Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 35: Hơi Ấm Tình Yêu
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nam Tinh giúp Lục Quỳnh Cửu lái xe ra, đỗ cạnh xe của mình. Anh tháo dây an toàn, liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi quay sang nói với cô: “Được rồi, cũng muộn rồi, em mau về làm việc đi.” Vừa dứt lời, anh định xuống xe, nhưng chưa kịp mở cửa thì cô đã khoác tay anh.
Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn cô, ánh mắt như đang hỏi.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh: “Anh không giận em chứ?”
Ôn Nam Tinh: “???”
“Em với cậu ấy không có gì cả, đối với em, cậu ta chỉ là một đứa trẻ thôi.” Lương Du nhỏ hơn cô bốn tuổi, người ta nói cách nhau ba tuổi đã là một thế hệ, đằng này họ còn cách xa hơn.
Ôn Nam Tinh cúi đầu cười nhẹ: “Ừ, anh biết mà, anh không giận đâu.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn sườn mặt và vẻ bình thản của anh, bỗng thấy lời giải thích vừa rồi của mình hơi thừa thãi. Anh không giận chẳng phải cô nên vui sao? Nhưng sao trong lòng lại cảm thấy hơi hụt hẫng thế này?
Ôn Nam Tinh nhìn cô cau mày không nói lời nào, ánh mắt càng sâu hơn, hỏi: “Em thích cậu ta sao?”
Lục Quỳnh Cửu đang mơ màng, nghe anh hỏi thì giật mình, vội vàng lắc đầu: “Sao có thể chứ? Đương nhiên em không thích rồi.”
“Em không thích cậu ta, vậy cậu ta cũng chẳng có sức uy hiếp gì với anh, tại sao anh phải giận?”
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt, hình như anh nói cũng có lý. Cô hỏi lại: “Vậy nếu em thích người khác thì sẽ uy hiếp được anh à?”
Ôn Nam Tinh nhíu mày: “Ngoài anh ra em còn thích người khác?”
Lục Quỳnh Cửu chỉ đùa một chút, thấy vẻ mặt anh nghiêm túc liền vội giải thích: “Không có, không có đâu, em chỉ đùa thôi mà. Em chỉ thích anh, không thích người khác.”
Nghe lời cô nói, Ôn Nam Tinh lập tức giãn mày. Anh nhìn đôi mắt tròn xoe như thể sợ anh không tin của cô, không kìm được khẽ xoa đầu cô, trên gương mặt anh toát lên vẻ dịu dàng mà chính anh cũng không hề hay biết.
Lục Quỳnh Cửu rất thích dáng vẻ nho nhã dịu dàng của Ôn Nam Tinh, lúc này cô hoàn toàn chìm sâu vào đó.
Buổi chiều anh còn phải họp, Lục Quỳnh Cửu cũng phải về phòng làm việc nên hai người chia tay ở cửa hàng 4S. Sau khi đuôi xe anh khuất dạng hoàn toàn, cô mới chợt tự hỏi, anh về gấp thế sao? Chẳng lẽ về để gõ chữ ngay à?
…
Lục Quỳnh Cửu tan làm lúc sáu giờ chiều, rồi lái xe thẳng về nhà. Cô bấm thang máy lên tầng mười bảy, đứng trước cửa nhà anh và bấm chuông. Nhưng chuông ngừng reo mà vẫn không thấy ai đáp lại, chẳng lẽ anh tập trung gõ chữ quá sao? Cô suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng đẩy nắp mật khẩu lên, nhập dãy số cô đã nhớ hôm qua.
Cô đứng ở huyền quan thay dép, phòng khách vẫn trống trơn như lúc sáng họ rời đi. Cô bèn gọi một tiếng: “Thầy Ôn ơi?”
Không ai trả lời.
Lục Quỳnh Cửu bước tới phòng ngủ chính, nhẹ nhàng gõ cửa, rồi lại gọi: “Thầy Ôn?”
Vẫn không ai trả lời.
“Thầy Ôn, anh không nói gì là em vào đấy nhé?”
“Em vào thật đấy nhé?” Dứt lời, cô đưa tay đặt lên tay nắm cửa, vừa vặn một cái thì giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên phía sau: “Em đang làm gì vậy?”
Lục Quỳnh Cửu giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn lại thì thấy Ôn Nam Tinh đang đứng ở cửa. Cô trợn tròn mắt, hốt hoảng chỉ tay vào cửa phòng ngủ nói: “Anh… Anh sao lại… Em…” Cô lắp bắp, không nói nên lời.
Ôn Nam Tinh thay dép rồi đi vào: “Em bị làm sao thế?”
“Em tưởng anh ở nhà nên mới vào, em không cố ý đâu.” Cuối cùng Lục Quỳnh Cửu cũng nói được một câu hoàn chỉnh.
Ôn Nam Tinh chớp mắt: “Em đang giải thích với anh à?”
“Đúng vậy.” Lục Quỳnh Cửu thành thật gật đầu, cô thực sự tưởng anh ở nhà nên mới vào mà.
“Em là bạn gái anh cơ mà? Tại sao phải giải thích?” Ôn Nam Tinh hỏi cô.
Lục Quỳnh Cửu: “…” Nói như vậy không sai, chỉ là…
“Nếu anh đã nói mật khẩu cho em biết thì nơi này đã chào đón em rồi, em không cần phải giải thích với anh.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc, dáng vẻ không có vẻ gì là nói dối của anh, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới từ từ bình tĩnh lại. Sau khi trấn tĩnh, cô cũng nhận ra vừa rồi mình đã quá căng thẳng. Cô chỉ vào nhà bạn trai thôi, ai không biết chắc còn tưởng cô vào nhà người khác ăn trộm. Nghĩ vậy, cô không nhịn được bật cười, nói thật thì cô cũng khá giống vế sau đấy.
Ôn Nam Tinh thấy cô cười cũng cười theo. Có lẽ do buổi trưa nay cảm giác quá thoải mái, thành thử lúc anh hoàn hồn lại thì tay anh đã xoa đầu cô. Anh ho nhẹ một tiếng: “Lát nữa em muốn ăn gì?” Vừa hỏi, anh vừa bỏ tay xuống và bước vào bếp.
Lục Quỳnh Cửu chu môi đuổi theo, nhìn Ôn Nam Tinh lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra. Vì trước đó đã ôm nhau nên cô biết rất rõ, thoạt nhìn anh có vẻ gầy gò thế thôi chứ thực tế dưới lớp quần áo vẫn có cơ bắp săn chắc đấy. Ánh mắt cô đặt trên bờ vai rộng lớn của anh, bỗng muốn ôm quá.
Ôn Nam Tinh vừa cho nguyên liệu nấu ăn vào bồn rửa thì một cảm giác ấm áp mềm mại đột nhiên áp sát sau lưng. Anh cúi đầu nhìn xuống, hai bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn từ ống tay áo màu xanh khói đan chặt vào nhau.
Lục Quỳnh Cửu áp má lên lưng anh, bề mặt áo sơ mi cực kỳ dễ chịu, thậm chí cô còn cảm nhận được làn da ấm áp dưới lớp áo của anh. Cô chỉ muốn ôm anh một cái thôi, và nghĩ là làm, cô lập tức hành động, sau đó mới trả lời câu hỏi vừa nãy của anh: “Anh nấu gì em ăn nấy.”
Ôn Nam Tinh cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào sống lưng mình khi cô nói chuyện, mang đến một cảm giác tê dại khó tả: “Không kén ăn sao?”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu buông anh ra, đi vòng tới trước mặt anh và đổi sang tư thế ôm cổ anh, ngửa đầu hỏi: “Em kén ăn chỗ nào chứ?”
Ôn Nam Tinh đưa tay đỡ lưng cô một cách tự nhiên. Vóc dáng cô bé đến kinh ngạc, chỉ cần một bàn tay mà anh đã giữ vững cô. Anh nhìn đôi mắt chan chứa ý cười đối diện, trong veo đến nỗi anh có thể thấy rõ bóng dáng mình trong đó, đáy mắt cô chứa đựng đầy hình ảnh của anh. Bản thân anh không hề nhận ra rằng cánh tay mình đang dần siết chặt.
Anh không nhận ra nhưng Lục Quỳnh Cửu thì phát hiện được, đôi con ngươi đen láy xoay chuyển. Cô ôm chặt cổ anh, từ từ ghé đến yết hầu của anh và dùng môi nhẹ nhàng chạm lên đó. Ngay sau đó, cô cảm nhận được yết hầu của anh chuyển động lên xuống một cách rõ ràng. Lục Quỳnh Cửu không nhịn được cười thành tiếng, lại hôn thêm một cái rồi mới chuẩn bị buông anh ra: “Đói quá, anh nấu cơm đi…”
Chưa nói hết câu, môi đã bị chặn lại.
Cơ thể vốn hơi lùi ra chớp mắt đã bị kéo sát lại lần nữa. Ôn Nam Tinh dùng sức ôm chặt cô vào lòng, đôi môi nóng bỏng hôn cô, ma sát mạnh mẽ vài giây rồi nhanh chóng cạy răng thăm dò vào, dây dưa một phen, động tác có phần thuần thục.
Lục Quỳnh Cửu đón nhận nụ hôn của anh, có phần thở gấp, cuối cùng không chịu được nữa đành giơ tay đẩy đẩy ngực anh. Ai ngờ lần này, những tiếng mút mát phát ra từ giữa môi hai người lại bị lấn át, không còn chút xíu nào. Cô choáng váng nghĩ thầm, nụ hôn của anh với con người anh phải nói là khác nhau một trời một vực. Chẳng lẽ anh lừa cô? Anh chưa từng yêu đương mà sao kỹ năng hôn lại giỏi đến vậy?
Mãi lâu sau, Ôn Nam Tinh mới rời khỏi môi cô, lúc này môi cô đỏ mọng vô cùng.
Lục Quỳnh Cửu tựa vào lồng ngực anh, miệng nhỏ thở hổn hển, ngón tay quấn lấy ngón tay anh: “Kỹ năng hôn của thầy Ôn tốt quá.” Lúc này, đôi mắt cô như nhuốm một tầng sương mù, ánh nước long lanh. Có lẽ vì hôn quá lâu nên giọng nói khàn khàn nghe có phần dịu dàng.
Vành tai Ôn Nam Tinh đỏ bừng, anh không trả lời câu này của cô mà ôm chặt cô thêm một lúc rồi mới buông tay, cất giọng trầm khàn nói: “Chuẩn bị nấu cơm.”
Lục Quỳnh Cửu thức thời không trêu chọc anh nữa, ngoan ngoãn rửa rau củ giúp anh, sau đó đứng một bên quan sát anh nấu nướng.
Nửa tiếng sau, ba món ăn và một món canh được dọn lên bàn ăn.
Bữa trưa ăn hơi muộn nên cô không ăn quá nhiều. Ăn chưa được bao nhiêu thì đã không nổi nữa, bèn ngồi chọt chọt miếng sườn non trong chén.
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn cô: “Mau ăn đi.”
Lục Quỳnh Cửu “ồ” một tiếng, nhưng vẫn không tăng tốc độ ăn.
Anh rút khăn giấy lau miệng, sau đó nói: “Ăn xong anh đưa em đi siêu thị.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu: “Đi siêu thị làm gì vậy?”
“Mua dép.”
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu nhìn đôi dép đi trong nhà dành cho khách dưới chân mình, ánh mắt lập tức sáng rực lên. Cô vốn không muốn ăn nữa nhưng nghe anh nói thế, cô lập tức múc canh, bưng chén lên và bắt đầu ăn từng miếng một.
Ôn Nam Tinh vốn muốn nhắc nhở cô ăn cơm không nên chan canh vì sẽ không tốt cho dạ dày, nhưng thấy cô đang ăn thì lại thôi không nói nữa.
Lục Quỳnh Cửu ăn cơm xong, Ôn Nam Tinh dọn chén đũa và cho vào máy rửa chén. Lát sau, anh lại lấy chén đũa còn nhỏ nước ra rồi bỏ vào tủ khử trùng bên cạnh và bật công tắc. Sau đó anh nói với cô gái đang ngồi xếp bằng lướt Weibo trên ghế sofa: “Đi thôi.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức nhảy khỏi ghế sofa, hai người đứng ở huyền quan thay giày rồi cùng nhau đi ra ngoài. Vì từ nhà đến siêu thị không xa nên họ không lái xe, đúng lúc ăn cơm xong nên xem như đi bộ cho tiêu cơm.
Hơn tám giờ, trời đã tối hẳn. Sau khi ra khỏi khu dân cư, hai bên đường xe chạy là dãy đèn đường sắc vàng ấm áp kéo dài bất tận. Những chiếc xe lao vùn vụt cùng với tiếng còi xe đem đến một sức sống căng tràn.
Lục Quỳnh Cửu đặt tay mình gọn trong lòng bàn tay Ôn Nam Tinh, hai người đi dọc theo vỉa hè về phía siêu thị.
“Ăn cơm xong đi bộ thế này cũng tốt, gió đêm cũng mát mẻ nữa, đúng không anh?” Cô hỏi anh.
Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn cô, ánh đèn đường rọi lên góc nghiêng xinh đẹp của cô. Anh cẩn thận suy tư, hình như mình chưa từng trải nghiệm cuộc sống như vậy bao giờ: ăn cơm xong ra ngoài dạo bộ cho tiêu cơm, đi dạo siêu thị, tay dắt theo một người phụ nữ. Những điều mà trước giờ anh không hề nghĩ đến nay đã diễn ra với anh. Hiện tại để mà nói thì có vẻ như cũng không quá khó chấp nhận chuyện này, một cuộc sống như thế an nhàn khó tả.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh không trả lời mình bèn hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Ôn Nam Tinh không giấu giếm, nói đúng sự thật: “Đang nghĩ về sự khác biệt giữa cuộc sống của anh trước đây và bây giờ.”
“Ừm… Vậy anh cảm thấy thế nào?” Thật ra cô muốn hỏi rằng anh thích cuộc sống trước khi có em hay cuộc sống sau khi có em hơn.
“Nếu có thể như thế này mãi thì hình như cũng rất tốt.”