66. Chương 66

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa đêm, Lục Quỳnh Cửu thức giấc. Đèn ngủ đầu giường vẫn sáng, nhờ ánh sáng lờ mờ đó mà cô có thể nhìn thấy Ôn Nam Tinh đang ngủ bên cạnh. Cô cuộn tròn trong lòng anh, một cánh tay anh vẫn còn đặt ngang eo cô. Anh ngủ rất sâu, sống mũi thẳng tắp, môi mím chặt, vẻ mặt có chút nhợt nhạt. Nhưng nghĩ đến khuôn mặt đỏ ửng của anh trước đó, cô cảm thấy từ 'nhợt nhạt' mà mình dùng để miêu tả anh là hoàn toàn sai lầm.
Những tiếng khóc và rên rỉ ấy cứ như còn hiện rõ mồn một trước mắt. Ham muốn của cô dành cho anh không phải ngày một ngày hai, cuối cùng được thỏa mãn trọn vẹn thì cảm giác cũng không tệ lắm. Nghĩ thế, cô không khỏi đưa tay vuốt nhẹ theo sống mũi anh, sống mũi thẳng tắp hoàn mỹ đến kinh ngạc.
Ôn Nam Tinh đang say giấc như nhận ra điều gì đó, hàng mày đẹp khẽ nhíu lại, trông có vẻ sắp tỉnh.
Lục Quỳnh Cửu lập tức rụt ngón tay về, chột dạ nhắm mắt lại. Mặc dù nhắm mắt, cô vẫn dỏng tai lắng nghe động tĩnh.
Cô nghe thấy tiếng cựa mình khe khẽ của Ôn Nam Tinh, cánh tay ôm eo cô chậm rãi siết chặt hơn, kéo cô sát vào lòng anh. Mấy giây sau, hơi thở trên đỉnh đầu dần đều đặn trở lại, mà người đàn ông hình như vẫn chưa tỉnh giấc.
Thấy vậy, Lục Quỳnh Cửu mới dè dặt mở mắt ra, quả nhiên anh vẫn đang ngủ say.
Hiện tại thời gian còn sớm, cô định nhắm mắt ngủ tiếp một lúc. Ngờ đâu vừa nhắm mắt được mấy phút thì cô lại mở mắt ra, cảm thấy hơi mắc tiểu… Cô muốn đi vệ sinh…
Vì vậy cô đưa tay nắm lấy cánh tay ấm áp của anh định gỡ khỏi eo mình, nhưng vừa nhấc lên, chưa kịp đẩy anh ra thì cả người đã bị kéo đến, áp sát vào lồng ngực anh, giọng nói khàn khàn vang lên: “Đừng nhúc nhích, ngủ thêm chút nữa…”
Cảm xúc của Lục Quỳnh Cửu khó tả hết bằng lời khi bị anh ép lại như vậy, cô muốn phát điên. Thế là cô khẽ kêu lên, đưa tay đẩy anh ra: “Anh buông em ra đi.”
“Làm gì?” Anh hỏi.
“Em… Em mắc tiểu…” Lục Quỳnh Cửu che khuôn mặt hơi đỏ của mình lại.
Trên đỉnh đầu cô phát ra tiếng cười trầm thấp, cảm giác rung động từ lồng ngực anh truyền đến cô vô cùng rõ ràng.
Lục Quỳnh Cửu tức giận đánh anh một cái, sau đó đẩy anh ra và vén chăn xuống giường. Nhưng động tác cô làm hơi mạnh bạo khiến cô đau điếng cả người, buột miệng kêu lên: “Ui da.”
Ôn Nam Tinh lập tức hỏi: “Ra rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt.
Ra? Ra cái gì? Ra chỗ nào?
“Lưu manh!” Nói xong, cô chạy thẳng vào phòng vệ sinh không thèm quay đầu lại.
Ôn Nam Tinh nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô, mái tóc suôn mượt thường ngày giờ đây hơi rối bù trông buồn cười vô cùng.
Lục Quỳnh Cửu đi vào nhà vệ sinh trong tiếng cười trầm thấp của anh rồi đóng sầm cửa lại.
Sau khi giải quyết xong, Lục Quỳnh Cửu rửa tay ở bồn nước. Khi ngẩng đầu lên và nhìn thấy bản thân trong gương, cô mới phát hiện vài nút trên cùng áo ngủ của mình đã bị bung ra không biết từ lúc nào. Xuyên qua các khe hở của nút áo, cô có thể thấy rõ những vết hồng nhạt trên bầu ngực mình. Phần eo hơi đau nhức, vén áo ngủ lên xem thử thì thấy bên hông vẫn còn in dấu bàn tay anh đêm qua. Lục Quỳnh Cửu chửi thầm một tiếng, nhưng vành tai vẫn đỏ bừng.
Lúc cô đi ra khỏi phòng tắm, Ôn Nam Tinh vẫn đang ngồi tựa vào đầu giường. Bấy giờ cô mới chú ý đến phần thân trên trần trụi của anh, đồng thời cũng thấy những vết cào đỏ do cô để lại trên làn da trắng của anh.
Lục Quỳnh Cửu mất tự nhiên dời ánh mắt đi, chầm chậm đi đến giường và vén chăn lên giường. Vừa nằm xuống thì Ôn Nam Tinh cũng nằm xuống theo, sau đó anh ôm chặt cô vào lòng, hôn nhẹ lên tóc cô và dịu dàng bảo: “Còn sớm, ngủ thôi.”
Lưng Lục Quỳnh Cửu áp sát anh: “Tắt đèn đi anh.”
“Được.”
“Cạch” một tiếng, phòng ngủ chìm vào bóng tối.
Khi nãy quá sức nên sau khi nằm xuống, Lục Quỳnh Cửu muốn ngủ thêm một lúc nữa, ngờ đâu giọng Ôn Nam Tinh bất thình lình vang lên: “Có phải em vẫn còn đau không?”
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn mắt: “Không đau.” Nói thật, cô thật sự không đau, chỉ còn đau ở ngực và eo thôi.
“Vậy vừa rồi…”
“Không đau, chỗ kia cũng không đau. Em mệt, ngủ đi.” Lục Quỳnh Cửu cắt ngang lời anh.
Thoáng chốc đã đến tuần cuối cùng của tháng mười một, tình cảm của hai người cũng chính thức ổn định hơn. Dĩ nhiên sau khi ổn định thì không thể thiếu những màn 'vận động' mỗi ngày. Ban đầu chuyện 'vận động' này sẽ gây nghiện, một khi đã thử sẽ khiến người ta càng muốn nhiều hơn nữa. Nhưng ngày nào cũng muốn, số lần đã nhiều mà thời gian còn dài lâu thì dù cơ thể có bằng sắt cũng không chịu đựng nổi.
Vì vậy sau khi tắm rửa xong, Lục Quỳnh Cửu đã mặc một bộ đồ ngủ cực kỳ kín cổng cao tường với hy vọng tối nay anh có thể bỏ qua cho mình.
Nhưng hình như cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi, muốn hay không chẳng liên quan gì đến việc cô mặc nhiều hay ít, mặc nhiều cũng có thể cởi ra mà.
Eo cô bị anh nâng lên từ phía sau, bàn tay siết chặt không cho cô tùy tiện thoát ra, khoái cảm không cách nào diễn tả rõ ràng nhấn chìm cô hoàn toàn.
Cùng lúc đó, cánh tay cô bắt đầu run rẩy không ngừng, cuối cùng dứt khoát cam chịu. Cô đổi sang chống đỡ bằng cùi chỏ, mái tóc dài thẳng tản ra hai bên tấm lưng trắng nõn nà, cô thút tha thút thít khẽ khàng.
“Ôn Nam Tinh, anh xong chưa…” Cô không kìm được hỏi.
“Chờ chút.” Giọng người đàn ông vừa nặng nề vừa khản đặc.
Lát sau, cô bị anh nâng lên khỏi chiếc giường mềm mại.
Lục Quỳnh Cửu kháng nghị.
Nhưng kháng nghị không có hiệu quả.
Cô đành ngoảnh đầu trừng mắt nhìn anh.
Hơi thở của Ôn Nam Tinh tức khắc cứng đờ, ánh mắt tối sầm xuống.
Hốc mắt cô đỏ ửng, bên trong lấp lánh hơi nước, lúc chớp nhẹ mắt, nước mắt lập tức lăn dài xuống theo khóe mắt. Những sợi tóc dính bên gò má trắng nõn và khóe môi đỏ mọng, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Hoàn toàn chẳng có sức uy hiếp gì, người đàn ông chợt ghé sát đến giữ má cô và bắt đầu một nụ hôn sâu, nuốt hết toàn bộ những tiếng rên nghẹn ngào.
Sau chuyện này.
Hai chân Lục Quỳnh Cửu đã chết lặng như không còn là của mình nữa, nơi kín đáo vẫn còn co giật nhè nhẹ khiến cô xấu hổ không thôi. Đồ đàn ông tồi! Tên đàn ông tồi nào cũng giống nhau!
Ôn Nam Tinh kéo cô khỏi giường và bế cô vào phòng tắm. Lục Quỳnh Cửu dựa vai anh, không muốn nhúc nhích.
Cô vẫn nhớ vào lần đầu tiên của hai người, cô còn xấu hổ không muốn để anh tắm rửa cho mình. Nhưng sau nhiều lần thân mật, anh không biết tiết chế lại khiến cô tiêu hao nhiều thể lực, đến sức trở mình cũng không có chứ đừng nói chi là tự tắm rửa vệ sinh cá nhân. Nghĩ lại lần đầu tiên cô vẫn còn sức để tự đi tắm thì xem ra lần ấy anh đã giơ cao đánh khẽ với cô rồi!
Ôn Nam Tinh tắm cho cô xong và bế cô ra ngoài rồi mới quay vào tắm cho bản thân.
Lúc tắm xong đi ra, anh vốn tưởng cô đã mệt mỏi ngủ mất rồi vì bình thường cô cũng không chịu đựng nổi đến khi anh ra ngoài, thậm chí còn ngủ thiếp đi trong lúc tắm rửa. Ngờ đâu hôm nay anh ra thì cục nhỏ trên giường khẽ nhúc nhích, Lục Quỳnh Cửu ló đầu ra khỏi chăn, giọng nói nghe có vẻ đang cố gắng chống đỡ cơn mệt mỏi: “Tắm xong rồi à?”
Ôn Nam Tinh lên giường, cô lập tức nhích đến.
Tay anh vuốt ve lưng cô: “Sao còn chưa ngủ?”
“Chờ anh.”
“Chờ anh làm gì?”
“Thầy Ôn, thương lượng với anh chuyện này được không?”
Ôn Nam Tinh cụp mắt nhìn cô: “Em nói đi.”
“Sau này bọn mình… Có thể giảm tần suất xuống một chút được không?” Cô bắt đầu mở lời đề nghị.
Ôn Nam Tinh yên lặng, không trả lời.
Lục Quỳnh Cửu lại nói: “Hay là cách một ngày một lần nhé?” Cô đã tính toán kỹ lưỡng, một tuần bảy ngày, cách một ngày một lần, cứ như vậy thì tuần thứ nhất sẽ làm bốn lần, sang tuần thứ hai là ba lần, cứ vậy mà tuần hoàn tiếp, hình như cũng không thua thiệt gì.
“Anh thấy sao? Nếu không cứ vậy mãi thì em thật sự không chịu nổi?”
“Không thoải mái sao?” Anh đột nhiên hỏi.
Lục Quỳnh Cửu hơi ngơ ngác khi nghe anh hỏi lại: “Gì cơ?”
Môi người đàn ông tiến đến gần tai cô: “Anh làm không đủ thoải mái sao?”
Lần này hai má Lục Quỳnh Cửu hoàn toàn đỏ bừng, cô đang thương lượng với anh đấy? Tại sao đang yên đang lành tự dưng lại nói đến vấn đề này? Mặc dù nói về thoải mái… thì đúng là thoải mái thật, nhưng cũng mệt mỏi quá đi, cô không hiểu nổi sao tinh lực của anh lại tốt đến thế?
“Ưm…”
“Anh chỉ cần nói đồng ý hay không thôi mà?” Cô cố gắng chuyển chủ đề trở lại.
“Không đồng ý.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Thế một tuần bốn lần?” Tính như vậy thì hai tuần sẽ ít hơn một ngày nghỉ ngơi.
“Không được.”
“Hả?”
“Thế một tuần năm… Năm lần?”
Ôn Nam Tinh đang định trả lời thì Lục Quỳnh Cửu lập tức đưa tay bịt môi anh lại, giữ chặt: “Em mặc kệ đó, một tuần năm lần là giới hạn cuối cùng của em rồi! Chỉ được năm lần thôi! Thêm một lần nữa cũng không được! Nếu cứ vậy mãi thì em dọn về nhà! Nếu tối nào cũng bị anh dày vò thì còn gì là cái eo của em nữa?”
Cô đùng đùng nói một mạch.
Ôn Nam Tinh không nhịn được cười: “Được rồi.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Vậy mà cũng đồng ý, quả nhiên chỉ có uy hiếp mới có hiệu quả.
Cô suy tư giây lát, đảo mắt: “Em thấy hay là bốn lần… Á!”
Lục Quỳnh Cửu có ý định được voi đòi tiên đột nhiên bị anh đè xuống: “Anh thấy nên hủy bỏ lời em vừa nói thì hơn.”
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn mắt, lập tức lấy lòng anh nói: “Đừng mà đừng mà, đừng hủy đừng hủy, cứ như vậy đi, như vậy tốt lắm rồi, thật đó, thật đó.” Sợ anh không tin, cô suýt nữa thì giơ cả ngón tay lên để thề.
Ôn Nam Tinh cười bất đắc dĩ khi nhìn thấy dáng vẻ lấy lòng của cô, sau đó anh nhẹ nhàng cọ trán vào trán cô.