Chương 6: Hàng Xóm Bất Ngờ

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 6: Hàng Xóm Bất Ngờ

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Minh Sâm cứ như thể đã hẹn giờ trước, đúng lúc Ôn Nam Tinh vừa hoàn thành món ăn cuối cùng, chuông cửa vang lên.
Sau khi vào cửa, Khương Minh Sâm chẳng chút khách khí nào, thay dép lê xong thì chạy thẳng vào bếp, tự động bưng thức ăn lên bàn, tiện tay còn mang theo bát đũa. “Đứng ngây ra đấy làm gì? Mau vào ăn cơm đi.”
Ôn Nam Tinh nhìn anh ấy, thờ ơ nói: “Không biết còn tưởng đây là nhà cậu chứ.”
Nghe vậy, Khương Minh Sâm vẫn cười nhìn anh, đánh giá căn hộ một lượt, nói: “Chung cư này cậu chọn không tồi nha.” Bỗng nhớ ra điều gì đó, anh ấy nói: “Đúng rồi, cậu có biết dưới lầu này là ai không?”
“Có liên quan gì đến mình không?” Anh hỏi lại.
Khương Minh Sâm bĩu môi, tiếp tục nói: “Là Tiểu Cửu.”
Động tác của Ôn Nam Tinh hơi ngừng lại, ngẩng đầu nhìn anh ấy.
Khương Minh Sâm nói tiếp: “Chúng ta gặp hôm ở CHEBN ấy, Lục Quỳnh Cửu, chính là tổng biên tập của cậu.”
Ôn Nam Tinh thản nhiên “ừ” một tiếng.
Khương Minh Sâm thấy anh không mấy hứng thú nên cũng không nói tiếp nữa.
“Tài nấu nướng của cậu ngày càng đỉnh, hay là cậu dứt khoát đi làm đầu bếp luôn đi?”
Vừa dứt lời, Khương Minh Sâm cảm nhận rõ rệt không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt, dù là tháng sáu nhưng vẫn khiến người ta lạnh thấu xương. Nhưng anh đã quen từ lâu, nên chỉ cười nói: “Cậu xem cậu xem, không phải chỉ đùa cậu một chút thôi sao?”
Ôn Nam Tinh lạnh nhạt liếc anh ấy một cái, “Không rảnh đùa với cậu, ăn cơm chùa thì phải rửa bát.”
“Được thôi, để mình làm.” Nói rồi Khương Minh Sâm nhanh chóng dọn bát đũa vào bếp, sau đó bắt đầu rửa chén. Nhìn chung thì đúng là rất thạo việc.
Rửa chén xong, lau dọn phòng bếp sạch sẽ, anh lại tự động đi đến tủ lạnh. Vừa mở ra, bên trong là những nguyên liệu nấu ăn được sắp xếp theo màu sắc rất gọn gàng. Anh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chứng ám ảnh cưỡng chế đây mà, ám ảnh cưỡng chế.” Ánh mắt anh lại nhìn đến những trái vải dưới đáy, cất cao giọng gọi Ôn Nam Tinh ở phòng khách: “Cậu lại mua vải à? Không sợ bị nóng trong người sao?”
Ôn Nam Tinh còn chưa kịp trả lời, anh đã nói tiếp: “Mình cũng vì sức khỏe của cậu thôi, vậy nên số vải này, chúng ta chia nhau ăn nhé.”
Anh rửa vải và đặt vào đĩa trái cây, xong xuôi mới đặt lên bàn trà nhỏ, thả mình xuống sofa, vừa bóc vải vừa hỏi: “Nói nhanh, cậu bán bản quyền cho Nhuận Phương với giá tám mươi triệu NDT à?” Nhét vải vào miệng, anh xuýt xoa: “Vải ngọt tuyệt vời.”
“Ừ, bán rồi, làm sao?” Ôn Nam Tinh không thèm ngước mắt nhìn.
Khương Minh Sâm cười một tiếng, anh đưa tay lấy điều khiển ti vi, bật kênh tin tức tài chính.
“Theo báo cáo, một thiết kế đá quý trong quý một của tập đoàn Ôn thị bị vướng vào tranh chấp sao chép, cổ phiếu Ôn thị đột ngột giảm giá…”
Khương Minh Sâm lặng lẽ nhấn tạm dừng, nhìn về phía Ôn Nam Tinh: “Không có gì muốn nói sao?”
“Nói gì?”
“Cậu có thể nói cho mình biết chuyện này có liên quan gì đến cậu không?”
Ôn Nam Tinh hỏi ngược lại: “Liên quan gì đến mình?”
Khương Minh Sâm thấy ánh mắt anh vẫn bình tĩnh và sâu thẳm như mọi khi. Vài giây sau, anh ấy khẽ cười một tiếng: “Đúng là cáo già mà.” Đúng lúc điện thoại di động trong túi lại reo, anh nhìn màn hình điện thoại rồi nói với Ôn Nam Tinh: “Được rồi, không nói với cậu nữa, mình có việc rồi, đi trước đây.”
Sau khi Khương Minh Sâm rời đi, căn hộ rộng lớn chỉ còn lại một mình Ôn Nam Tinh. Anh nhìn những quả vải trên đĩa trái cây, im lặng đưa tay bóc một trái. Màu đỏ tươi của vỏ vải cùng với ngón tay thon dài trắng nõn tạo nên một hình ảnh ấn tượng. Anh từ tốn bóc một trái, cùi trắng tinh lộ ra, phần cùi và hạt đen được tách rời. Cùi vừa dày vừa trong, khi cắn nhẹ, nước trong veo tràn ra.
**
Từ khi Tấn Thành bắt đầu thực hiện phân loại rác, Lục Quỳnh Cửu sợ nhất là việc đi đổ rác. Thậm chí còn có người giám sát, thấy có người đến đổ rác lập tức hỏi: “Rác của quý khách là loại rác gì?” Vì vậy, thời gian đổ rác mỗi ngày của cô chuyển từ sáng sớm sang buổi tối. Thế là buổi tối, sau khi ăn cơm xong xuôi như mọi khi, cô lại mang mấy túi rác đã buộc kỹ ra cửa, ra khỏi tòa nhà đơn nguyên [1]. Bên dưới có bốn thùng rác xếp thành một hàng ngang. Cô cầm túi rác trên tay, di chuyển qua lại giữa thùng rác ướt và thùng rác khô. Đây rốt cuộc là loại rác gì đây??
Lúc cô định lấy điện thoại ra tra bách khoa toàn thư, tiện tay sờ vào túi, trống rỗng. Cô để điện thoại trên lầu rồi! Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua camera giám sát bên cạnh thùng rác, xem ra cô lại phải xách túi rác này lên lầu rồi xuống lầu lần nữa.
Khi cô xuống dưới lầu lần nữa, miệng vẫn lẩm bẩm: “Hóa ra bánh quy hết hạn là rác ướt….Rác ướt….” Vừa nói vừa cau mày: “Bánh quy không phải khô sao? Tại sao lại là rác ướt? Không phải nên là rác khô mới đúng chứ?”
Cô vừa hoài nghi vừa đi ra ngoài. Sau khi đi ra ngoài thì đúng lúc gặp một người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà màu xám tro đang đứng cạnh thùng rác. Vai rộng, eo thon, dáng người rất đẹp, lại còn hơi quen thuộc nữa… Vừa nghĩ vậy, người đàn ông đó đổ rác xong liền xoay người lại.
Hai người cách khoảng ba bốn mét, bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu mở to, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi: “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh nhìn thấy Lục Quỳnh Cửu cũng hơi sững sờ, sau đó nhìn cô mỉm cười.
Lục Quỳnh Cửu sải bước đi về phía anh: “Thầy Ôn, sao ngài lại ở đây?”
“Tôi sống ở đây.”
“Ở đây sao?” Cô nhìn xung quanh, “Thầy Ôn, ngài cũng ở Huệ Cách sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô và gật đầu. Khuôn mặt cô sau khi tẩy trang trắng nõn, mịn màng, đôi mắt to tròn và trong trẻo, môi hồng hào đầy sức sống. Khuôn mặt tuy mất đi vài phần cuốn hút nhưng cả người lại tươi tắn hơn rất nhiều. “Vừa chuyển đến không lâu.”
Lục Quỳnh Cửu nghĩ đến hôm qua bọn họ vừa gặp nhau ở siêu thị, khi đó cô chỉ nghĩ thầy Ôn có lẽ ở cùng tiểu khu với mình. Bây giờ xem ra, họ không chỉ ở chung một tiểu khu, mà còn có khả năng chung một đơn nguyên nữa. Vì vậy cô dò hỏi: “Thầy Ôn, ngài cũng ở đơn nguyên này à?”
Ôn Nam Tinh nhìn tòa nhà đơn nguyên phía sau lưng cô, trả lời: “Ừ, đúng vậy.”
“Vậy thì trùng hợp quá, chúng ta không chỉ ở chung một tiểu khu mà còn chung một đơn nguyên.” Vừa nói, Lục Quỳnh Cửu lại chú ý đến túi rác trên tay mình, nhìn anh cười: “Thầy Ôn, ngài đợi tôi một chút, tôi đổ rác đã.” Nói xong, cô nhanh chóng vứt túi rác vào thùng rác ướt.
Cuối cùng hai người họ vừa nói chuyện vừa đi vào tòa nhà đơn nguyên: “Thầy Ôn, ngài ở tầng mấy vậy?”
“Tầng mười bảy.”
“Tôi ở tầng mười sáu, ngay dưới tầng của ngài đấy.” Duyên phận đã biến đổi thành ra thế này ư?!
“Tổng biên tập Lục.” Ôn Nam Tinh bỗng nhiên gọi cô.
Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn về phía anh: “Hả?”
“Thật ra cô không cần phải dùng kính ngữ khi nói chuyện với tôi.”
Trước đây chưa gặp mặt nên Lục Quỳnh Cửu hoàn toàn không biết giới tính và tuổi tác thật của Ôn Nam Tinh, thậm chí cô cảm thấy anh có thể là một bậc tiền bối của mình. Giờ đây đã gặp nhau rồi, với khuôn mặt đẹp trai không thể diễn tả hết bằng lời thế này, dùng “ngài” quả thật quá mức tôn kính. Vì vậy cô cười nói: “Được ạ.”
Sau khi vào thang máy, Ôn Nam Tinh nhấn nút tầng mười sáu và mười bảy. Tiếng ‘ding’ vang lên, đã đến tầng mười sáu. Cửa thang máy mở ra, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới vẫy tay chào anh: “Thầy Ôn, tôi đến rồi, hẹn gặp lại.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô và gật đầu nhẹ: “Hẹn gặp lại.”
Về đến nhà, Lục Quỳnh Cửu không kiềm chế được bèn gửi tin nhắn WeChat cho Tô Dạng Nhiên.
—- Em biết người ở tầng trên nhà chị là ai không?
Đầu bên kia trả lời rất nhanh: Cái này làm sao em biết được?
—- Thầy Ôn.
—- Thầy Ôn? Là ai?
Nhìn tin nhắn này, Lục Quỳnh Cửu mới nhớ ra, Tô Dạng Nhiên vẫn chưa biết thầy Nam Phong họ Ôn.
—- Thầy Nam Phong họ Ôn.
—- ĐM! Từ bao giờ mà chị và thầy Nam Phong thân thiết đến vậy? Ngay cả họ của người ta cũng biết à?
Lục Quỳnh Cửu dở khóc dở cười nói: Đây không phải mấu chốt.
—- À, đúng rồi, mấu chốt là chị và thầy Ôn ở cùng một tiểu khu! Anh ấy còn ở ngay trên tầng nhà chị! Nói đến chị và thầy Ôn ở tầng trên tầng dưới nhiều năm như vậy mà không biết! Chị cũng thật sự lợi hại đấy chứ.
—- Nghĩ gì vậy? Thầy Ôn mới chuyển đến gần đây thôi.
Đôi mắt Tô Dạng Nhiên bỗng sáng rực, tốc độ gõ phím nhanh hơn: Nếu nói như vậy, chắc là chị đã gặp thầy Ôn rồi đúng không? Nam hay nữ? Dáng vẻ thế nào??
Ngón tay Lục Quỳnh Cửu lướt trên màn hình điện thoại: Vô cùng đẹp… Đoạn tin nhắn này vừa gõ được một nửa, không biết nghĩ đến điều gì, cô lặng lẽ xóa sạch tất cả những lời này.
—- Ừ, bình thường thôi.
Tô Dạng Nhiên ở đầu bên kia thấy những chữ này thì xìu mặt ngay tức khắc. Người đẹp Cửu đã bảo là người bình thường, chắc là bình thường thật rồi. Nhưng thầy Ôn cũng giống như cô vậy, đều dựa vào tài hoa để kiếm cơm chứ không phải dựa vào mặt mũi đâu. Đang chuẩn bị trả lời, thì một tin nhắn mới được gửi đến.
—- Em nghỉ ngơi cũng lâu rồi đấy, truyện mới chuẩn bị đến đâu rồi?
Sau khi Lục Quỳnh Cửu gửi tin nhắn này đi, đầu bên kia liền im lặng như tờ. Cô đợi mấy phút sau, ngón tay lại lướt liên tục trên màn hình điện thoại: Đừng có giả vờ chết nữa, số chữ chỉ tiêu của em hôm nay vẫn chưa đủ đâu, em còn kéo dài nữa, có tin ngày mai chị đến tìm em ngay không.
Khi Tô Dạng Nhiên nhìn thấy tin nhắn này trên màn hình, cô đang nghiêm túc suy nghĩ rằng bản thân có lẽ nên tính đến chuyện chuyển nhà rồi. Nếu không thì đến thành phố khác sống vài năm thì sao? Nhà mình ở cùng một thành phố với tổng biên tập thực sự quá đáng sợ đó nha!
__
Lời tác giả:
Việc phân loại rác thải thực sự có thể khiến người ta 'chết đứng', phải cần đến bách khoa toàn thư mới biết được đó là loại rác gì, cần vứt vào thùng rác nào. Đây đúng là một nỗi khổ giữa nhân gian.
__
[1] (Nhà) đơn nguyên (单元)
Đơn nguyên là một đơn vị độc lập trong công trình xây dựng, được quy ước giới hạn trên diện tích mặt bằng. Ví dụ, chung cư có ba đơn nguyên.
Chung cư dạng đơn nguyên là cách tổ chức các căn hộ riêng lẻ tập trung quanh một khu vực giao thông đứng gồm thang bộ và thang máy. Mỗi đơn nguyên có thể có nhiều loại căn hộ khác nhau (1 phòng ngủ, 2 phòng ngủ...). Thường thì mỗi đơn nguyên có từ 4 – 6 căn hộ. Đây là một cách bố trí hợp lý.
**
Hết chương 6