46. Chương 46

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đi qua mấy thành phố, Lục Quỳnh Cửu vẫn cảm thấy Tấn Thành là nơi tốt nhất và phù hợp nhất, đặc biệt là nhiệt độ vào mùa hè này. Sau khi trở về Tấn Thành, bà ngoại gọi điện thoại cho cô, bà vẫn còn nhớ chuyện bảo cô về ăn mì trường thọ. Lục Quỳnh Cửu đã đồng ý thì sẽ không thất hứa, nhưng cô vừa trở lại, phòng làm việc của cô có một số công việc cần giải quyết ngay. Dù sao sinh nhật đã muộn thì muộn thêm một chút nữa cũng không sao, vì vậy cô nói với bà ngoại cuối tuần này sẽ về, bà ngoại cũng đồng ý.
Lục Quỳnh Cửu nói với Ôn Nam Tinh việc cô sẽ về thành phố Châu vào cuối tuần, anh nghe xong bèn hỏi: “Có cần anh về cùng em không?”
Ánh mắt cô ngập vẻ ngạc nhiên vui mừng: “Anh muốn đi cùng em hả?”
“Vậy em không cần à?”
“Cần chứ, cần chứ!” Lục Quỳnh Cửu vui vẻ lập tức ngồi lên đùi anh, ôm lấy cổ anh: “Anh đi với em như thế có làm lỡ việc của anh không?”
Ôn Nam Tinh cũng ôm lấy vòng eo thon của cô: “Không đâu.”
Lục Quỳnh Cửu hào hứng hôn một cái lên má anh.
Ôn Nam Tinh cong môi, nắm lấy cằm cô đặt môi mình lên môi cô, môi lưỡi uyển chuyển giao triền cùng chiếc lưỡi mềm mại của cô. Hai người hôn sâu, đến cuối cùng có hơi mất kiểm soát, vừa lúc ngón tay cô định lén lút tiến sâu hơn thì đột nhiên bị một bàn tay ấm áp mạnh mẽ nắm lấy, hai đôi môi tách ra. Anh nắm chặt tay cô, tay còn lại ôm cô vào lòng mình, hơi thở nặng nề.
Lục Quỳnh Cửu không trêu chọc anh nữa, hai người yên tĩnh ôm nhau một lúc lâu.
Lần trước Lục Quỳnh Cửu đăng bài trên trang cá nhân, người đầu tiên trong nhà gọi cho cô chính là Lục Chí Yến. Lúc lướt trang cá nhân và trông thấy bài, cậu đã ngẩn người rất lâu. Cậu biết cô đưa nhà văn của phòng làm việc mình đi tổ chức buổi ký tặng, nhưng tại sao người kia cũng đi cùng? Thậm chí chị còn không ngần ngại đăng lên trang cá nhân, cậu nhìn thế nào cũng thấy ảnh hai người chụp chung vô cùng không tự nhiên, giống hệt kiểu tình cảm gượng gạo của tên Tiêu Di và bạn gái hắn ta vậy!
“Chị, người kia đi tổ chức buổi ký tặng với chị sao?” Điện thoại vừa kết nối là cậu lên tiếng hỏi ngay.
Lục Quỳnh Cửu thấy người gọi là cậu ấy bèn bảo: “Nói cái gì đấy?”
Lục Chí Yến: “…”
Hai giây sau, cậu lại cất giọng, giọng bỗng yếu đi vài phần một cách khó hiểu: “Chị, chị với anh đó có quan hệ thế nào?”
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày: “Em đoán đi.”
“… Bạn ạ?” Giọng điệu vô cùng thiếu chắc chắn.
Lục Chí Yến cũng chẳng tin vào câu trả lời mình vừa đưa ra: “Hai người thật sự ở bên nhau sao?”
“Ừ.” Lục Quỳnh Cửu không vòng vo với cậu nữa, thừa nhận thẳng.
Lục Chí Yến trầm mặc vài giây.
Lục Quỳnh Cửu hỏi cậu: “Em không thích anh ấy à.”
“Không thích.”
“Tại sao?”
“Em cảm thấy bề ngoài của anh ta xấu.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Trời ơi, em bị làm sao vậy?
“Chị ơi, hôm nay chị không về ăn cơm ạ?”
“Em về nhà à?”
“Vâng, hôm nay là thứ bảy mà.”
Lục Quỳnh Cửu nghĩ đến Ôn Nam Tinh: “Không về đâu, nhưng ngày mai trước khi em về trường chị có thể đưa em đi ăn một bữa.”
Mặc dù Lục Quỳnh Cửu đã nói như vậy nhưng sau khi cúp máy, Lục Chí Yến vẫn không quá vui vẻ. Thật ra có đôi lúc cậu cảm thấy rất bất lực, vì cậu không thể thay đổi được gì. Cậu không thay đổi được Hà Lan, cũng không thay đổi được chị mình, họ cứ sống chung một cách không hận không oán như vậy.
“Này.” Một giọng nói vang lên.
Lục Chí Yến nhìn sang theo bản năng thì thấy Lục Quân Hi chẳng biết đến từ lúc nào, đang tựa vào khung cửa phòng cậu. “Chị tới lúc nào vậy?” Cậu hỏi.
Lục Quân Hi đứng thẳng người lại: “Vừa nãy.”
“Có chuyện gì ạ?”
“Ăn cơm.”
“À.”
Hai chị em cùng xuống lầu, Lục Quân Hi đột nhiên hỏi: “Lục Quỳnh Cửu có bạn trai à?”
Lúc này Lục Chí Yến không có tâm trạng để sửa lại cách xưng hô của cô ấy, cậu nhìn cô hỏi: “Chị nghe lén em nói chuyện điện thoại sao?”
Lục Quân Hi liếc cậu: “Ai nghe lén em nói chuyện?” Nói đoạn, cô ta nói tiếp: “Chẳng lẽ chị không thấy được trang cá nhân của chị ta hả? Chị đoán vừa nãy gọi điện thoại cho chị ta em sẽ hỏi gì? Đã xác nhận chưa?”
Lục Chí Yến gạt bỏ nghi ngờ trong lòng, nhưng vẫn không mấy hứng thú: “Đúng vậy.”
Lục Quân Hi nghiêm túc gật đầu: “Cũng phải, chị ta đã 26 tuổi rồi, có bạn trai cũng là chuyện bình thường.”
Hà Lan thấy hai người đi xuống cùng nhau, đang thì thầm to nhỏ gì đó, bèn hỏi: “Đang nói gì vậy?”
Lục Chí Yến còn chưa kịp nói gì thì Lục Quân Hi đã cướp lời trước: “Nói về Lục Quỳnh Cửu, chị ấy có bạn trai.”
Hà Lan khựng lại một lát, sau đó “ừ” một tiếng: “Đến ăn cơm đi.”
Lục Quân Hi chẳng lấy làm lạ với phản ứng của Hà Lan. Lục Chí Yến ở bên cạnh muốn nói gì đó nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại trở thành: “Con gặp bạn trai của chị cả rồi, người ta tốt lắm ạ.”
***
Thứ sáu, Lục Quỳnh Cửu kéo Ôn Nam Tinh lên máy bay trở về thành phố Châu.
Thời điểm đến nơi thì trời đã tối hẳn, bà ngoại cố ý chờ cô tại giao lộ, đây đã là thói quen khó bỏ suốt nhiều năm nay rồi.
Sau khi xuống xe, Lục Quỳnh Cửu lập tức chạy về phía bà: “Bà ngoại ơi, bà lại ở đây chờ cháu làm gì, đã bảo cứ ở nhà chờ cháu là được rồi mà.”
“Không sao, bà tới cũng chưa lâu. Thôi được rồi, mau mau, chúng ta về nhà thôi.” Bà ngoại kéo tay Lục Quỳnh Cửu đi về hướng nhà.
“Bà ngoại ơi.” Lục Quỳnh Cửu gọi bà một tiếng, sau đó nhìn ra sau lưng mình.
Bà ngoại không hiểu gì cả, cũng nhìn qua theo tầm mắt cô, cẩn thận quan sát một hồi mới nhận ra một người trẻ tuổi đang xách quà đi về phía họ. Thị lực của người già vào buổi tối không quá tốt, hơn nữa vừa nãy bà chỉ chú ý đến Lục Quỳnh Cửu nên không chú ý tới người khác. Bây giờ nhìn thoáng qua, hình như có chút quen mắt, hình như bà đã gặp chàng trai này ở đâu đó rồi. Không đến mấy giây sau, bà lập tức nhớ ra, đây chẳng phải là chàng trai cháu gái bà thích hay sao?
Ôn Nam Tinh tiến lên một bước: “Chào bà ngoại ạ.”
“Ừ, chào cháu.” Bà ngoại liếc nhìn Lục Quỳnh Cửu.
Cô khoác lấy cánh tay bà: “Bà ngoại ơi, chúng ta về nhà trước rồi nói chuyện sau ạ.”
Bà ngoại đã chuẩn bị xong các nguyên liệu nấu ăn từ sớm, sau khi vào nhà và chào hỏi Ôn Nam Tinh xong, bà mỉm cười đi vào bếp chuẩn bị nấu mì cho họ.
“Bà ngoại, bà ngoại để cháu giúp một tay ạ.” Ôn Nam Tinh đi theo vào.
Bà ngoại hơi kinh ngạc: “Cháu biết nấu ăn sao.”
Lục Quỳnh Cửu đang ở ngoài cất quà mang đến nghe bà hỏi liền đáp: “Bà ngoại, anh ấy biết đó, nấu ăn ngon lắm luôn, bình thường toàn là anh ấy nấu cho cháu ăn thôi. Cháu thật sự chỉ đang khen tài nấu nướng của Ôn Nam Tinh thôi mà.”
Nghe cô nói thế, nét mặt bà ngoại giãn ra, nhưng vẫn trách mắng cô: “Con bé này, Nam Tinh biết làm nhưng cháu đừng cứ bắt người ta làm mãi như thế, cháu cũng phải học nấu ăn đi.”
“Bà ngoại, không sao đâu, cứ để cháu làm là được ạ.”
Lục Quỳnh Cửu cười cười: “Chính anh ấy bảo để anh ấy làm đó bà.”
Bà ngoại bất đắc dĩ lắc đầu: “Nam Tinh, cháu đừng nuông chiều con bé quá.”
Ôn Nam Tinh cười.
Lục Quỳnh Cửu lề mà lề mề đi vào: “Bà ngoại, cần cháu giúp đỡ gì không ạ?”
Bà ngoại liếc cô: “Cháu không cần giúp ở đây, đi dọn giường cho Nam Tinh đi, lần trước Tiểu Di có ở lại. Bà đã giặt hết chăn ga gối đệm rồi, cất trong ngăn tủ, cháu lấy ra bọc vào là được.”
Lục Quỳnh Cửu đáp lời, lại quay sang nháy mắt với Ôn Nam Tinh: “Được ạ.”
Quả nhiên cô tìm thấy bộ ga gối đã được giặt sạch sẽ trong ngăn tủ, cô dọn giường xong lại mở cửa sổ trong phòng ra hóng mát một lúc rồi mới đi ra ngoài.
Lúc quay ra, mì cũng đã được nấu chín.
Tuy bảo là mì trường thọ nhưng thực tế nó không khác gì mì bình thường cả. Một quả trứng gà, một ít rau cải luộc, rắc thêm hành thơm, trông rất hấp dẫn. Bà ngoại đã ăn cơm tối rồi, sợ tiêu hóa không tốt nên buổi tối sẽ không ăn uống thêm gì khác, thành ra chỉ có hai người họ ăn mì.
“Bà ngoại, ngon quá đi.”
Bà cụ thấy họ ăn ngon lành thì trong lòng cũng rất thỏa mãn: “Ăn nhiều chút, trong nồi vẫn còn.”
Bây giờ đã hơn mười giờ tối, người cao tuổi có thể cố gắng thức đến giờ này hoàn toàn là nhờ ý chí. Thấy cô đã về an toàn, còn đưa theo cả bạn trai, trong lòng bà ngoại cũng bớt lo lắng đi nhiều. Có thể nói là bà vô cùng hài lòng với Ôn Nam Tinh.
Lục Quỳnh Cửu thấy bà ngáp vài cái bèn bảo: “Bà ngoại, bây giờ đã muộn rồi, bà về phòng nghỉ ngơi trước đi ạ.”
Ôn Nam Tinh cũng nói: “Lát nữa ăn xong bọn cháu sẽ tự dọn dẹp.”
Bà ngoại nghe hai người nói vậy, cũng thật sự quá mệt rồi nên không cố chấp nữa: “Được, vậy bà về phòng nghỉ ngơi trước, hai đứa cứ ăn từ từ nhé.”
“Vâng.”
Sau khi bà ngoại vào phòng, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.
Lục Quỳnh Cửu ăn mì, biết ngay là do bà ngoại nấu: “Anh chỉ giúp bà ngoại chút thôi hả?”
“Ừ.”
“Em bảo mà, mì bà ngoại nấu có vị khác với anh nấu.”
“Mì bà làm ngon.”
“Mì anh làm cũng ngon.”
Họ thật sự rất đói, nhưng Lục Quỳnh Cửu chỉ ăn một tô là no bụng. Ôn Nam Tinh là đàn ông nên chắc chắn một tô không thể đủ, thế là anh ăn hai tô liền.
Sau khi ăn xong, anh bảo Lục Quỳnh Cửu đi rửa mặt, còn mình sẽ dọn dẹp. Anh dọn dẹp xong xuôi đến ghế sofa ngồi một lúc thì cô cũng tắm rửa xong đi ra, trên đầu quấn khăn tắm: “Nước ấm lắm, anh đi tắm nhanh đi.”
Vừa từ phòng tắm ra nên cả người cô đỏ ửng như say rượu, hương sữa tắm thoang thoảng. Anh cầm lấy khăn tắm trên đầu cô, lau đi những giọt nước vẫn còn đọng trên tóc giúp cô: “Sao không sấy tóc?”
“Máy sấy em để trong phòng.” Cô lấy lại khăn tắm: “Em tự sấy là được rồi, anh đi tắm đi.”
“Được.”
Ôn Nam Tinh tắm rửa xong đi ra, Lục Quỳnh Cửu đã sấy khô tóc đang ngồi ở ghế sofa.
“Sao còn chưa ngủ?”
Lục Quỳnh Cửu giơ máy sấy tóc lên: “Đưa máy sấy cho anh đó.”
“Tóc anh ngắn, sấy hay không sấy cũng không vấn đề gì.”
“Vẫn phải sấy.”
Vì vậy Ôn Nam Tinh nhận lấy máy sấy, Lục Quỳnh Cửu đi theo sau lưng anh. Anh tiến vào phòng, xoay người bảo: “Về ngủ đi.”
Cô phồng má, ghé lại gần thỏ thẻ: “Em không thể ngủ chung với anh hả?”
Ôn Nam Tinh đưa ngón tay chống lên trán cô: “Bà đang ở bên ngoài đấy, đừng làm càn.”
Lục Quỳnh Cửu bĩu môi, ánh mắt bỗng sáng rực lên: “Ở đây có bà ngoại thì không được, vậy có phải chúng ta về Tấn Thành là được đúng không?”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Bọn mình không phải là người yêu sao? Hơn nữa mỗi ngày còn phải chạy đến nhà anh ăn bữa sáng với ăn cơm tối, như vậy thật phiền phức. Bọn mình sống chung đi, được không anh?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô không nói câu nào.
Lục Quỳnh Cửu nhích tới gần: “Hửm?”
Ôn Nam Tinh búng trán cô: “Chuyện này về Tấn Thành rồi nói sau, bây giờ đi ngủ đi, anh đóng cửa đây.” Dứt lời, anh thật sự đóng cửa không hề do dự.
Lục Quỳnh Cửu sờ trán mình: “Về nói thì về nói.”
__
Lời tác giả:
Thầy Ôn sẽ đồng ý chứ? Sẽ chứ? Sẽ chứ?