Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chuyện nhà, lòng người
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, lúc dì Triệu mang đồ ăn sáng đến, bà ngoại vẫn chưa ngủ dậy. Lục Quỳnh Cửu cũng mới rửa mặt xong, dì thấy cô mắt hơi thâm quầng bèn nói: “Cô Lục, ở đây có tôi trông rồi, cô ăn bữa sáng xong rồi về nghỉ ngơi một tí đi nhé?”
Lục Quỳnh Cửu tiện tay buộc tóc đuôi ngựa thấp: “Con không sao, dì để bữa sáng xuống rồi về trước đi. Khoảng thời gian này ở bệnh viện nên dì cứ nghỉ đi, không cần đến đây.”
Suy cho cùng Lục Quỳnh Cửu mới đúng là người thuê mình, cô đã nói như vậy thì dì cũng không khăng khăng ở lại nữa. Nhưng dì vẫn thấy hơi bận tâm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Thế như vầy đi, ba bữa mỗi ngày tôi sẽ đưa cơm đến cho hai bà cháu.” Nói xong, dì lo cô sẽ từ chối nên lại bổ sung thêm: “Tuy hai ngày nay bà vẫn phải ăn thanh đạm, nhưng hai ngày tới nữa sẽ cần bồi bổ nhiều hơn. Tôi đã chăm sóc bà lâu như thế rồi nên cũng hiểu bà nhất. Với lại, đồ ăn bên ngoài làm sao yên tâm bằng đồ tự nấu được, đúng không?”
Lục Quỳnh Cửu nghe dì Triệu nói xong, không vạch trần những suy nghĩ thầm kín của dì. Cô vốn chẳng có ý định đổi người khác, dù sao mấy năm nay dì vẫn luôn là người chăm sóc bà ngoại vô cùng kỹ lưỡng và chu đáo. Thế nên cô cũng không muốn thay một người lạ hoắc không rõ lai lịch, cô cười đồng ý: “Vậy được, thế thì vất vả cho dì Triệu rồi.”
Dì Triệu thấy cô đồng ý liền biết cô không có ý định đuổi việc mình, dì lập tức vui vẻ ra mặt trông thấy: “Không vất vả, không vất vả.”
Dì ấy vừa để bữa sáng xuống và rời đi không bao lâu thì bà ngoại cũng thức dậy. Sau khi giúp bà rửa mặt xong xuôi, đúng lúc bác sĩ cũng đến kiểm tra buổi sáng. Trong lúc bà đang ăn bữa sáng, cô đứng ở bên ngoài nói chuyện vài câu với bác sĩ. Kể ra lần này cũng là trong cái rủi có cái may, may mắn là cú ngã này chỉ ảnh hưởng đến chân bà, nếu ngã trúng những chỗ khác thì hậu quả sẽ khó lường hơn nhiều. Bác sĩ dặn dò thêm một số điều cần chú ý rồi rời đi.
Ăn bữa sáng xong, Lục Quỳnh Cửu lại giúp bà ngoại búi tóc. Bà cụ không giống những người già khác, đến tuổi này quyết định cắt ngắn cho bớt chuyện mà tới nay mái tóc vẫn dài ngang eo. Chẳng qua chúng không còn đen nhánh như ngày xưa mà xen lẫn ít tóc bạc.
Lục Quỳnh Cửu đã búi tóc cho bà không biết bao nhiêu lần, chỉ vài động tác đã xong một búi tóc đẹp đẽ, gọn gàng, sau đó cô lấy gương đưa cho bà: “Bà ngoại, bà xem thử có đẹp không ạ?”
Bà cụ cầm gương nghiêng trái nghiêng phải ngắm nghía: “Đẹp lắm, vẫn đẹp như mọi khi.”
Lục Quỳnh Cửu kêu “A” một tiếng: “Vẫn như mọi khi sao ạ? Chẳng lẽ không tiến bộ chút nào sao bà?”
Bà cụ bị cô chọc cười, bèn đưa tay đẩy đẩy trán cô: “Có, có tiến bộ đấy, càng ngày càng đẹp có được chưa?”
Lục Quỳnh Cửu thuận nước đẩy thuyền, vẻ mặt đầy thỏa mãn: “Được, được ạ.”
“Brừ —-“ Điện thoại để bên cạnh bỗng rung lên.
Lục Quỳnh Cửu liếc nhìn, người gọi tới là Lục Chính Bang.
“Bà ngoại, con đi nghe điện thoại cái.”
“Được.”
Lục Quỳnh Cửu vuốt nút nghe máy: “Alo?”
“Tiểu Cửu, bây giờ bà ngoại con đang ở bệnh viện thành phố sao?”
Lục Quỳnh Cửu hơi ngạc nhiên: “Ba đến nơi rồi ạ?”
“Đúng vậy, vừa ra khỏi sân bay, giờ đang bắt xe đến đó ngay.”
Sau khi cúp máy, bà cụ hỏi: “Ba con đến à?”
“Vâng, bảo là mới ra khỏi sân bay.”
“Đã bảo không sao, không cần đến rồi cơ mà.”
Khoảng hơn nửa tiếng sau, Lục Quỳnh Cửu lại nhận được cuộc gọi từ Lục Chính Bang lần nữa. Cô đi xuống dưới lầu đón họ, không chỉ vợ chồng họ mà cả Lục Quân Hi và Lục Chí Yến cũng tới, tay xách nách mang đủ thứ đồ bổ. Lục Chí Yến trông thấy cô đầu tiên, vội vẫy vẫy tay với cô: “Chị ơi?”
Lục Quỳnh Cửu đi về phía họ, gọi một tiếng ba mẹ rồi chào hỏi hai chị em, sau đó mới đưa cả nhà lên lầu.
Bà cụ thấy cả đoàn người đi vào thì hỏi: “Sao đến đây cả thế này?”
“Đã bảo không có gì đáng ngại rồi mà, còn mang theo bao nhiêu là đồ nữa.”
“Mẹ, mẹ vào viện, dĩ nhiên bọn con phải đến thăm. Tiểu Hi, Tiểu Yến, mau gọi bà ngoại đi.” Lục Chính Bang nói.
“Bà ngoại.” Hai người lễ phép kêu.
Bà cụ cười đáp lại.
Mọi người ngồi với nhau một lúc, sau đó Lục Chính Bang và Hà Lan đi tìm bác sĩ để tìm hiểu tình hình. Trong phòng bệnh chỉ còn lại ba chị em họ. Lục Chí Yến ngồi cạnh giường bệnh trò chuyện với bà, chẳng mấy chốc đã khiến bà cụ vui vẻ ra mặt. Còn Lục Quỳnh Cửu thì ngồi ghế sofa cạnh đó gọt táo. Lục Quân Hi chăm chú nhìn cô gọt táo. Thấy em gái cứ nhìn chằm chằm mãi, cô bèn hỏi: “Muốn ăn à?”
“Không ăn.”
“Không ăn thì em nhìn chằm chằm làm gì?”
Lục Quân Hi quay mặt đi không nói lời nào.
Lục Quỳnh Cửu gọt táo thành từng miếng và đặt vào đĩa, xiên tăm vào mỗi miếng rồi đưa cho cô bé: “Cầm đến cho bà ngoại.”
“Tại sao em phải đưa?” Giọng Lục Quân Hi hơi lớn, khiến Lục Chí Yến và bà cụ ngồi bên kia cũng quay sang nhìn cô bé.
Lục Quỳnh Cửu nhướng mày.
Lục Quân Hi: “…”
Thế là cô bé đành nhận lấy đĩa táo, mỉm cười đi đến: “Bà ngoại ơi, bà ăn chút trái cây đi, Lục… Chị cả gọt đấy ạ.”
***
Sau khi ăn cơm trưa xong, bà cụ bảo mọi người về đi, đặc biệt là Lục Chính Bang. Ông cứ khuyên can mãi nhưng cuối cùng vẫn bị bà cụ bắt đặt vé máy bay chuyến chiều. Còn về mẹ con Hà Lan, một người là nội trợ toàn thời gian, một người thất nghiệp, còn một người là học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, không có công việc hay bài tập cần làm nên bà cụ không thuyết phục họ mà để họ ở lại cùng mình.
Trước khi đi, Lục Chính Bang gọi Lục Quỳnh Cửu tới.
“Tiểu Cửu, chuyện bà ngoại đã khiến con phải lo lắng nhiều rồi.”
“Đây là việc con phải làm mà.”
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, Lục Chính Bang muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn kìm nén lại, chỉ đưa tay vỗ vai cô một cái: “Ba biết con là một đứa trẻ ngoan, thế ba về trước nhé, con ở bên này chăm sóc bà ngoại thật tốt.”
Lục Chí Yến và Lục Quân Hi cùng ra ngoài tiễn Lục Chính Bang. Lục Quỳnh Cửu thì lên lầu trở về phòng bệnh, vừa hay gặp Hà Lan đang chuẩn bị đi tìm bác sĩ. Cô gọi một tiếng “mẹ”, bà chỉ đáp lại một tiếng “ừ”, hai người không nói chuyện gì nhiều. Sau đó Lục Quỳnh Cửu vào phòng bệnh, bà thì đi tìm bác sĩ, mối quan hệ vô cùng lạnh nhạt.
Bà cụ có thể thấy được, đợi cô đi vào mới hỏi: “Vẫn như vậy à?”
Lục Quỳnh Cửu cười cười: “Như vậy cái gì ạ?”
Bà cụ thấy cô giả vờ ngốc nghếch thì ánh mắt không khỏi xót xa. Nói thật, không cần người khác nói bà thiên vị, chính bà cũng biết mình thiên vị. Dù sao trong cả ba đứa cháu trai cháu gái này, chỉ có cô là bà nuôi bên mình từ bé. Nuôi nấng mười mấy năm trời, làm sao có thể không thương cho được? Thật ra bây giờ ngẫm lại, bà cũng đã từng hối hận. Nếu ban đầu bà nhẫn tâm hơn một chút, bỏ qua sự không nỡ trong lòng thì có lẽ mối quan hệ hai mẹ con cô sẽ chẳng đến mức lạnh nhạt như vậy, nhưng bà không làm được.
Thời điểm được đưa đến chỗ bà, đứa bé này mới hơn một tuổi, cô bé ở lại đây cho đến năm mười hai tuổi. Một tháng sau khi được ba mẹ đón về, con bé lại chẳng nói chẳng rằng mà tự mình chạy về đây, lúc ấy một đứa trẻ mới mười hai tuổi thì làm sao có thể tự mua vé máy bay, mà con bé cũng to gan lắm, tự mình bắt taxi đến thành phố rồi tiếp tục trở về thị trấn nhỏ. Sau đó cô bé bảo cái gì mà không muốn quay về chỗ kia nữa, hết cách, bà đành giữ cô bé lại bên mình thêm vài năm. Mãi đến khi sắp lên cấp ba, bấy giờ cô bé mới trở lại với ba mẹ. Chỉ là không ngờ dù đã trở lại, mà nhiều năm nay mối quan hệ vẫn hờ hững đến thế.
Có đôi khi bà nghĩ rằng mình cũng là một phần nguyên nhân khiến mối quan hệ của hai mẹ con cô trở nên như vậy. Dù sao bà với Hà Lan cũng không có quan hệ máu mủ, từ nhỏ hai người cũng không thân thiết gì, mà Tiểu Cửu lại được nuôi dưỡng bên cạnh bà nhiều năm trời… Hơn nữa lần bệnh nặng mấy năm trước của bà đã khiến mối quan hệ của hai mẹ con cô hoàn toàn đóng băng. Nói thật thì bà thật sự không quá để tâm chuyện này nhưng bà cảm thấy Tiểu Cửu rất khó để vượt qua rào cản tâm lý này. Dĩ nhiên bà không có cách nào để nói ra được vì bà quá thương cô.
Lục Quỳnh Cửu thấy bà cụ yên lặng thì cũng đoán được sơ sơ bà đang nghĩ gì, vội bảo: “Bà ngoại, bà đừng suy nghĩ lung tung, thật ra cháu cảm thấy như vậy cũng tốt.”
Bà cụ nắm tay cô: “Tiểu Cửu, chuyện gì đã qua thì hãy để nó qua đi cháu ạ. Bà ngoại cũng không thể ở bên cạnh cháu cả đời, bây giờ mối quan hệ giữa hai người lạnh nhạt như vậy, sau này cháu biết dựa dẫm vào ai…”
“Bà ngoại, cháu không dựa dẫm vào ai cả, cháu chỉ dựa vào chính mình thôi. Bà ngoại cứ dựa dẫm vào cháu là được rồi.” Lục Quỳnh Cửu dừng lại mấy giây mới nói tiếp: “Cháu biết chuyện đã qua thì đều đã qua, cháu sẽ không bận tâm đến nó nữa. Nhưng bà ngoại à, tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng được, không có duyên phận thì chính là không có duyên phận, cháu không ép buộc gì cả. Cưỡng cầu quá mức sẽ rất mệt mỏi, chẳng lẽ bà ngoại muốn thấy cháu mệt mỏi sao?”
“Dĩ nhiên bà không mong như vậy.” Bà cụ thở dài: “Bà ngoại chỉ lo lắng cho cháu thôi.”
“Bà ngoại, bà đừng lo lắng cho cháu, chỉ cần bà sống tốt, cháu đã mãn nguyện lắm rồi.”
Hốc mắt bà cụ cay xè, lòng đau như cắt. Đứa nhỏ này nhìn thì lạnh nhạt thờ ơ nhưng thực ra lại có tấm lòng ấm áp, nhưng có một điều là cô bé quá cố chấp và kiên cường. Song nguyên nhân của hết thảy những thứ này là do bà, đều do bà cả, bà có thể nói cái gì nữa đây?
Lục Quân Hi tiến đến phía sau Lục Chí Yến, thấy cậu không đi vào mà tựa vào cửa sổ: “Em đứng đây làm gì? Sao không vào?” Đến gần rồi, cô bé mới thấy mắt cậu hơi đỏ hoe, ngạc nhiên hỏi: “Em sao vậy? Em khóc hả?”
Lục Chí Yến lắc đầu: “Không có, gió hơi lớn, thổi vào mắt em thôi.”
Lục Quân Hi làm sao có thể tin lời cậu được. Hôm nay đúng là có gió nhưng cũng không đến mức thổi vào mắt khiến nó đỏ hoe như vậy. Cô bé cũng phát hiện vẻ mặt suy sụp của cậu: “Rốt cuộc là làm sao?”
Lục Chí Yến hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Chị hai, nếu em không bị bệnh thì tốt biết mấy.”
“Hả?” Lục Quân Hi chẳng hiểu gì cả.
“Không có gì, đi về thôi ạ.”
***
Phòng bệnh không lớn lắm, năm người ở đây thì quá chật chội, mà họ cũng không muốn trở về Tấn Thành. Vì vậy bà cụ bảo mọi người về nhà trước, Lục Quỳnh Cửu vốn muốn ở lại nhưng Hà Lan lại bảo để mình ở lại, bảo cô đưa hai chị em Tiểu Hi về nhà. Bà cụ không phản đối, cô nhìn Hà Lan, cuối cùng đưa hai chị em họ rời đi.
Thị trấn cách thành phố hơn một tiếng đi xe, khi về tới nơi đã gần năm giờ chiều. Trong nhà tổng cộng có bốn căn phòng, bình thường bà cụ ở một phòng, cô ở một phòng, còn lại là thư phòng và phòng khách. Ngoài phòng khách ra thì vẫn chưa được dọn dẹp, dĩ nhiên Lục Chí Yến sẽ không để Lục Quỳnh Cửu dọn dẹp mà chủ động cầm cây lau nhà và giẻ đi dọn, vừa làm vừa nói với Lục Quân Hi: “Chị hai, em dọn dẹp xong thì chị ở phòng này nhé.”
“Thế em ngủ ở đâu?”
“Em ngủ ngoài phòng khách là được rồi, có ghế sofa.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn họ: “Buổi tối chị ngủ ở phòng bà ngoại, em không ngại thì ngủ phòng chị đi, còn ngại thì để Lục Chí Yến ngủ ghế sofa cũng được.”
Lục Quân Hi: “…”
Cuối cùng Lục Chí Yến vẫn ngủ trong phòng cho khách mà mình đã dọn dẹp.
Họ ăn cơm tối trong một quán ăn nhỏ ở thị trấn. Lục Quân Hi nhìn mặt tiền cũ kỹ bên ngoài của quán, vẻ mặt hơi ghét bỏ. Lục Quỳnh Cửu thấy được biểu cảm của cô bé nhưng không nói gì mà đi thẳng vào. Lục Chí Yến đưa tay kéo Lục Quân Hi, cũng đi theo vào: “Chị ơi, chờ bọn em với.”
Sau khi vào trong, Lục Quỳnh Cửu lên tiếng chào hỏi. Hiển nhiên bà chủ quán ăn là người quen cũ của cô, thấy cô là ánh mắt lập tức sáng bừng lên: “Tiểu Cửu, sao con lại về đây?” Nói xong mới nhớ ra hôm qua bà cụ phải vào viện bèn bảo: “Đúng rồi, con không ở bệnh viện à?”
“Vâng, mẹ con ở bệnh viện chăm bà ngoại rồi, bảo bọn con về trước.”
Lúc này bà chủ quán ăn mới chú ý tới hai người đi theo sau lưng cô. Mặc dù chưa từng gặp bao giờ nhưng nhìn những đường nét khuôn mặt na ná của cả ba thì cũng không khó để đoán ra đây là em trai và em gái của cô: “Cùng nhau về luôn à, bà cụ có phúc thật đấy. Mau vào ngồi đi, ăn gì đây?”
Tuy nhìn bên ngoài quán mì có hơi cũ thật nhưng bên trong được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp, Lục Quân Hi thầm nghĩ.
“Ba tô bún gạo, nhiều cay, một tô không rau thơm ạ.” Lục Quỳnh Cửu nói.
Lục Quân Hi nhìn cô theo bản năng. Cả nhà họ đều thích ăn cay nhiều nên cô không lấy làm lạ, nhưng chuyện cô bé không ăn rau thơm mà Lục Quỳnh Cửu cũng biết ư?
Bà chủ nhanh chóng bưng ba tô bún gạo tới. Bên trên mì bò rưới rất nhiều nước xốt thịt, hai tô có rau thơm, một tô không có. Khi Lục Quân Hi định kéo tô bún gạo không có rau thơm về phía mình thì Lục Quỳnh Cửu đã nhanh tay hơn, lấy về phía mình.
Lục Quân Hi: “???” Tô không rau thơm này không phải dành cho mình sao?
Lục Quỳnh Cửu nhìn về phía cô: “Em nhìn chị làm gì vậy?”
Lục Quân Hi mím môi, hỏi: “Chị không ăn rau thơm à?”
“Không được sao?” Cô hỏi ngược lại.
Lục Chí Yến phản ứng kịp thời, lập tức lấy hết rau thơm trong một tô ra, sau đó đẩy đến cho Lục Quân Hi: “Chị hai, ăn cái này đi, em đã lấy rau thơm ra cho chị rồi đó.” Nói xong, cậu lại ngẩng đầu nhìn Lục Quỳnh Cửu: “Cả nhà mình ai cũng ăn được, chỉ có hai chị là không ăn rau thơm, trùng hợp thật ha.”
Nhưng sau khi cậu dứt lời thì cả hai người chị của cậu đều bắt đầu ăn bún của mình, chẳng ai để ý gì đến cậu cả. Thấy thế, Lục Chí Yến mím môi, im lặng ăn mì.
Bà chủ vốn không định thu tiền của họ, nhưng Lục Chí Yến vừa đặt tiền xuống bàn là lập tức chuồn ra ngoài nhanh như cắt, vừa chạy vừa nói: “Không được, chị con bảo phải trả tiền, không thì sẽ không cho con về nhà đâu.”
Lục Quỳnh Cửu đang chờ ở cửa: “???”
Sau khi tắm rửa xong đi ra, Lục Quân Hi quan sát căn phòng của Lục Quỳnh Cửu một lượt. Căn phòng không quá lớn, thậm chí còn chẳng bằng một nửa căn phòng ở nhà cô bé, nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, gọn gàng, vừa nhìn đã biết thường xuyên có người quét dọn. Trong tủ sách kính gần đó, cô bé thấy những cuốn sách được xếp ngăn nắp, còn có rất nhiều giấy khen và giấy chứng nhận được đóng khung, thảo nào thành tích học tập của Lục Quỳnh Cửu lại tốt đến vậy, luôn xuất sắc từ bé đến lớn. Trên bàn học còn để ảnh tốt nghiệp của Lục Quỳnh Cửu, từ mẫu giáo cho đến đại học, ảnh thời cấp ba và đại học sau này chắc là được gửi về.
Lục Quân Hi đến gần nhìn ảnh hồi tiểu học và cấp hai của Lục Quỳnh Cửu, dáng vẻ từ tiểu học, cấp hai cho đến tận bây giờ không có thay đổi gì quá lớn. Vẫn là kiểu người dù đứng giữa đám đông thì chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy ngay. Nói thật, cô bé không thể không thừa nhận Lục Quỳnh Cửu đúng là rất xinh đẹp, có thể nói là người duy nhất thừa hưởng hết gen trội của ba mẹ.
Hôm nay Lục Quân Hi dậy rất sớm, tối hôm qua khi vừa về tới nhà riêng của mình cô bé đã nhận được điện thoại của ba bảo sáng nay phải đến thành phố Châu thăm bà ngoại. Một quãng đường dài từ máy bay tới xe cộ để đến nơi, sau khi đến bệnh viện cũng không nghỉ ngơi gì nhiều. Trên đường trở về thị trấn cô bé cũng mệt mỏi vô cùng, nhưng bây giờ nằm trên giường và ngửi được không khí vừa xa lạ lại vừa có phần quen thuộc, cô bé lại trằn trọc không sao ngủ được!
Lục Quân Hi đổi kiểu nằm, mặt hướng ra cửa sổ, nương theo ánh đèn đường dưới lầu để nhìn chậu hoa baby đặt ở bệ cửa sổ. Cô bé thật sự ghét Lục Quỳnh Cửu vô cùng. Từ bé cô cũng biết ngoài mình ra, ba mẹ còn có một chị gái được nuôi ở nhà bà. Nhưng dù là vậy thì cô bé cũng đã làm con gái lớn nhà họ Lục mười mấy năm trời, vậy mà sau khi Lục Quỳnh Cửu trở lại, thành tích tốt, vẻ ngoài xinh xắn, vừa trở lại nhà họ Lục không bao lâu thì khi nhắc đến con gái lớn nhà họ Lục, mọi người đều biết đó là Lục Quỳnh Cửu. Thậm chí ở trong nhà, ba thích Lục Quỳnh Cửu, em trai cũng thích Lục Quỳnh Cửu.
Cả gia đình hình như chỉ có tình cảm của mẹ dành cho chị ấy có hơi phức tạp, không thể nói rõ là thích hay không thích, mà dường như là lạnh nhạt thờ ơ. Chỉ cần giữa hai người nảy sinh mâu thuẫn, mẹ đều đứng về phía cô bé. Cô bé thừa nhận mình có hơi đê hèn, vì cô bé đã từng vui mừng vì điều này. Chỉ là thời gian dần trôi qua, tuổi tác càng lớn, các cô không còn cãi cọ nhau nữa, phần nhiều là phớt lờ đối phương, thỉnh thoảng cũng lời qua tiếng lại nhưng suy cho cùng vẫn không mặn không nhạt.
__
Lời tác giả:
Nói một chút nhé: Tiểu Cửu là con ruột, bà ngoại là mẹ kế của Hà Lan. Hà Lan và mẹ kế không thân thiết, mối quan hệ của Tiểu Cửu với Hà Lan thì lạnh nhạt. Chương này có cài cắm một vài phục bút (chi tiết gợi mở cho các tình tiết sau), chắc cũng không khó để nhận ra ha. Với cả, chương này cũng không muốn viết quá phức tạp. Mối quan hệ của Tiểu Cửu và Hà Lan sẽ không thân mật hơn, giống như cô bé đã nói vậy, cứ bình thường như thế. Còn về Lục Quân Hi, cô bé không hề xấu xa đâu. Dù sao thì đứng ở góc độ của cô bé, chị gái nuôi bên ngoài trở về, bà thích cô ấy, em trai luôn quấn quýt mình cũng thích cô ấy, nên một đứa trẻ vô tư sẽ cảm thấy ghen tị. Cô bé cũng chưa từng làm ra chuyện gì quá đáng, chỉ là hai chị em đấu võ mồm, gây gổ mà thôi. Vào những lần như thế này, Hà Lan là mẹ nhưng không thể giải quyết ổn thỏa, đây cũng là lý do Tiểu Cửu chạy đi tìm bà ngoại của mình. Về sau, thời điểm Tiểu Cửu trở về nhà họ Lục lần nữa là vào năm cô 15 tuổi, cũng giống như cô bé nói đấy, họ phớt lờ lẫn nhau. Tiểu Cửu lên cấp ba cũng bắt đầu học nội trú. Về mối quan hệ của hai người họ thì sau này sẽ không nhắc đến chuyện thân thiết gì cả, cứ sống có phần ghét nhau như vậy thôi.