53. Chương 53

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại bệnh viện trung ương Mãn Thành.
Khi nhóm con cháu của Ôn Nam Tinh chạy đến, những người lớn như vợ chồng Chúc Thừa Lâm đã chờ sẵn ở cửa phòng phẫu thuật. Chúc Vãn Đồng đang ôm vai an ủi Tần Lệ, vừa khóc vừa nói, thấy Ôn Nam Tinh đến thì cô bé càng khóc lớn hơn: “Anh ơi.”
Ngày thường, Ôn Nam Tinh luôn xuất hiện với vẻ ngoài gọn gàng, nghiêm túc, điềm tĩnh và biết tự kiềm chế. Nhưng lúc này, bộ âu phục của anh nhăn nhúm, trán lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn. Anh vội hỏi Chúc Thừa Lâm: “Cậu ơi, ông ngoại bị làm sao thế ạ?”
Sắc mặt Chúc Thừa Lâm cũng chẳng khá hơn là bao, giọng nói nặng nề: “Xuất huyết não.” Ông cụ Chúc năm nay đã ngoài 70, người lớn tuổi thường có huyết áp cao, mấy năm gần đây sức khỏe ông cũng ngày càng sa sút. Thực ra, ông thường xuyên có những triệu chứng của căn bệnh này nhưng không ai ngờ được bệnh lại ập đến bất ngờ như vậy, không hề báo trước một tiếng nào.
Cơ thể Ôn Nam Tinh hơi loạng choạng, Trần Chiếu vội đưa tay đỡ anh: “Ôn tổng.”
Ôn Nam Tinh khẽ nói: “Tôi không sao.”
Chúc Thừa Lâm thấy sắc mặt anh tái nhợt bèn đỡ anh ngồi xuống ghế dài trên hành lang bệnh viện: “Con đừng lo lắng, tất cả các chuyên gia giỏi nhất về xuất huyết não mà cậu đã mời đều đang ở trong phòng cấp cứu, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.” Lời này Chúc Thừa Lâm nói với anh, đồng thời cũng tự nhủ với chính mình.
Ôn Nam Tinh siết chặt tay, các khớp xương trắng bệch, mu bàn tay nổi gân xanh, chẳng mấy chốc lòng bàn tay cũng túa đầy mồ hôi lạnh.
Bầu không khí bên ngoài phòng phẫu thuật nặng nề khó tả, ngay cả tiếng khóc cũng chỉ là những tiếng nức nở âm thầm.
Không biết đã đợi bao lâu, đèn đỏ trên phòng phẫu thuật bỗng nhiên tắt. Mọi người lập tức đứng dậy, theo phản xạ tiến về phía cửa phòng. Ông cụ Chúc tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng vẫn đang hôn mê nên không thể chuyển sang phòng bệnh thường, vẫn phải ở phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) để theo dõi.
Nghe tin ông phải ở phòng ICU để theo dõi tình hình, không ai có thể bình tĩnh lại được. Nhưng niềm an ủi duy nhất chính là ông đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.
“Thầy Thẩm, lần này cảm ơn thầy rất nhiều.” Chúc Thừa Lâm bày tỏ lòng biết ơn.
Ôn Nam Tinh cũng trịnh trọng cúi người: “Cảm ơn.”
Giáo sư Thẩm đáp: “Đây là bổn phận của tôi mà.”
Sau khi ông cụ Chúc được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, Chúc Thừa Lâm đi theo giáo sư Thẩm đến văn phòng để trao đổi tình hình. Những người còn lại đứng chờ bên ngoài cửa phòng ICU, chỉ có thể nhìn ông từ bên ngoài cửa sổ xa xa. Chúc Vãn Đồng không kìm được mà nước mắt rơi “tí tách”.
Ôn Nam Tinh nhắm mắt lại, sau đó nhìn sang Tần Lệ ở bên cạnh. Trong mắt bà có những tia máu, vẻ mệt mỏi và lo âu trên khuôn mặt bà gần như không thể che giấu được: “Mợ ơi, tối nay con ở lại đây là được rồi, mợ về nghỉ ngơi trước đi.”
Tần Lệ lắc đầu. Bà gả vào nhà họ Chúc nhiều năm nay, mặc dù là con dâu nhưng lại vô cùng thân thiết với ông bà cụ Chúc. Thậm chí trước đây, Chúc Thừa Lâm còn hay nói rằng người ngoài nhìn vào còn tưởng bà mới là con gái ruột của hai ông bà, còn ông ấy mới là con rể. Sau này, khi mẹ chồng và em chồng đều qua đời, ông cụ Chúc lại dồn hết tình yêu thương dành cho em chồng vào bà: “Không sao, mợ không mệt đâu. Con mới là người phải mệt chứ, gấp gáp chạy về đây mà.”
“Con không sao. Mợ phải giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Mẹ, mẹ nghe lời anh đi ạ. Mẹ về nghỉ ngơi trước, con với anh còn trẻ nên hai chúng con ở lại là được rồi.”
“Vãn Đồng cũng về luôn đi, đưa mợ về nhà.”
“Anh ơi…”
Chúc Thừa Lâm trao đổi tình hình xong vừa quay về đã nghe họ nói chuyện: “A Lệ, em cũng mệt mỏi nhiều rồi, về nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tiểu Đồng, nghe lời anh con, đưa mẹ về trước đi.”
Chúc Thừa Lâm cũng lên tiếng, Chúc Vãn Đồng không còn khăng khăng ý mình nữa: “Mẹ, chúng ta nghe lời ba với anh, về trước nhé.”
Tần Lệ vẫn không yên lòng, trước khi rời đi còn dặn dò hai người Ôn Nam Tinh: “Nam Tinh à, có chuyện gì thì cứ liên lạc với mợ bất cứ lúc nào nhé.”
“Được.”
Sau khi hai mẹ con Tần Lệ đi, trong bệnh viện chỉ còn lại hai cậu cháu là Ôn Nam Tinh, Chúc Thừa Lâm và Trần Chiếu.
“Mấy năm gần đây ông ngoại vẫn luôn kiểm soát rất tốt, sao đột nhiên lại xuất huyết não ạ?” Ôn Nam Tinh nhìn sang Chúc Thừa Lâm.
Ông ấy cũng không có ý định giấu giếm anh, dù sao cũng không thể giấu được: “Là do mấy ông già ăn cây táo, rào cây sung trong hội đồng quản trị cả.”
Ôn Nam Tinh giận quá hóa cười, nhếch môi nói: “Xem ra nên xử lý đám sâu mọt này rồi.”
***
Lúc này, Lục Quỳnh Cửu sắp phát điên lên rồi. Cô không liên lạc được với Ôn Nam Tinh, nhắn qua Wechat cũng không thấy trả lời, điện thoại thì tắt máy, ngay cả điện thoại của trợ lý Trần Chiếu cũng tắt máy nốt. Hai người họ cứ như bốc hơi khỏi trần gian vậy, từ bảy giờ, tám giờ, chín giờ rồi cho đến tận khi trời rạng sáng. Cô gần như muốn phát điên, đây là lần đầu tiên cô nhận ra hóa ra mình hiểu biết về Ôn Nam Tinh ít đến thế. Hình như ngoài trợ lý Trần bên cạnh anh ra thì cô chẳng quen biết một ai thân cận với anh cả.
Khương Minh Sâm? Khương Minh Sâm!
Trong đầu Lục Quỳnh Cửu đột nhiên nghĩ đến cái tên Khương Minh Sâm. Cô nhớ Ôn Nam Tinh và anh Khương là bạn học chung thời đại học, quan hệ có vẻ khá thân thiết. Thế là cô không màng tới việc hiện tại là nửa đêm, lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Khương Minh Sâm. Cô lắng nghe tiếng “tút tút tút” chờ kết nối từ đầu bên kia, các khớp xương trên tay cầm điện thoại trắng bệch. Cô sốt ruột chờ đợi mấy chục giây cho đến khi điện thoại tự động kết thúc, cô lại gọi thêm vài cuộc nữa nhưng vẫn không ai nghe máy.
Lục Quỳnh Cửu không cách nào hình dung được mình đã trải qua đêm hôm ấy như thế nào. Đây là lần đầu tiên cô trải qua cảm giác sợ hãi, kinh hoàng và hốt hoảng đến vậy. Thậm chí cô còn nghĩ đến việc có nên gọi báo cảnh sát hay không.
Sắc trời ngoài cửa sổ dần trở nên trắng xóa, điện thoại cô bất thình lình vang chuông. Lục Quỳnh Cửu lập tức ngồi thẳng người dậy, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, trong đôi mắt cô ánh lên vẻ mất mát, nhưng sau đó lại dâng lên chút hy vọng nhỏ nhoi. Cô đưa ngón tay hơi cứng đờ của mình vuốt nút nghe máy.
“Tiểu Cửu, tối qua em gọi điện thoại cho anh à?” Hiện tại Khương Minh Sâm đang đi công tác ở nước ngoài, đêm qua phải tham gia tiệc xã giao với vài sếp lớn nên không nghe điện thoại của cô được. Đến khi nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ liên tiếp của cô, anh hơi bất ngờ vì trước giờ cô chưa từng gọi cho anh nhiều như thế.
“Anh Khương?” Vừa cất tiếng, cô mới nhận ra giọng mình khàn đặc đến cùng cực.
Khương Minh Sâm ở đầu bên kia giật mình: “Tiểu Cửu, em sao vậy?”
“Anh Khương, thầy Ôn có liên lạc với anh không?”
Khương Minh Sâm nhất thời không kịp phản ứng. Vậy là cô gọi cho mình nhiều cuộc trong đêm thế kia chỉ để hỏi xem Ôn Nam Tinh có liên lạc với mình không thôi à? Mặc dù anh chưa hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng vẫn trả lời thành thật: “Không có liên lạc, xảy ra chuyện gì sao?”
“Em không tìm thấy anh ấy…” Cảm xúc của Lục Quỳnh Cửu đã gần như sụp đổ.
Khương Minh Sâm thảng thốt. Hai người này… rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra giữa họ? Nghe có vẻ không bình thường lắm nhỉ? Anh lập tức an ủi: “Tiểu Cửu, em đừng nóng nảy, anh hỏi thăm giúp em xem sao.”
“… Được, cảm ơn anh Khương.”
Sau khi cúp máy, Khương Minh Sâm thử liên lạc với Ôn Nam Tinh trước, điện thoại đã tắt máy. Gọi cho Trần Chiếu vẫn là tình trạng tắt máy. Họ bị làm sao thế này, sao cả hai đều tắt máy? Không liên lạc được với họ, anh đành liên lạc với mấy người bạn của mình ở Mãn Thành. Hỏi thăm một vòng thì không ai biết đã có chuyện gì xảy ra, chỉ nói hình như nhà họ Chúc có việc và có lẽ sau đó sẽ có một buổi gặp mặt để cải tổ lại. Khương Minh Sâm tiếp tục bảo trợ lý của mình kiểm tra chuyến bay của Ôn Nam Tinh, quả nhiên có một chuyến bay thẳng đến Mãn Thành vào tối hôm qua.
Mặc dù không rõ đầu đuôi câu chuyện như thế nào, nhưng có thể thấy rõ là Ôn Nam Tinh không bị gì cả, chỉ là anh trở về Mãn Thành mà thôi.
Sau khi có được thông tin, Khương Minh Sâm lập tức gọi lại cho Lục Quỳnh Cửu.
Cô lẳng lặng nghe anh nói xong, vài giây sau mới lên tiếng đáp lại: “Em biết rồi, cảm ơn anh Khương, làm phiền anh rồi.”
Kết thúc cuộc gọi, Lục Quỳnh Cửu đặt điện thoại xuống ghế sofa rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Cô mở vòi nước, vốc nước lạnh lên rửa mặt và ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương. Một đêm thức trắng, một đêm lo lắng sợ hãi khiến đôi mắt cô đầy những tia máu, quầng thâm dưới mắt lộ rõ. Những giọt nước lạnh như băng lăn dài theo sườn mặt rơi xuống bồn rửa, cô tự nhìn chính mình thêm vài giây, sau đó nhắm đôi mắt cay xè lại và ra khỏi phòng tắm.
***
Chúc thị là doanh nghiệp hàng đầu ở Mãn Thành, mà việc ông cụ Chúc nhập viện cũng không được giấu giếm gì cả. Vì thế, mấy ngày nay, bầu không khí của giới kinh doanh tại Mãn Thành vô cùng căng thẳng. Đúng như họ đã dự đoán, lần này nhà họ Chúc muốn cải tổ hoàn toàn. Trong những ngày ông cụ Chúc vẫn còn nằm theo dõi ở phòng chăm sóc đặc biệt, cháu ngoại nhà họ Chúc và phó tổng của Chúc thị – Chúc Thừa Lâm đã ra tay cương quyết, một chiêu giải quyết tận gốc, mang đến một cuộc thay máu lớn cho hội đồng quản trị của Chúc thị đã tồn tại nhiều năm nay.
Bấy giờ, sắc mặt của những cổ đông bị đá ra khỏi hội đồng quản trị tái mét, người dẫn đầu là Triệu Sĩ Do. Ông ta nhìn dáng vẻ bình thản của Ôn Nam Tinh, sau nhiều năm qua lại với nhà họ Chúc thì phải nói người ông ta khó đoán nhất chính là đứa cháu ngoại này của nhà họ Chúc – Ôn Nam Tinh. Chẳng biết anh đã can thiệp bao nhiêu phần trăm trong mối nguy lần này: “Thừa Lâm, đây hình như là đại hội cổ đông của Chúc thị chúng ta. Nam Tinh họ Ôn thì không nên xuất hiện ở đây mới đúng.”
“Đúng vậy, một người ngoài mà tham gia đại hội cổ đông của Chúc thị chúng ta nhiều lần như thế có phải không tốt lắm không?”
Ôn Nam Tinh hờ hững nhìn về phía cổ đông phụ họa theo Triệu Sĩ Do, cất tiếng: “Cổ đông Lâm đổi sang họ Chúc từ lúc nào mà sao tôi chưa nghe nói tới chuyện này vậy?”
“Phụt.” Một số cổ đông đứng bên phe Chúc Thừa Lâm không kìm được mà bật cười.
Cổ đông Lâm tức khắc mặt đỏ tía tai. Ông ta nói Ôn Nam Tinh họ Ôn là người ngoài, vậy thì ông ta họ Lâm cũng là người ngoài. Nếu không phải người ngoài thì ông ta đã đổi thành họ Chúc từ khi nào? Ông ta phồng má “hừ” lạnh một tiếng: “Nói khéo như rót!”
Ôn Nam Tinh lạnh lùng nhìn ông ta, khí chất mạnh mẽ phả vào mặt, đè ép khiến ông ta suýt không đứng vững. Cổ đông Triệu nói không sai, đứa cháu ngoại này của nhà họ Chúc là một con sói hoang! Nhà họ Chúc nhận anh về chính là dẫn sói vào nhà!
Triệu Sĩ Do bị khí thế mạnh mẽ của Ôn Nam Tinh trấn áp trong chốc lát. Sau khi phản ứng lại, ông ta có phần bực bội. Ông ta là người kỳ cựu đã đồng hành cùng ông cụ Chúc lăn lộn để thành lập nên tập đoàn Chúc thị. Ngay cả người thừa kế danh chính ngôn thuận là Chúc Thừa Lâm cũng phải nể ông ta, vậy thì một đứa cháu ngoại của nhà họ Chúc như anh có tư cách gì?
Ông ta nhìn sang Chúc Thừa Lâm: “Thừa Lâm này, chúng tôi cực khổ đồng hành với ba cậu, hôm nay cậu lại nhìn người khác chà đạp chúng tôi như thế sao?”
“Đúng đấy Thừa Lâm, nói gì thì chúng tôi cũng nhìn cậu trưởng thành, cậu không thể vô lương tâm như thế?”
“Đúng vậy, mấy người làm như vậy đã hỏi ý kiến của chủ tịch Chúc chưa?”
Nhóm cổ đông càng nói càng hăng say, đại hội cổ đông cứ thế biến thành buổi phê bình đạo đức.
Ôn Nam Tinh hờ hững nhìn họ, chẳng nói năng gì. Còn họ thì cứ như một đám châu chấu sau mùa thu, cứ nhảy loạn xạ cả lên!
“Tôi cảm thấy những gì Nam Tinh nói không có vấn đề gì. Vài cổ đông ăn cây táo rào cây sung của Chúc thị chẳng lẽ có thể so sánh với cháu ngoại thân thiết của nhà họ Chúc chúng tôi sao?” Chúc Thừa Lâm hỏi ngược lại.
Những âm thanh phê phán, bàn tán vừa nãy tức khắc im bặt, không khí yên tĩnh vô cùng.
“Cái gì mà ăn cây táo rào cây sung, phó giám đốc Chúc, cậu có ý gì đây?”
“Lão Cát à, ông gấp gáp gào lên như vậy làm gì? Chúng tôi còn muốn hỏi ông có ý gì đấy?”
“Đúng vậy, không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.”
“Ông nói nhăng nói cuội gì thế? Ai làm chuyện trái lương tâm chứ?”
“Không làm chuyện trái lương tâm mà chột dạ làm gì?”
“Ai chột dạ…”
“Đủ rồi. Có làm hay không không phải mấy người mở miệng ra là có thể nói rõ ràng. Ở chỗ tôi đã có chứng cứ.” Nói xong, Chúc Thừa Lâm ra hiệu với thư ký ở sau lưng. Sau đó, thư ký đưa cho ông một xấp tài liệu: “Nhà họ Chúc chúng tôi xưa nay không phải là người ăn cháo đá bát, nhưng cũng sẽ không để cho bất cứ ai xem chúng tôi là kẻ ngu mà giở trò lừa gạt!” Dứt lời, ông ném xấp tài liệu ấy lên bàn họp.
Nhóm các cổ đông lập tức lấy tài liệu mở ra. Từng việc làm mà Triệu Sĩ Do – người đứng đầu nhóm cổ đông – đã làm trong nhiều năm qua được liệt kê vô cùng rõ ràng: “Đều là giả! Những thứ này toàn là giả! Thừa Lâm, sao cậu có thể tin vào mấy cái này! Nhiều năm nay tôi dốc hết tâm huyết cho Chúc thị chẳng lẽ cậu lại không thấy ư?”
“Dốc hết tâm huyết?” Chúc Thừa Lâm “hừ” lạnh một tiếng: “Dốc hết tâm huyết làm giả sổ sách? Dốc hết tâm huyết lén lút thu mua cổ phần công ty? Dốc hết tâm huyết tiết lộ tài liệu bí mật của công ty cho đối thủ của chúng tôi? Đây là cái gọi là dốc hết tâm huyết đối với Chúc thị chúng tôi mà cổ đông Triệu nói đó sao?”
Gương mặt Triệu Sĩ Do lập tức biến sắc, nhưng ông ta vẫn ngoan cố kháng cự: “Tôi muốn gặp chủ tịch Chúc, những chuyện này tôi sẽ giải thích trực tiếp với chủ tịch Chúc.”
“Chẳng lẽ cổ đông Triệu đã quên lúc này ba tôi vẫn còn nằm ở bệnh viện à? Vậy thì xin lỗi, e rằng ba tôi không thể gặp ông được rồi. Còn về giải thích thì ông cứ giải thích với cảnh sát đi, hoặc giải thích ở tòa án sau này.”
Triệu Sĩ Do hoảng hốt: “Chúc Thừa Lâm!”
Ngoài Triệu Sĩ Do, còn có vài cổ đông khác cũng bị đưa đi tiếp nhận điều tra. Những người không bị đưa đi thì bị sa thải tại chỗ. Các lãnh đạo cấp cao bị sa thải chỉ biết nơm nớp lo sợ chứ chẳng dám hó hé tiếng nào.
Không thể không nói, lần này Chúc thị đã thay máu hoàn toàn.
Sau khi các cổ đông rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại hai cậu cháu. Chúc Thừa Lâm vỗ vai Ôn Nam Tinh một cái: “Khoảng thời gian này con vất vả rồi.”
Ôn Nam Tinh lắc đầu: “Cậu cũng vậy.”
Chúc Thừa Lâm cười một tiếng, có lẽ vì đã giải quyết được mối họa lớn trong hội đồng quản trị nên lòng ông thoải mái hơn rất nhiều: “Nhìn sắc mặt con mệt mỏi quá, mấy ngày nay không ngủ được một giấc trọn vẹn. Giờ về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
“Con muốn đến thăm ông ngoại lần nữa.”
“Con đừng lo lắng, bác sĩ đã nói không còn nguy hiểm gì nữa, về sau điều dưỡng thật tốt là được. Bây giờ con sang đó thì ông vẫn đang ngủ, mà dù có dậy rồi thì cũng không muốn thấy dáng vẻ của con lúc này đâu, đau lòng chết mất thì sao?” Thật ra từ hôm qua, ông cụ đã chính thức thoát khỏi nguy hiểm và được chuyển vào phòng bệnh thường. Nhưng họ không có ý định nói chuyện này cho đám Triệu Sĩ Do biết, cũng hạn chế việc mấy cổ đông khác đến làm phiền ông cụ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Ôn Nam Tinh day day ấn đường mệt mỏi, cảm thấy Chúc Thừa Lâm nói cũng có lý: “Được, vậy con về trước.”
“Được, đi đi.”
Sau khi anh ra khỏi phòng họp, Trần Chiếu lập tức tiến lên đi theo.
Ôn Nam Tinh chú ý tới dáng vẻ toan nói lại thôi của Trần Chiếu: “Có chuyện gì muốn nói với tôi à?”
Trần Chiếu nhìn Ôn Nam Tinh: “Ông chủ, có việc này tôi vẫn luôn không nhắc tới với anh. Mấy ngày trước tổng biên Lục có gọi cho anh rất nhiều cuộc…” Từ sau khi tới Mãn Thành, Ôn Nam Tinh và Phó tổng Chúc phải lên kế hoạch dọn dẹp đám cổ đông kia chu đáo nên khoảng thời gian này anh gần như không được ngủ nghỉ gì. Điện thoại cũng để ở chỗ anh ta nên Ôn Nam Tinh không biết vài hôm trước tổng biên Lục đã gọi cho anh rất nhiều lần. Mà sau khi đến đây, anh ta cũng phải xử lý vô số việc, thành thử dần quên béng mất chuyện này. Mãi tới lúc mọi chuyện đã hoàn toàn kết thúc, anh ta mới sực nhớ ra.