69. Chương 69

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sếp Ôn, công ty chúng ta vừa ký hợp đồng với một nhóm thực tập sinh mới, anh có muốn sang xem thử không?”
Ôn Nam Tinh đang bận xử lý tài liệu, nghe vậy liền nói: “Vậy thì đi xem một chút.”
Hai người cùng nhau ra ngoài, đi đến phòng học của thực tập sinh công ty.
Gần đây, các công ty giải trí đã hợp tác với nền tảng Lion để tổ chức một cuộc thi tìm kiếm tài năng. Tất cả các công ty quản lý đều có thể cử nghệ sĩ của mình tham gia buổi thử giọng, nếu thử giọng thành công thì thí sinh có thể chính thức tranh cử vào chín vị trí debut. Giữa các công ty hợp tác với nhau, Nhạc Ngu đã thành công giành được quyền quản lý nhóm nhạc mới trong ba năm, vì vậy họ vô cùng xem trọng dự án lần này.
Số lượng thực tập sinh của Nhạc Ngu chỉ đếm trên đầu ngón tay, đa phần là diễn viên đã có tiếng. Đó là lý do vì sao gần đây công ty họ đã ký hợp đồng với một nhóm thực tập sinh mới. Đợt này họ ký hợp đồng với năm thực tập sinh, sau đó lại ký thêm với ba thực tập sinh nữa, cuối cùng công ty sẽ cử tổng cộng tám thực tập sinh đi tham gia thử giọng. Hiện tại show truyền hình vẫn đang trong giai đoạn bí mật chuẩn bị, khoảng nửa năm nữa mới đến thời gian công bố trước công chúng. Sau nửa năm đào tạo, tám thực tập sinh này có thể vượt qua buổi thử giọng để cạnh tranh vị trí trong nhóm debut hay không thì phải xem năng lực của họ.
Phòng luyện tập của Nhạc Ngu được trang hoàng rất ổn, lấy ánh sáng cũng tốt, đầy đủ tiện nghi.
Tám thực tập sinh trong phòng tập chuyên tâm quan sát động tác của giáo viên, vậy nên họ không hề biết Ôn Nam Tinh đang đứng ngoài hành lang quan sát mình.
Ánh mắt Ôn Nam Tinh lướt qua từng người trong số tám thực tập sinh này, vóc dáng ai cũng cao ráo, mặt mũi thanh tú, nhã nhặn. Mãi cho đến khi ánh mắt anh dừng lại trên một thiếu niên trong số đó, anh mới nhìn kỹ thêm vài giây. Trần Chiếu và người quản lý tạm thời của các thiếu niên kia đứng bên cạnh cũng chú ý tới điều này, người quản lý không khỏi thầm khen chàng trai này có vận may tốt, có thể khiến sếp Ôn chú ý đến, dù cậu ta chỉ là một thực tập sinh mới. Vì vậy đối phương suy nghĩ giây lát rồi cẩn thận lên tiếng: “Cậu ấy là một trong những thực tập sinh vừa ký hợp đồng, tên Hà Trăn.”
Khi người quản lý nói ra tên cậu, Ôn Nam Tinh khẽ nhíu mày: “Hà Trăn?”
Người quản lý vội vàng đáp: “Đúng vậy, Hà ghép từ chữ thiền và nhân, Trăn ghép chữ chí và tần (*), là sinh viên giỏi của học viện điện ảnh và truyền hình Tấn Thành. Ngoại hình cậu ấy rất đẹp, mặc dù không quá chuyên nghiệp nhưng cũng có nền tảng vũ đạo. Nghe giáo viên nói hồi còn đi học là một cậu bé rất nghiêm túc.” Anh ta rất thích chàng trai này, nghĩ rằng nếu cậu ta đã lọt vào mắt xanh của sếp thì đó là phúc phần, nên đã giới thiệu rất cặn kẽ.
(*) Chữ thiền (单) và chữ nhân (人) ghép lại thành chữ Hà (何). Chữ chí (至) ghép với chữ tần (秦) thành chữ Trăn (臻).
Ôn Nam Tinh gật đầu: “Ừ.” Dứt lời, anh nói với Trần Chiếu: “Về thôi.”
“Sếp Ôn đi thong thả.” Người quản lý lên tiếng.
Nhìn bóng lưng của Ôn Nam Tinh, trong lòng anh ta thầm nghĩ xem tiếng “ừ” vừa nãy của sếp Ôn có ý gì? Sau đó anh ta lại liếc nhìn Hà Trăn đang tập luyện trong phòng tập, hầy, dù sao cậu chàng này cũng không tệ, nếu là vàng thì chắc chắn sẽ có cơ hội tỏa sáng, cứ dẫn dắt tốt là được.
Trên đường về, Trần Chiếu không nhịn được hỏi: “Sếp Ôn, anh không thấy cậu Hà Trăn đó rất quen mắt sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn anh ta.
Trần Chiếu lại nói: “Tôi cảm thấy có hơi giống em trai của tổng biên Lục…”
“Bà chủ.” Ôn Nam Tinh sửa lời.
Trần Chiếu: “???”
Sau vài giây sửng sốt, anh ta kịp phản ứng lại: “Vâng vâng, bà chủ, có phải cậu ấy rất giống em trai bà chủ không?”
“Không phải rất giống.” Ôn Nam Tinh nói.
Như vậy mà còn không giống sao? Trần Chiếu tự hỏi.
Đang thầm nghĩ thì anh nói tiếp: “Rõ ràng là cậu ấy.”
“Hả?” Vậy là cùng một người sao?
“Nhưng tổng…” Trần Chiếu kịp thời sửa lại: “Không phải em trai bà chủ họ Lục sao? Hình như tên Lục Chí Yến mà nhỉ?”
“Có lẽ là nghệ danh.”
Trần Chiếu hiểu ra, ở giới giải trí dùng nghệ danh là chuyện rất đỗi bình thường.
***
Người đầu tiên biết chuyện Lục Chí Yến ký hợp đồng với công ty quản lý chính là Lục Quỳnh Cửu.
“Thực tập sinh?” Cô kinh ngạc hỏi.
“Vâng.”
“Thực tập sinh công ty nào?”
“Nhạc Ngu ạ.”
Lục Quỳnh Cửu đứng phắt dậy khỏi bàn làm việc: “Công ty nào cơ?”
“Nhạc… Nhạc Ngu ạ.”
Nhạc Ngu là công ty của Ôn Nam Tinh mà?
Lục Quỳnh Cửu suy tư giây lát mới hỏi: “Trưa nay có thời gian rảnh không?”
“Chiều nay em còn một cuộc hẹn, buổi trưa thì chỉ có một tiếng nghỉ ngơi.”
“Vậy cũng được, chị đến tìm em.”
Lục Chí Yến đồng ý.
Buổi trưa tới giờ tan làm, Lục Quỳnh Cửu lái xe đến công ty Nhạc Ngu.
Hai người hẹn nhau ở quán Starbucks dưới công ty.
Lúc cô đến nơi, Lục Chí Yến vẫn chưa tới, đợi mấy phút mới thấy một chàng trai mặc áo len màu đen che chắn kín đáo thở hồng hộc chạy vào, không phải Lục Chí Yến thì còn ai vào đây nữa?
Cậu nhìn xung quanh một vòng, thấy Lục Quỳnh Cửu bèn sải bước đi đến: “Chị, chờ lâu rồi ạ?”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không có, vừa tới không lâu.” Đang vào mùa đông mà trên trán cậu đổ đầy mồ hôi nóng: “Em nóng lắm hả?”
Lục Chí Yến sờ lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của mình: “Vẫn ổn, em mới tập nhảy xong.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn ly trà sữa nóng cô vừa gọi cho cậu.
Lục Chí Yến cũng trông thấy, cười hì hì cầm lấy: “Nóng em cũng uống.”
“Ăn cơm chưa? Muốn đi ăn một bữa không?”
Lục Chí Yến bưng ly trà sữa uống một ngụm: “Em ăn rồi, công ty có phát cơm hộp.”
“Cơm hộp?” Lục Quỳnh Cửu kinh ngạc: “Trong cơm hộp có món gì?”
“Ừm, thịt không da, rau củ, sữa chua với trái cây.”
“Ăn rồi thì tốt.”
“À đúng rồi, em có nói chuyện ký hợp đồng này với người nhà chưa?”
Lục Chí Yến ngẩng đầu nhìn cô: “Chị không phải là người nhà của em sao?”
Lục Quỳnh Cửu liếc cậu, Lục Chí Yến lập tức nói tiếp: “Tạm thời vẫn chưa, mà em cũng chuẩn bị nói rồi.”
Cô nghe vậy, suy tư giây lát mới đáp: “Được, vậy em tự sắp xếp cho tốt.”
Hai người không trò chuyện được bao lâu thì Lục Chí Yến đã bị người quản lý gọi đến giục trở về.
“Chị ơi, người đại diện của em tìm, em phải về trước.”
“Được, về đi, ngoan ngoãn nghe lời biết chưa.”
“Em biết rồi ạ.”
Qua cửa sổ, Lục Quỳnh Cửu thấy Lục Chí Yến vội vàng chạy vào công ty. Cô ngồi lại một lúc, đang chuẩn bị về phòng làm việc thì nghĩ lại và đổi ý. Đã đến dưới công ty của bạn trai mình rồi, hay là hẹn anh đi ăn cơm cùng nhỉ?
Vì vậy cô lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Ôn Nam Tinh, đầu dây vang lên vài giây thì cuộc gọi được kết nối.
“Alo?” Giọng nói dịu dàng vô cùng cuốn hút.
“Anh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Có muốn đi ăn chung không?”
Ôn Nam Tinh khá kinh ngạc khi Lục Quỳnh Cửu hẹn anh đi ăn bởi đã rất lâu rồi hai người không cùng ăn trưa với nhau. Dù trước đây anh chủ động đến đón cô thì hai người cũng phải ăn vội vàng cho xong để Lục Quỳnh Cửu về phòng làm việc. Thấy cô ăn cơm không ngon, công việc cũng bề bộn nên cuối cùng anh không hẹn cô ra ngoài ăn trưa với mình nữa.
“Em có thời gian à?” Anh hỏi.
“Đúng vậy, có ăn không?”
“Ăn, anh đến đón em nhé?”
“Không cần đâu, em đã đến công ty anh rồi, đang ở quán Starbucks cạnh công ty anh.”
Ôn Nam Tinh biết tiệm Starbucks đó: “Vậy bây giờ em có thể lên văn phòng anh không?”
“Hả?”
“Anh sắp có một buổi họp ngắn, chắc là em phải chờ anh một lúc.”
“Em đến văn phòng anh chờ anh hả?”
“Em không muốn sao?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Không có, vậy em đến ngay.”
“Được, anh chờ em.”
Lục Quỳnh Cửu ra khỏi Starbucks và đi về phía công ty.
Vì phòng làm việc cô thường xuyên hợp tác với công ty nên nhân viên lễ tân cũng quen biết cô. Khi thấy cô đến, người đó tưởng cô lại đến ký hợp đồng, liền cười hỏi: “Cô Lục, hôm nay cô đến tìm giám đốc Hạ sao?”
“Không phải, hôm nay tôi đến gặp sếp Ôn.”
“Sếp Ôn?” Nhân viên lễ tân hỏi: “Vậy cô Lục có hẹn trước không ạ?”
Hẹn trước? Hình như là không có…
“Cô Lục?” Một giọng nam bỗng nhiên vang lên.
Lục Quỳnh Cửu, nhân viên lễ tân và các nhân viên khác đang qua lại ở đại sảnh công ty đều nhìn sang, là trợ lý Trần.
Trần Chiếu bước nhanh đến: “Cô Lục, hiện tại sếp Ôn đang họp, bảo tôi xuống đón cô lên.”
Nhân viên lễ tân đảo mắt qua lại giữa hai người một vòng, Trần Chiếu chỉ làm việc theo lệnh của sếp Ôn, và người duy nhất có thể ra lệnh cho Trần Chiếu trong công ty cũng chỉ có sếp Ôn. Cũng có thể nói, anh ta có quyền phớt lờ tất cả các lãnh đạo cấp cao khác trong công ty. Vậy mà sếp Ôn lại bảo trợ lý Trần đích thân xuống đón người lên??
“Sau này nếu là cô Lục tới thì đều không cần hẹn trước gì cả, cô ấy muốn đi đâu thì đi đó.” Trần Chiếu nói với nhân viên lễ tân.
Đối phương thôi suy nghĩ, lập tức đáp: “Tôi biết rồi trợ lý Trần.”
Lục Quỳnh Cửu đứng bên cạnh với vẻ mặt khó tả, hình ảnh này khiến cô không khỏi nghĩ đến một số tình tiết trong bản thảo của những tác giả ngôn tình của phòng làm việc cô, ừm ừm ừm…. Hóa ra tình huống trong tiểu thuyết cũng có thể xảy ra ở thực tế, lại còn xảy ra với bản thân mình nữa…
“Cô Lục, chúng ta lên thôi ạ?” Trần Chiếu nói với Lục Quỳnh Cửu.
Cô gật đầu: “Ừ, vậy lên thôi.”
Trần Chiếu dẫn Lục Quỳnh Cửu đi thẳng đến thang máy riêng của sếp.
Nhân viên lễ tân và các nhân viên khác chứng kiến cảnh này thì ai nấy đều đầy tò mò. Họ biết tổng biên Lục, dù sao phòng làm việc cô và công ty họ đã có quan hệ hợp tác nhiều năm, nhưng quan hệ giữa tổng biên Lục và sếp Ôn là gì? Sao có thể để trợ lý Trần đích thân xuống đón? Hơn nữa vẻ mặt còn cung kính đến thế?
Điều này khiến họ nghĩ đến một số lời đồn đại có liên quan tới Ôn Nam Tinh trong công ty. Nghe đồn sếp Ôn có bạn gái ngoài giới, nhưng đó vẫn luôn chỉ là tin đồn, chẳng ai biết người đó cụ thể là ai, dáng vẻ ra sao. Bây giờ… Chẳng lẽ người đó là tổng biên Lục?
Mọi người đoán thì đoán vậy thôi nhưng không ai dám bàn tán xôn xao.
***
Trần Chiếu đưa Lục Quỳnh Cửu lên lầu, lúc cô vào văn phòng, Ôn Nam Tinh đang ngồi ở bàn làm việc đeo tai nghe tham gia cuộc họp. Có lẽ là một buổi họp quốc tế vì anh đang sử dụng tiếng Anh, cách nói lưu loát và phát âm cực kỳ chuẩn xác.
Ôn Nam Tinh ngẩng đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Lục Quỳnh Cửu vẫy tay với anh một cái tỏ ý bảo anh cứ họp đi, sau đó ngồi xuống ghế sofa trong phòng. Trong văn phòng có mở máy điều hòa không khí, ngồi chưa bao lâu thì cô thấy nóng, bèn cởi áo khoác trên người ra để sang một bên rồi tiếp tục chơi điện thoại.
Ôn Nam Tinh cũng thôi xao nhãng, tập trung vào cuộc họp.
Người ở đầu dây bên kia hẳn là vô cùng thân thiết với Ôn Nam Tinh, đối phương thấy rõ sự thay đổi vừa rồi của anh, liền lên tiếng trêu chọc: “Wen, do you have a glod house?”
Ôn Nam Tinh nhìn anh ta: “Continue with your report.”
Người đàn ông đầu kia bĩu môi: “Ok Ok.”
Lát sau khi toàn bộ sự chú ý của Ôn Nam Tinh đã đổ dồn vào cuộc họp, Lục Quỳnh Cửu mới len lén rời mắt khỏi điện thoại và nhìn anh. Người đàn ông cụp mắt, nghiêm túc họp, thỉnh thoảng lại đáp vài câu tiếng Anh lưu loát, cả người toát lên sự quyến rũ khó tả.
Sau một phen ngắm anh, Lục Quỳnh Cửu khó mà dời mắt đi được. Đúng lúc này, Ôn Nam Tinh chợt ngước mắt nhìn cô, tầm mắt hai người giao nhau.
Lục Quỳnh Cửu phản ứng nhanh, mỉm cười với anh.
Ôn Nam Tinh cũng cong môi, nói với người đàn ông ở bên kia video: “Willian, today’s meeting is here, connect me anytime you want, bye.” Dứt lời, anh cúp video rồi đứng dậy đi đến chỗ Lục Quỳnh Cửu.
Cô cũng đứng dậy, nhào vào lòng anh, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Xong rồi à?”
Ôn Nam Tinh vòng tay ôm eo cô, gật đầu hỏi: “Đói không em?”
Lục Quỳnh Cửu phồng má: “Vẫn ổn, mới uống trà sữa xong.” Sữa dễ khiến người ta no bụng, ly trà sữa chưa uống hết đang để trên bàn trà.
Ôn Nam Tinh hỏi: “Trà sữa uống có ngon không?”
“Ngon lắm, anh có muốn uống thử không, muốn thì lát bọn mình xuống mua.”
“Không cần mua, bây giờ nếm thử luôn là được.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Nhưng vừa nghi ngờ giây lát, cô đã hiểu ý anh vì anh đột nhiên đặt tay sau gáy và ấn cô về phía mình.
Bước dạo đầu bị bỏ qua, anh trực tiếp nuốt lấy đầu lưỡi mềm mại của cô giữa hàm răng và quét sạch. Quả nhiên trong lúc dây dưa nếm được vị ngọt ngào khiến người ta không kìm lòng được mà muốn nhiều hơn. Bàn tay đang đặt ở vòng eo nhạy cảm của cô siết nhẹ một cái khiến cô hé môi rộng hơn, thuận lợi cho anh thưởng thức một cách tỉ mỉ.
Mãi đến khi hơi thở trở nên gấp gáp, hai người mới tách nhau ra. Đôi mắt Lục Quỳnh Cửu đỏ hoe, đong đầy nước. Ôn Nam Tinh tiến đến gần hôn cô lần nữa, mỗi lần như thế đều triền miên hơn trước, nếm thử một lần là nhớ mãi. Khi tay anh dần lệch vị trí, Lục Quỳnh Cửu nhanh chóng cầm tay anh lại, một tay khác đẩy anh ra: “Đang ở văn phòng của anh đấy.”
Bấy giờ người đỏ mắt lại là Ôn Nam Tinh, anh thở một hơi nặng nề, ánh mắt tối thăm thẳm trước đó từ từ sáng lên. Anh hôn trán cô một cái, khàn giọng hỏi: “Đáng lẽ không nên bảo em đến chờ anh.”
Lục Quỳnh Cửu cố tình bướng bỉnh nói: “Nếu anh hối hận thì em đi là được.”
Ôn Nam Tinh lập tức ôm chặt lấy cô: “Em cảm nhận được không?”
Lục Quỳnh Cửu định hỏi cảm nhận được cái gì thì giây tiếp theo hai má cô đã đỏ ửng: “Đồ không biết xấu hổ, mau buông em ra!”
“Không buông, cứ để vậy cho anh bình tĩnh lại đã.”
Lục Quỳnh Cửu vừa xấu hổ vừa tức giận: “Lỡ có người vào thì sao?”
“Ai dám vào đây?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Hồi lâu sau cô mới bất đắc dĩ lên tiếng: “Sao vẫn chưa…”
“Em xem thường khả năng bền bỉ của nó vậy sao?”
Lục Quỳnh Cửu tức giận nhéo anh: “Làm ơn im miệng đi!”
Khi hai người ra khỏi văn phòng, Lục Quỳnh Cửu đạp giày cao gót bước đi vội vàng ở đằng trước.
Sau đó mấy thư ký lại trông thấy Ôn Nam Tinh cầm một ly trà sữa Starbucks ung dung, thong thả đi theo sau cô Lục như thể chẳng có chuyện gì lớn lao cả, mà trên gương mặt thường ngày vẫn luôn lạnh như băng nay lại mang nụ cười rạng rỡ như gió xuân!
Mãi đến khi họ vào thang máy, nhóm thư ký mới lên tiếng xì xào.
“Chắc là người yêu thật nhỉ?”
“Chắc chắn là thật rồi! Cô có thấy người phụ nữ nào vào văn phòng của sếp Ôn chưa! Còn ở một khoảng thời gian lâu như vậy nữa? Với cả ly Starbucks mà sếp Ôn cầm trên tay chính là ly khi nãy cô Lục chưa uống hết chứ còn gì nữa? Cộng thêm nụ cười trên mặt sếp Ôn! Trời ơi! Tôi chết mất thôi!!”
“Bình tĩnh lại đi!!”