Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Dấu Vết Của Nụ Hôn Buổi Sáng
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Quỳnh Cửu tắm rửa xong đã là 11 giờ rưỡi. Cô định nhắn tin cho Ôn Nam Tinh, nhưng vừa mở điện thoại đã thấy tin nhắn của anh gửi mười phút trước, dặn dò cô nghỉ ngơi sớm và chúc ngủ ngon.
Cô không chút do dự hồi âm. Chưa đầy mấy giây sau khi tin nhắn được gửi đi, Ôn Nam Tinh đã trả lời lại.
Lục Quỳnh Cửu ngạc nhiên trước tốc độ của anh, không khỏi tự hỏi liệu anh có đang chờ tin nhắn của cô không? Nếu không, sao có thể trả lời nhanh đến vậy?
Và sự thật đúng là Ôn Nam Tinh đang chờ tin nhắn của cô.
[Anh vẫn chưa ngủ sao?]
[Vẫn chưa, sắp rồi.]
Lục Quỳnh Cửu trở mình, nằm sấp trên giường, ngón tay lướt nhanh trên màn hình: [Sáng mai anh có rảnh không?]
[Có, sao thế?]
[Nếu rảnh, anh đưa em đi làm được không?]
Gửi xong, cô bổ sung thêm: [Xe em vẫn đang ở cửa hàng 4S, chưa kịp lấy về.]
[Được thôi, sáng mai mấy giờ em đi làm?]
[Trước chín giờ là được, vậy tám giờ mình đi nhé.]
[Được, sáng mai anh đưa em đi. Sáng em muốn ăn gì?]
[Anh mua cho em sao?]
[Anh làm cho em ăn.]
[Anh làm bữa sáng sao?]
[Ừ, ngủ dậy xuống ăn.]
Lục Quỳnh Cửu bất chợt cảm thấy mình thật may mắn, người bạn trai này đúng là quá chu đáo! Thích chết mất thôi! Vì vậy, cô phấn khích gửi cho anh một tin nhắn thoại.
Ôn Nam Tinh thấy cô gửi tin nhắn thoại, liền bấm nghe.
“Thầy Ôn, em thích anh quá!”
Lời nói ấy khiến đôi mắt Ôn Nam Tinh trở nên ấm áp hơn. Anh còn chưa kịp trả lời thì Lục Quỳnh Cửu đã gửi tin nhắn mới.
[Cũng không còn sớm nữa, thầy Ôn, anh nghỉ ngơi sớm đi.]
[Ngủ ngon nha.]
Ôn Nam Tinh nhìn hai tin nhắn này, rồi bấm vào biểu tượng gửi tin nhắn thoại.
Lục Quỳnh Cửu đang chờ hồi âm của Ôn Nam Tinh thì bất chợt có một tin nhắn thoại dài hai giây gửi đến.
“Ngủ ngon.”
Lục Quỳnh Cửu nghe đi nghe lại câu “Ngủ ngon” của anh rất lâu. Mãi đến khi cô cảm thấy nếu mình không chịu đi ngủ ngay, ngày mai tinh thần chắc chắn sẽ uể oải. Mà sáng mai cô còn phải xuống nhà bạn trai ăn bữa sáng, lại được anh đưa đi làm nữa, cô không muốn để anh thấy dáng vẻ mệt mỏi của mình. Vì vậy, cô đành kiềm chế mong muốn nghe lại tin nhắn thoại thêm mấy lần, ép bản thân phải ngủ.
Giấc ngủ đêm nay của cô chẳng hề yên bình, không mộng không mị. Những điều cô suy nghĩ ban ngày đều hiện hữu trong giấc mơ. Quả không nằm ngoài dự đoán, cả đêm ấy, giấc mơ của cô tràn ngập hình bóng Ôn Nam Tinh.
Dù nằm mơ cả đêm nhưng may mắn là tinh thần và sắc mặt cô vẫn khá tốt. Sau khi chuông báo thức reo, cô lập tức bật dậy khỏi giường, lao vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt thật nhanh, thay quần áo, trang điểm rồi cầm túi xách xuống lầu, đi đến nhà Ôn Nam Tinh.
Ra khỏi thang máy, cô bước nhanh đến căn hộ của anh, giơ tay nhấn chuông cửa. Cánh cửa nhanh chóng mở ra từ bên trong.
“Chào buổi sáng.” Lục Quỳnh Cửu mỉm cười rạng rỡ. Mái tóc dài thẳng uốn sóng to xõa sau vai để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, lớp trang điểm nhẹ nhàng trong veo, cùng bộ âu phục nữ màu xanh khói tôn lên vóc dáng tuyệt đẹp của cô.
“Chào buổi sáng.” Ôn Nam Tinh hỏi cô: “Sao em không tự bấm mật khẩu?”
“… Ừm, lần đầu mà, lần sau em sẽ tự bấm.”
Ôn Nam Tinh mỉm cười, lấy dép cho cô: “Vào trước đi.”
Lục Quỳnh Cửu “ồ” một tiếng, sau đó đặt túi lên tủ giày, thay dép rồi đi vào theo sau anh: “Thịnh soạn vậy luôn sao anh?”
Có cháo, trứng ốp la, bánh sandwich và cả sữa tươi.
“Anh làm đại vài món, em xem muốn ăn gì.”
“Muốn ăn tất cả.”
“Vậy thì mỗi món ăn một ít.”
“Được.”
Sau khi ăn sáng xong, hai người mới chuẩn bị ra ngoài.
“Anh đi thay đồ, đợi anh mấy phút nhé.”
“Được.” Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới nhận ra anh đang mặc đồ thể thao.
Chưa đầy vài phút sau, Ôn Nam Tinh đã bước ra. Lần này, anh đã thay một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây chỉnh tề. Dáng người cao ráo, đường nét góc nghiêng sắc sảo lạnh lùng, trông anh đẹp trai vô cùng.
Ôn Nam Tinh thấy mắt cô sáng lên thì bật cười: “Đi thôi.”
“Được.”
Hai người cùng nhau ra ngoài.
…
Sau khi lên xe, Lục Quỳnh Cửu thắt dây an toàn.
Mới sáng sớm nhưng trên đường vẫn kẹt xe như thường lệ. Mọi ngày, dù ít dù nhiều cô cũng thấy hơi bực bội, nhưng có lẽ vì hôm nay có Ôn Nam Tinh ở bên nên cô chẳng cảm thấy khó chịu gì, kể cả khi kẹt xe thế này. Thậm chí cô còn hơi hy vọng tắc đường lâu thêm một chút nữa cũng không sao. Dù sao cô cũng là bà chủ, không ai có thể nói gì được cô.
Ánh mặt trời mùa hè lúc hơn tám giờ không quá gay gắt. Khi Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn sang, cô không biết cô đang nghĩ gì mà vẻ mặt tươi cười, môi cong lên. Nắng trời rọi từ ngoài cửa sổ xe vào chiếu lên khuôn mặt cô, làm toát ra vẻ dịu dàng khó nói thành lời.
Sau khi qua được đoạn tắc nghẽn, cả đoạn đường phía sau thông thoáng không còn trở ngại gì. Ôn Nam Tinh dừng xe lại trước tòa nhà văn phòng của cô.
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu nhìn quảng trường của tòa cao ốc: “Em đi làm đây.”
“Ừ, đi đi.”
Lục Quỳnh Cửu cởi dây an toàn, mở cửa xuống xe. Nhưng vừa mở cửa ra, cô hơi khựng lại, rồi trở tay đóng cửa xe, quay đầu nhìn về phía Ôn Nam Tinh.
Ôn Nam Tinh cũng nhìn cô, hỏi: “Sao thế?”
“Đây là lần đầu tiên anh đưa em đi làm.” Cô nói.
Ôn Nam Tinh không hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu: “Ừ.”
“Nên em nghĩ em phải thưởng cho anh.”
Khi Ôn Nam Tinh còn chưa kịp phản ứng, Lục Quỳnh Cửu đã nghiêng người qua. Cô đã tháo dây an toàn nên động tác vô cùng thuận lợi. Cô đưa một tay đặt sau gáy anh, đặt môi mình lên môi anh. Xúc cảm quen thuộc mà cô đã mơ suốt cả tối hôm qua. Cô nhẹ nhàng ma sát trên môi anh, mút nhẹ, cuối cùng kìm lòng chẳng đặng, khẽ đưa đầu lưỡi lướt qua rồi mới tách ra. Hôn xong, cô tựa trán lên trán anh: “Được rồi, thưởng xong, em đi đây…”
“Ưm…” Cô còn chưa nói dứt lời đã bị chặn lại.
Đàn ông luôn có khả năng tự học hỏi trong phương diện này, nhất là với những người trời sinh vốn thông minh. Đầu lưỡi anh mềm mại nhẹ nhàng khẽ khàng, tách răng cô ra và thăm dò đi vào. Sau khi đã vào bên trong, anh tựa như phát hiện ra một thế giới mới và bắt đầu dây dưa, quấn quýt. Hơi thở của hai người hòa vào nhau, mà cô quá căng thẳng nên trong lúc quấn quýt đã bất cẩn cắn phải môi anh.
Lục Quỳnh Cửu vốn dĩ hơi gắng sức chống đỡ, nhưng lúc này đã hoàn toàn mềm nhũn trong lòng anh, dồn cả sức nặng cơ thể mình lên người anh. Anh một tay ôm cô, một tay giữ gáy cô, nụ hôn này càng lúc càng sâu hơn, sâu đến nỗi cô cảm thấy nghẹt thở, đuôi mắt không kìm được mà hơi ửng đỏ.
Khi vừa tách ra, cả hai đều hơi thở dốc, đôi mắt trong veo của cô hơi ánh nước, còn vành tai anh cũng đỏ ửng.
Lục Quỳnh Cửu thấy môi anh bị mình cắn rách thì lo lắng nói: “… Môi anh bị rách rồi.”
Ôn Nam Tinh mím môi, quả thật cảm thấy hơi đau nhói. Anh lắc đầu, chờ một lúc cho cảm xúc lắng xuống mới lên tiếng, giọng khàn khàn: “Đi làm đi.”
Lục Quỳnh Cửu nghe lời xuống xe: “Vậy em vào nhé, tạm biệt.”
Ôn Nam Tinh vẫy tay với cô, nhìn cô bước vào tòa cao ốc rồi mới lái xe rời đi.
Lục Quỳnh Cửu thường đến phòng làm việc đúng chín giờ, nhưng hôm nay cô lại đến sớm mười phút, khiến các nhân viên đều kinh ngạc. Sau khi thấy cô vào văn phòng, họ không khỏi bàn tán: “Hôm nay Tổng biên đến sớm thật.”
“Ai bảo không phải? Mọi hôm đều đến đúng giờ mà.”
“Này, mấy người có phát hiện sắc mặt Tổng biên hơi ửng hồng không?”
“Thật sao?”
“Chắc chắn là thật. Trạng thái này mấy con 'chó độc thân' không nhận ra được đâu.”
Hội 'chó độc thân': “…” Cảm thấy bị xúc phạm.
Lúc này, Lâm Nghệ cũng vừa vào phòng làm việc.
“Trợ lý Lâm, hôm nay Tổng biên đến sớm, chị ấy vào trong rồi ạ.”
Lâm Nghệ nhìn về phía văn phòng, sau đó gật đầu: “Tôi biết rồi.”
“Chị biết sao? Chị thấy Tổng biên ở bên ngoài à?”
Lâm Nghệ chớp mắt. Đúng là cô đã thấy Tổng biên ở bên ngoài thật. Hôm nay bạn trai cô đưa cô đi làm, không ngờ lại có một chiếc xe đậu đối diện, mà người bước xuống xe chính là Lục Quỳnh Cửu. Cô ấy còn chào tạm biệt người trong xe rồi mới đi vào tòa cao ốc. Khi ấy, cô cảm thấy vẻ mặt của Tổng biên cực kỳ quen thuộc, cứ như đã thấy ở đâu đó rồi vậy. Sau một hồi suy nghĩ thật lâu, cô bất chợt nhận ra dáng vẻ kia của Tổng biên chẳng phải y đúc dáng vẻ cô lúc phải tạm biệt bạn trai vừa nãy sao, sao chép hoàn hảo luôn.
“Trợ lý Lâm, chị đang nghĩ gì vậy?”
“Hả?” Lâm Nghệ hoàn hồn: “Không có gì, tôi đi đây, các cô cậu tiếp tục công việc đi.” Nói xong, cô vội vàng rời đi.
“Trạng thái của Trợ lý Lâm sao cũng là lạ nhỉ? Đừng bảo là đang lo bị Tổng biên mắng à?” Có người đoán.
“Sao có thể? Tổng biên không phải là người như vậy.”
“Hình như là vậy thật.”
Đồng thời lúc này, Trần Chiếu cũng vừa tới công ty. Anh thầm cảm thấy là lạ vì hôm nay ông chủ không để anh đến đón, cũng không để anh mang bữa sáng tới, hơi khác thường. Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, quẹt thẻ đi lên lầu.
Ra khỏi thang máy, anh thấy thư ký ở ngoài cửa đang sắp xếp tài liệu.
“Sếp Ôn tới chưa?” Anh hỏi thư ký.
Thư ký gật đầu: “Đến rồi ạ, vừa vào trong rồi.”
“Ừ.” Dứt lời, anh chuẩn bị bước vào trong nhưng đột nhiên bị thư ký khẽ gọi lại.
“Trợ lý Trần?”
Trần Chiếu nhìn dáng vẻ bí mật kín đáo của cô, hỏi: “Sao thế?”
Thư ký tiến lại gần: “Vừa nãy sếp Ôn đi vào, tôi để ý thấy sếp Ôn có gì đó là lạ.”
“Nói xem nào?”
Thư ký ngó vào văn phòng một cái, sau đó hạ giọng xuống.
“Hình như môi sếp Ôn bị rách.”