Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 28
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi trưa, lúc đang chuẩn bị cơm thì dì Triệu phát hiện nước tương ở nhà không đủ. Đáng lẽ trước khi đến đây dì định mang theo, nhưng nhất thời lại quên mất.
Lục Quỳnh Cửu thấy dì vội vội vàng vàng chuẩn bị ra ngoài bèn hỏi: “Dì Triệu, dì muốn ra ngoài ạ?”
“Đúng vậy, vừa nãy tôi quên mua nước tương.”
“Thế sao, dì đừng đi, để con đi cho.” Cô nói.
Dì Triệu nhìn đống nguyên liệu nấu ăn mình đang rửa dang dở, nghĩ ngợi giây lát mới nói: “Vậy cũng được, cô nhớ mua loại nước tương đen nhé, màu sẽ đẹp hơn.”
Lục Quỳnh Cửu gật gật đầu, mang theo điện thoại đi ra cửa. Khi đi ngang qua sân, Lâm Thời Nghiên đang kể chuyện cho bà cụ nghe. Thấy cô đi ra, anh liền hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”
“Nhà không có nước tương, tớ đi mua rồi về.”
Lâm Thời Nghiên “à” một tiếng.
Bà cụ cũng bảo: “Về sớm nhé.”
“Được ạ.”
Sau khi ra ngoài, Lục Quỳnh Cửu đi thẳng về phía cửa hàng tạp hóa duy nhất của thị trấn. Khi qua cầu đá, cô trông thấy khá đông người trong thị trấn đang vây quanh khu vực quay của đoàn phim “Cửa trước”, có lẽ vì cảm thấy mới lạ khi có đoàn phim đến đây quay nên mọi người đổ xô đến xem.
Cô nhớ hình như bộ “Cửa trước” này được Thiên Ngu mua bản quyền. Phòng làm việc của cô đã hợp tác với khá nhiều công ty điện ảnh và truyền hình, nhưng Thiên Ngu là đối tác thường xuyên nhất. Dù sao rất nhiều tác phẩm của thầy Ôn đều được bán bản quyền cho công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Ngu mà. Nghĩ đến đây, cô không khỏi nghĩ đến Ôn Nam Tinh. Lúc này cô mới bất giác nhận ra dường như từ sau khi đến thành phố Châu, họ chưa từng liên lạc với nhau lần nào, cũng chẳng biết anh có quên mình rồi không, Lục Quỳnh Cửu nghĩ thầm.
Khi cô đi ngang qua, bên trong chắc hẳn đã bắt đầu tiến hành lễ khai máy, đứng bên ngoài cũng có thể ngửi thấy mùi heo quay thơm lừng. Các nhân viên của đoàn làm phim còn bưng thịt heo quay đã cắt xong ra cho người dân nếm thử.
Bà chủ quán mì cũng ở đây, đúng lúc thấy cô bèn cười gọi cô lại, tiện thể chia thịt heo quay cho cô: “Con ăn thử chút đi này, mùi vị ngon lắm đấy.”
Dì ấy có thể nói là người đã chứng kiến Lục Quỳnh Cửu lớn lên, mà cô cũng khá thân thiết với dì nên cũng ăn thử thịt heo quay dì đưa cho.
“Thế nào? Có ngon không?”
“Ngon lắm ạ.”
“Bây giờ con định đi đâu vậy?” Bà chủ hỏi.
Lục Quỳnh Cửu nuốt miếng thịt xong mới đáp: “Nhà không có nước tương nên con đi mua.”
“Vậy con nhanh đi đi, vừa nãy thím nghe chú Triệu bảo chú ấy sắp lên thành phố một chuyến, không nhanh là không kịp đâu.”
“Ồ, thế con đi trước nhé thím.”
“Được.”
Trần Chiếu đang đứng ở cổng sân, nhíu mày nhìn bóng người cách đó không xa. Anh ta tự hỏi: 'Mình nhìn lầm sao? Sao lại thấy người đó rất giống Tổng biên Lục nhỉ?'
Khi này, nhân viên mới chia thịt heo quay trong đĩa xong, vừa quay người thì thấy Trợ lý Trần đang đứng ở cổng hướng ánh mắt qua đám đông bên ngoài như đang nhìn gì đó, bèn tò mò hỏi: “Trợ lý Trần, anh đang nhìn gì vậy?”
Trần Chiếu chậm rãi rời mắt đi, đáp: “Hình như gặp người quen.”
“Hả?” Nhân viên nhìn xung quanh một vòng theo thói quen.
“Không có gì, vào thôi.”
Sau khi Trần Chiếu trở lại, Ôn Nam Tinh nhanh chóng phát hiện sự bất thường của anh ta nên hỏi: “Sao thế? Mất tập trung à?”
Trần Chiếu hoàn hồn lại, đang do dự xem có nên nói cho ông chủ biết vừa nãy hình như mình trông thấy Tổng biên Lục không, nhưng dù sao cũng chỉ là cảm giác mơ hồ, anh ta không chắc có đúng là cô không. Suy đi tính lại, cuối cùng anh ta lắc đầu: “Không có gì.”
Đúng lúc này quản lý phim trường đến: “Sếp Ôn, bên kia sắp quay rồi.”
Ôn Nam Tinh liếc mắt nhìn Trần Chiếu một cái, sau đó trở về trường quay: “Ừ, đến ngay.”
…
Lục Quỳnh Cửu kịp chạy đến mua nước tương trước khi chú Triệu lên thành phố. Cô mua luôn ba chai nước tương đen, đựng trong túi nilon xách đi. Cô xách túi bằng một tay, tay còn lại cầm điện thoại. Trên màn hình hiển thị giao diện của Wechat, là khung trò chuyện giữa cô với Ôn Nam Tinh. Cô đang nghĩ xem có nên gửi tin nhắn cho anh không… Lục Quỳnh Cửu cúi đầu nghĩ ngợi một phen vẫn không nghĩ ra nên nhắn cho anh cái gì. Khi ngẩng đầu lên, cô lơ đãng liếc nhìn về phía cầu đá, nhưng cái nhìn này suýt chút nữa đã khiến cô làm rơi vỡ mấy chai nước tương đang xách trong tay.
Người đứng trên cầu đá dáng cao chân dài, áo sơ mi trắng phối cùng quần tây đen, một tay vịn lan can cầu, một tay thì cầm điện thoại để bên tai nói chuyện với ai đó.
Trên mặt Lục Quỳnh Cửu là vẻ khó tin, cô bị ảo giác ư? Nếu không phải ảo giác thì sao cô lại nhìn nhầm người trên cầu thành thầy Ôn?
Ôn Nam Tinh cúp điện thoại, đang chuẩn bị xuống cầu quay về chỗ cũ, nhưng vừa xoay người thì anh phát hiện người đang đứng dưới cầu. Bộ đồ thể thao màu tro thuốc đơn giản, mái tóc dài búi qua loa sau gáy, một tay xách túi nilon, một tay cầm điện thoại. Cô đang nhìn mình với vẻ mặt nghi ngờ xen lẫn kinh ngạc.
Lục Quỳnh Cửu phải chớp mắt mấy lần liền mới xác nhận người đứng trên cầu không phải do cô nhìn nhầm mà đó thật sự là Ôn Nam Tinh. Nghĩ thế, môi cô lập tức nở nụ cười, vội cất bước chạy lên cầu. Sau khi lên đến nơi, cô thở hổn hển: “Thầy Ôn, là anh thật này.”
Ôn Nam Tinh quan sát người mình đã không gặp hơn nửa tháng nay. Làn da trắng mộc mạc, vì vừa nãy chạy nhanh lên cầu nên hai má cô hơi ửng đỏ, vẫn chưa thôi thở dốc, nhưng qua đôi mắt đen láy, long lanh của cô, không khó để nhận ra sự vui vẻ và ngạc nhiên. Tim anh bất giác đập chậm lại, cảm giác như vậy thật đỗi xa lạ, cảm giác xa lạ này khiến tâm trạng anh trở nên phức tạp, đồng thời anh cũng khẽ nhíu mày.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh chỉ nhìn mình mà không nói năng gì bèn nghiêng đầu qua, đưa tay vẫy vẫy trước mặt anh, hỏi: “Thầy Ôn ơi, anh sao thế?”
Ôn Nam Tinh hoàn hồn lại: “Không có gì, chỉ là hơi bất ngờ thôi.”
“Tôi bất ngờ mới đúng chứ? Vừa nãy tôi còn tưởng mình bị ảo giác chứ?” Lúc nãy cô mới nghĩ đến anh, mà giây kế tiếp anh đã xuất hiện ngay trước mặt cô, đúng là dọa cô sợ hú hồn: “Mà thầy Ôn này, sao anh lại ở chỗ này vậy?”
Ôn Nam Tinh nhìn đoàn phim “Cửa trước” sau lưng, dịu giọng đáp: “Anh đến vì công việc.”
Thân là một biên tập viên, điều đầu tiên Lục Quỳnh Cửu nghĩ đến là thầy Ôn chuẩn bị viết tác phẩm mới. Cũng đúng mà, không ít nhà văn của phòng làm việc cô thường đi du lịch khảo sát trước khi bắt tay vào viết sách. Giống như những họa sĩ như Lâm Thời Nghiên, thích đi đây đó để tìm kiếm cảm hứng, sưu tầm dân ca, có phải thầy Ôn đến đây để tìm kiếm linh cảm không?
“Đúng rồi, bà ngoại cô thế nào rồi? Ổn hơn chưa?”
Dòng suy nghĩ của Lục Quỳnh Cửu bị Ôn Nam Tinh cắt ngang: “Ừ, ổn hơn nhiều rồi, đã xuất viện.”
Đang nói chuyện thì một giọng nam vang lên ở đầu cầu bên kia: “Tiểu Cửu?”
Hai người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh. Lục Quỳnh Cửu trông thấy Lâm Thời Nghiên đang từ dưới cầu đi lên.
“Sao cậu lại ra đây?” Cô hỏi.
“Đến tìm cậu đó.” Nói xong, Lâm Thời Nghiên cũng lên tới giữa cầu, đồng thời anh cũng thấy rõ người đàn ông đứng cạnh cô: “Ồ là anh à.”
Lục Quỳnh Cửu nghe vậy bèn nhìn Lâm Thời Nghiên một tí, lại ngó qua Ôn Nam Tinh một tẹo: “Hai người quen nhau hả?”
Lâm Thời Nghiên nói: “Cũng không hẳn là quen, chỉ gặp vài lần thôi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn sang Ôn Nam Tinh, anh gật đầu với cô.
“Vậy thì chính thức làm quen chút ha, thầy Ôn, đây là Lâm Thời Nghiên, họa sĩ minh họa ký hợp đồng với phòng làm việc chúng ta và cũng là người phụ trách vẽ bìa sách cho anh.” Giới thiệu xong bên này, cô lại quay sang Lâm Thời Nghiên: “Đây là thầy Ôn, cũng là thầy Nam Phong của phòng làm việc tớ, cậu biết rồi nhỉ?”
Lâm Thời Nghiên hơi sững sờ, anh đã vẽ rất nhiều bìa sách cho Nam Phong nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp được người thật. Anh cũng từng đọc qua các tác phẩm ấy, có thể nói anh chính là một fan hâm mộ của tác giả. Thế giới quan trong các sáng tác của thầy Nam Phong vô cùng rộng lớn, lối hành văn nghiêm túc và chặt chẽ. Anh cứ ngỡ đối phương sẽ là một học giả uyên bác, già dặn, nhưng không ngờ Nam Phong lại trẻ tuổi đến vậy, thoạt nhìn cũng không lớn hơn anh là bao nhiêu.
Lục Quỳnh Cửu thấy được sự sững sờ của anh ấy: “Không cần nghi ngờ, là thật đấy.”
Lâm Thời Nghiên vươn tay về phía Ôn Nam Tinh: “Thầy Ôn, chào anh.”
Ôn Nam Tinh cũng vươn tay bắt tay với anh: “Chào cậu.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn hình ảnh hai người bắt tay mà không khỏi cảm thán. Người đẹp đứng cạnh nhau đúng là cảnh tượng mãn nhãn.
…
Lễ khai máy ở bên này đã kết thúc, Trần Chiếu đi một vòng trong đoàn phim vẫn không tìm thấy ông chủ nhà mình đâu, hỏi mấy nhân viên gần đó ai cũng bảo không thấy. Cuối cùng nghệ sĩ công ty diễn vai nam chính nhắc nhở: “Sao Trợ lý Trần không gọi điện thoại cho Sếp Ôn thử xem?”
Trần Chiếu bận tối mắt tối mũi khi này mới sực nhớ ra mình còn có điện thoại.
Sau vài giây gọi đi, cuộc gọi được kết nối.
“Sếp Ôn, anh đi đâu rồi ạ.”
Lục Quỳnh Cửu thấy ánh mắt Lâm Thời Nghiên nhìn Ôn Nam Tinh quá nóng bỏng, bất mãn đưa tay đụng anh ấy một cái.
Lâm Thời Nghiên bị cô đụng bèn nhìn qua cô, hỏi nhỏ: “Làm gì đấy?”
Lục Quỳnh Cửu trừng anh, ánh mắt vừa rồi là gì? Ánh mắt kiểu gì đấy hử!!
“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ đến ngay.” Ôn Nam Tinh trả lời Trần Chiếu xong mới cúp điện thoại.
Lâm Thời Nghiên thấy vậy cũng biết kế hoạch của mình phải hủy bỏ, anh vốn định mời thầy Ôn cùng đến ăn cơm: “Thầy Ôn có việc gì bận à? Hay là đi giải quyết trước đi…” Nói xong, anh mới chú ý đến túi nước tương Lục Quỳnh Cửu đang xách và sực nhớ ra: “Toang rồi toang rồi, bà ngoại bảo tớ đi tìm cậu mà bây giờ bọn mình còn chưa về, ở nhà vẫn đang chờ nước tương!”
Nghe Lâm Thời Nghiên nói thế, Lục Quỳnh Cửu cũng phản ứng lại ngay: “Đúng ha, nước tương! Suýt chút nữa thì quên mất! Đúng rồi, thầy Ôn, khi nào anh đi thế?”
“… Ngày mai.” Ôn Nam Tinh nói.
Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc: “Nhanh thế sao?”
Lâm Thời Nghiên nhận lấy túi nước tương trong tay cô: “Bọn mình phải về nhanh thôi.”
Lục Quỳnh Cửu bị Lâm Thời Nghiên kéo xuống cầu, cô quay đầu lại bảo: “Thầy Ôn, tôi ăn cơm xong sẽ gọi điện thoại cho anh.”
“Cậu chậm thôi! Tớ mà té thì chờ tớ đánh cậu một trận đi!”
“Không thể nào, không làm cậu té được đâu.”
Ôn Nam Tinh đứng trên cầu nhìn hai người họ xuống cầu. Anh đột nhiên phát hiện Lục Quỳnh Cửu khi ở bên Lâm Thời Nghiên hoàn toàn khác khi ở với mình. Ở bên cạnh anh ấy, cô rất thoải mái, vô cùng gần gũi với anh ấy. Mà trong vài câu nói vừa rồi của Lâm Thời Nghiên, có vẻ như quan hệ giữa anh ấy với người thân của cô rất tốt, thế là anh không khỏi nhớ đến lời của Trần Chu Hoa lần nữa.
Có lẽ vì anh mãi suy nghĩ quá nên ngay cả Trần Chiếu lên cầu và đến bên cạnh từ khi nào anh cũng không hề nhận ra.
Trần Chiếu thề, anh ta thật sự có gọi anh nhưng anh không hề nghe thấy, cũng không thèm trả lời lại. Anh ta bèn nhìn sang theo tầm mắt của Ôn Nam Tinh và trông thấy một trai một gái đang dần đi xa. Nhìn bộ quần áo cô gái kia mặc, anh ta lập tức nhận ra đó là người khi nãy anh ta nhìn thành Tổng biên Lục. Nhưng nhìn lại bộ dạng lúc này của ông chủ, anh ta cảm thấy mình không hề nhìn nhầm, vì vậy bèn nói: “Sếp Ôn, đó là Tổng biên Lục sao?”
Bấy giờ Ôn Nam Tinh mới lấy lại phản ứng, cau mày hỏi: “Cậu lên đây lúc nào?”
Trần Chiếu: “… Mới vừa nãy thôi ạ.” Anh ta vốn định bảo mình có gọi anh, hơn nữa còn gọi mấy tiếng liền. Nhưng thấy vẻ mặt của ông chủ vào lúc này, anh ta suy nghĩ lại và cuối cùng vẫn chọn im lặng là vàng. Sau đó lẳng lặng nhìn lướt qua hai người đã đi xa, hình như anh ta hiểu đôi chút rồi.
…
Sau khi hai người mang nước tương về, quả nhiên bà cụ hỏi: “Sao về muộn thế?” Bà bảo Tiểu Nghiên đi tìm cô, kết quả cả hai đứa đều không chịu về. Bà còn nghĩ nếu họ vẫn chưa về thì chắc phải gọi điện thoại giục rồi.
Lục Quỳnh Cửu đẩy Lâm Thời Nghiên vào nhà, bảo anh mang nước tương vào cho dì Triệu, rồi tự mình nói với bà cụ: “Trên đường đi cháu gặp một người bạn nên dừng lại trò chuyện đôi câu.”
“Bạn? Bạn gì cơ?” Bà cụ vô cùng tò mò về bạn của Lục Quỳnh Cửu.
“… Ừm thì, là một nhà văn của phòng làm việc của cháu.”
“Hóa ra là nhà văn à, thế chắc hẳn là giỏi lắm nhỉ?”
Lâm Thời Nghiên vào đưa nước tương xong, vừa ra đã nghe được câu này, bèn chạy đến bảo: “Bà ngoại, cháu còn là họa sĩ này, cháu cũng giỏi lắm.”
Bà cụ cười nói: “Đúng đúng đúng, Tiểu Nghiên của chúng ta là họa sĩ, cũng giỏi lắm.”
Hai bà cháu họ mới quen nhau chưa được bao lâu, nhưng với tính cách thân thiện hòa đồng vốn có và tài ăn nói khéo léo của Lâm Thời Nghiên, anh đã thân thiết với bà cụ hơn cả cháu trai ruột. Buổi sáng anh đến ăn sáng muộn một chút mà bà cụ cũng đã hỏi thăm vài câu rồi.
Lâm Thời Nghiên lập tức thỏa mãn, cười nói về Ôn Nam Tinh với bà cụ. Anh vốn rất thích sách của Ôn Nam Tinh, thành thử cuộc trò chuyện này đã mang theo cái nhìn đầy ngưỡng mộ của một fan, chỉ thiếu chút nữa là khen Ôn Nam Tinh là độc nhất vô nhị trên đời này. Bà cụ chưa từng gặp người tên Ôn Nam Tinh này, nhưng qua những lời lẽ tâng bốc của Lâm Thời Nghiên, thiện cảm của bà về đối phương tăng vọt, cuối cùng còn vui vẻ đón nhận vài tác phẩm của Ôn Nam Tinh mà anh giới thiệu.
Lâm Thời Nghiên khi đó hài lòng vì đã giới thiệu tác phẩm thành công bao nhiêu thì sau này sẽ hối hận bấy nhiêu. Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, quả đúng là có nỗi khổ không thể nói nên lời!
Sau khi lễ khai máy kết thúc, đoàn phim tổ chức một bữa ăn chung. Đạo diễn Chu cảm thấy trạng thái của Ôn Nam Tinh có vẻ không ổn, điều này khiến ông hơi căng thẳng. Ông cẩn thận nghĩ lại các công việc buổi sáng nay, hình như cũng không có sai sót gì xảy ra. Lúc khai máy, Sếp Ôn vẫn vô cùng hài lòng, thế mà bây giờ lại… Chẳng lẽ đồ ăn ở quán không hợp khẩu vị anh sao?
Nghĩ vậy, ông bèn hỏi: “Sếp Ôn, đồ ăn không hợp khẩu vị của cậu sao?”
“Không phải.”
Đạo diễn Chu thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn khó hiểu.
Ôn Nam Tinh như nhớ ra điều gì, đặt đũa xuống và nói: “Mọi người ăn đi, tôi ra ngoài gọi điện thoại.”
Đạo diễn Chu: “À, được.”
Ôn Nam Tinh ra khỏi phòng bao, lấy điện thoại gọi đi.
Trần Chiếu đang ở phòng bao khác thấy tên người gọi đến thì lập tức nghe máy: “Sếp Ôn?”
“Trả vé chiều nay, đổi sang sáng mai.”
Trần Chiếu nhất thời không hiểu gì, đang yên đang lành sao lại trả vé? Nhưng nghĩ lại một lát thì anh ta hiểu ra: “Được, tôi sẽ đổi ngay.” Chỉ là sáng mai họ còn có một buổi họp, nếu bay luôn sáng mai thì chắc chắn sẽ không thể họp sáng được.
Anh ta ở bên này đang suy tính kế hoạch, lại nghe Ôn Nam Tinh đầu kia nói: “Thông báo cho mọi người, buổi họp sáng mai sẽ chuyển sang buổi trưa.”
Trần Chiếu: “… Được.”