Nắm Tay, Công Khai Bạn Trai

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Nắm Tay, Công Khai Bạn Trai

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi kết thúc công việc buổi trưa, Lục Quỳnh Cửu định gọi điện cho Ôn Nam Tinh thì không ngờ anh đã gọi đến trước.
“Alo?” Giọng cô ngọt ngào.
“Em tan làm chưa?” Anh hỏi.
“Em tan làm rồi. Có chuyện gì ạ? Anh muốn đi ăn trưa với em à?”
“Có được không?”
Trần Chiếu đang chuẩn bị ra ngoài thì nghe thấy câu “Có được không?” này của Ôn Nam Tinh, anh không thể tin được giọng điệu hỏi ý kiến như vậy lại thốt ra từ miệng ông chủ của mình. Nhưng nếu đầu bên kia là tổng biên Lục thì hình như cũng không khó hiểu lắm. Chủ tịch Chúc rất quan tâm đến chuyện cá nhân của ông chủ, nếu ông ấy biết tin này chắc sẽ vui mừng khôn xiết.
Nhưng anh cũng chỉ nghĩ vậy thôi chứ không có ý định gì khác, ví dụ như lén lút báo tin cho chủ tịch Chúc thì chắc chắn anh không dám. Anh là trợ lý của Ôn Nam Tinh, cấp trên trực tiếp của anh là Ôn Nam Tinh, cái gì nên nói và cái gì không nên nói anh biết rất rõ. Hơn nữa chuyện như thế anh cảm thấy nên để đích thân ông chủ mình nói sẽ có ý nghĩa hơn.
“Trần Chiếu.”
Ôn Nam Tinh gọi Trần Chiếu hai tiếng liên tiếp thì anh ta mới phản ứng lại.
Trần Chiếu theo bản năng nhìn về phía Ôn Nam Tinh: “Sếp Ôn.”
“Đang nghĩ gì mà mất tập trung vậy?”
Trần Chiếu: “…” Không dám nói.
May mắn là Ôn Nam Tinh không so đo nhiều. Anh lấy áo khoác rồi bảo: “Buổi trưa tôi sẽ về muộn. Cậu thông báo với mọi người cuộc họp một giờ rưỡi chiều nay lùi xuống hai giờ rưỡi.”
Trần Chiếu vội vàng đáp: “Vâng ạ.” Nhìn ông chủ thế này, chắc chắn sẽ không đưa mình đi ăn trưa cùng rồi, mà giờ anh cũng chẳng muốn làm kỳ đà cản mũi đâu.
Ôn Nam Tinh lái xe tới dưới tòa văn phòng của Lục Quỳnh Cửu, vừa dừng xe không lâu, anh đã thấy bóng dáng quen thuộc kia bước ra từ đại sảnh. Đương nhiên Lục Quỳnh Cửu cũng trông thấy xe của Ôn Nam Tinh, cô bước nhanh tới và mở cửa ngồi vào xe. Đúng là làm bạn trai thật tốt, còn biết chủ động gọi điện hẹn cô đi ăn cơm, cô thầm nghĩ trong lòng.
Giọng Ôn Nam Tinh dịu dàng: “Buổi trưa ăn gì nhỉ?”
“Em muốn ăn món Tứ Xuyên.” Cô rất nhớ món ăn Tứ Xuyên ở Tấn Thành.
“Được, cài đai an toàn đi.” Anh dặn dò.
“Ok.” Lục Quỳnh Cửu cười tít mắt, cài đai an toàn lại.
Cô đặt bàn trước trên ứng dụng, sau khi đến nơi, hai người được nhân viên phục vụ đưa đến vị trí đã đặt, nằm ngay trong đại sảnh. Gọi món xong, Lục Quỳnh Cửu liếc mắt nhìn hàng người vẫn đang xếp hàng chờ bên ngoài và nói: “May mà em đặt bàn sớm.”
Ôn Nam Tinh đang rót trà lúa mạch, nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn theo hướng mắt của cô. Họ ngồi gần cửa sổ, nắng bên ngoài xuyên qua ô kính rọi lên người cô, tạo thành những vệt sáng loang lổ. Trong mắt anh tràn ngập dịu dàng, anh “ừ” một tiếng đáp lại lời cô, rồi đưa ly trà lúa mạch trong tay cho cô.
Lục Quỳnh Cửu nhận lấy uống một ngụm, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Tốc độ dọn đồ ăn lên của nhà hàng rất nhanh, chẳng mấy chốc các món họ gọi đã được mang lên đầy đủ chỉ trong một lượt.
Trong bữa ăn, Ôn Nam Tinh hỏi cô: “Ăn xong em về phòng làm việc à?”
“Không, em phải đến cửa hàng 4S, em nên lấy xe về rồi.” Trước khi bay sang thành phố Châu, cô đã gửi xe ở cửa hàng 4S, thời gian cũng gần một tháng trời rồi.
“Vậy ăn xong anh đưa em qua đó.”
“Được ạ.” Lục Quỳnh Cửu không từ chối, có bạn trai đưa đón sao lại phải từ chối?
Nửa tiếng sau, hai người ăn trưa xong, sau đó thanh toán tiền và đi ra ngoài. Lục Quỳnh Cửu đi sóng vai với anh, bàn tay lơ đãng chạm vào tay anh đem đến cảm giác hơi tê dại. Cô chợt muốn nắm tay Ôn Nam Tinh, dù sao họ cũng đã là người yêu, hôn cũng đã hôn rồi, nắm tay thì có sao đâu?
Cô nghĩ thầm giây lát, ngay khoảnh khắc cô định chìa tay sang thì tay cô bất thình lình được nắm lấy, cảm giác ấm áp và vững chãi, đó là bàn tay cô vừa nghĩ đến. Lục Quỳnh Cửu theo bản năng quay đầu nhìn anh.
Ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tìm tòi nghiên cứu của cô làm Ôn Nam Tinh buồn cười: “Không muốn nắm à?” Hỏi xong, anh thật sự có ý định buông tay ra.
Lục Quỳnh Cửu sao có thể không muốn chứ, cô vội vàng trở tay nắm chặt tay anh. Có lẽ ngại không đủ nên cô cố gắng lồng các ngón tay mình vào các ngón tay anh, mười ngón tay đan chặt. Khi này mới hài lòng, cô dùng hành động để trả lời câu hỏi này của anh.
***
Hoắc Kỷ Hàng thấy Khương Lai Lai khựng bước, cô đang quay đầu nhìn về hướng Tây Nam. Anh bèn dừng lại, nhìn theo tầm mắt cô nhưng chỉ thấy dòng xe cộ và người đi lại, chẳng có gì khác thường: “Sao vậy em? Em đang nhìn gì thế?”
Vài giây sau, Khương Lai Lai bỗng lẩm bẩm: “Mình nhìn nhầm sao?” Vừa nãy cô có cảm giác hình như mình đã nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu. Mặc dù chỉ là bóng lưng nhưng cô mới nhìn đã chộp được ngay, không chỉ vậy, cô còn trông thấy người đàn ông đi bên cạnh cô bạn thân của mình, hai người đi sóng vai, tay còn đan chặt vào nhau nữa thì phải? Lục Quỳnh Cửu nắm tay sánh bước với một người đàn ông? Cô suy nghĩ lại, khả năng đó dường như bằng không.
Thính lực của Hoắc Kỷ Hàng rất tốt, đương nhiên anh nghe được câu lẩm bẩm này của cô: “Nhìn nhầm cái gì cơ?”
Khương Lai Lai lắc đầu: “Không có gì, đi thôi anh.”
Hoắc Kỷ Hàng nắm chặt tay cô: “Vậy mình vào thôi.”
“Ừm.”
Ôn Nam Tinh đưa Lục Quỳnh Cửu đến cửa hàng 4S, ông chủ thấy cô đến liền niềm nở đón chào: “Cô Lục, cuối cùng cô cũng tới rồi. Nếu cô không đến, tôi còn tưởng cô sẽ giao luôn chiếc xe này cho tôi đấy.” Vì thân quen nên mới có thể đùa cợt vui vẻ như vậy.
Lục Quỳnh Cửu cười cười liếc anh ta: “Anh nhiều xe như thế rồi mà còn để ý đến cái xe quèn của tôi à?”
Ông chủ cửa hàng 4S sờ mũi: “Tôi có nhiều xe đâu nào.” Nói xong, ánh mắt anh ta lại chuyển sang người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh. Thảo nào anh ta lại bị hút hồn đến vậy, bởi người đàn ông này đứng đây rất khó để người khác phớt lờ. Vì hiểu rõ tính tình của Lục Quỳnh Cửu, anh ta không nghĩ quan hệ của hai người thuộc phương diện khác, thành thử vẫn xem là bạn như những lần trước. Anh ta nói: “Anh bạn này của cô trước đây tôi chưa từng gặp nhỉ.”
Lục Quỳnh Cửu sờ xe của mình, trả lời ông chủ cửa hàng 4S: “Không phải bạn.”
“Hả?”
“Là bạn trai.”
Lần này ông chủ mở to mắt nhìn Ôn Nam Tinh, thật sự có chút ngạc nhiên.
Ôn Nam Tinh thấy hai người họ trò chuyện thoải mái cởi mở, cũng nghĩ quan hệ giữa họ khá tốt, bèn gật nhẹ đầu, lên tiếng chào hỏi đối phương.
Sau đó ông chủ cũng vội vàng đáp lại, rồi ghé sát cạnh Lục Quỳnh Cửu hỏi nhỏ: “Bạn trai thật hả?”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu liếc anh ta hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ còn có giả sao?”
Trong khi đang nói chuyện, có mấy chiếc xe thể thao vô cùng phách lối lái đến cửa hàng, vừa xuống xe đã bắt đầu hùng hổ gọi: “Ông chủ? Ông chủ đâu rồi?”
Ông chủ cửa hàng 4S nhìn những chiếc xe thể thao quen thuộc kia, nghe những giọng nói quen thuộc kia mà nhức đầu: “Lại là mấy cậu trời đánh này.” Nói đoạn, anh ta nói với Lục Quỳnh Cửu: “Cô Lục, xe của cô đích thân tôi bảo dưỡng, cô có thể yên tâm tuyệt đối. Nếu cô đã đến thì lái xe về luôn đi, chi phí tôi sẽ trừ thẳng vào thẻ VIP của cô.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Được, không vấn đề.” Nói xong, cô đưa chìa khóa cho Ôn Nam Tinh, chớp mắt nói: “Anh lái xe ra ngoài giúp em được không?”
Anh mỉm cười nhận lấy chìa khóa của cô.
Lục Quỳnh Cửu lập tức cười vui vẻ. Sau khi Ôn Nam Tinh ngồi vào ghế tài xế, cô đang định ngồi vào ghế phụ thì giây kế tiếp bỗng nghe tiếng người gọi phía sau: “Chị Tiểu Cửu?”
Giọng nói có chút quen thuộc.
Cô quay đầu nhìn qua nơi phát ra âm thanh: “Lương Du?”
Ánh mắt Lương Du sáng rỡ lên khi thấy Lục Quỳnh Cửu. Từ sau lần ở dưới hầm đậu xe ấy, họ chưa từng gặp lại nhau. Sau đó, cậu cũng mấy lần muốn đi tìm cô nhưng vừa nghĩ lại những lời cô nói lần trước, cậu không khỏi do dự. Do dự mãi, cuối cùng cậu vẫn chần chừ cho đến tận bây giờ. Vậy nên hôm nay gặp được cô ở cửa hàng 4S này, cậu vô cùng vui sướng, bèn bước nhanh đến chỗ cô: “Chị Tiểu Cửu, đã lâu không gặp, gần đây chị có khỏe không?”
Lục Quỳnh Cửu: “… Ổn lắm.”
“Chị cũng đến sửa xe sao? Vậy chị ăn cơm…” Còn chưa nói dứt câu, cậu chợt chú ý đến người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở ghế tài xế. Hơn nữa đối phương trông cũng vô cùng quen mắt, chỉ một cái chớp mắt cậu đã nhớ ra, là anh ấy.
Lục Quỳnh Cửu hơi nghiêng đầu nhìn Ôn Nam Tinh ngồi trong xe, sau đó nói với Lương Du: “Chị ăn trưa rồi, thời gian cũng không còn sớm, chị phải về phòng làm việc. Các cậu chơi vui vẻ nhé.” Nói xong, cô không chờ cậu phản ứng mà ngồi vào ghế phụ rồi vẫy vẫy tay chào cậu.
Lương Du nhất thời không phản ứng kịp, cậu theo bản năng nhìn chằm chằm Ôn Nam Tinh đang ngồi ở ghế tài xế.
Ôn Nam Tinh nhận ra ánh mắt của cậu, anh nhớ cậu trai này, đương nhiên cũng đã nhớ ra chuyện dưới hầm đậu xe. Vì vậy anh thờ ơ nhìn cậu ta một cái rồi bắt đầu lùi xe.
Lương Du chợt lạnh buốt cả người khi bị Ôn Nam Tinh nhìn lướt qua như vậy. Cậu nhớ rõ cảm giác đầu tiên người đàn ông này mang đến cho mình là một anh trai hiền hòa dịu dàng, tại sao hôm nay khí chất lại có vẻ áp bức đến vậy? Mà tại sao họ lại đi cùng nhau? Họ cùng đến sửa xe sao? Cậu vẫn chưa quên chị Tiểu Cửu đã từng nói anh ấy là hình mẫu lý tưởng của chị ấy…
“Cậu Lương?” Giọng ông chủ cửa hàng 4S vang lên.
Lương Du nhìn sang, nghĩ ngợi một phen rồi hỏi ông chủ: “Họ tới đây làm gì vậy?”
Ông chủ thấy vừa nãy họ nói chuyện với nhau, chắc hẳn là có quen biết nên nói: “Xe cô Lục bảo dưỡng ở đây, hôm nay cô ấy tới lấy xe.”
“Thế còn anh ta?”
Anh ta? Ông chủ ngẫm nghĩ, không phải đến lấy xe cùng cô Lục sao? Vì vậy anh ta nói thật: “Đến lấy xe cùng cô Lục đấy.”
“Tại sao anh ta lại đến lấy cùng?” Lương Du hỏi.
“Bạn trai đưa bạn gái đi lấy xe không phải chuyện rất bình thường hả?”
Vẻ mặt Lương Du khiếp sợ: “Anh vừa nói cái gì? Bạn trai cái gì cơ?”
Ông chủ khó hiểu nhìn cậu, cảm giác thằng nhóc này hôm nay có hơi bất thường: “Người đàn ông trẻ tuổi kia là bạn trai của cô Lục.”
Mấy người bạn của Lương Du nhìn anh ta với vẻ mặt hậm hực. Ông chủ cửa hàng 4S không biết nhưng cả đám họ ăn chơi với nhau từ nhỏ, sao có thể không biết được? Thằng nhóc này thích chị Tiểu Cửu không phải ngày một ngày hai, bây giờ lại đột ngột biết tin người ta có bạn trai. Chưa kể có một điều thật sự rất đả kích: mặc dù là bạn bè nhưng bất kể nhìn thế nào cũng thấy hai người họ không hề xứng đôi. Tất nhiên không phải vì chị Tiểu Cửu lớn hơn Lương Du, mà là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, không thích hợp chính là không thích hợp.