Chương 25: Bà Ngoại Nhập Viện

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 25: Bà Ngoại Nhập Viện

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Lan đảo mắt khắp đại sảnh nhưng không thấy bóng dáng Lục Chí Yến đâu, liền hỏi Lục Quân Hi đứng bên cạnh: “Tiểu Hi, con có thấy Chí Yến không?”
Lục Quân Hi ngẫm nghĩ một lát: “Hình như vừa nãy con thấy nó ra ngoài rồi.”
“Nó ra ngoài làm gì vậy?” Vừa hỏi xong, bà chợt nhận ra Lục Quỳnh Cửu cũng chưa tới: “Tiểu Cửu cũng chưa tới sao?”
“Dạ không, con không thấy.”
Hà Lan khẽ nhíu mày, lấy điện thoại gọi cho Lục Chí Yến nhưng đường dây bận. Bà cúp máy, gọi lại lần nữa thì mới kết nối được.
Vừa lúc đó, Lục Chí Yến vừa gọi cho Lục Quỳnh Cửu xong, vừa đặt điện thoại xuống bàn thì cảm giác rung rung tê tê đột ngột lan khắp bàn tay. Cậu tưởng Lục Quỳnh Cửu gọi lại, đôi mắt đang cụp lập tức sáng rực lên, nhưng khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, cậu lộ rõ vẻ hụt hẫng. Cậu bắt máy, giọng Hà Lan vang lên: “Chí Yến, con đang ở đâu vậy?”
“Con đang ở ngoài cửa, chị cả vẫn chưa tới sao ạ?”
“Chưa, chắc là trên đường bị kẹt xe thôi. Con vào trong trước đi đã, ở đây có một vài chú bác của con đó.” Bữa tiệc hôm nay không chỉ đơn thuần là tiệc chúc mừng thi đậu, mà còn có sự góp mặt của một số đối tác làm ăn với Lục Chính Bang. Đối với Lục Chí Yến, họ đều là những người mà cậu có thể xây dựng mối quan hệ sau này.
Lục Chí Yến đảo mắt nhìn quanh cửa, vẫn không thấy chiếc xe quen thuộc của chị cả đâu. Thấy Hà Lan ở đầu dây bên kia liên tục thúc giục, cậu đành đáp: “Được, con vào ngay.” Cúp máy xong, cậu mới xoay người đi vào trong.
Hà Lan nhìn danh bạ điện thoại, suy đi tính lại vẫn gọi cho Lục Quỳnh Cửu, nhưng không ai bắt máy, mấy cuộc liên tiếp đều như vậy.
Lục Quỳnh Cửu vừa ra khỏi sân bay liền bắt taxi chạy vội đến bệnh viện thành phố. Cô ghé vào quầy y tá hỏi thăm rồi vội vã lên lầu, vừa tới hành lang thì sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc: “Cô Lục?”
Cô theo bản năng xoay người nhìn lại, thấy dì Triệu đang xách bình thủy đi tới, cô liền hỏi: “Dì Triệu, bà ngoại con thế nào rồi ạ?”
Dì Triệu bước nhanh tới gần, thấy Lục Quỳnh Cửu đầu bù tóc rối, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi và hoảng loạn, dì Triệu biết cô đã bị một phen hú vía. Vì vậy bà vội trấn an: “Cô Lục, cô không cần quá lo lắng đâu, bà đã không sao rồi. Nhưng ngã một cú khá mạnh nên thời gian tới cần phải nghỉ ngơi thật tốt.”
Nghe dì Triệu nói vậy, trái tim treo lơ lửng suốt chặng đường của Lục Quỳnh Cửu mới nhẹ nhõm hẳn đi: “Vậy thì tốt rồi, chỉ cần không sao là tốt rồi…”
“Chuyện này cũng do tôi mà ra, là do tôi không chăm sóc bà kỹ càng.” Dì Triệu lộ vẻ áy náy.
“Được rồi dì Triệu, dì đừng tự trách mình nữa. Con muốn vào thăm bà ngoại.”
“À, được.” Nghe vậy, dì Triệu liền dẫn Lục Quỳnh Cửu đến phòng bệnh của bà cụ.
Lúc hai người vào, bà cụ vẫn chưa tỉnh lại, thân thể gầy yếu rúc mình trong chiếc chăn trắng, trên mu bàn tay gắn kim truyền dịch, túi nước treo lủng lẳng trên cao. Nhìn cảnh tượng này, hốc mắt Lục Quỳnh Cửu cay xè, cảm giác bất lực khó thở quen thuộc từ mấy năm trước lại ùa về trong cô một lần nữa. Cô nhẹ nhàng tiến tới ngồi xuống cạnh giường bệnh của bà, nắm lấy bàn tay còn lại của bà vào tay mình, cảm nhận hơi ấm từ đó. Dường như chỉ một chút ấm áp ấy thôi cũng đủ giúp cô tìm được chút ít cảm giác an toàn.
Dì Triệu lặng lẽ đặt bình thủy xuống, thầm nghĩ bà cụ đã ngủ một lúc rồi, không biết bao giờ mới tỉnh, nên bà quyết định ra ngoài mua ít cháo nóng mang về cho bà cụ. Thấy Lục Quỳnh Cửu phong trần từ xa đến đây, bà đoán cô chưa ăn cơm, liền hỏi: “Cô Lục, tôi ra ngoài mua cháo cho bà. Chắc cô vẫn chưa ăn cơm nhỉ? Cô muốn ăn gì không để tôi mua về luôn.”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không cần mua cho con đâu, mua cho bà ngoại cháo nóng thanh đạm một chút là được rồi.”
“Không ăn cơm thì cô sẽ không chịu nổi đâu.” Dì Triệu khuyên nhủ.
Lục Quỳnh Cửu ngẫm nghĩ, lát nữa bà ngoại tỉnh lại, nếu thấy mình không ăn gì chắc bà sẽ lo lắng lắm, vì vậy cô nói: “Vậy thì phiền dì mua cho con một phần cháo giống bà ngoại là được ạ.”
Khi dì Triệu mua cháo xong trở về, bà cụ vẫn chưa tỉnh. Bà vừa đặt túi lên tủ đầu giường thì nghe Lục Quỳnh Cửu nói: “Dì Triệu, bây giờ cũng đã muộn rồi, dì về nghỉ ngơi đi ạ.”
“Cô xem mặt cô trông uể oải mệt mỏi kia kìa, cô mới là người nên đi nghỉ ngơi một lát đấy, để tôi ở đây trông bà cho.”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Con không sao, con muốn tự mình trông bà ngoại.”
Dì Triệu thấy cô kiên quyết nên cũng không từ chối nữa: “Vậy sáng mai tôi đến sẽ mang bữa sáng cho hai bà cháu.”
“Được, vậy làm phiền dì rồi.”
Sau khi dì Triệu cầm túi xách rời đi, căn phòng bệnh vốn đã yên tĩnh nay lại càng trở nên tĩnh lặng hơn. Lục Quỳnh Cửu áp bàn tay bà ngoại lên má mình, nhẹ nhàng cọ xát, trên mặt lộ rõ vẻ kính trọng và sự gắn bó sâu sắc. Cô khẽ lẩm bẩm: “Bà ngoại… Bà ngoại…”
Bữa tiệc chúc mừng thi đậu kết thúc vào khoảng mười một giờ khuya. Sau khi tiễn khách khứa về hết, cả nhà mới trở về nhà. Lục Quân Hi lái xe về nhà riêng của mình, còn Lục Chí Yến thì theo Lục Chính Bang và Hà Lan về biệt thự.
Vừa vào nhà, Lục Chính Bang vỗ vai cậu và bảo: “Muộn lắm rồi, con lên phòng nghỉ ngơi sớm đi.”
Lục Chí Yến gật đầu, sau đó lên phòng mình.
Sau khi cậu lên lầu, lúc bấy giờ Hà Lan, người đã kìm nén sự bất mãn suốt cả đoạn đường, mới cất lời: “Anh xem con gái cưng của anh đi, tiệc chúc mừng em trai ruột của nó mà nó cũng không thèm đến. Anh còn bảo nó bận rộn công việc, nhưng lúc ấy nó đã nói sẽ đến, vậy mà hôm nay không chỉ không xuất hiện, còn không chịu nghe điện thoại. Nếu cứ tiếp tục thế này nữa thì sau này ai còn quan tâm đến nó nữa đây?”
“Tiểu Cửu không phải người thất hứa như vậy, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó rồi. Hay là gọi lại cho con bé lần nữa xem sao?”
Hà Lan nhìn chồng, lát sau đi đến sofa ngồi xuống: “Em không gọi, muốn gọi thì tự anh gọi đi.”
Lục Chính Bang biết hiện tại tâm trạng bà không tốt nên cũng không cưỡng cầu, liền tự mình lấy điện thoại gọi cho Lục Quỳnh Cửu. Ông gọi, chuông đổ nhưng hệ thống lại báo thuê bao bận.
Hà Lan ngẩng đầu liếc ông một cái: “Có phải lại không bắt máy đúng không? Dù sao em cũng không quản lý được con bé nữa, anh tự xem mà làm đi, em về phòng.” Nói xong, bà đứng dậy đi thẳng lên lầu, không thèm nhìn Lục Chính Bang nữa.
Ông bị báo đường dây bận là vì ở bên kia, cô đang nói chuyện điện thoại với Lâm Thời Nghiên.
Lục Quỳnh Cửu ngồi trên chiếc ghế nhựa màu xanh da trời trên hành lang ngoài phòng bệnh, Lâm Thời Nghiên hỏi cô: “Bà ngoại không sao chứ?”
“Vẫn ổn, không có gì đáng ngại.”
Lâm Thời Nghiên nghe thấy giọng cô không còn hốt hoảng như trước nữa cũng yên tâm phần nào: “Không sao thì tốt rồi, sau này điều dưỡng lại thật tốt thì sẽ hồi phục ổn định thôi.”
“Ừ, đúng rồi, khi nãy khiến cậu phải tốn công chạy đến đây, xin lỗi nha.”
“Quan hệ của hai bọn mình thế nào chứ? Cậu còn khách sáo với tớ như vậy làm gì?”
Lục Quỳnh Cửu cười khẽ: “Thì tớ cảm thấy hơi áy náy mà.”
“Ừm… Nếu cậu thật sự thấy áy náy thì bao giờ về thì mời tớ ăn cơm nhé?”
Lục Quỳnh Cửu cười đồng ý: “Được thôi, bao giờ về tớ mời cậu đi ăn.”
Hai người trò chuyện vài câu đơn giản rồi cúp máy. Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lục Quỳnh Cửu mới nhìn thấy vài cuộc gọi nhỡ trong lịch sử cuộc gọi: có Lục Chí Yến, Hà Lan và cả Lục Chính Bang nữa. Cuộc gọi của Lục Chính Bang là gần đây nhất, chỉ mới mấy phút trước thôi. Cô nghĩ ngợi giây lát, đang chuẩn bị gọi lại cho ông thì trong phòng bệnh bất thình lình có tiếng ly giấy rơi “bộp” xuống đất. Cô lập tức đứng bật dậy.
“Bà ngoại!” Lục Quỳnh Cửu đẩy cửa bước vào.
Bà cụ tỉnh dậy thấy hơi khát nước nên muốn uống chút nước, nhưng không ngờ lại bất cẩn làm đổ ly. Khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, bà theo bản năng nhìn qua và nhất thời không phản ứng kịp khi trông thấy cô cháu gái đang bước nhanh về phía mình.
Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng tiến đến bên cạnh bà cụ: “Bà ngoại, bà tỉnh rồi ạ? Bà không sao chứ?”
“Tiểu Cửu, sao cháu lại ở đây?” Không phải cháu đang ở Tấn Thành sao? Nhưng sau đó bà nghĩ lại, chuyện mình nhập viện chắc chắn dì Triệu sẽ không giấu giếm con bé. Bà đoán chắc là dì Triệu đã gọi cho Lục Quỳnh Cửu, và đúng như dự đoán.
“Dì Triệu gọi cho cháu nên cháu về ạ.”
Bà cụ thấy mắt cô đỏ hoe, cười mỉm, giơ tay xoa xoa tóc cô: “Có phải đã dọa Tiểu Cửu nhà ta rồi sao?”
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy mũi mình cay xè: “Bà ngoại ơi…”
“Con bé ngốc, đừng sợ, bà ngoại không sao, chỉ là dì Triệu của cháu lo lắng quá mức thôi.”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay lau vội mắt, lúc này mới chú ý tới vũng nước bắn tung tóe bên giường bệnh: “Bà ngoại, bà muốn uống nước ạ?”
Bà cụ gật gật đầu: “Ừ, bà hơi khát nên muốn lấy ly nước uống, nhưng mà già cả rồi nên hơi bất cẩn…”
“Bà ngoại.” Lục Quỳnh Cửu gọi bà một tiếng.
Bà cụ cười: “Được được được, không nói nữa có được không.”
Lục Quỳnh Cửu nâng giường bệnh lên giúp bà ngồi dậy, sau đó lấy một ly giấy sạch, rót nước ấm đưa cho bà rồi bắt đầu dọn dẹp vũng nước và chiếc ly giấy dưới sàn.
“Bà ngoại, trước khi về, dì Triệu có mua cho hai bà cháu mình cháo nóng, bà ăn chút nhé?” Đã một lúc trôi qua, phần cháo đã nguội bớt từ nóng hôi hổi trở nên ấm áp, nhiệt độ này rất vừa vặn. Cô đẩy bàn nhỏ trên giường bệnh đến và đặt cháo lên đó.
“Đến giờ mà cháu vẫn chưa ăn sao? Chỉ ăn mỗi cháo thôi sao?” Quả nhiên bà cụ hỏi ngay lập tức.
Lục Quỳnh Cửu cười nhẹ: “Thật ra cháu không đói lắm.” Dứt lời, cô mở nắp cháo ra và đưa đến giúp bà.
“Cháu đấy.”
Hai bà cháu vừa ăn được vài muỗng thì điện thoại trong túi lại rung lên.
Hà Lan vừa vào đến cửa, thấy ông lại đang gọi điện thoại liền thờ ơ nói: “Đã muộn thế này rồi, nếu con bé có thể nghe điện thoại của ông thì đã nghe từ sớm rồi.”
Lục Chính Bang nhìn bà, định nói gì đó thì đầu dây bên kia bắt máy. Ông lập tức lên tiếng: “Tiểu Cửu?”
Mặt Hà Lan cứng đờ khi thấy người mà mình gọi mãi không được bây giờ lại bắt máy, sau đó bà tiến đến giật lấy điện thoại khỏi tay Lục Chính Bang, lập tức nói: “Tiểu Cửu, mọi người gọi cho con bao nhiêu cuộc như vậy con không thèm nghe máy. Bây giờ tiệc chúc mừng đã kết thúc thì lại gọi cho con được, hành động của con hôm nay hơi quá đáng đấy. Dù thế nào đi nữa thì Chí Yến cũng là em trai ruột của con, nếu con không đến được, chí ít cũng phải gọi điện báo một tiếng chứ…”
Lục Quỳnh Cửu lẳng lặng nghe bà trách mắng, không hề lên tiếng cắt ngang. Mãi đến khi bà nói xong, cô mới lạnh nhạt đáp lời: “Bây giờ con đang ở thành phố Châu.”
“Thành phố Châu? Đang yên đang lành con chạy tới thành phố Châu làm gì vậy?”
“Bà ngoại phải nhập viện.”
“Nhập viện gì cơ…” Hà Lan nói được một nửa thì khựng lại, sửng sốt mất vài giây.
Lục Chính Bang thoáng nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, ông hỏi: “Bệnh viện? Mẹ nhập viện sao?” Ông thấy sắc mặt Hà Lan không đúng lắm, liền lấy lại điện thoại: “Tiểu Cửu, con bảo bà ngoại phải nhập viện sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Kể cả khi người nghe máy đổi thành Lục Chính Bang, Lục Quỳnh Cửu cũng không hề dao động chút nào, tiếp tục trả lời: “Bà bị ngã, nhưng bây giờ bà đã tỉnh rồi, không sao.”
“Sao lại bất cẩn như thế chứ, thôi được rồi, bây giờ con chăm sóc bà ngoại trước, ba sẽ đặt vé máy bay đến đó liền.”
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu nhìn về phía bà ngoại mình, bà cụ thấy cô nhìn liền ngoắc ngoắc tay bảo cô: “Đưa điện thoại cho bà đi.”
Cô đưa điện thoại cho bà.
“Chính Bang.”
“Alo, mẹ ạ, con nghe Tiểu Cửu nói mẹ phải nhập viện? Không sao chứ ạ?”
“Không có gì đáng ngại, đã ổn rồi.”
“Mẹ, con với Hà Lan sẽ đến đó ngay…”
“Hai đứa không cần tới đâu, cũng chẳng có chuyện gì đâu. Vả lại công việc của hai đứa cũng bận rộn, bay qua bay lại phiền phức lắm. Có Tiểu Cửu ở đây là được rồi.” Nói xong, bà cụ lại chặn lời không cho ông nói gì thêm nữa: “Được rồi được rồi, muộn thế này rồi đừng có lằng nhằng nữa, mau nghỉ ngơi sớm đi, vậy nhé, cúp máy đây.”
Dứt lời, bà cụ lập tức cúp máy: “Ngồi xuống, mau chóng ăn cháo đi.”
“Vâng.”
Hà Lan thấy Lục Chính Bang bị cúp máy liền hỏi: “Nói thế nào? Không có chuyện gì chứ?”
Nghe tin mẹ vợ phải nhập viện, dĩ nhiên Lục Chính Bang vô cùng lo lắng. Nhưng nghe giọng bà vừa nãy thì có vẻ vẫn rất có tinh thần, chắc là không có gì đáng ngại như lời bà nói thật. Vì vậy ông đáp lời vợ: “Bà ấy bất cẩn ngã thôi, phải nhập viện nhưng vẫn ổn, không có gì đáng lo ngại.”
Nghe vậy, Hà Lan theo bản năng nhìn ngó khắp nơi.
“Tìm gì vậy?”
“Điện thoại của em đâu?”
“Tìm điện thoại làm gì cơ?”
“Đặt vé máy bay.”
Lục Chính Bang kéo tay bà: “Hà Lan, mẹ bảo chúng ta không cần qua đó…”
Ông vẫn chưa nói dứt lời, Hà Lan đã cắt ngang: “Bà ấy bảo không cần thì không cần thật sao?”
“Dĩ nhiên anh không có ý đó, chúng ta vẫn phải đi nhưng hôm nay muộn quá rồi, chúng ta đến đó cũng sẽ làm phiền bà ấy nghỉ ngơi. Đợi sáng mai chúng ta bay qua đó vẫn kịp, hơn nữa cũng có Tiểu Cửu ở đó chăm sóc bà ấy, em cứ yên tâm đi.” Lục Chính Bang giải thích.
Hà Lan ngồi xuống mép giường, bàn tay đang siết chặt dần thả lỏng.
Lục Chính Bang có thể thấy rõ vẻ mặt của Hà Lan, ông lại nghĩ đến nút thắt rắc rối kéo dài giữa hai mẹ con bà. Đây không phải là chuyện một sớm một chiều, đã mấy mươi năm qua, dù có giảng hòa thế nào đi chăng nữa thì có vẻ như nó vẫn dậm chân tại chỗ, không tiến cũng chẳng lùi. Nghĩ như vậy, ông cảm thấy hơi nặng nề: “Hà Lan à, thật ra mẹ đối xử với em…”
“Được rồi, anh đừng nói nữa, em mệt lắm.” Hà Lan lên giường, kéo chăn đắp kín người rồi đưa lưng về phía ông.
Lục Chính Bang thấy bà từ chối trò chuyện về chủ đề này thì cũng chỉ thở dài một hơi.
Sau khi tắt đèn, hai vợ chồng không nói thêm lời nào với nhau nữa. Bầu không khí cứ trầm mặc như vậy, trầm mặc đến nỗi tưởng chừng sẽ kết thúc tại đó, nhưng cuối cùng Lục Chính Bang vẫn không nhịn được lên tiếng: “Hà Lan, mẹ không phải là lạnh nhạt gì với chúng ta mà vào thời điểm chúng ta khó khăn nhất, bà ấy đã giúp anh với em chăm sóc Tiểu Cửu. Vả lại… Bà ấy cũng xem em như con ruột của mình.”