Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 36
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi vào siêu thị, Lục Quỳnh Cửu kéo Ôn Nam Tinh thẳng đến khu đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Cô nhìn một hàng dép trên kệ hỏi: “Anh thích đôi nào?”
“Không phải mua cho em à?”
“Vậy thì trong nhà em cũng phải để dép của anh chứ.” Nói rồi, cô chọn một đôi màu đen và hỏi: “Đôi này thế nào?” Thật ra cô chọn đôi này có mục đích riêng, vì đôi dép của cô ở nhà là màu trắng, nên chọn cho anh một đôi màu đen để trông thật xứng đôi.
Ôn Nam Tinh không hiểu thâm ý của cô, nhưng anh không chọn lại mà chỉ gật đầu: “Được.”
Anh nhìn đôi dép cô tự chọn trong xe đẩy vài lần, lát sau mới nhớ ra tại sao anh lại thấy nó quen mắt đến thế, hóa ra đôi dép của cô ở nhà cũng giống hệt đôi của anh về cả màu sắc lẫn kiểu dáng.
Tuy nói là đi mua dép nhưng đã đến siêu thị, họ đương nhiên vẫn tranh thủ đi dạo vài vòng. Lục Quỳnh Cửu quay đầu phát hiện Ôn Nam Tinh hình như hơi mất tập trung: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Ôn Nam Tinh lấy lại tinh thần, lắc đầu rồi lại hỏi cô: “Muốn mua gì nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu không hề do dự, cô nhìn quanh một lượt: “Anh có muốn mua thêm chút nguyên liệu nấu ăn không?” Vừa rồi cô thấy tủ lạnh nhà anh đã hết sạch rau củ.
Ôn Nam Tinh vốn có lịch cố định để bổ sung đồ vào tủ lạnh, nhưng nghe cô nói vậy, anh vẫn đồng ý. Vì vậy hai người tiếp tục đi đến khu nguyên liệu nấu ăn. Khi tính tiền, đi ngang qua tủ mát, Lục Quỳnh Cửu thấy sữa chua bên trong liền lấy vài hộp cho vào xe đẩy: “Sữa chua này ngon lắm.”
Anh nhìn xe đẩy một lượt rồi gật đầu.
Khi Lục Quỳnh Cửu đã bỏ hết đồ mua vào túi, Ôn Nam Tinh cũng đã thanh toán xong. Anh nhận lấy túi từ tay cô, bàn tay còn lại không vướng bận gì thì nắm lấy tay cô. Nhưng đến khi hai người ra bên ngoài siêu thị, Lục Quỳnh Cửu đột nhiên khẽ giật tay mình ra khỏi tay anh. Ôn Nam Tinh khó hiểu nhìn cô, cô mỉm cười với anh, sau đó lấy hộp sữa chua vừa nãy trong túi ra đưa lên cho anh xem.
Lục Quỳnh Cửu cắm ống hút vào, đang đưa dở thì nghe anh nói: “Anh không uống đâu, em uống đi.”
Cô “ồ” một tiếng, rồi đưa ống hút về phía miệng mình.
Ôn Nam Tinh lại nắm tay cô, nhìn cô cụp mắt uống sữa chua.
“À đúng rồi, sách mới anh viết đến đâu rồi?” Ngoài là bạn gái anh, cô còn là một biên tập viên chuyên nghiệp.
“Sách mới gì?”
“Tác phẩm mới ấy, không phải anh đã bắt đầu lên ý tưởng rồi sao?”
Ôn Nam Tinh chớp mắt, từ khi “Tảng sáng” kết thúc, anh đã dồn hết tâm sức vào công ty, lấy đâu ra thời gian mà lên ý tưởng cho tác phẩm mới?
Lục Quỳnh Cửu thấy vẻ mặt anh lạ lùng thì không khỏi thầm nghĩ, lẽ nào tác phẩm mới của anh không thuận lợi, hay gặp trục trặc gì sao? Chuyện này cũng có khả năng lắm chứ, trong lúc cô đang nghĩ cách cứu vãn tình huống thì giọng nói của anh vang lên: “Em muốn anh viết tác phẩm mới à?”
Cô nhất thời chưa kịp thoát khỏi suy nghĩ của mình, nghe anh hỏi vậy, cô gật đầu không chút nghĩ ngợi. Là một biên tập viên, lại còn là chủ của văn phòng, cô đương nhiên muốn như vậy rồi.
“Được, anh biết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Ôn Nam Tinh nắm chặt tay cô, nói: “Về thôi.”
Sau khi vào nhà, Lục Quỳnh Cửu lập tức thay dép mới. Đi vào chân thấy mềm mại, thoải mái, nhìn sang đôi dép anh đi lại càng thấy thoải mái hơn.
Hiển nhiên Ôn Nam Tinh cũng chú ý tới điều này, khóe miệng hơi cong lên: “Anh đi cất nguyên liệu nấu ăn trước đây.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, cất bước đi theo anh. Cô dựa vào bàn bếp bên cạnh, thấy anh theo thói quen sắp xếp nguyên liệu nấu ăn dựa vào màu sắc, khẽ thì thầm: “Quả nhiên mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ.”
Ôn Nam Tinh đang tập trung sắp xếp đồ nên không nghe rõ cô nói gì, bèn hỏi: “Em vừa nói gì cơ?”
“Không có gì.” Lục Quỳnh Cửu đứng thẳng người lại.
Cô uống xong một hộp sữa chua rồi mới chuẩn bị về nhà mình.
Ôn Nam Tinh gọi cô lại: “Chờ anh chút.”
Sau đó Lục Quỳnh Cửu thấy anh đi vào phòng ngủ, đến khi đi ra thì trên tay có một hộp quà. Hửm? Anh muốn tặng quà cho cô sao? Hình như có gì đó không đúng lắm, sao hộp quà này trông quen quen thế nhỉ. Lúc anh tới gần hơn chút nữa, cô mới nhận ra, bảo sao mà quen quen. Đây chính là món quà cô chuẩn bị cho Lục Chí Yến mừng thi đậu lần trước đây mà.
“Hôm trước em làm rơi trên xe anh.” Ôn Nam Tinh đưa hộp quà cho cô.
Lục Quỳnh Cửu vươn tay nhận lấy: “Anh không nói chắc em quên mất rồi.”
Ôn Nam Tinh vẫn đưa Lục Quỳnh Cửu lên tầng, đến trước cửa nhà cô như mọi lần.
Lục Quỳnh Cửu khẽ cào cào bàn tay anh: “Anh có muốn vào nhà em ngồi chơi một lát không?”
Ôn Nam Tinh xoa đầu cô: “Muộn rồi, anh không vào đâu, em nghỉ ngơi sớm chút nhé.”
Lục Quỳnh Cửu đáp một tiếng rồi lại hỏi: “Vậy mai anh đến nhà em nấu cơm nhé?” Sau đó cô còn nhỏ giọng bổ sung: “Anh còn chưa đến nhà em bao giờ mà.”
Ôn Nam Tinh đồng ý với cô.
Lục Quỳnh Cửu vốn không cảm thấy nhà mình bừa bộn mấy, nhưng thường có câu không so sánh không đau thương, nhà bạn trai và nhà cô như là một trời một vực vậy. Thế là ngay trong đêm, cô bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh.
Ôn Nam Tinh ra khỏi thang máy, anh không hề quên khi nãy thời điểm anh vừa cầm hộp quà ra, có vẻ như ánh mắt cô bỗng sáng lên. Chắc có lẽ cô tưởng đây là quà anh chuẩn bị tặng mình, nghĩ thế, anh đưa tay vuốt ve chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay theo bản năng.
Theo thói quen sinh hoạt gần đây, Ôn Nam Tinh tắm xong sẽ lên giường nghỉ ngơi. Nhưng khi ánh mắt anh chạm vào chiếc laptop trên bàn làm việc, anh chợt nhớ lại lời Lục Quỳnh Cửu nói lúc họ mới ra khỏi siêu thị, và cả ý tưởng đã bị anh tạm gác lại bấy lâu. Không biết vì lý do gì trong lòng, anh lại ngồi vào bàn làm việc.
Trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn màu quýt dành cho ban đêm mang đến sự ấm áp cho cả căn phòng. Người đàn ông ngồi thẳng lưng trước bàn làm việc, những ngón tay thon dài lướt trên bàn phím máy tính, trong căn phòng ngủ yên tĩnh chỉ còn tiếng gõ phím lách tách nhỏ nhẹ.
***
Sau khi lấy hộp quà chúc mừng Lục Chí Yến thi đậu từ nhà Ôn Nam Tinh về, hôm sau cô vốn định mang quà đi đưa cho cậu luôn nhưng không ngờ khi lướt đến vòng bạn bè của cậu, vị trí hiện tại lại hiển thị ở Úc.
Đến lúc này cô mới nhớ ra hình như cậu từng nói với mình là mấy ngày tới cậu và bạn sẽ cùng đi du lịch nước ngoài, tiện thể học hỏi thêm. Nhưng lúc ấy cô và Ôn Nam Tinh đang ở giai đoạn quan trọng, nên cô chỉ ừ một tiếng rồi sau đó cũng không để ý nhiều nữa. Cô đang nghĩ có nên gửi tin nhắn cho cậu không, nhưng sau một hồi cân nhắc, cô vẫn quyết định thôi. Dù sao cũng đã muộn rồi, muộn thêm chút nữa cũng chẳng sao, chi bằng cứ để cậu ấy du lịch và học hỏi thật tốt.
Vừa đặt điện thoại xuống không bao lâu, cô lại nhận được cuộc gọi từ Khương Lai Lai. Mà nói mới nhớ, khoảng thời gian vừa rồi hai người ít liên lạc với nhau. Vì Hoắc Kỷ Hàng đang ở đây, cô bạn còn bận bám lấy anh ta thì lấy đâu ra hơi sức mà quan tâm đến mình. Cô gái này thực tế là thế đấy, thành thử Lục Quỳnh Cửu có hơi kinh ngạc khi cô ấy gọi điện đến.
“Chị hai, tìm tao có chuyện gì không?”
Cô hỏi xong đã vài giây mà đầu dây bên kia vẫn im lìm.
“Alo? Khương Lai Lai, sao mày không nói gì?”
Đang thầm nghĩ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thì giọng Khương Lai Lai vang lên: “Lát nữa tao đến phòng làm việc của mày, trưa nay ăn trưa chung nhé.”
Lục Quỳnh Cửu theo bản năng muốn từ chối, vì trưa nay cô đã hẹn với Ôn Nam Tinh rồi, mà anh cũng bảo hôm nay sẽ đưa cô đi ăn món Nhật. Nhưng cô nhạy bén nhận ra Khương Lai Lai có vẻ bất thường, vì vậy sau một hồi đắn đo, cô đồng ý: “Vậy… Vậy cũng được, tao chờ mày.”
Khương Lai Lai “ừ” một tiếng rồi lập tức cúp máy.
Lục Quỳnh Cửu rùng mình. Cô bạn bị làm sao thế nhỉ? Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng bất an…
Bất an thì bất an, nhưng cô vẫn lập tức gửi tin nhắn cho Ôn Nam Tinh: [Xin lỗi anh trước nha]
Thời điểm nhận được tin nhắn từ cô, anh đang họp với nhân viên. Cả văn phòng, ngoài nhân viên đang báo cáo công việc ra thì ai cũng vô cùng im lặng. Trong bầu không khí tĩnh lặng đó, điện thoại đột ngột “ting—-“ lên một tiếng. Ngay giây tiếp theo, gần như tất cả mọi người đều theo bản năng đưa tay sờ điện thoại của mình. Không đúng, trước khi vào họp họ đã chỉnh sang chế độ im lặng rồi mà. Sau khi xác định âm thanh phát ra vừa rồi không phải của điện thoại mình, mọi người trố mắt nhìn nhau rồi lại lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Những người khác chưa biết điện thoại của ai, nhưng Trần Chiếu – người ngồi gần Ôn Nam Tinh nhất, dĩ nhiên biết rõ, vì tiếng này không ngờ lại phát ra từ điện thoại của anh. Lúc này thì mọi người trong phòng họp cũng ý thức được là điện thoại của ai rồi.
Ôn Nam Tinh nhìn điện thoại trong tay, đồng thời cũng thấy chú thích tên trên màn hình. Anh cầm lấy điện thoại, bình thản nói: “Tiếp tục.”
Người đang báo cáo bị ngắt lời vội vàng đáp, rồi tiếp tục công việc của mình.
Ôn Nam Tinh chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng trước rồi mới trả lời Lục Quỳnh Cửu.
[Sao vậy?]
Những người khác ai nấy đều vẻ mặt kinh ngạc, không ngờ sếp Ôn lại trả lời tin nhắn ngay trong lúc họp??
Ôn Nam Tinh không chú ý tới biểu cảm của những người khác vì tin nhắn của Lục Quỳnh Cửu lại đến: [Trưa nay chắc em phải cho anh leo cây rồi]
[Bận gì à?]
[Ừm, Khương Lai Lai hẹn em ăn cơm, em cảm giác cảm xúc của cậu ấy không đúng lắm]
Ôn Nam Tinh không thân quen với Khương Lai Lai nhưng cũng biết cô nàng, vì cô ấy là em họ của Khương Minh Sâm. Mặc dù Khương Minh Sâm luôn tỏ ra ghét bỏ cô em này, nhưng đó lại là cái tên xuất hiện từ miệng anh ta nhiều nhất. Mà trùng hợp là quan hệ của Khương Lai Lai và Lục Quỳnh Cửu lại vô cùng thân thiết.
[Được, không sao, anh biết rồi]
[Chỉ là hơi tiếc vì em không ăn được món Nhật]
[Không sao, tối đưa em đi ăn cũng được]
Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức: [Được!!!]
Dường như cô đang chờ đợi câu này vậy. Xem tin nhắn, Ôn Nam Tinh không khỏi cong khóe môi.
Trần Chiếu đã quá quen với hình ảnh này, nhưng những người khác thì vô cùng kinh ngạc.
Họ không nhìn nhầm đấy chứ? Không ngờ sếp Ôn lại biểu lộ vẻ mặt như vậy ngay trong lúc họp? Tuy trông như một nụ cười bất đắc dĩ, nhưng trong đó lại xen lẫn sự cưng chiều. Không sai, chính là cưng chiều đấy. Không ít người trong số những người có mặt ở đây đều có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Vẻ mặt này của sếp Ôn… không khỏi khiến họ liên tưởng đến chuyện sếp Ôn có bạn gái được lan truyền trong công ty bấy lâu nay. Họ vốn tưởng đây chỉ là một tin đồn nhảm nhí, nhưng bây giờ xem ra, đây không còn đơn giản là một tin đồn nữa rồi!