Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 54
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa bỗng rung lên không ngừng. Lục Quỳnh Cửu dừng tay, bước tới. Mắt cô khẽ giật khi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình. Cô đưa tay vuốt nút nghe, ngay khi điện thoại vừa kết nối, giọng nói quen thuộc của Ôn Nam Tinh vang lên.
“Tiểu Cửu, là anh.”
Lục Quỳnh Cửu nghe được sự căng thẳng và áy náy trong giọng anh.
“Ừ, em biết là anh.” Cô nói.
“Lần trước anh đi vội quá nên quên nói với em, anh xin lỗi. Chuyện xảy ra đột ngột, anh có thể giải thích...”
Lục Quỳnh Cửu ngắt lời anh: “Không sao, em hiểu rồi. Trợ lý Trần đã kể cho em nghe.”
Sau đó, Ôn Nam Tinh lại hỏi: “Em… có giận anh không?”
Lục Quỳnh Cửu mím môi: “Không.”
Dường như Ôn Nam Tinh ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm. Anh chưa kịp nói gì thêm đã nghe Lục Quỳnh Cửu hỏi: “Ông ngoại anh đã khỏe hơn chưa?”
Ôn Nam Tinh không để ý đến từ “anh” ngay sau “ông ngoại” trong câu nói của cô. Anh đáp: “Ông đã qua cơn nguy kịch rồi, nhưng có lẽ anh phải ở lại Mãn Thành thêm vài ngày.”
“Ừ, đúng vậy. Ở bên cạnh ông nhiều cũng tốt.” Lục Quỳnh Cửu cụp mắt: “Nếu không còn việc gì nữa thì em cúp máy đây, bên em đang bận.”
Ôn Nam Tinh dịu giọng đáp: “Được.”
Khi Lục Quỳnh Cửu vừa đưa điện thoại ra khỏi tai một chút, cô lại nghe giọng Ôn Nam Tinh ở đầu dây bên kia: “Anh sẽ về nhanh thôi.”
Lục Quỳnh Cửu đáp tiếng “ừ” rồi mới cúp máy.
Trần Chiếu thấy Ôn Nam Tinh cúp máy, bèn nhỏ giọng hỏi: “Sếp Ôn, Tổng biên Lục có giận không ạ?”
Ôn Nam Tinh bỏ điện thoại vào túi: “Không.”
Trần Chiếu hơi khó tin, thoáng cảm thấy có gì đó không ổn. Không giận ư? Lại không giận? Điều này quá phi lý! Khác một trời một vực so với những bạn gái cũ của anh ta. Nhưng nhìn vẻ mặt Sếp Ôn thì cũng chẳng giống Tổng biên Lục đang giận dỗi gì. Nếu giận thật thì sao Sếp Ôn còn có thể bình thản như vậy? Anh ta thực sự không hiểu, cuối cùng chỉ đành quy về một lý do: quả không hổ là người phụ nữ của ông chủ! Hoàn toàn khác những người ngoài kia! Quá bao dung!
Bên này, Lục Quỳnh Cửu, người được cho là bao dung ấy, đang thu dọn vali hành lý. Khương Lai Lai dè dặt nhìn cô vài lần, dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi.
Cuối cùng, Lục Quỳnh Cửu đành lên tiếng trước: “Mày có gì muốn nói với tao à?”
Khương Lai Lai thấy Lục Quỳnh Cửu chủ động hỏi, bèn thuận thế buông quần áo trong tay xuống và hỏi: “Mày như thế này là muốn chia tay với thầy Ôn à?”
Sắc mặt Lục Quỳnh Cửu không hề gợn sóng: “Chưa đủ rõ ràng sao?”
“Vậy vừa rồi…” Lúc nói chuyện điện thoại, cô không hề đề cập đến chuyện này.
Lục Quỳnh Cửu không dừng tay: “Tao đoán chắc bây giờ anh ấy mới giải quyết xong mọi việc. Thời gian qua đã đủ mệt mỏi rồi, cứ để anh ấy nghỉ ngơi vài ngày đi.”
Khương Lai Lai há miệng. Vậy là không phải cô ấy hiểu anh, mà là xót anh sao? Cô bạn vẫn hỏi ra thắc mắc trong lòng: “Nếu đã như vậy thì tại sao mày còn muốn chia tay?”
“Anh ấy mệt, tao cũng không thoải mái. Chia tay có lẽ là một lựa chọn tốt cho cả hai.”
Khương Lai Lai cạn lời.
“Thu dọn đồ tiếp đi, xong tao mời mày ăn.”
“Ừ, được.”
...
Ông cụ Chúc đã tỉnh. Ôn Nam Tinh vừa nhận được tin liền lập tức chạy tới bệnh viện. Khi anh đến, Chúc Vãn Đồng đang đút thức ăn lỏng cho ông cụ ăn. Thấy anh bước vào, cô bé gọi một tiếng. Anh đáp lời rồi đi đến cạnh ông cụ.
“Ông ngoại.”
Ông cụ nhìn đôi mắt hơi ửng đỏ của cháu trai. Đứa cháu ngoại này từ nhỏ đến lớn dù ở trước mặt ông cũng không dễ bộc lộ cảm xúc. Vẻ mặt anh bây giờ chắc hẳn là vì chuyện này đã thực sự khiến anh sợ hãi. Lòng ông không khỏi đau xót, bèn an ủi: “Được rồi, được rồi. Không phải ông vẫn lành lặn đây sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn ông vài giây, sau đó nói với Chúc Vãn Đồng: “Đưa đây, để anh làm.”
Chúc Vãn Đồng lập tức đưa chén và muỗng trong tay cho anh: “Vậy em, em ra ngoài mua ít trái cây.”
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng: “Đi đi.”
Sau khi Chúc Vãn Đồng rời đi, ông cụ mới hỏi anh: “Bị dọa thật à?”
Ôn Nam Tinh múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng ông: “Ông ăn cháo đi ạ.”
Ông cụ: “…”
Thế là sau đó, hai người một người đút, một người ăn, ăn ý như vậy cho đến khi chén cháo cạn đáy. Lúc này, Ôn Nam Tinh mới hỏi: “Trên người ông còn đau chỗ nào không ạ?”
Ông cụ thấy anh mở miệng thì lập tức nói: “Không có, không có. Vẫn ổn, chắc mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi.”
Ôn Nam Tinh nhìn ông: “Chưa khỏe hoàn toàn thì đừng nghĩ đến chuyện xuất viện.”
Ông cụ lẩm bẩm: “Về nhà cũng có thể điều dưỡng từ từ mà?”
Ôn Nam Tinh không nói câu nào.
Ông cụ đành thỏa hiệp: “Được rồi, được rồi. Ở bệnh viện thì ở bệnh viện vậy.”
Ôn Nam Tinh đặt chén sang một bên, hỏi: “Cậu đã đến chưa ạ?”
“Vừa đi không lâu đấy.”
“Chuyện của công ty, cậu đã nói với ông rồi đúng không?”
Vẻ mặt ông cụ trở nên nghiêm túc hơn: “Nói rồi.”
Ôn Nam Tinh nhìn ông: “Mấy người bị đá ra khỏi hội đồng quản trị…”
“Nhà họ Chúc chúng ta mở công ty chứ không phải cơ sở từ thiện.” Ông cụ nói rồi nhìn Ôn Nam Tinh: “Sao thế? Cháu nghĩ ông ngoại cháu sẽ mềm lòng sao?”
Ôn Nam Tinh không trả lời, nhưng mềm lòng và trọng tình cảm đúng là điểm yếu lớn nhất của ông ngoại. Nếu không, ông đã không để đám sâu mọt kia diễu võ giương oai mấy năm trời nay.
Ông cụ hiểu rõ tâm tư anh: “Ông ngoại đúng là người trọng tình cảm. Thi thoảng họ có đứng giữa kiếm lợi, ông cũng có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, dù sao thì nước quá trong ắt sẽ không có cá. Nói cho cùng vẫn là do ông sai, là do ông tạo nên lòng tham lam của họ, chẳng ngờ họ còn đi vào con đường buôn bán phạm pháp.”
“Tham lam là thói không có ranh giới cuối cùng.”
Ông cụ gật đầu: “Chuyện này cháu với cậu cháu nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế đó. Ông già cả rồi, đã vất vả hơn nửa đời người nên chỉ muốn hưởng an nhàn thôi.”
***
Sau vài ngày điều dưỡng tại bệnh viện, các chỉ số cơ thể của ông cụ đã khôi phục khá ổn định. Hôm nay trời nắng đẹp, ông cụ cũng đã nằm trong phòng bệnh một thời gian dài, vì vậy Ôn Nam Tinh dùng xe lăn đẩy ông ra ngoài phơi nắng.
“Già rồi, già rồi, phải phơi nắng nhiều một chút mới được.”
Nói xong, ông đột nhiên hỏi Ôn Nam Tinh đang ở phía sau: “Cháu ở Mãn Thành cũng lâu rồi, có định về Tấn Thành nữa không?”
“Vâng, có về.”
“Khi nào đi?”
“Hai ngày nữa ạ.”
“Vậy sao.”
“Vâng.”
Ông cụ lại nói: “Ừm… Sáng nay ông vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại cháu.” Sợ anh không tin, ông còn nhấn mạnh lần nữa: “Thật sự chỉ vô tình thấy thôi, ông không cố ý xem lén chuyện riêng tư của cháu đâu.”
Ôn Nam Tinh nhớ lại, chắc là sáng nay lúc anh đi lấy nước đã tiện tay đặt điện thoại ở tủ đầu giường. Lúc ấy Trần Chiếu đang báo cáo công việc với anh, có lẽ màn hình sáng lên khi có tin nhắn đến. Anh đã biết ông muốn hỏi điều gì, và đúng như dự đoán.
“Cái đó… Cô gái trên màn hình điện thoại cháu là ai vậy?”
Ôn Nam Tinh tiếp tục đẩy ông đi chậm rãi, bình tĩnh đáp: “Là bạn gái ạ.”
“Cái gì! Bạn gái!!!” Ông cụ kích động hét lên.
Việc này khiến không ít người xung quanh rối rít nhìn về phía họ với ánh mắt khó hiểu. Ông cụ vội vàng che miệng lại. Một người già làm ra động tác ấy khiến người khác không kìm được muốn bật cười. Ôn Nam Tinh khẽ cong khóe môi.
Ông cụ đổi sang tư thế ôm ngực, nghiêng đầu nhìn Ôn Nam Tinh: “Thằng nhóc này không lừa ông đấy chứ? Thật sự là bạn gái cháu à? Không phải ảnh của ngôi sao nào đó chứ?”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Cháu đừng im lặng thế, nói chuyện đi chứ!”
“Bạn gái cháu, là thật ạ.”
Ông cụ chỉ cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài. Thậm chí ông đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc đến tận khi mình xuống mồ thì thằng cháu trai này cũng sẽ không cưới vợ. Nhưng ông không ngờ vậy mà anh lại có bạn gái? Niềm hạnh phúc này đến quá đột ngột!
“Vậy vậy vậy… Cô gái này bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Hai đứa quen nhau thế nào…” Ông cụ kích động hỏi liên tục.
“Ông ngoại, ông đang tra hộ khẩu đấy ạ?”
Ông cụ cũng biết bản thân hơi kích động: “Haiz, ông đang vui mừng cho cháu mà? Con bé đó là người Tấn Thành hả?”
“Vâng.”
“Nói như vậy thì hai đứa quen nhau ở Tấn Thành sao?”
“Vâng.”
“Bảo sao.” Ông cụ gật gật đầu: “Bảo sao cháu cứ ở Tấn Thành mãi không muốn về.”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Chờ sức khỏe ông ổn định hơn, cháu sẽ đưa cô ấy về gặp ông.” Nói đoạn, anh còn bổ sung thêm: “Cháu chưa nói rõ ràng với cô ấy về chuyện nhà chúng ta.”
Câu nói phía sau của anh là để giải thích với ông về lý do tại sao lần này cô không đến cùng anh.
Tất nhiên ông cụ hiểu ý anh, bèn cao giọng đáp lại: “Không sao, cháu về Tấn Thành rồi nói chuyện rõ ràng với người ta đi.”
“Được ạ.”
Sau khi biết chuyện Ôn Nam Tinh có bạn gái ở Tấn Thành, có thể nói là ông cụ ăn ngon miệng hơn hẳn, tinh thần cả người hăng hái vô cùng, ngày nào cũng giục giã Ôn Nam Tinh mau chóng trở về Tấn Thành. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của ông ngoại, anh vẫn phải đặt vé máy bay trở về Tấn Thành. Lần này đi cùng anh không chỉ có Trần Chiếu mà còn cả Chúc Vãn Đồng nữa.
Chúc Vãn Đồng theo anh đến Tấn Thành cũng không vì chuyện gì quá lớn lao. Đơn giản là cô ấy muốn ký hợp đồng với công ty giải trí của anh. Khoảng thời gian trước cô bé về, sớm tối năn nỉ Chúc Thừa Lâm nhưng không thành công. Lần này nhờ ông cụ lên tiếng nói giúp. Vì Ôn Nam Tinh có bạn gái mà gần đây tâm trạng ông cực kỳ tốt, cháu gái có yêu cầu gì ông cũng đồng ý ngay. Ông nội đã đồng ý rồi thì người làm cha như Chúc Thừa Lâm có thể không đồng ý sao? Hơn nữa còn ký hợp đồng với công ty của Ôn Nam Tinh nên ông rất yên tâm.
Mãi đến khi lên máy bay, Chúc Vãn Đồng mới yên tâm hoàn toàn. Cô cứ lo lắng cha mình sẽ đột ngột thay đổi ý định, như vậy thì kể cả có đến sân bay rồi cũng vẫn sẽ bị vác ngược về cho mà xem.
Ôn Nam Tinh có thể thấy rõ các phản ứng của cô bé: “…”
Đã yên lòng rồi, Chúc Vãn Đồng mới tràn ngập hứng thú nói với Ôn Nam Tinh về kế hoạch của mình sau khi đến Tấn Thành và ký hợp đồng. Anh nhìn bộ dạng nói mãi không ngừng của cô, bảo: “Chuyện này chờ sau đó Trần Chiếu sẽ lập kế hoạch cụ thể giúp em.”
Bấy giờ Chúc Vãn Đồng mới chịu im lặng.
Sau khi xuống máy bay, Ôn Nam Tinh mở điện thoại lên. Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa hồi âm tin nhắn Wechat anh gửi trước lúc sắp lên máy bay. Anh bảo Trần Chiếu đưa Chúc Vãn Đồng về chỗ ở mới đã được sắp xếp sẵn từ trước, còn mình thì quay về nhà. Trên đường đi, anh gọi điện thoại cho Lục Quỳnh Cửu. Đầu dây bên kia đổ chuông rất lâu, gọi được nhưng không ai nghe máy. Chẳng hiểu sao trong lòng anh lại có phần bất an.