Lâm Thời Nghiên ghé thăm, Ôn Nam Tinh cũng tới thị trấn

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Lâm Thời Nghiên ghé thăm, Ôn Nam Tinh cũng tới thị trấn

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì trưa hôm đó cả nhà Lục Chính Bang đều có mặt, Lục Quỳnh Cửu đã dặn dì Triệu không cần mang cơm đến mà chỉ cần chuẩn bị hai suất cho hai người vào buổi tối ở bệnh viện. Thế nên, khi nhìn thấy Hà Lan, dì Triệu không khỏi ngạc nhiên. Tuy nhiên, sau một hồi suy nghĩ, bà chợt nhớ ra đã từng thấy gương mặt này trong khung ảnh bà cụ đặt ở nhà. Đoán chừng đây là cô con gái mà bà cụ ít khi nhắc đến, dì Triệu cũng không nói nhiều, chỉ đặt hộp giữ nhiệt xuống, chào hỏi bà cụ và Hà Lan một tiếng rồi rời đi.
Hà Lan mở hộp giữ nhiệt: “Dì Giang, ăn cơm thôi ạ.”
Bà cụ gật đầu: “Cùng ăn đi.”
Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện, nội dung đều xoay quanh những chủ đề nghiêm túc. Ăn uống xong xuôi, Hà Lan giúp bà cụ rửa mặt rồi đỡ bà lên giường nghỉ ngơi. Xong xuôi, cô mới đi sửa soạn lại cho bản thân. Khi cô bước ra khỏi phòng vệ sinh thì bà cụ đã ngủ say. Hà Lan tắt đèn, lên giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Giữa đêm, Hà Lan thức giấc. Theo bản năng, cô muốn đưa tay bật đèn ngủ cạnh giường, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào công tắc, cô chợt nghĩ đến điều gì đó nên lại lặng lẽ rụt tay về. Cô mượn ánh trăng nhè nhẹ hắt vào từ khung cửa sổ chưa kéo kín rèm, nhẹ nhàng bước vào phòng vệ sinh. Khi cô bước ra, vừa xoay người thì không khỏi sửng sốt bởi ngọn đèn ngủ trên tủ đầu giường đang bật sáng, trong khi cô nhớ rõ mình không hề bật nó… Cô theo bản năng nhìn về phía bà cụ đang quay lưng lại với mình, một cảm xúc khó tả thoáng qua trong mắt cô.
Sau khi tắt đèn phòng vệ sinh, Hà Lan nằm xuống giường, nghiêng người nhìn bóng lưng bà cụ: “Con làm ồn quá sao ạ?”
Bà cụ khẽ cựa mình: “Không phải, không liên quan gì đến con đâu. Tại tuổi già nên giấc ngủ nông thôi.”
Hà Lan lặng lẽ lắng nghe, nhất thời không nói gì.
Vài giây sau, bà cụ lại nói: “Được rồi, ngủ tiếp đi.”
Hà Lan đáp tiếng “vâng” rồi đưa tay tắt đèn đầu giường.
Bà cụ không thích ở lại bệnh viện quá lâu. Sau này chỉ cần ở nhà điều dưỡng tốt là được, và bác sĩ cũng đồng ý làm thủ tục xuất viện cho bà. Sau khi bà cụ xuất viện, cả nhà Hà Lan đặt vé máy bay trở về Tấn Thành. Bà cụ cũng bảo Lục Quỳnh Cửu theo họ về luôn đi.
“Mấy ngày nữa cháu đi, không vội.” Lục Quỳnh Cửu vừa tưới nước cho những chậu hoa baby trên ban công vừa nói.
Cuối cùng, cô vẫn không đi cùng họ.
Lục Quỳnh Cửu nhìn họ lên xe rời đi rồi mới vào nhà.
“Về cả rồi sao?” Bà cụ hỏi.
“Vâng bà ngoại, cháu thấy hôm nay tiết trời bên ngoài đẹp lắm, hay là cháu đẩy bà ra ngoài chơi nhé?” Lúc xuất viện, họ có mang theo một chiếc xe lăn từ bệnh viện về.
Thấy ánh nắng bên ngoài rực rỡ, quả thật bà cụ cũng muốn ra ngoài chơi: “Được, ở nhà mãi cũng ngột ngạt.”
Lục Quỳnh Cửu đẩy bà ngoại ra ngoài đi dạo một vòng. Tại hồ nước nhỏ bên cạnh, có người đang giặt quần áo, tiếng gậy gỗ đập vào phiến đá phát ra âm thanh lanh lảnh. Khi gặp hai người, họ nhiệt tình chào hỏi. Cô thấy mọi người trò chuyện rôm rả nên quyết định không đi tiếp nữa, dừng lại đó lắng nghe họ câu được câu mất tán gẫu về chuyện gia đình, nhà cửa.
Đang lúc trò chuyện, chuông điện thoại của Lục Quỳnh Cửu bỗng reo lên. Cô gạt phanh xe lăn xong, mới rảnh một tay để nghe điện thoại. Màn hình hiển thị người gọi đến là Lâm Thời Nghiên. Nếu cô nhớ không lầm, hôm nay hẳn là điểm dừng chân cuối cùng của buổi ký bán sách của anh ấy, vậy mà lúc này anh ấy gọi cho cô làm gì?
Sau khi bắt máy, cô còn chưa kịp lên tiếng thì Lâm Thời Nghiên ở đầu dây bên kia đã cướp lời trước: “Tổng biên Lục, bây giờ tớ mới đến sân bay.”
Lục Quỳnh Cửu tưởng anh nói anh vừa về đến sân bay Tấn Thành, bèn bảo: “Nếu đã đến sân bay rồi thì mau chóng về nhà nghỉ ngơi đi.” Đã đến sân bay mà còn gọi điện báo cho mình một tiếng, chắc có lẽ là muốn mình đến đón nhỉ? Đáng tiếc bây giờ cô vẫn còn ở thành phố Châu, cô thầm oán trách.
“Sân bay tớ nói không phải sân bay Tấn Thành, tớ nói sân bay thành phố Châu cơ.”
“Cái gì?” Giọng Lục Quỳnh Cửu hơi cao lên.
Bà cụ theo bản năng nhìn về phía cô. Lục Quỳnh Cửu lắc đầu, sau đó lại nói với Lâm Thời Nghiên ở đầu dây bên kia: “Cậu bảo cậu đến thành phố Châu á? Cậu đến thành phố Châu làm gì?”
Vài phút sau, Lục Quỳnh Cửu cúp máy. Lúc này bà cụ mới hỏi: “Ai gọi cháu vậy?”
“Một người bạn của cháu ạ.”
“Đến thành phố Châu à?”
“Vâng, bảo là tới thăm bà.”
Ánh mắt bà cụ sáng lên: “Con trai hay con gái đấy?”
Lục Quỳnh Cửu thấy bà như vậy thì bật cười: “Con trai ạ, nhưng cũng chỉ là bạn thôi.”
Bà cụ “ồ” một tiếng.
Hơn một tiếng sau, Lục Quỳnh Cửu đón được Lâm Thời Nghiên tại trạm xe đưa đón của thị trấn cô. Anh kéo một chiếc vali hành lý từ trên xe buýt xuống. Vừa nhìn là biết ngay anh đến thẳng đây từ điểm dừng chân cuối cùng của buổi ký bán sách. Cô tiến đến hỏi: “Buổi ký bán kết thúc cậu không về nhà đi mà đến đây làm gì?”
“Tớ đã đến rồi, cậu có thể đuổi tớ đi được sao?”
“Tớ đã nói đuổi cậu đi chưa?” Cô vươn tay định xách vali hành lý giúp anh.
Lâm Thời Nghiên nhanh nhẹn tránh tay cô: “Sao có thể để cậu xách vali hộ tớ được? Để tớ tự xách là được rồi.”
Lục Quỳnh Cửu cũng không ép buộc, lại hỏi anh: “Cậu định ở lại bao nhiêu ngày?”
“Khi nào cậu về Tấn Thành thì tớ đi cùng cậu.”
“Cậu rảnh rang vậy à?”
“Nghề tự do, đúng là rảnh thật.”
Lục Quỳnh Cửu không nói nhiều với anh, đưa anh đến nhà nghỉ duy nhất trong thị trấn của họ.
Lâm Thời Nghiên đứng trước cửa nhà nghỉ, nhìn cô với vẻ mặt không thể tin được: “Vậy mà cậu lại để tớ ở nhà nghỉ sao?”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu liếc anh rồi hỏi ngược lại: “Chứ không cậu muốn nghỉ ngơi ở đâu? Ở nhà bà ngoại tớ à?”
Lâm Thời Nghiên đang định lên tiếng thì lại nghe cô bảo: “Đừng ảo tưởng quá nhiều, mơ đẹp quá rồi đấy.”
Lâm Thời Nghiên: “…”
Thế là anh đành đưa căn cước công dân ra để thuê phòng.
Sau khi lên lầu vào phòng, Lâm Thời Nghiên mở vali hành lý ra. Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới thấy quần áo trong vali anh ít đến đáng thương, thay vào đó lại nhét đầy các sản phẩm dinh dưỡng dành cho người cao tuổi. Khỏi cần nghĩ cũng biết chắc chắn là mua cho bà ngoại cô rồi: “Cậu mua nhiều quá đó. Mấy ngày trước ba mẹ tớ đến cũng mang theo cả đống, dùng không hết được.”
Lâm Thời Nghiên không mấy bận tâm: “Đâu có bắt buộc phải dùng ngay, có thể giữ lại dùng từ từ, dù sao hạn sử dụng cũng còn lâu.”
Sau khi sửa soạn xong, Lục Quỳnh Cửu đưa anh đến nhà bà ngoại. Khi họ về tới nơi, dì Triệu cũng đã đến và đang vừa làm cơm trưa vừa trò chuyện với bà cụ, có vẻ rất vui vẻ. Cô đưa dép đi trong nhà cho Lâm Thời Nghiên đang đứng sau lưng mình, rồi lên tiếng hỏi: “Bà ngoại, dì Triệu, đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế ạ?”
“Dì Triệu bảo vừa nãy đến đây có gặp siêu sao.” Nói đoạn, bà cụ cũng chú ý đến chàng thanh niên trẻ trung đứng bên cạnh Lục Quỳnh Cửu.
Lâm Thời Nghiên thấy bà nhìn mình, không hề tỏ vẻ lạ lẫm mà lập tức cong môi cười, rồi chủ động chào hỏi bà: “Bà ngoại, chào bà, cháu là Lâm Thời Nghiên, bạn của Tiểu Cửu.”
Ấn tượng đầu tiên của bà cụ dành cho cậu thiếu niên vừa anh tuấn vừa lễ phép này vô cùng tốt: “Tiểu Nghiên đúng không? Vẻ ngoài đáng yêu quá.”
Lâm Thời Nghiên nhìn sang Lục Quỳnh Cửu.
Cô cười cười giải thích với anh: “Ý là bảo vẻ ngoài cậu đẹp trai, khiến người ta yêu thích đấy.”
“Đúng đúng đúng, khiến người ta yêu thích, yêu thích hơn cả mấy diễn viên nam tôi thấy vừa nãy.” Dì Triệu phụ họa theo.
“Thị trấn của chúng ta sao lại có diễn viên?” Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hơi kỳ lạ.
“Nghe bảo là đến thị trấn chúng ta lấy cảnh, thuê cái sân lớn phía trước, định quay phim ở chỗ chúng ta.”
Hoàn toàn không ngờ, Lâm Thời Nghiên vẫn khá được lòng những người lớn tuổi. Bất kể là bà ngoại hay dì Triệu cũng đều thích tán gẫu với anh. Hằng năm anh dạo chơi khắp nơi để sưu tầm dân ca, ngắm vô số cảnh sắc, mà chuyện lạ gặp phải cũng nhiều. Mỗi lần kể đến là thao thao bất tuyệt. Bà ngoại tuổi này chưa từng được đi đến những nơi vừa xa vừa đẹp như vậy nên cực kỳ thích nghe anh kể chuyện.
***
Sáng sớm trước khi ra khỏi nhà, Ôn Nam Tinh theo thói quen lướt mắt nhìn hộp quà để trên bàn sách. Ngày ấy cô xuống xe vội vàng quá nên làm rơi hộp quà này trên xe anh. Vài giây trôi qua, anh mới thôi nhìn và bước ra ngoài.
Trần Chiếu đã chờ sẵn dưới hầm đậu xe. Thấy anh xuống, anh ta lập tức mở cửa xe.
Chẳng mấy chốc đã ra khỏi tiểu khu, Ôn Nam Tinh lấy điện thoại ra xem thử một lượt và tình cờ nhìn thấy tin nhắn đầu tiên trong Wechat. Anh không hề ghim tin nhắn đó lên đầu trang, nhưng số Wechat của Lục Quỳnh Cửu vẫn nằm ở hàng đầu. Có thể thấy tài khoản Wechat của anh ngày thường lạnh tanh và im ắng đến nhường nào. Lịch sử trò chuyện của họ dừng lại vào hơn một tuần trước. Anh nhớ lại dáng vẻ hốt hoảng, luống cuống của cô ngày ấy, cũng không biết bây giờ cô ra sao rồi…
Có lẽ chính bản thân Ôn Nam Tinh cũng không ý thức được rằng suy nghĩ của mình đã vây quanh Lục Quỳnh Cửu hơi lâu quá rồi. Thậm chí Trần Chiếu đã gọi anh hai tiếng liên tiếp mà anh cũng không nghe thấy. Cuối cùng, anh ta đành lớn tiếng hơn: “Sếp Ôn?”
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, vẻ mặt hờ hững: “Có chuyện gì?”
Trần Chiếu nuốt nước bọt một cái theo bản năng: “Phim “Cửa trước” đã vào đoàn rồi, ngày mai sẽ tiến hành lễ khai máy. Đạo diễn Chu hỏi anh có thể đến tham gia lễ khai máy ngày mai được không.”
“Ngày mai có lịch trình gì không?”
Thân là một trợ lý chuyên nghiệp, đương nhiên Trần Chiếu phải học thuộc lòng lịch trình cả tuần của ông chủ mình. Anh ta trả lời chắc chắn: “Ngày mai và những ngày sau đó không có lịch trình cần ra ngoài ạ.”
“Nếu không có lịch trình gì thì đi.”
“Vậy tôi đến công ty sẽ đặt vé máy bay ngày mai.”
“Ừ.”
Lễ khai máy bộ phim “Cửa trước” diễn ra vào mười giờ sáng mai. Trần Chiếu đặt vé máy bay chuyến chiều hôm nay, đến thành phố Châu là gần bảy giờ tối, và đến được nơi “Cửa trước” lấy cảnh cũng đã hơn tám giờ. Đúng lúc đạo diễn cũng mới kết thúc buổi họp trao đổi với diễn viên, nên họ đã đặt một quán ăn ở thị trấn và cùng nhau ăn cơm tối. Vì sáng mai còn có lễ khai máy nên mọi người không uống rượu, chỉ ăn cơm đơn giản rồi về thẳng nhà nghỉ.
Ở thị trấn chỉ có duy nhất một nhà nghỉ nên diễn viên và các nhân viên trong đoàn phim đều ở đây. Cả đoàn phim vốn khá nhiều người. Sau khi toàn bộ vào ở, nhà nghỉ chỉ còn lại vài phòng trống. Đạo diễn Chu đã cho trợ lý đặt phòng trước cho Ôn Nam Tinh.
“Vậy thôi nhé sếp Ôn, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Ừ, cậu vất vả rồi.”
Trợ lý đạo diễn vội vàng nói: “Đó là việc tôi phải làm mà.”
Sau khi rời khỏi phòng, anh ta vẫn còn thầm nghĩ: Sếp Ôn đúng là khác hẳn với những nhà sản xuất và nhà đầu tư hợp tác với họ trước đây. Trong lúc ăn cơm, anh không hề nhìn về phía những nữ diễn viên trong đoàn. Nhưng mà cũng đúng thôi, với tài lực và thực lực, cộng thêm khuôn mặt này của sếp Ôn thì hoàn toàn có thể hoành hành ngang dọc trong giới giải trí này. Dù có quy tắc ngầm thì đa phần sẽ là nữ diễn viên người trước ngã xuống, người sau lập tức tiến lên.
Diện tích của nhà nghỉ này không quá lớn, nhưng điểm cộng là được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, cửa sổ mở rộng thông gió. Trần Chiếu phát hiện ánh mắt của Ôn Nam Tinh đang tập trung vào chậu hoa baby nhỏ đặt ở bệ cửa sổ. Anh chợt nhớ ra quán ăn lúc nãy cũng có trưng hoa baby, tại quầy lễ tân của nhà nghỉ cũng có đặt hoa baby, ngay cả trong phòng cũng có, bèn bảo: “Có vẻ người ở đây rất thích hoa baby.”
Ôn Nam Tinh thôi nhìn: “Tôi tự sửa soạn được rồi, cậu về phòng đi.”
Trần Chiếu đặt vali hành lý xuống: “Tôi ở ngay bên cạnh, nếu sếp Ôn có việc gì cứ tìm tôi là được.” Nói xong, anh ta xách chiếc vali nhỏ trở về phòng của mình.
Lâm Thời Nghiên ỷ vào sự yêu thích mà bà ngoại và dì Triệu dành cho mình, ba bữa một ngày đều đến ăn cơm chùa. Sáng hôm nay, sau khi thức dậy rửa mặt, anh lại chuẩn bị đi ăn trực tiếp. Anh vừa mở cửa ra thì đúng lúc cửa phòng đối diện cũng mở ra. Hai người đồng thời bước ra và đối mặt nhau, ai cũng sửng sốt. Trí nhớ của cả hai người tương đối tốt nên nhận ra nhau ngay lập tức. Tính tình Lâm Thời Nghiên vẫn thân thiện, nhiệt tình như mọi khi, cười nói: “Trùng hợp quá, lại gặp anh rồi.”
Ôn Nam Tinh gật nhẹ đầu với anh ấy.
Lâm Thời Nghiên cảm giác được sự lạnh nhạt của anh rất rõ ràng. Vừa khéo lúc này điện thoại anh rung lên.
Lục Quỳnh Cửu gửi Wechat đến: Cậu còn đến nữa không? Có ăn bữa sáng không?
Lâm Thời Nghiên cong môi, vừa hồi âm tin nhắn vừa nói với Ôn Nam Tinh: “Thế thôi ha, tôi đi trước đây.”
“Ừ.”
Ôn Nam Tinh nhìn bóng lưng của Lâm Thời Nghiên, nghĩ đến khóe miệng nhếch lên khi vừa đọc tin nhắn lúc nãy, cộng thêm sự dịu dàng lộ ra trong ánh mắt của anh ấy thì hơi nhíu mày. Lâm Thời Nghiên vô hình cảm thấy hơi lạnh sống lưng. Chẳng lẽ anh mặc ít đồ sao? Cũng không đúng, dù sao với thời tiết này thì mặc áo phông hẳn là thích hợp mà. Khi thang máy lên đến nơi, anh vào thang máy, đi lướt qua một người đàn ông trẻ đang bước ra từ thang máy. Khi cửa thang máy sắp đóng lại, anh thoáng nghe được một tiếng: “Sếp Ôn.”
Anh chạy vội đến nhà bà ngoại của Lục Quỳnh Cửu. Cô đang bưng chén cơm đứng ở cửa. Thấy anh đến, cô liền bảo: “Cậu đến muộn quá, không có bữa sáng cho cậu đâu.”
Nghe vậy, Lâm Thời Nghiên bĩu môi, không thèm để ý đến cô mà đi vào cửa, kêu lớn: “Bà ngoại ơi, Tiểu Cửu bảo không có bữa sáng cho cháu, có thật không ạ?”
Sau đó tiếng cười mắng của bà cụ vang lên: “Đừng nghe con bé nói bừa, mau vào đi.”
“Vâng!”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Sau khi ăn bữa sáng trong nhà nghỉ xong, Ôn Nam Tinh đưa Trần Chiếu đến nơi quay phim. Chỗ quay phim cách nhà nghỉ họ ở không quá xa, đi bộ cùng lắm mất mười phút. Khi hai người đến đó, đạo diễn Chu đang cầm còi chỉ huy. Thấy anh đến, ông bèn tươi cười tiến đến: “Sếp Ôn, chào buổi sáng, hôm qua ngủ có ngon không?”
Ôn Nam Tinh trò chuyện với ông: “Tốt lắm.”
Đạo diễn Chu đưa còi trong tay cho phó đạo diễn, sau đó đưa Ôn Nam Tinh đi tham quan khu vực quay phim của đoàn. Bộ phim này là của công ty điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu. Họ vừa là bên nắm bản quyền, vừa là nhà sản xuất và cũng là nhà đầu tư lớn nhất. Ban đầu ông đã phải dành tâm huyết lớn mới có thể tranh thủ được hợp đồng này từ đạo diễn khác, vì vậy khi giới thiệu ông vô cùng cẩn trọng và chuyên nghiệp.
Các diễn viên chính của “Cửa trước” đều thuộc công ty Nhạc Ngu. Mặc dù không tiếp xúc quá thường xuyên, nhưng người đại diện của mỗi người đều đã truyền tai nhau, ai cũng biết rõ tính khí của ông chủ công ty mình nên chào hỏi rất cung kính. Kéo theo đó, các nghệ sĩ khác của công ty cũng cung kính không kém. Mãi đến khi đạo diễn Chu đưa sếp Ôn rời đi, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Trời ạ, đây là ông chủ công ty mấy cậu à? Trẻ trung như vậy sao? Đẹp trai như vậy sao?” Một nữ diễn viên ngoài công ty, với sắc mặt bình tĩnh, lúc nãy đứng từ xa nhìn thấy, cô ta còn tưởng là diễn viên mới của đoàn phim họ, còn đang tò mò không biết một người có nhan sắc tuyệt vời thế kia sẽ đảm nhận nhân vật nào. Chẳng ngờ người ta không phải là diễn viên mà lại là ông chủ!
“Ông chủ bọn tôi là trụ cột nhan sắc của cả công ty đó.” Vẻ mặt các diễn viên công ty Nhạc Ngu đầy tự hào.
“Nói thật đấy, lúc trước bọn tôi còn lén lút tám chuyện với nhau. Nếu ông chủ muốn ra mắt, chắc sẽ không đến lượt các nghệ sĩ trong công ty như bọn tôi đâu.” Người đóng vai nam chính nói.
“Hahahahaha cái này thì chuẩn chỉnh phết đấy, có ông chủ như vậy áp lực lớn ha.”
“Áp lực này thì nghệ sĩ của Thiên Ngu chắc cũng trải qua rồi đấy.” Ông chủ Kỷ Diễn của công ty Thiên Ngu cũng là một sự tồn tại có thể đè bẹp cả nghệ sĩ của công ty. Nhưng sếp Kỷ người ta đã kết hôn vào năm ngoái, đối tượng kết hôn còn là hoa đán quốc dân Lục Hi Hòa.
Trần Chiếu đang đi về phía này, vừa khéo nghe được cuộc trò chuyện của họ.
Mấy diễn viên lịch sự chào hỏi: “Chào trợ lý Trần.”
“Ừ, cố gắng quay phim nhé, kiếm tiền cho ông chủ.”
“Được! Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng!”
Những người khác dõi mắt theo bóng lưng của vị trợ lý Trần này, hồi lâu sau mới thốt lên một tiếng “Má”. Ngày nay nhan sắc trợ lý của ông chủ cũng đỉnh của chóp như thế sao? Trợ lý cũng dựa vào mặt để kiếm cơm sao? Với nhan sắc này thì anh trợ lý ấy có thể ra mắt luôn được rồi đấy!
Các nghệ sĩ của công ty Nhạc Ngu trông thấy vẻ mặt kinh ngạc của các nghệ sĩ khác ngoài công ty thì bày tỏ rằng họ đã quen lắm rồi.