị, điều này cũng không nằm ngoài dự đoán của chị à?”
“Không có gì bất ngờ hết.” Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cô rút khăn giấy lau miệng, tiếp tục nói: “Rất tốt mà, nếu ông ấy đã đồng ý để em đi, em phải học tập thật tốt, đừng lãng phí cơ hội này.”
“Em sẽ làm được.”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng, lại thấy sự do dự trên khuôn mặt cậu, liền hỏi: “Còn có việc gì sao?”
“Em….Em, mai em phải về rồi.” Lục Chí Yến nhỏ giọng nói.
Lục Quỳnh Cửu đưa mắt nhìn cậu, “Đương nhiên em phải về rồi, chẳng lẽ em định ở lì nhà chị mãi sao?” Dứt lời, cô đứng dậy, ngửi mùi lẩu Haidilao nồng nặc trên người mình, “Được rồi được rồi, mau chóng dọn dẹp chỗ này đi, em rửa chén nhé, chị vào trong tắm rửa, hôm nay mệt chết đi được.”
Lục Chí Yến nhìn bóng lưng không hề lưu luyến của Lục Quỳnh Cửu, “…..”
__
[1] Haidilao (海底捞): là hệ thống chuỗi nhà hàng lẩu được thành lập vào năm 1994 tại thành phố Giản Dương, tỉnh Tứ Xuyên, phục vụ trực tiếp xuyên tỉnh lớn, tích hợp các đặc tính của lẩu từ khắp nơi trên thế giới.
**
Hết chương 20