Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Một đêm sinh nhật ngọt ngào
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Quỳnh Cửu lướt Weibo một hồi chán chê rồi quay sang nhìn Ôn Nam Tinh bên cạnh. Lúc này anh đang tập trung xử lý tài liệu, góc nghiêng của anh toát lên vẻ dịu dàng, đôi mắt hơi cụp xuống, hàng mi dày và đen. Ánh sáng từ trần nhà hắt xuống tạo thành một vệt bóng mờ tuyệt đẹp dưới hàng mi anh. Ngón tay thon dài gõ đều đều trên bàn phím, vẻ mặt anh toát lên vài phần nghiêm túc, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày.
“Em nhìn gì vậy?” Ôn Nam Tinh không nhìn cô nhưng cất tiếng hỏi, phá vỡ sự tĩnh lặng từ nãy đến giờ.
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt một cái: “Sao anh biết em đang nhìn anh?”
“Em nhìn anh nóng cả người rồi đấy.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Nóng thật sao?
Bị anh phát hiện, cô dứt khoát tắt điện thoại, sau đó nằm xuống giường, ôm lấy eo anh như lúc trước.
Ôn Nam Tinh nhìn cô hỏi: “Không chơi điện thoại nữa à?”
Lục Quỳnh Cửu kéo vạt áo ngủ của anh: “Nghỉ một lát rồi chơi tiếp.”
Ôn Nam Tinh cười, dành một tay vuốt ve gáy cô.
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh một lần nữa, chỉ còn tiếng gõ bàn phím thỉnh thoảng vang lên.
Lục Quỳnh Cửu chơi điện thoại một hồi lâu, nằm xuống chưa được bao lâu đã thấy hơi mệt mỏi. Sáng sớm hôm nay cô dậy từ lúc bảy giờ, ăn sáng xong là bắt đầu sắp xếp buổi ký tặng cho Phó Lạc, bận rộn đến tận chiều tối mới xong việc, quả thật có hơi buồn ngủ. Nhưng cô vẫn tự nhủ phải cố gắng thức đến 0 giờ, chờ ngày sinh nhật mình kết thúc. Vì vậy cô cố gắng hết sức để tỉnh táo, sau một hồi mắt nhắm mắt mở, dần dần đôi mắt cô bắt đầu trĩu xuống.
Sau khi Ôn Nam Tinh xử lý xong toàn bộ tài liệu, anh nhìn xuống đồng hồ ở góc dưới bên phải, hiện tại đã 11 giờ 55 phút. Anh cúi đầu nhìn xuống theo bản năng thì thấy Lục Quỳnh Cửu đang vùi đầu vào ngang thắt lưng mình, áp cả mặt vào, chỉ để lộ ra mái tóc bù xù.
“Tiểu Cửu?” Anh gọi cô một tiếng.
Lục Quỳnh Cửu không đáp lời.
Ôn Nam Tinh gấp laptop lại, đặt lên tủ đầu giường bên cạnh rồi đưa tay nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại cô cầm trong tay ra. Vô tình, anh làm màn hình điện thoại sáng lên, đồng thời cũng nhìn thấy hình nền điện thoại của mình. Ôn Nam Tinh nhìn chằm chằm vài giây, khóe miệng khẽ cong lên, lặng lẽ mỉm cười.
Cơ thể Lục Quỳnh Cửu khẽ động đậy, giọng ngái ngủ cất lên: “Anh làm việc xong chưa?”
“Em dậy rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu chôn đầu vào gối, khẽ “ừ” một tiếng không rõ ràng.
Ôn Nam Tinh cúi mắt nhìn xuống, thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại vừa đúng 0 giờ: “Sinh nhật vui vẻ.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu: “0 giờ rồi hả anh?”
“Ừ.”
“… Ồ.” Cô lại vùi mặt xuống gối lần nữa.
“Tiểu Cửu?”
Vừa dứt lời, giọng nói uể oải, rầu rĩ của Lục Quỳnh Cửu vang lên: “Anh đừng nói gì nữa, em mệt quá, em buồn ngủ.”
Ôn Nam Tinh nhìn người đang giở trò lưu manh kia, nhất thời ngơ ngác.
Lục Quỳnh Cửu không thèm để ý tới anh, dù sao cô cũng đã ở đây rồi, anh đừng hòng đuổi cô đi, hơn nữa cô cũng đang mệt rã rời đây.
Ôn Nam Tinh thấy cô nằm im không nhúc nhích, nhất quyết không chịu về phòng mình. Anh khẽ thở dài một hơi: “Được rồi, đừng vùi mặt vào gối nữa, ngủ đi.”
Ngón tay Lục Quỳnh Cửu khẽ co lại, cô chưa kịp làm gì đã nghe thấy tiếng “tạch” như âm thanh tắt đèn, và người bên cạnh cũng có động tác nằm xuống rất rõ ràng. Cô ngẩng đầu lên theo bản năng, trước mắt mờ tối, quả nhiên đã tắt đèn. Cô lại quay đầu nhìn qua anh, dù mượn ánh trăng nhạt nhòa bên ngoài cửa sổ cũng chỉ có thể nhìn thấy những đường nét mơ hồ. Vốn đang nằm đoan chính, thấy khung cảnh tối tăm thế này, cô bèn nhướng mày, từ từ nhích đến gần anh.
Giọng Ôn Nam Tinh vang lên trong bóng đêm: “Nằm yên chưa?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Cô khựng lại giây lát rồi lại tiếp tục di chuyển, kéo cánh tay anh ra làm gối đầu, sau đó đặt tay mình lên hông anh, nói: “Nằm xong rồi.”
Khoảng cách giữa hai người vào giờ phút này vô cùng gần gũi. Hơi thở anh phảng phất mùi sữa tắm của khách sạn, mùi thơm nồng nặc hơn loại sữa tắm thường dùng ở nhà. Cơ thể mềm mại ấm áp sát bên, hơi thở anh có phần nặng nề, giọng khàn đặc gọi: “Tiểu Cửu.”
Lục Quỳnh Cửu cọ nhẹ vào cổ anh, khẽ “ừm” một tiếng rồi bảo: “Ngủ đi, ngủ đi.” Nói xong, cô lập tức nhắm hai mắt lại, chỉ mình cô biết vào khoảnh khắc này tim mình đập nhanh đến nhường nào. Dù tim đang đập kịch liệt nhưng tinh thần cô vẫn mệt mỏi cực độ, có lẽ nằm gần anh đem đến cho cô cảm giác rất đỗi bình yên, những suy nghĩ vẩn vơ khác nhanh chóng tan biến, chẳng mấy chốc cô đã ngủ thiếp đi.
Ôn Nam Tinh cảm nhận hơi thở đều đặn của cô, anh thở phào nhẹ nhõm. Trước đây anh chưa từng chung chăn chung gối với người khác giới, bởi chưa từng có ai có thể thân mật san sẻ giường gối với anh như thế. Anh cũng chưa từng nghĩ sau này sẽ có người như vậy, nhưng giờ đây cơ thể ấm áp bên cạnh lại nói cho anh biết một cách rõ ràng rằng, tất cả những gì anh từng nghĩ chẳng qua chỉ là cảm nhận của riêng anh mà thôi. Nghĩ vậy, anh đưa tay ôm lấy bờ vai gầy của cô, kéo cô sát vào lòng mình.
“Ngủ ngon.” Giọng anh trầm ấm.
…
Lục Quỳnh Cửu có một giấc mộng đẹp, cô ngủ một mạch đến khi tự tỉnh dậy. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu vào phòng, vô cùng ấm áp. Cô thoải mái duỗi người, đột nhiên động tác sững lại, thôi rồi, thôi rồi, cô dậy muộn, buổi ký tặng sách! Nghĩ đến đây, cô lập tức ngồi bật dậy.
Ôn Nam Tinh vừa từ phòng tắm bước ra đã thấy cô ngồi bật dậy trên giường: “Em dậy rồi à?”
Lúc này, đầu óc Lục Quỳnh Cửu vẫn còn ngổn ngang, cô đáp lại anh hai tiếng “ừm ừm” rồi vén chăn, chuẩn bị xuống giường.
“Em muốn rời giường à?”
“Ừ, em dậy muộn, quên mất buổi ký tặng của chị Lạc…”
“Hôm nay không phải được nghỉ một ngày sao?” Ôn Nam Tinh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu đang mang dép thì khựng lại ngay tức thì, đầu óc cũng dần dần tỉnh táo lại. Đúng rồi, hôm qua vừa tổ chức xong, hôm nay được nghỉ một ngày, ngày mai mới là buổi ký tặng cuối cùng. Sau khi hiểu ra, cô giơ tay vỗ trán mình một cái, mấy chuyện này mà cô cũng quên mất, xem ra ngủ đến mức chậm tiêu rồi.
Ôn Nam Tinh tiến đến trước mặt cô, xoa xoa đầu cô: “Dậy rồi cũng tốt, sửa soạn chút đi, anh đưa em ra ngoài ăn.”
Lục Quỳnh Cửu thuận thế ôm lấy eo anh: “Ăn gì vậy?”
Khoảng thời gian này cô theo Phó Lạc chuẩn bị cho sự kiện ký tặng sách nên ba ngày chỉ ở một nơi, làm việc một ngày rồi nghỉ một ngày. Những hôm được nghỉ ngơi, cô cơ bản chỉ ở khách sạn cả ngày, bỏ qua bữa sáng và bữa trưa, đến tối mới hẹn nhau cùng ra ngoài ăn. Nhưng hôm nay dậy sớm, Ôn Nam Tinh lại đang ở đây, thành thử cô không lãng phí thời gian ở khách sạn như những lần trước nữa.
“Em muốn ăn gì cũng được.”
“Được thôi.”
Lục Quỳnh Cửu vệ sinh cá nhân ở phòng Ôn Nam Tinh xong, anh khoác áo khoác lên người cho cô, nói: “Về phòng đi.”
“Vâng.” Cô nắm vạt áo đáp.
Sau khi về phòng, cô trang điểm mười phút, thay quần áo mất năm phút, lần này không quên mang theo điện thoại.
Hiện tại là gần chín giờ sáng, đã qua giờ ăn sáng, thời gian ăn trưa vẫn chưa đến, nhưng họ quyết định vẫn ăn bữa sáng để dưỡng dạ dày. Hơn nữa, các món ăn sáng ở thành phố U vô cùng nổi tiếng, vì vậy sau khi ra khỏi khách sạn, họ đi thẳng đến khu phố bán đồ ăn sáng nổi tiếng nhất tại thành phố U. Bấy giờ có rất đông khách, hai người ghé vào một quán ăn được nhiều người đề cử nhất.
Hai người dạo chơi bên ngoài cả một ngày, hôm nay cô rất vui vẻ, nào là đi trung tâm thương mại, nào là thưởng thức đồ ăn ngon. Gần đến giờ ăn tối như mọi khi, cô mới gọi điện thoại cho Phó Lạc: “Chị Lạc ơi, ra ngoài ăn cơm tối nè.”
Phó Lạc vốn định từ chối vì hôm nay cô ấy lướt vòng bạn bè, biết họ ra ngoài chơi nên cũng không muốn làm phiền thế giới riêng của hai người họ. Cô đã chuẩn bị ra ngoài ăn tối với Tiểu Khả rồi, nhưng lại nghe đầu bên kia nói: “Đi đi, bạn trai em mời khách.”
Thế là, Phó Lạc đành đồng ý.
Vẫn là quán lẩu yêu thích, phòng riêng được trang trí nhẹ nhàng, thoải mái và sạch sẽ hệt như phong cách của các nhà hàng tư nhân.
Sau khi chào hỏi nhau, mọi người mới ngồi vào bàn. Ôn Nam Tinh nghe Phó Lạc gọi mình là thầy Nam Phong, bèn nói: “Nếu cô Phó không ngại, tôi xin phép gọi cô là chị, cô cứ gọi thẳng tên tôi là được rồi.”
Dù danh tiếng của Ôn Nam Tinh vang dội nhưng sự nghiệp sáng tác của cô vẫn lâu hơn anh mấy năm, cũng xem như là người đi trước trong giới văn học mạng. Hơn nữa cô cũng lớn hơn anh khoảng bảy tuổi, gọi chị cũng không có gì là quá đáng cả.
Không chỉ tài năng mà cách sống cũng khiêm tốn, vì vậy hảo cảm của Phó Lạc dành cho anh nay lại càng tăng thêm vô số kể.
Dù sao thì tuổi tác và tính tình của Phó Lạc cũng là như vậy nên cô ấy trước sau vẫn tao nhã, tự nhiên và hào phóng. Còn Tiểu Khả thì không được ổn cho lắm. Cô gái nhỏ hơn Lục Quỳnh Cửu mấy tuổi, lại là fan hâm mộ của Ôn Nam Tinh, thành thử dù đã cố gắng để bản thân bình thường nhất có thể nhưng kỹ năng diễn xuất vẫn không thành công.
Lục Quỳnh Cửu không nhịn được bật cười: “Tiểu Khả này, em bình tĩnh chút đi, đừng căng thẳng như thế.”
“Em, em căng thẳng hả?” Cô gái nói năng lắp bắp, đối diện cô chính là thầy Nam Phong đấy! Sao cô lại có được vinh hạnh ăn cơm chung với thầy Nam Phong thế này chứ! Thầy Nam Phong không chỉ tài năng mà nhan sắc cũng tuyệt vời đến thế!
Phó Lạc nhìn cô ấy, mỉm cười bảo với Ôn Nam Tinh: “Con bé là độc giả trung thành của cậu đấy, thành ra hơi hồi hộp.”
Ôn Nam Tinh điềm đạm nhìn Tiểu Khả, khẽ gật đầu với cô ấy một cái.
Lúc này, trái tim Tiểu Khả suýt thì bay vụt lên, cô chắc chắn là độc giả hạnh phúc nhất rồi! Nếu những chị em khác biết cô không chỉ được gặp thầy Nam Phong mà còn được ăn cơm tối cùng với anh thì đoán chừng họ sẽ hâm mộ đến chết mất thôi!
Bữa cơm tối của họ trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.
…
Buổi ký tặng sách cuối cùng của Phó Lạc kết thúc vào lúc gần tám giờ tối. Họ ở gần sân bay, đặt vé chuyến bay cất cánh lúc chín giờ rưỡi, vẫn dư dả thời gian để đến đó. Cả bốn người ngồi cùng chuyến bay trở về Tấn Thành. Thời điểm sắp tạm biệt nhau ở sân bay, Tiểu Khả lấy hết can đảm xin chữ ký của Ôn Nam Tinh.
Hôm nay cô ấy đã dậy sớm đến tiệm sách gần khách sạn mua cuốn sách này, chỉ để được xin chữ ký của anh.
Ôn Nam Tinh lịch sự đồng ý và ký tên cho cô ấy.
Sau đó bốn người tách nhau. Phó Lạc thấy Tiểu Khả ôm cuốn sách có chữ ký của Ôn Nam Tinh trong lòng, bèn cười hỏi: “Vui đến vậy sao?”
Tiểu Khả gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc: “Vui lắm ạ, vui lắm ạ.” Cô vui sắp chết luôn rồi. Cô chắc chắn là độc giả duy nhất có chữ ký của thầy Nam Phong. Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã kích động vô cùng, tối hôm nay thế nào cô ấy cũng mất ngủ.
Lục Quỳnh Cửu và Ôn Nam Tinh đón xe về tiểu khu, đến nơi đã hơn một giờ sáng. Anh đưa cô lên lầu, lúc sắp rời đi không quên hôn lên khóe môi cô một cái, nói: “Về nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, Lục Quỳnh Cửu lập tức cuộn mình vào trong chăn. Ba ngày nay ở thành phố U, cô vô cùng mặt dày, ở nhờ phòng anh hai đêm nên hai đêm ấy cô ngủ ngon giấc cực kỳ. Cô vốn tưởng mình sẽ mất ngủ, vì không quen với cảm giác không có ai làm gối ôm, nhưng cô đã đánh giá quá thấp sự mệt mỏi của bản thân. Ngờ đâu vừa nằm trên giường trằn trọc chưa được bao lâu đã dần chìm vào giấc ngủ say.
Lời tác giả:
Vẫn chưa được ăn đâu, đừng sốt ruột