Chương 5

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi biết Ôn Nam Tinh từ chối mức giá Nhuận Phương đưa ra, Trần Chiếu không nhịn được hỏi: “Ôn tổng, Nhuận Phương đã ra giá sáu mươi triệu NDT, thật sự không bán sao?” Nhưng vừa hỏi xong, anh ta lại cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Điện ảnh và Truyền hình Nhuận Phương là công ty con của Ôn thị, những tác phẩm của Ôn tổng luôn nổi tiếng vang dội, có thể giúp đỡ người mới. Làm sao có thể nhường cơ hội tốt như vậy cho Nhuận Phương chứ?
Đang âm thầm bực bội thì giọng nói của Ôn Nam Tinh vang lên: “Bán chứ, ai nói không bán?”
Trần Chiếu vừa cảm thấy suy nghĩ của mình đã được giải đáp thì lập tức lại trở nên hoang mang. Không phải vừa rồi còn nói không bán sao? Vậy thì sao lại bán?
“Muốn bán nhưng tôi không hài lòng với giá cả.”
“Ngài không lo Nhuận Phương sẽ không mua nữa sao?”
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn Trần Chiếu một cái: “Sẽ không đâu, Nhuận Phương nhất định phải có được.”
Đúng như dự đoán, sau khi Lục Quỳnh Cửu bày tỏ ý từ chối với người phụ trách Nhuận Phương, người phụ trách đã báo cáo lên cấp trên. Ôn Chu Hoa nghe được câu trả lời, ông ta nhíu chặt mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng mới nói: “Gọi điện thoại lại cho tổng biên tập Lục, nói với cô ấy, chúng ta sẵn sàng tăng giá, tăng thêm hai mươi triệu, thành tám mươi triệu NDT.”
Thái Lập nghe xong tỏ vẻ không đồng ý. Sáu mươi triệu vốn đã là mức giá cao rồi, bây giờ tăng lên tám mươi triệu, họ cũng không dại gì mà bỏ ra tám mươi triệu. Huống chi họ còn là nhà đầu tư sản xuất phim, còn phải chi bao nhiêu cho phần hậu kỳ nữa… Như vậy thì mức giá vốn này quả thật hơi cao đối với họ.
Ôn Chu Hoa nhìn Thái Lập: “Chúng ta đã phân tích kỹ lưỡng rồi, vả lại chỉ trong mấy năm ngắn ngủi mà Nhạc Ngu đã phát triển nhanh như vậy, chắc chắn không thiếu sự giúp đỡ từ Nam Phong.”
Thái Lập im lặng mấy giây, chẳng qua anh ta cảm thấy giá vốn quá cao, nhưng những lời Ôn Chu Hoa nói cũng có lý. Bản phân tích là do anh ta hỗ trợ thực hiện, hiện nay Nam Phong đang rất nổi tiếng, trình độ của anh thì anh ta quá rõ. Do dự một chút, cuối cùng anh ta vẫn tán thành với quyết định của Ôn Chu Hoa.
Vì vậy, khi Lục Quỳnh Cửu lại nhận được điện thoại từ người phụ trách bên Nhuận Phương, hơn nữa còn biết bên ấy tăng thêm hai mươi triệu, tổng cộng là tám mươi triệu. Mức giá ấy cho một bản quyền phim điện ảnh, cũng được coi là giá trên trời rồi, nhưng nghĩ đến đây là tác giả của bản quyền là thầy Ôn thì cô cảm thấy tám mươi triệu cũng không phải là quá cao.
Trước sự khẩn cầu của người phụ trách Nhuận Phương, cô đã gửi tin tức này cho Ôn Nam Tinh.
——Thầy Ôn, Nhuận Phương tăng thêm hai mươi triệu, tổng cộng là tám mươi triệu. Ngài thấy thế nào?
Đã hợp tác với Ôn Nam Tinh lâu như vậy, cô cũng hiểu biết đôi chút về anh, ít nhất là Ôn Nam Tinh cho cô cảm giác không hề thiếu thốn tiền bạc. Ngay lúc cô vẫn đang âm thầm nghĩ có lẽ hy vọng của Nhuận Phương lại thành công cốc thì tin nhắn WeChat của Ôn Nam Tinh đến.
——Được, tôi đồng ý.
Sau khi Lục Quỳnh Cửu nhìn tin nhắn của Ôn Nam Tinh, hai mắt theo bản năng mở to, nhìn đi nhìn lại vài lần, chắc chắn anh đã đồng ý, đồng ý bán cho Nhuận Phương với giá tám mươi triệu??
——Thầy Ôn, ngài đồng ý thật sao?
Cô phải xác nhận thêm một lần nữa cho chắc chắn.
——Đúng vậy, tôi đồng ý.
Lục Quỳnh Cửu cầm cốc nước bên cạnh uống một ngụm, rồi nói: “Thầy Ôn, tôi có thể hỏi ngài một chuyện không?”
——Có thể, cô hỏi đi.
——Không phải ngài nói không muốn bán cho Nhuận Phương cách đây không lâu sao? Tại sao bây giờ lại thay đổi chủ ý?
Lục Quỳnh Cửu đợi mấy giây, tin nhắn của Ôn Nam Tinh gửi đến: “Từ chối để có thể thương lượng giá.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Trần Chiếu ngẩng đầu nhìn Ôn Nam Tinh đang ngồi sau bàn làm việc. Anh kinh ngạc phát hiện, trên mặt Ôn tổng dường như có ý cười, mặc dù rất nhạt nhưng anh ta đã theo anh nhiều năm như vậy, chỉ cần liếc mắt cũng đủ nhận ra. Chẳng lẽ vì Nhuận Phương tăng thêm hai mươi triệu sao? Đang vui??
“Ôn tổng, nếu chúng ta bán cho Nhuận Phương, liệu có….thua thiệt không?”
Ôn Nam Tinh cất điện thoại di động, thờ ơ nói: “Cậu cảm thấy chúng ta sẽ bị thua thiệt sao?”
Trần Chiếu thật thà gật đầu. Anh ta vẫn cảm thấy nếu ký kết với Nhạc Ngu thì công ty của họ có thể giúp đỡ thêm được vài người mới nữa, người mới ở công ty phát triển tốt thì công ty họ mới có thể phát triển tốt.
“Không thua thiệt được đâu. Cậu nói với phó tổng Trương một tiếng, bảo anh ta đầu tư, quyết định vai diễn cho nhân vật nữ phụ ba và nam phụ ba, sau đó thì đưa Hà Yên Duyệt và Lý Chính Hi của công ty vào đó đi.”
Anh ta cũng đã đọc qua, phân cảnh của nam phụ ba và nữ phụ ba không nhiều nhưng đủ để gây ấn tượng, hơn nữa giữa phim cũng có tuyến tình cảm. Nếu hai nhân vật muốn phát huy thật tốt thì ở hậu kỳ có thể tạo hiệu ứng cặp đôi [1] một chút, nói không chừng có thể mượn một đoạn diễn nhỏ này để có được không ít sự chú ý và tài nguyên, công ty cũng sẽ phát triển tốt.
[1] Tạo hiệu ứng cặp đôi: Tạo hiệu ứng yêu đương, thân mật giả của hai nhân vật để tăng sức hút cho bộ phim/show.
“Ôn tổng, tôi sẽ đi sắp xếp ngay.”
“Ừ, đi đi.”
Bên phía Nhuận Phương cũng đã nhận được tin tức từ Lục Quỳnh Cửu. Sau khi biết Nam Phong đồng ý bán bản quyền cho họ thì lập tức soạn hợp đồng, hẹn thời gian gặp mặt ký hợp đồng. Mặc dù ý của họ là muốn gặp mặt trực tiếp Nam Phong để ký hợp đồng, nhưng Lục Quỳnh Cửu không hề suy nghĩ mà từ chối yêu cầu của Nhuận Phương ngay.
Tuy Ôn Chu Hoa thấy hơi thất vọng nhưng ông không cưỡng cầu gì, bởi vì ông biết Nam Phong đã nổi tiếng mấy năm nay nhưng chưa từng thấy anh tham gia bất kỳ hoạt động công khai nào.
Trần Chiếu vẫn là người thay Ôn Nam Tinh ký hợp đồng với Nhuận Phương. Ngày đó khi ký hợp đồng, Lục Quỳnh Cửu cũng đi cùng, cô tận mắt nhìn thấy Trần Chiếu và người phụ trách Nhuận Phương hoàn tất việc ký kết hợp đồng, chính thức bán bản quyền cho Nhuận Phương.
Người phụ trách Nhuận Phương tự mình tiễn họ ra khỏi công ty. Sau khi ra ngoài, đầu tiên Trần Chiếu nói lời cảm ơn với Lục Quỳnh Cửu, sau đó hai người khách sáo tạm biệt nhau.
Một lúc sau, Nhuận Phương đã chuyển tiền bản quyền đến. Lục Quỳnh Cửu cũng chuyển tiền cho Ôn Nam Tinh. Sau khi chuyển tiền xong, cô gửi tin nhắn cho anh.
——Thầy Ôn, tôi đã chuyển tiền bản quyền qua cho ngài rồi.
——Được, làm phiền cô rồi.
——Không phiền đâu, thầy Ôn, thật ra thì ngài không cần khách sáo với tôi như thế làm gì cả.
——Có quá khách sáo sao?
——Có đó.
——Vậy lần sau tôi sẽ cố gắng hết sức không khách sáo như vậy nữa.
Lục Quỳnh Cửu nhìn tin nhắn, không nhịn được bật cười: “Được được, cực kỳ tốt luôn.”
Lục Quỳnh Cửu nghĩ ở nhà không còn lương thực dự trữ, vì vậy khi đi ngang qua siêu thị thì quyết định ghé vào. Thói quen của cô là lập sẵn danh sách đồ cần mua trong đầu. Khi vào siêu thị, cô đẩy xe hàng nhanh đến khu vực cần mua, chọn lựa một lúc, ánh mắt lơ đãng liếc một cái, thật khéo là nhìn thấy một bóng người khiến tầm mắt cô không thể rời đi được.
Ngay khi cô sắp đuổi kịp, đột nhiên có một đứa bé chui ra từ bên cạnh, cứ như vậy lao thẳng vào xe đẩy hàng. Cũng may cô hành động nhanh, nhanh tay lẹ mắt đẩy xe sang một hướng khác.
Mẹ đứa trẻ vội vàng kéo con mình lại, bắt cậu bé cúi đầu xin lỗi Lục Quỳnh Cửu. Cô nhìn hai mẹ con họ rồi lắc đầu nhẹ, ra hiệu không sao. Lúc này hai mẹ con mới rời đi. Sau khi hai người họ xoay người đi, cô còn nghe thấy giọng nói người mẹ đang giáo dục con mình. Cô cũng không để ý mà chỉ nhìn về hướng vừa nãy, nhưng nơi đó đã không còn bóng lưng kia nữa rồi.
Lục Quỳnh Cửu cười khẽ một tiếng, thu lại ánh mắt. Cô đây là thế nào? Lại để ý một bóng lưng như vậy sao? Tim đập loạn nhịp sao?
Thời điểm cô đẩy xe hàng đến khu trái cây, một khuôn mặt đàn ông đập vào mắt. Ngũ quan tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, cảm giác dịu dàng không thể diễn tả được. Lục Quỳnh Cửu trong nháy mắt đã hiểu ra cảm giác quen thuộc bất thình lình khi nãy là như thế nào.
Ánh mắt cô sáng rực lên, lập tức nói: “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh nghe tiếng thì nhìn sang, đương nhiên cũng thấy cô. Trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, ngay sau đó khóe miệng cong lên, nở một nụ cười thật tự nhiên: “Tổng biên tập Lục.”
Lục Quỳnh Cửu đẩy xe hàng đến phía anh: “Thầy Ôn, ngài ở gần đây sao?”
Ôn Nam Tinh cười gật đầu một cái: “Mới chuyển đến đây không lâu.”
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu nhìn đến bàn tay đang cầm vải của Ôn Nam Tinh, vỏ ngoài đỏ tươi và mọng nước, từng chùm một, sờ vào hơi sần sùi. Cô hỏi: “Thầy Nam Phong, ngài cũng thích ăn vải hả?”
Ôn Nam Tinh nhìn xuống chùm vải đỏ tươi và “ừ” một tiếng: “Tôi thấy khá được.”
Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu lại sáng rực lên: “Thật đúng dịp, tôi cũng thích ăn vải. Vải mùa này rất ngọt, tôi rất biết cách chọn vải, tôi chọn giúp ngài nhé?”
Ôn Nam Tinh mỉm cười, không hề từ chối.
Lục Quỳnh Cửu thấy vậy, liền nghiêm túc chọn giúp anh. Cô nhấc lên hai chùm rồi đưa cho anh: “Đảm bảo ngọt.”
Ôn Nam Tinh cười, duỗi tay lấy túi mua đồ rồi bỏ mấy chùm vải cô chọn vào, ôn hòa nói: “Cảm ơn.”
“Thầy Ôn, ngài có thích ăn trái cây gì nữa không?”
Ôn Nam Tinh: “Vải là đủ rồi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn thấy trong xe hàng của Ôn Nam Tinh có rau cải tươi, trứng thịt, cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô luôn cho rằng đàn ông giống anh sẽ là kiểu không dính mùi khói bếp, nhưng hình như không phải.
“Thầy Ôn, ngài còn tự mình nấu cơm sao?”
“Biết nấu vài món đơn giản thôi.”
Đồ trong danh sách cần mua đã đủ, Ôn Nam Tinh cũng đã mua xong. Hai người đi đến quầy tính tiền. Lúc tính tiền, Ôn Nam Tinh đã thanh toán luôn cho Lục Quỳnh Cửu, cô muốn cản lại cũng không kịp.
“Thầy Ôn, bao nhiêu tiền vậy, tôi chuyển khoản lại cho ngài.” Ôn Nam Tinh không phải là người đàn ông đầu tiên trả tiền cho cô, nhưng trường hợp lần này dường như có gì đó khác biệt. Thật ra thì chưa có người đàn ông nào thay cô thanh toán ở siêu thị, nhưng nói cho cùng thì cô cũng chưa từng đi dạo siêu thị chung với người đàn ông nào cả.
“Không có bao nhiêu tiền đâu.” Ôn Nam Tinh nhẹ nhàng trả lời cô.
Lục Quỳnh Cửu còn muốn nói gì thêm nữa nhưng suy nghĩ một chút vẫn quyết định không nói ra. Xe của cô đỗ ở bên ngoài siêu thị. Nhìn quanh một vòng, cô hỏi: “Thầy Ôn, ngài sống ở đâu thế? Hay là tôi đưa ngài về nhé?”
Ôn Nam Tinh cụp mắt, cười từ chối: “Không cần, tôi sống gần đây, tự trở về là được.”
Từ trước đến nay, Lục Quỳnh Cửu đã tiếp xúc nhiều với các nhà văn, ít nhiều cũng hiểu đôi chút thói quen của họ, vì vậy cô gật đầu: “Vậy… Thầy Ôn, tôi đi trước nhé?”
“Được, lái xe chậm một chút.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức gật đầu: “Được.”
Sau khi lên xe, Lục Quỳnh Cửu nhìn Ôn Nam Tinh ở bên ngoài rồi vẫy tay, sau đó mới lái xe đi. Cách nhau một khoảng cách, ánh mắt không tự chủ được mà nhìn về kính chiếu hậu bên phải. Trong kính là người nọ vẫn đứng thẳng ở chỗ cũ, điện thoại di động đặt bên tai, anh đang nghe điện thoại.
__
Lời tác giả:
Tôi thấy ở phần bình luận có độc giả hỏi liệu nam nữ chính đã quen biết nhau từ trước hay chưa? Không có đâu, trước đó họ không có bất kỳ quan hệ nào cả.