42. Thân phận hé lộ, bất ngờ lớn ập đến

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Thân phận hé lộ, bất ngờ lớn ập đến

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Quỳnh Cửu nhìn cơn bão bình luận trên màn hình livestream, suy nghĩ một lát rồi dặn Tiểu Khả tiếp tục làm tốt công việc, còn mình thì sang một bên lấy điện thoại vào Weibo. Cô bấm vào chủ đề hot #Nam Phong bấm like Lạc Xuyên# trước tiên.
Ôn Nam Tinh bấm like Lạc Xuyên ư??
Sau khi mở chủ đề hot này ra, cô: “…”
Anh ấy đã bấm like bài đăng có hashtag liên quan đến buổi ký tặng của Lạc Xuyên, nhưng người trong bài đăng đó lại là cô! Tại sao ảnh của cô lại xuất hiện trong hashtag về buổi ký tặng của Lạc Xuyên nhỉ? Sau khi lướt thêm vài bài nữa, cô mới hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Lục Quỳnh Cửu đã thành lập phòng làm việc Bạch Quỳnh nhiều năm nay. Phòng làm việc có một tài khoản Weibo chính thức, và cô cũng có một tài khoản riêng với tư cách tổng biên. Nhưng Weibo của cô không đăng bất cứ điều gì về cuộc sống thường ngày mà chỉ dùng để tuyên truyền. Cô cũng hiếm khi xuất hiện trước công chúng, thế nên khi nhắc đến phòng làm việc Bạch Quỳnh, các độc giả thường chỉ nghĩ đến các nhà văn đại thần thuộc quyền quản lý của phòng làm việc. Người thường cũng chẳng mấy khi nghĩ đến các biên tập viên làm việc tại đó.
Nhưng không ngờ, vì phụ trách buổi ký tặng lần này của Lạc Xuyên mà cô lại bị đăng ảnh lên Weibo, đồng thời cũng liên quan đến hai đại thần là Lạc Xuyên và Nam Phong. May mắn là trong phần bình luận không có sóng gió gì lớn, và chủ đề hot cũng bắt đầu hạ nhiệt dần.
Cùng lúc đó, Lục Quỳnh Cửu bỗng phát hiện ra điều bất thường. Mặc dù cô không phải người trong ngành xử lý truyền thông nhưng cũng ít nhiều tiếp xúc qua, nên cô biết rõ trong sự việc này có người dẫn dắt dư luận. Còn về ai là người làm thì cô không cần đoán cũng biết, nghĩ một lúc, cô cúi đầu cười khẽ. Vậy ra hôm nay anh ấy đã lướt Weibo các bài liên quan đến buổi ký tặng của Lạc Xuyên vì cô ư?
Nếu không có sóng gió gì quá lớn xảy ra thì thật khéo, hai đại thần của phòng làm việc cô có thể thu hút sự chú ý lẫn nhau, thân là bà chủ dĩ nhiên cô rất vui mừng. Vì vậy, cô thoát Weibo và mở WeChat ra, lúc này mới nhìn thấy tin nhắn Ôn Nam Tinh nhắn cho mình vào trưa nay. Cô vừa đến thành phố E đã bận tối mắt tối mũi với buổi ký tặng nên không kịp đọc tin, cô lập tức trả lời lại cho anh.
Nhưng cô đã trả lời hơn hai phút mà không thấy anh nhắn lại. Giờ này có lẽ anh đang nấu cơm tối nên cô nghĩ chắc anh sẽ không trả lời mình nhanh đâu, bèn bỏ điện thoại vào túi rồi tiếp tục bận rộn với công việc buổi ký tặng của Lạc Xuyên.
Vì đây là khu vực ngoài trời nên gần sáu giờ, trời dần tối, ngẩng đầu lên đã có thể trông thấy từng đám mây đỏ hồng nơi chân trời, trùng trùng điệp điệp kéo dài vạn dặm. Từng ngọn đèn hai bên bãi cỏ lần lượt sáng lên, đồng thời đèn màu trong hội trường mà họ đã chuẩn bị cũng được bật lên. Gió đêm se lạnh, đèn màu ấm áp rực rỡ, một khung cảnh khó diễn tả.
Cuối cùng, đến bảy giờ rưỡi tối, buổi ký tặng này mới chính thức kết thúc. Sau khi cảm ơn mọi người đã đến, Lạc Xuyên và ekip của Lục Quỳnh Cửu rời đi trước các độc giả. Lạc Xuyên đã cười đến nỗi khóe miệng gần như cứng đờ, cổ tay cũng đau nhức vô cùng. Tiểu Khả theo thói quen bôi thuốc cho cô ấy, xong xuôi cô ấy lại thay đồ rồi kéo Lục Quỳnh Cửu và Tiểu Khả ra ngoài ăn cơm.
“Tay không đau sao?”
“Đau chứ, nhưng bụng đói lắm rồi.” Trưa nay cô ấy không ăn gì nhiều, chỉ nghỉ ngơi tạm bợ một tiếng đã phải đi chuẩn bị. Sau đó là hơn bốn tiếng ký tặng, ngồi mà mỏi hông đau lưng, đói đến nỗi tứ chi rã rời, cổ tay đau như bị rút gân. May mắn là ngày mai được nghỉ ngơi một hôm nên cô ấy mới cảm thấy được chút an ủi. Nhưng nếu bây giờ cô được đi ăn một bữa tiệc thịnh soạn thì cô ấy sẽ cảm thấy vui vẻ hơn nhiều.
Không chỉ cô ấy đói, mà cả Lục Quỳnh Cửu và Tiểu Khả cũng đói. Vì vậy, ba người hào hứng rời khỏi khách sạn, đặt chỗ tại nhà hàng Haidilao.
Vì Phó Lạc ký tên nhiều khiến cổ tay bị đau nên cô ấy ăn bằng tay trái. Tiểu Khả đã làm trợ lý cho cô ấy ba năm, thế nên cũng thân thiết gắp thức ăn, rót đồ uống cho cô ấy. Trong lúc ăn cơm, ba người không khỏi nhắc đến chuyện Nam Phong bấm like bài Weibo của Lạc Xuyên nhưng người trong ảnh lại là Lục Quỳnh Cửu.
Mặc dù họ đều là tác giả lão làng của phòng làm việc, nhưng Nam Phong là người kín tiếng nhất. Không chỉ độc giả tò mò, mà ngay cả nhân viên của phòng làm việc cũng vô cùng tò mò về vị nhà văn này: “Này, chuyện thầy Nam Phong hôm nay là sao vậy nhỉ? Ấn thích bài có hashtag về chị, mà đăng kèm hashtag lại là hình em. Em với thầy Nam Phong thân thiết như vậy từ khi nào đó?”
Lục Quỳnh Cửu cũng không muốn giấu giếm cô ấy, bèn nói thật: “Anh ấy là bạn trai em mà, có thể không thân thiết được sao?”
“Bộp —-“
“Bộp —-“
Hai đôi đũa cùng rơi xuống bàn tạo ra tiếng động, Phó Lạc và Tiểu Khả đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía Lục Quỳnh Cửu đối diện, ai cũng trợn mắt há hốc mồm.
Lục Quỳnh Cửu bình tĩnh uống một ngụm nước mơ chua ngọt: “Có cần kinh ngạc đến thế không?”
“Cần!” Giọng Phó Lạc quá lớn khiến khách ngồi ở những bàn xung quanh quay đầu dò xét nhìn họ, cô ấy che miệng theo bản năng.
“Vậy người hôm nay… Hôm nay bọn em gặp ở sân bay chính là…” Tiểu Khả nhỏ giọng hỏi: “Là thầy Nam Phong sao?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Ừm hứm.”
Đôi môi mím chặt của Tiểu Khả run run, giây tiếp theo bật thốt lên: “Đậu xanh… Hóa ra nam thần của em thần tiên đến thế sao?”
Phó Lạc nhìn cô ấy: “Khụ, bà chủ của em vẫn còn ngồi đây đấy nhé.”
Tiểu Khả chớp mắt một cái, mỉm cười nói: “Ây dà, chị ơi, nước mơ của chị sắp hết rồi nè, em rót thêm cho chị nha.”
Phó Lạc và Lục Quỳnh Cửu nhìn nhau, cùng bật cười: “Em nói nghiêm túc đi, bạn trai em thật sự là thầy Nam Phong à?”
“Nghiêm túc mà, là anh ấy.”
“Thầy Nam Phong trẻ tuổi thật nhỉ? Tuổi còn nhỏ hơn cả chị?” Phó Lạc đỡ trán, vẫn không dám tin: “Quan trọng là nhan sắc còn đỉnh đến thế, thật sự quá tuyệt.”
“Chị Lạc này, chị nói thế anh Trịnh ghen đó.”
“Haiz, kệ ổng đi.”
Lạc Xuyên cập nhật Weibo, đăng ảnh chụp chung của cô ấy, trợ lý Tiểu Khả và Lục Quỳnh Cửu tại Haidilao. Hôm nay, buổi livestream ký tặng vừa kết thúc, cộng thêm việc Nam Phong bấm like bài viết khiến chủ đề hot vẫn còn sức nóng. Cô ấy vừa đăng lên Weibo là số lượng bình luận và lượt thích tăng lên vù vù.
—– A a a a a a a đại đại đẹp quá!!
—– Hôm nay gặp chị yêu rồi! Vừa đẹp vừa khí chất ngời ngời!
—– Có ký tên có chụp ảnh chung, hôm nay tui vô cùng thỏa mãn!!
—– Quả nhiên người đẹp chỉ chơi chung với người đẹp.
—– Người bên cạnh là chị phụ trách lên hotsearch hôm nay hả? Thật là xinh đẹp!
—– Nhan sắc xịn sò con bò này mà ra mắt chắc không vấn đề gì!
—– Chị đẹp này thật sự là biên tập mới của chị nhà sao?
Trên đường về khách sạn, Phó Lạc hỏi Lục Quỳnh Cửu: “Em có phiền không nếu chị nói cho họ biết em là bà chủ của chị không?”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không phiền đâu.” Cô biết rõ cư dân mạng rất siêu, chẳng mấy chốc cũng sẽ tìm ra cô thôi.
Vì vậy, Lạc Xuyên trả lời bình luận của một độc giả: "Không phải biên tập mới, là bà chủ của chị."
Sau khi cô ấy trả lời, Weibo lại dậy sóng.
Đậu xanh đậu xanh! Không phải biên tập! Là bà chủ! Hiện tại Lạc Xuyên là nhà văn ký hợp đồng với phòng làm việc Bạch Quỳnh, bà chủ của cô ấy há chẳng phải chính là tổng biên của phòng làm việc Bạch Quỳnh sao? Không ngờ tổng biên của phòng làm việc Bạch Quỳnh, nơi có vô số các nhà văn "thần tiên" của giới văn học mạng lại là một chị gái có nhan sắc xinh đẹp đến vậy!
Tự dưng cảm thấy thầy Nam Phong bấm like ảnh của chị đẹp cũng không phải là vô lý, dù sao đây cũng là bà chủ của mình mà. Các độc giả và cư dân mạng nhất thời không biết nên hâm mộ Lục Quỳnh Cửu hay hâm mộ nhà văn của phòng làm việc Bạch Quỳnh nữa.
—– Bây giờ tôi ký hợp đồng với phòng làm việc Bạch Quỳnh vẫn kịp chứ?
—– Tôi cũng muốn! Tôi cũng muốn có một bà chủ xinh đẹp như vậy!
—– Người đâu mà đã xinh lại còn có tài đến thế! Gato quá đi à!
***
Lục Quỳnh Cửu tắm rửa xong mới nhớ đến tin nhắn mình đã gửi cho Ôn Nam Tinh lúc trước. Cô lập tức mở WeChat ra, quả nhiên nhìn thấy tin nhắn trả lời của anh. Cô suy nghĩ một lát, cuối cùng không trả lời lại mà gọi điện thoại thẳng cho anh. Sau vài giây đổ chuông, cuộc gọi được kết nối.
“Alo? Ngủ chưa anh?”
“Vẫn chưa, mới tắm xong.”
“Khéo ghê, em cũng vậy. Buổi ký tặng kết thúc là em đi ăn cơm tối với chị Lạc.”
“Ừ, anh thấy bài đăng của cô Lạc Xuyên rồi.”
“Nói đến Weibo mới nhớ, hôm nay anh bị làm sao thế, sao lại dùng tài khoản tác giả để bấm like chứ?”
“Thật sự chỉ là tiện tay thôi, không chú ý lắm.”
“Thế có phải sau đó anh bảo Trần Chiếu xử lý chủ đề hot không?”
“Cái này mà em cũng nhìn ra à?”
“Đương nhiên rồi, em xem như cũng đã nửa bước chân vào giới rồi.”
Ôn Nam Tinh ở đầu dây bên kia cười một tiếng, đồng thời lúc này Lục Quỳnh Cửu không kìm được hắt xì một cái.
“Cảm lạnh à?” Giọng anh lập tức vang lên.
Lục Quỳnh Cửu xoa xoa mũi. Hôm nay buổi ký tặng của họ diễn ra ở bãi cỏ ngoài trời, sẩm tối gió đúng là có hơi lạnh nhưng cũng không đến nỗi nghiêm trọng đến thế: “Vẫn ổn, vẫn ổn, không sao.”
“Gọi thuốc đưa đến phòng đi.”
“Được, chờ cúp máy em gọi ngay.”
“Gọi bây giờ.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Được rồi, em gọi.” Lục Quỳnh Cửu tạm thời thoát khỏi giao diện nhắn tin, đặt thuốc uống trên app. Cô gọi nhiều hơn một chút, lát nữa tiện thể đưa sang cho Phó Lạc và Tiểu Khả.
Hai người trò chuyện thêm một lúc thì có số lạ gọi đến: “Em có điện thoại, chắc là shipper giao thuốc đến rồi, em cúp máy trước nha.”
“Được.”
Lục Quỳnh Cửu nghe máy, quả nhiên là shipper. Cô bảo đối phương gửi thuốc ở quầy lễ tân rồi cô sẽ tự xuống lấy, anh ta đồng ý. Cô mặc áo khoác và xuống lầu lấy thuốc. Nhân viên lễ tân đưa đồ cho cô, nhận được túi thuốc, cô nhanh chóng chụp một tấm gửi cho Ôn Nam Tinh.
[Ảnh jpg.]
[Lấy được rồi]
[Lấy được rồi thì mau về phòng uống thuốc tránh cảm đi]
Lục Quỳnh Cửu gửi cho anh một biểu tượng tuân lệnh.
Lục Quỳnh Cửu xách túi thuốc đi đến gõ cửa phòng Phó Lạc và Tiểu Khả trước để chia thuốc cho các cô ấy: “Nhớ uống với nước nóng đó.”
“Vừa nãy chị còn thấy hơi nhức đầu, giờ em lại đưa thuốc đến, hiểu ý nhau ghê.”
“Ừ, vừa mới gọi điện thoại với bạn trai em, ảnh lo em bị cảm, bảo em gọi giao đó.”
Phó Lạc: “…” Nghiến răng! Mình không nên nói chuyện với con bé này! Có bạn trai thật tuyệt!
Buổi ký tặng ngày thứ ba dự kiến diễn ra lúc một giờ chiều và sẽ kết thúc lúc gần năm giờ. Họ lên máy bay di chuyển đến trạm dừng thứ hai của buổi ký tặng – thành phố R. Sự kiện ký tặng này sẽ được tổ chức tại năm thành phố, mỗi thành phố hai buổi, thời gian dành cho nó là ba ngày. Lịch trình sắp xếp rất gấp gáp, người ký tặng là Phó Lạc mệt mỏi, người phụ trách là Lục Quỳnh Cửu cũng mệt mỏi không kém. Gần nửa tháng trôi qua, họ đã tổ chức xong ở bốn thành phố, hiện tại chỉ còn địa điểm cuối cùng ở thành phố U.
Sau khi đến thành phố U, ăn tối và nghỉ ngơi một đêm lấy sức, ngày hôm sau Lục Quỳnh Cửu đưa theo Tiểu Khả tiếp tục đi sắp xếp hội trường cho buổi ký tặng chiều nay. Sáng sớm, cô nhận được điện thoại từ bà ngoại.
“Alo? Bà ngoại ạ, sao bà gọi cho cháu thế, nhớ cháu phải không?”
“Con bé ngốc này, đặt vé về chưa?”
“Dạ?” Lục Quỳnh Cửu chưa hiểu chuyện gì.
“Hôm nay là sinh nhật cháu mà, có phải cháu lại quên rồi không?”
Lục Quỳnh Cửu hơi sửng sốt, lúc này mới nhớ ra hôm nay đã là ngày 20 tháng 9, sinh nhật của mình. Cô cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Quên thật bà ạ, cháu cũng quên nói với bà ngoại, hôm nay cháu không về được. Bây giờ cháu không ở Tấn Thành mà đang ở thành phố U, đưa nhà văn của phòng làm việc cháu đi tổ chức buổi ký tặng.”
“Người đó nấu mì trường thọ cho cháu à?”
“… Không ăn một lần cũng không sao đâu bà nhỉ?”
“Thế sao mà được? Đón sinh nhật là phải ăn mì trường thọ chứ?”
Lục Quỳnh Cửu suy nghĩ một phen, vẫn chưa nói gì thì bà ngoại ở đầu dây bên kia nói: “Thế này đi, bao giờ xong thì về đây một chuyến, bà ngoại cho cháu đón sinh nhật lần nữa, nấu bù cho cháu tô mì trường thọ.”
“Nhưng có phiền quá không ạ, thật ra cháu cũng không thích đón sinh nhật lắm.”
“Phải về, xem như bà ngoại nhớ cháu, cháu về thăm bà chút đi.”
Bà đã nói như vậy thì Lục Quỳnh Cửu sao nỡ chối từ, vì vậy cô lập tức đồng ý: “Được, cháu về, cháu về.”
Sau khi nói chuyện điện thoại với bà ngoại xong, Lục Quỳnh Cửu vội vàng tiếp tục công việc.
Trong lúc đang chuẩn bị, Phó Lạc nhìn thấy một tin nhắn riêng tư trên Weibo. Người nhắn tin riêng cho cô ấy là Nam Phong. Ban đầu cô chỉ tưởng tài khoản của đối phương có cùng biệt danh, đến khi mở ra xem mới phát hiện đây thật sự là chính chủ.
“Chị ơi xong chưa?” Lúc này Tiểu Khả đi đến hỏi. Thấy cô đang cầm điện thoại, vẻ mặt tươi cười bèn hỏi: “Chị ơi, chị đang tán gẫu với ai đó?”
Phó Lạc nhìn cô ấy, sau đó cất điện thoại đi: “Không có ai, bên ngoài ổn cả rồi chứ?”
Sự chú ý của Tiểu Khả bị cô chuyển hướng: “Vâng, chuẩn bị xong rồi.”
“Thế được, chị đi trước nhé.”
“Được.”
Không biết có phải là ảo giác không mà Lục Quỳnh Cửu cứ cảm thấy Phó Lạc hơi là lạ kể từ khi đi ra, thi thoảng lại nhìn lướt qua phía mình với nụ cười tủm tỉm trên môi. Điều này khiến cô hơi sợ: "Chị Lạc bị làm sao vậy trời? Tại sao lại nhìn cô bằng ánh mắt như vậy?"
Dĩ nhiên, Phó Lạc sẽ không giải đáp sự nghi ngờ này của cô. Cứ thế mấy tiếng trôi qua, buổi ký tặng của họ kết thúc.
“Chị Lạc, đi ăn tối cùng nhau nha?” Lục Quỳnh Cửu hẹn cô ấy.
Phó Lạc chớp mắt: “Được thôi, nhưng chị hơi lạnh. Chị về phòng cho ấm người chút đã, lát nữa rồi đi được không?”
“Được thôi, không vấn đề gì.”
Vì vậy, các cô trở về phòng khách sạn.
Tuy bây giờ đang là mùa hè nhưng nhiệt độ ở thành phố U vẫn thấp hơn những thành phố họ ở lại trước đó. Nghĩ tối nay sẽ ra ngoài đi ăn nên Lục Quỳnh Cửu thay một chiếc áo khoác chắn gió khác. Vừa thay xong thì đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên một loạt tiếng gõ cửa. Phản ứng đầu tiên của cô là cho rằng Tiểu Khả tới, vì vậy đi ra mở cửa: “Tới đây, tới đây.”
Cô nhìn qua mắt mèo theo thói quen, tay đặt trên chốt cửa khựng lại một lát. Người bên ngoài cửa không phải Tiểu Khả mà là một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, không thể nhìn rõ đường nét nhưng hơi quen mắt. Ngay lúc này, người đàn ông bên ngoài cửa cũng ngẩng đầu lên.
Lục Quỳnh Cửu tức khắc trợn tròn mắt. "Ôn Nam Tinh? Cô nhìn nhầm à? Sao Ôn Nam Tinh lại đến thành phố U? Lại còn xuất hiện trước cửa phòng cô nữa chứ?" Trong khi nghĩ những điều đó, cô đã mở cửa ra, mặt đối mặt. Cô không hề nhìn lầm, người bên ngoài cửa thật sự là Ôn Nam Tinh.
“Ôn Nam Tinh!” Giây tiếp theo, cô nhào vào lòng anh không chút dè dặt.
Trên áo khoác của người đàn ông mang theo hơi lạnh của gió đêm, cô ôm lấy vòng eo hẹp, cuống quýt hỏi: “Sao anh lại đến thành phố U? Không phải anh đang ở Tấn Thành sao?”