64. Dọn Về Nhà Và Nụ Hôn Dưới Mưa

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Dọn Về Nhà Và Nụ Hôn Dưới Mưa

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người vào thang máy, Lục Quỳnh Cửu lần lượt nhấn nút tầng 16 và 17.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh khẽ biến đổi, hỏi cô: “Em có dọn về không?”
Lục Quỳnh Cửu ngạc nhiên, hỏi lại theo bản năng: “Gì cơ?”
“Nhà anh, dọn lên lại nhé.”
Lòng Lục Quỳnh Cửu se lại, lại chuyển đi nữa sao? Lúc trước dọn về nhà cũ cô đã phải dọn dẹp, sắp xếp rất lâu, vậy mà chưa ở được bao lâu đã phải chuyển đi. Nói thật cô vô cùng không thích cảm giác dọn tới dọn lui như thế, cũng không muốn trải qua nó một lần nữa.
Cô chưa trả lời thì thang máy đã đến tầng 16.
Ôn Nam Tinh đi theo sau lưng cô ra khỏi thang máy.
Anh hỏi: “Không muốn sao?”
Lục Quỳnh Cửu vừa đi đến cửa nhà vừa trả lời anh: “Không phải, chỉ là em thấy phiền phức lắm.”
Ôn Nam Tinh im lặng hai giây, cũng nhận ra có lẽ vì chuyện lần này nên cô đã có cảm giác không tốt lắm. Anh cầm tay cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay cô, hứa hẹn: “Sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu.”
Lục Quỳnh Cửu hơi bất ngờ bởi cô không ngờ anh đoán ra được nhanh thế. Nhìn dáng vẻ thành thật của anh, trái tim cô không khỏi mềm nhũn cả đi. Cô nắm lấy tay anh, cười bảo: “Chuyển đi không cần phải gấp gáp vậy đâu, đồ nhiều quá, mang lên hết thì hơi phiền.”
Ôn Nam Tinh suy nghĩ một lát: “Vậy cuối tuần dọn.” Sau đó lại nói thêm một câu: “Anh giúp em.”
Lục Quỳnh Cửu sáp lại gần anh: “Ừm.”
Hai người ôm nhau ở cửa, lát sau Lục Quỳnh Cửu mới bảo anh về nhà.
Cuối tuần, lúc Ôn Nam Tinh đến, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa tỉnh ngủ. Sau khi bị anh đẩy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, cô nhìn anh với vẻ mặt ngái ngủ: “Thật sự phải sớm như vậy sao? Thật sự phải sớm như vậy sao?”
Ôn Nam Tinh đứng nhìn cô rửa mặt xong, anh cười cười đưa tay vén sợi tóc còn vương trên má cô ra sau tai, tiện thể giơ đồng hồ cho cô xem: “Nhìn xem còn sớm nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu nhìn thử, gần mười giờ rồi: “…”
Cô giải thích: “Nhưng hôm qua bọn mình gọi video đến rạng sáng mới ngủ mà?” Mấy ngày nay, mỗi sáng sớm hai người đều ra ngoài chung, tối lại cùng nhau về, có thể nói ngoài thời gian làm việc và nghỉ ngơi buổi tối ra thì gần như không rời nhau nửa bước. Thậm chí còn gọi video với nhau, nhiều lần đang trò chuyện giữa chừng thì ngủ quên mất.
Anh đưa tay nhéo má cô một cái, cảm giác mịn màng nơi đầu ngón tay: “Nếu vẫn còn buồn ngủ thì em ngủ thêm một lúc nữa nhé?”
Lục Quỳnh Cửu ngáp một cái, đáp 'ừ' rồi lười biếng nằm ườn ra ghế sofa.
Ôn Nam Tinh thấy vậy cũng chỉ cười bất lực, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Lục Quỳnh Cửu chỉ nhắm mắt chưa đến năm phút là lại ngồi dậy.
“Không ngủ nữa à?”
“Được rồi, không ngủ đâu.” Cô ngồi khoanh chân: “Dọn dẹp cùng nhau đi.”
Hai người dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, cũng đã hơn mười một giờ. Ôn Nam Tinh không nấu cơm, hai người đến trung tâm thương mại ăn trưa tại một nhà hàng ở tầng ẩm thực. Sau khi no bụng, họ lại lên rạp chiếu phim trên tầng xem một bộ phim nghệ thuật, được chấm điểm rất cao trên Douban.
Lục Quỳnh Cửu vừa bưng hộp bắp rang bơ ăn, vừa chăm chú xem phim đầy hứng thú. Miếng bắp rang bơ vừa đưa đến, cô chưa kịp há miệng ăn thì bất chợt bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Cô quay đầu nhìn qua Ôn Nam Tinh theo bản năng, trong đôi mắt đen láy ánh lên vẻ khó hiểu.
Sau đó cổ tay cô bị kéo đến gần môi anh, Ôn Nam Tinh há miệng ăn miếng bắp rang bơ trên tay cô. Ăn xong anh còn vươn lưỡi liếm nhẹ ngón tay cô, cảm giác nóng bỏng mềm mại khiến Lục Quỳnh Cửu tròn xoe mắt: “!!!”
Liếm xong, anh buông cô ra và bảo: “Vị cũng không tệ.”
Tại sao cô cảm thấy câu nói này của anh còn có hàm ý khác thì phải? Thế là hai má tức thì đỏ ửng. May mắn xung quanh khá tối nên không ai thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cô.
Hai người xem phim xong đi ra ngoài, nhìn ra ngoài qua cửa sổ ở hành lang mới biết bên ngoài trời đang mưa mịt mờ: “Trời mưa rồi.”
Ôn Nam Tinh cũng nhìn sang, đáp tiếng “ừ” rồi hỏi cô: “Em muốn ăn gì?”
Lục Quỳnh Cửu nghịch bàn tay anh, bàn tay rộng lớn, mạnh mẽ với những khớp xương rõ ràng, sờ vào vô cùng dễ chịu. Cô cong ngón tay cào nhẹ lòng bàn tay anh: “Em muốn về nhà ăn.”
Cảm giác ngứa ngáy nơi lòng bàn tay lan đến trái tim, anh nắm chặt bàn tay nhỏ đang nghịch ngợm kia, giữ lại: “Được, vậy chúng ta về nhà ăn.” Vừa hay trong tủ lạnh có sẵn nguyên liệu nấu ăn.
Trên đường về nhà, trời mưa càng lúc càng nặng hạt, tí tách đập vào cửa sổ xe. Cần gạt nước chuyển động qua lại, xe cộ trên đường tấp nập, ánh đèn neon mờ ảo dưới màn mưa mịt mờ, trải dài ngàn dặm.
Sau khi vào nhà, Lục Quỳnh Cửu đang định lên tiếng nói gì đó, nhưng chưa kịp nói lời nào đã bị anh chặn môi.
Bất ngờ quá vậy?
Chìa khóa trên tay lặng lẽ rơi xuống tấm thảm ở tiền sảnh, anh dùng sức ép Lục Quỳnh Cửu vào lòng. Cô hơi ngửa đầu đón nhận nụ hôn nồng nàn của anh, dịu dàng xen lẫn mạnh mẽ bá đạo. Nghĩ lại thì hôm nay họ đã ở bên ngoài cả buổi, hình như chưa hôn nhau lần nào.
Bất chợt cả người cô trở nên nhẹ bẫng, lơ lửng, giây tiếp theo, cô đã ngồi lên tủ giày ở tiền sảnh. Theo đà tiến tới của anh, lưng cô mất kiểm soát ngả ra sau, uốn cong một cách mềm mại đến một tư thế không thể cong hơn. Hơi thở Lục Quỳnh Cửu trở nên gấp gáp khi được anh hôn, gần như nghẹt thở. Nhưng dù là vậy thì cô vẫn rất thích kiểu hôn này.
Mãi đến khi hai người quấn quýt đến mức khó thở, anh mới chịu buông cô ra, trước khi hoàn toàn rời ra còn hôn nhẹ một cái lên khóe môi cô.
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu tựa vào vai anh, thở hổn hển. Ánh mắt cô ướt át, giọng nói mềm mại: “Nói thật đi, lúc ở ngoài anh đã muốn rồi đúng không?”
Ôn Nam Tinh trầm giọng đáp tiếng “ừ”.
Lục Quỳnh Cửu bật cười khe khẽ, gối đầu lên vai anh, hai tay ôm chặt cổ anh. Cô thật sự quá quá thích anh.
***
Ôn Nam Tinh làm việc rất nhanh, bốn món mặn một món canh.
Có lẽ vì ăn trưa hơi muộn nên Lục Quỳnh Cửu không ăn hết nổi một chén cơm.
“Không muốn ăn nữa à?”
Lục Quỳnh Cửu liếm môi: “Ừm.”
Ôn Nam Tinh đưa tay qua, đổ phần cơm thừa trong chén cô vào chén mình.
Lục Quỳnh Cửu nhìn mà tim đập rộn ràng. Lần trước anh ăn một miếng thịt bò còn dư lại của cô, lần này ngay cả cơm thừa mà Ôn Nam Tinh cũng ăn giúp cô. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên anh ăn phần đồ ăn thừa của cô nhưng mỗi lần như thế, cô đều cảm thấy kinh ngạc một cách khó hiểu.
Ôn Nam Tinh ăn hết cơm thừa của cô rồi bắt đầu dọn dẹp bát đũa: “Em đi tắm trước đi.”
Lục Quỳnh Cửu “ồ” một tiếng, sau đó đi lên phòng ngủ trên tầng.
Ôn Nam Tinh nhìn theo bóng lưng cô, khẽ bật cười.
Sau khi vào phòng tắm, Lục Quỳnh Cửu nhìn quanh một vòng, tự dưng căng thẳng một cách khó hiểu. Cô đành tự mắng mình, căng thẳng cái gì, cũng chả phải lần đầu tắm trong phòng tắm này. Chẳng ngờ mắng xong, cảm giác căng thẳng ban đầu cũng vơi đi đáng kể.
Lúc Ôn Nam Tinh dọn dẹp xong, Lục Quỳnh Cửu vẫn chưa ra khỏi phòng tắm. Ở bên ngoài có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ bên trong, trên cửa sổ phòng tắm phủ một lớp hơi nước, cảnh tượng này khiến anh bỗng thấy khô khan trong miệng.
Anh cố gắng không tập trung vào phòng tắm nữa, sau đó liếc nhìn bàn trang điểm bên cạnh. Đây là bàn trang điểm mua cho cô, khoảng thời gian trước nó trống trải nằm đó, mỗi lần nhìn thấy, lòng anh lại cô quạnh khôn tả. Nhưng dù là vậy, anh vẫn không cất nó đi, hôm nay nhìn thấy bên trên đã đầy ắp các chai lọ của chủ nhân nó, cảm giác thỏa mãn bỗng dâng trào.
Có lẽ vì quá tập trung suy nghĩ nên khi tiếng nước chảy dừng lại, anh không hề hay biết. Mãi đến khi tiếng mở cửa 'cạch' vang lên, anh mới bừng tỉnh và theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh.
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ùn ùn tỏa ra ngoài.
Ánh mắt anh bị bóng dáng cô thu hút, mái tóc dài đã lau sơ bằng khăn bông, nửa khô nửa ướt rủ trên vai, khiến lớp vải đồ ngủ mỏng manh ở vai bị thấm ướt, thoáng lộ ra những đường nét mơ hồ. Hai má trắng nõn hơi ửng hồng vì hơi nước nóng, đôi mắt sáng ngời trong veo.
Đây không phải là lần đầu tiên cô tắm xong và đi ra khỏi phòng tắm trước mặt anh, cũng không phải lần đầu tiên bị anh nhìn chằm chằm như thế nhưng Lục Quỳnh Cửu vẫn căng thẳng theo bản năng. Sau đó cô bỗng nghĩ đến gì đấy, cảm giác căng thẳng giảm đi. Cô vừa lau tóc vừa đi đến bàn trang điểm: “Em tắm xong rồi, anh đi tắm đi.”
Ôn Nam Tinh cũng không dám nhìn cô nhiều nữa, khẽ 'ừ' một tiếng rồi đi vào phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại 'cạch một tiếng', Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn thoáng một cái, trong mắt mang vẻ phức tạp, sau đó lại trở nên thư thái, căng thẳng gì chứ? Có gì mà phải căng thẳng? Chuyện đó có xảy ra đâu! Cô nhìn vào gương bắt đầu thoa dưỡng ẩm lên mặt, sau đó lấy máy sấy tóc trong ngăn kéo ra cắm điện, tiếng máy sấy “vù vù” phả gió vào tóc.
Lúc cô đang thoa tinh dầu dưỡng tóc thì Ôn Nam Tinh cũng tắm xong đi ra. Cô nhìn về phía anh, mấy nút áo ngủ trên cùng chưa cài nên có thể thấy rõ xương quai xanh tuyệt đẹp của anh. Những giọt nước li ti từ mái tóc đen còn ướt chảy xuống theo gò má và đọng lại trên xương quai xanh của anh. Cô nhìn một lúc mới hắng giọng nói: “Đến sấy tóc đi anh.”
“Được.” Ôn Nam Tinh sải bước dài đến chỗ cô.
Chỉ vài bước đã đến trước mặt cô.
Ở bàn trang điểm chỉ có một chiếc ghế, vừa hay Lục Quỳnh Cửu đã thoa tinh dầu xong nên nhường ghế lại cho anh.
Ôn Nam Tinh ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn cô: “Sấy giúp anh đi.”
“… Được.”
Trong lúc Lục Quỳnh Cửu sấy tóc cho anh, Ôn Nam Tinh bất ngờ vòng tay ôm eo cô, má áp vào eo cô.
Vòng eo thon thả vô cùng, chỉ một tay đã ôm trọn mà ôm vào gần như không có cảm giác đầy đặn gì. Cô vừa mới thoa tinh dầu dưỡng tóc nên hương thơm thoang thoảng ngập tràn chóp mũi, hình như đây là mùi hương quen thuộc đã lâu không được ngửi. Anh bỗng nhận ra nó hoài niệm đến lạ thường, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn dựa vào gần hơn nữa.
Lục Quỳnh Cửu phát hiện tay anh đang nhẹ nhàng xoa phần hông nhạy cảm của mình, khiến chân cô không khỏi mềm nhũn, suýt chút nữa đứng không vững. May thay anh phản ứng khá nhanh, thuận thế ôm chặt eo cô, kéo cô ngồi vững vàng xuống đùi mình.
Vì động tác bất ngờ này nên máy sấy trong tay cô bất cẩn đập vào đầu anh. Lục Quỳnh Cửu lập tức đưa tay xoa xoa, ánh mắt đau lòng, lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Có đau không anh?”
Ôn Nam Tinh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng sâu thẳm: “Không đau.”
Tóc anh cũng đã được sấy khô rồi nên Lục Quỳnh Cửu rút phích cắm và cất máy sấy đi. Sau đó cô nhìn hai cánh tay vẫn đang ôm chặt eo mình của anh và khẽ cười. Lục Quỳnh Cửu đưa tay lấy mặt nạ môi, nhưng chưa kịp mở nắp thì hộp đã bị lấy đi.
“Anh muốn bôi giúp em hả?” Cô hỏi.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh tập trung trên đôi môi hồng nhạt kia, anh đột nhiên cong môi cười rồi đặt hộp mặt nạ môi về chỗ cũ.
Lục Quỳnh Cửu khó hiểu nhìn hành động của anh: “Em chưa bôi mà, anh cất… Ưm.”
Chưa nói dứt câu, miệng đã bị anh chặn lại chặt chẽ.