65. Đêm nồng say

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Quỳnh Cửu rất thích kiểu hôn này, mạnh mẽ, triền miên, để cô có thể cảm nhận được tình cảm của anh một cách rõ ràng nhất. Đầu lưỡi lướt nhẹ quanh hàm trên, hàm dưới, quấn quýt, linh hoạt luồn lách, hút lấy hơi thở của đối phương.
Không khí xung quanh dần nóng lên, tiếng môi lưỡi quyện vào nhau hòa cùng tiếng mưa tí tách bên ngoài. Dưỡng khí trong khoang miệng ngày càng cạn, nên lồng ngực cũng phập phồng gấp gáp hơn. Suy cho cùng, người phụ nữ vẫn luôn yếu thế hơn trong phương diện này, chẳng mấy chốc Lục Quỳnh Cửu đã không thể chịu đựng thêm, thở dốc đẩy vai anh.
Khi hai người tách ra, một sợi chỉ bạc mỏng kéo dài, vương trên khóe môi cô.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh thâm trầm, anh dùng ngón cái lau đi sợi chỉ bạc dính trên khóe môi cô. Đôi môi mềm mại vì nụ hôn mãnh liệt của anh mà giờ đây đỏ mọng.
Bị anh vuốt ve như thế, Lục Quỳnh Cửu vô thức mím chặt môi lại. Ánh mắt anh tựa như một vòng xoáy cuốn hút, khiến cô vô thức bị hấp dẫn và sa vào, thậm chí cô có thể cảm nhận được thứ gì đó đang cộm dưới thân mình, hơi nóng bỏng rát kề sát da thịt, mạnh mẽ và đầy sức sống. Đầu óc cô choáng váng, hai má vốn trắng nõn giờ đỏ bừng. Cô khẽ ho vài tiếng, muốn thoát khỏi lòng anh, tiện tay đưa về phía hộp mặt nạ môi: “Anh buông em ra trước đã…”
Đang nói thì cơ thể bất thình lình chao đảo. Khoảnh khắc cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người đã được bế bổng lên. Lục Quỳnh Cửu hoảng hốt kêu lên, theo bản năng vội vàng ôm lấy cổ Ôn Nam Tinh, ngước mắt nhìn anh: “Em vẫn chưa bôi mặt nạ môi.”
Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn cô, lúc này hai người ở rất gần nhau. Trong đôi mắt cô ánh lên một tầng hơi nước mỏng manh, lông mi đen dày, trên môi vẫn còn vương vấn dấu vết anh vừa để lại. Ngay giây tiếp theo, ánh mắt anh tối sầm lại, sải bước nhanh về phía giường.
Lưng cô chạm vào tấm đệm mềm mại trên giường, sau đó đột nhiên vang lên hai tiếng “cạch”, một là đèn ngủ đầu giường bật sáng với ánh vàng ấm áp, một là đèn trần sáng rực đã tắt. Căn phòng vốn sáng bừng giờ chìm vào bóng tối mờ ảo, khiến trái tim cô đập thình thịch. Lục Quỳnh Cửu khẽ mở mắt, ánh đèn màu quýt hắt lên gò má anh, tạo nên vẻ dịu dàng nhưng đồng thời cũng toát ra sự mờ ám và nguy hiểm khôn lường.
“Ôn…” Chưa kịp thốt lời, người đàn ông đã ép sát đến.
Lục Quỳnh Cửu đang mải suy nghĩ, một bàn tay ấm áp đã luồn vào thăm dò.
Lòng bàn tay trơn nhẵn và ấm nóng,
Lục Quỳnh Cửu giật mình nhìn anh, muốn cất tiếng hỏi nhưng anh không cho cô cơ hội nào. Bàn tay anh từng chút một xâm chiếm, khiến cả người cô run rẩy. Lục Quỳnh Cửu mơ hồ nhận ra điều gì đó, nhưng lại cảm thấy không chân thực, không dám tin. Lúc này cổ chợt nhói đau: “Ưm…”
Anh cắn vào cổ cô!
“Không tập trung.” Giọng trầm khàn của anh vang lên.
Lục Quỳnh Cửu ngước nhìn người đàn ông đang ở trên mình, chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm, mênh mang của anh.
Bỗng nhiên Ôn Nam Tinh cúi xuống, hôn lên đôi mắt cô.
Lại là nụ hôn trấn an như mọi lần, khiến lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác hụt hẫng. Lục Quỳnh Cửu đang định buông cánh tay vô thức ôm cổ anh ra, nhưng ai ngờ, cô chưa kịp buông thì lưng lại bị nhấc bổng lên một lần nữa, đôi môi tiếp tục bị anh ngậm lấy.
Đến khi rời đi, anh lại cất giọng khàn khàn: “Cho anh.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức ngây người, thực ra cô vẫn luôn muốn, nhưng anh cứ mãi lùi bước. Vậy mà hôm nay anh lại chủ động nói ra. Lục Quỳnh Cửu không biết lý do vì sao anh đột nhiên thay đổi, mà cô cũng không muốn tốn thời gian tìm hiểu. Dù sao, việc này cũng không phải là điều cô mới nghĩ đến ngày một ngày hai.
Vài giây trước, cô cứ ngỡ nụ hôn lên mắt ấy là đã kết thúc, nhưng không ngờ đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Lục Quỳnh Cửu nằm vật vờ trên giường, không thể chịu đựng nổi sự tấn công mãnh liệt của anh. Từ môi lưỡi đến bàn tay, không một bộ phận nào của anh không khiến cô tan chảy, run rẩy.
Tất cả tiếng rên rỉ, thút thít đều bị anh nuốt trọn.
Cô muốn giãy giụa nhưng không thể thoát ra, sau đó được anh dịu dàng an ủi nên đành buông xuôi, nức nở không ngừng. Trên cơ thể anh hằn những vết móng tay cào của cô, hơi thở nam tính, mát lạnh từ người anh bao trùm lấy cô, cơn khoái cảm mãnh liệt ập đến, nhấn chìm cô.
***
Sau khi kết thúc, cả hai người đều đẫm mồ hôi nhớp nháp, hòa quyện với hơi thở trên cơ thể, tạo nên một mùi hương mê hoặc. Lục Quỳnh Cửu cuộn mình trong lòng anh, sau trận kịch liệt này, xương cốt cô như rã rời, tay chân như không còn là của mình nữa. Dù hiện tại anh đã rút ra, nhưng cảm giác đầy ắp mơ hồ kia vẫn còn vương vấn, cô theo bản năng khép chặt hai chân.
Ôn Nam Tinh cúi đầu hôn lên chóp mũi xinh đẹp của cô một cái: “Đau không em?”
Hai má Lục Quỳnh Cửu đỏ ửng, cô vùi mặt vào lồng ngực anh, nói với giọng lí nhí: “Không đau, người hơi nhớp nháp thôi.”
Cánh tay đang ôm ngang hông cô siết chặt: “Vậy mình đi tắm nhé?”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng.
Ôn Nam Tinh bế cô vào phòng tắm, vốn dĩ anh muốn tắm giúp cô, nhưng Lục Quỳnh Cửu không đồng ý. Dù họ vừa trải qua sự thân mật nồng nhiệt, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa quen, cuối cùng vẫn kiên quyết đẩy anh ra.
Ngâm mình trong bồn tắm, nước ấm bao phủ cơ thể, cơn mệt mỏi và đau nhức đều được xoa dịu. Sau một hồi cẩn thận cảm nhận, trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh cảnh tượng ban nãy, một người bình thường trông điềm đạm nhã nhặn như thế, sao trong chuyện này lại… Cô không dám nghĩ sâu hơn nữa. Bảo sao những lúc Khương Lai Lai kể về chuyện này, cô bạn luôn nói đây là một chuyện vô cùng vui sướng, một xúc cảm thoải mái đến mức khiến linh hồn run rẩy, thể hiện sâu sắc trong chuyện ấy.
Lúc Lục Quỳnh Cửu quấn khăn tắm bước ra, Ôn Nam Tinh đã thay bộ ga giường bị vấy bẩn. Cô mím môi, ánh mắt vô thức dừng lại ở vị trí đậm màu trên ga trải, sau đó cô vội rời mắt đi nhưng ngay lập tức đối diện với ánh nhìn của anh.
Ánh mắt nóng bỏng của anh khiến suy nghĩ cô dần tan chảy.
Ôn Nam Tinh bước về phía cô.
Thấy anh có ý muốn ôm mình, cô lập tức né tránh: “Anh chưa tắm mà.”
Ôn Nam Tinh xoa đầu cô: “Vậy anh đi tắm, em ngủ trước đi nhé.”
Lục Quỳnh Cửu nắm chặt một góc khăn tắm, gật đầu lia lịa.
Anh đang đi về phía phòng tắm thì đột nhiên dừng lại như sực nhớ ra điều gì đó, rồi xoay người ôm đống chăn ga trải nệm nằm trên thảm dưới sàn lên.
Lục Quỳnh Cửu thấy tay anh vừa vặn chạm vào chỗ ướt nước kia, gò má cô đỏ bừng.
Ôn Nam Tinh cũng nhận ra, cúi đầu cười khẽ.
Lục Quỳnh Cửu hơi lúng túng: “Anh cười gì thế?”
Ôn Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì.”
“Không phải do anh làm sao?” Lời này bật thốt ra gần như không hề suy nghĩ.
Dứt lời, cả hai người đều ngây người.
Lục Quỳnh Cửu khẽ kêu lên một tiếng, sau đó chạy như bay lên giường, kéo chăn đắp kín mít.
Lần này Ôn Nam Tinh mới thực sự bật cười thành tiếng, qua lớp chăn cô vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của anh, nghe có vẻ rất vui vẻ.
Lục Quỳnh Cửu nghe thấy tiếng bước chân anh đến gần, bèn cất giọng nói lớn từ trong chăn: “Anh đừng tới đây, mau đi tắm đi! Nhanh lên!”
Quả nhiên Ôn Nam Tinh dừng bước, đành thỏa hiệp với cô: “Được, anh đi ngay đây, em đừng trốn trong đó nữa.”
“Em biết rồi, anh đi tắm là em ra ngay.”
Ôn Nam Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, ôm bộ ga giường vừa thay ra đi vào phòng tắm.
Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng tắm, Lục Quỳnh Cửu mới vén chăn ló đầu ra ngoài. Vừa nãy cô bị làm sao thế này? Sao lại nói ra một câu xấu hổ như vậy? Bây giờ nghĩ lại thôi mà cô cũng xấu hổ đến nỗi muốn bốc khói. Lục Quỳnh Cửu buồn bã lăn mấy vòng trên giường, cuối cùng chạy đi thay đồ ngủ sạch sẽ trước khi anh tắm xong.
Mới nằm lên giường không bao lâu thì anh cũng tắm rửa xong bước ra.
Ôn Nam Tinh bật cười khi thấy “cục nhỏ” đang cuộn tròn trên giường.
Đệm hơi lún xuống, sau đó anh vén chăn lên.
Lục Quỳnh Cửu vốn đang quay lưng về phía anh, nhưng Ôn Nam Tinh duỗi cánh tay dài ra, kéo cô vào lòng, lưng áp sát lồng ngực anh.
“Sao anh không mặc đồ ngủ?” Lục Quỳnh Cửu cảm nhận được.
“Không mang theo.”
“Thế lúc ra anh mặc vào là được mà?”
“Không muốn mặc.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Môi anh ghé sát bên tai, hơi thở ấm áp phả vào: “Em không thích à?”
Người Lục Quỳnh Cửu khẽ run lên, sau đó cô xoay người lại nói: “Em không thích cái gì? Với lại anh không mặc đồ ngủ là thiệt cho anh, có phải cho em đâu?” Những lời này toát lên vẻ trêu chọc rõ ràng.
Đúng như dự đoán, Ôn Nam Tinh nhướng mày hỏi: “Ừ, hình như đúng vậy thật, thế thì có phải không công bằng không?”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Ngay giây tiếp theo, bàn tay anh đã di chuyển đến nút áo trên bộ đồ ngủ của cô.
Lục Quỳnh Cửu hiểu ý đồ của anh, lập tức túm chặt cổ áo mình: “Anh làm gì vậy? Sao lại thế được?”
“Thế gì cơ?”
“Thì… thì…”
Ôn Nam Tinh áp sát cơ thể, bắt đầu mở nút áo từ dưới lên: “Vậy sao?”
Lục Quỳnh Cửu chỉ ước có thể giữ chặt tất cả nút áo trong tay, vừa tránh né vừa cười nói: “Đừng mà, đừng mà.”
Ôn Nam Tinh cũng không thật sự có ý đó, vì vậy anh bỏ qua cho hàng nút áo của cô, ôm chặt eo cô, để cô nằm trên người mình: “Không muốn cũng được, ngủ thế này đi.”
“Ngủ kiểu này anh không sợ nặng sao?”
“Cơ thể nhỏ bé của em nặng bao nhiêu chứ, vừa rồi ở giữa…”
“A, im miệng ngay!” Lục Quỳnh Cửu lập tức giơ tay che miệng anh, hai má đỏ bừng. Sao mà sau khi làm chuyện này anh cứ như được giải phong ấn vậy nhỉ?
Ánh mắt Ôn Nam Tinh tràn đầy ý cười, hôn nhẹ một cái vào lòng bàn tay cô rồi kéo tay cô ra: “Được rồi, không nói nữa, ngủ đi em.”
Lục Quỳnh Cửu cầu còn chẳng được, thế là cô lập tức nhắm mắt lại: “Bắt đầu từ bây giờ không được nói câu nào, em muốn ngủ.”
Bàn tay đặt sau lưng cô vỗ về nhẹ nhàng, lẳng lặng đáp lại lời cô.