79. Nỗi Lo Lắng Và Lời Tỏ Tình

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Nỗi Lo Lắng Và Lời Tỏ Tình

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây có lẽ là scandal được đính chính nhanh nhất từ trước đến nay ở giới giải trí. Khi cư dân mạng đang sôi nổi “ăn dưa” thì Thi Huệ – người đã lên hotsearch bất ngờ đăng một bài lên Weibo.
Thi Huệ V: Đính chính một chút nhé, không phải bạn trai mà là ông chủ. Ông chủ đã biết mình liên lụy khiến anh ấy phải lên hotsearch rồi, nên mọi người đừng lan truyền tin đồn nhảm nữa, nếu không năm nay chị của các bạn phải chạy gãy chân mất. Ngoan nào, giải tán đi, giải tán đi.
Kèm theo là biểu tượng than thở cuộc sống làm người đẹp thật không dễ dàng.
Sau khi Thi Huệ đăng bài đính chính lên Weibo, tất cả cư dân mạng ban đầu lót dép hóng hớt đều chỉ còn biết cười ha hả. Tình cảnh đảo ngược quá đỗi, vốn tưởng là bạn trai, ngờ đâu lại là cấp trên, còn nói năm nay phải chạy gãy cả chân nữa chứ, thật hài hước. Nói vậy thì người đàn ông trẻ tuổi trong ảnh chụp là CEO của Nhạc Ngu sao? CEO của Nhạc Ngu trẻ tuổi đến vậy hả? Mẹ nó, đây lại là công tử nhà giàu tự thân lập nghiệp mở công ty nữa à?
Cư dân mạng nhộn nhịp trêu đùa hỏi ông chủ có thiếu bà chủ không? Mẫu người hiền lương thục đức và cần kiệm các kiểu!
Trong khi mọi người đang cười nói rôm rả thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, vì Weibo chính thức của Nhạc Ngu đã đăng một bài mới.
Điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu: Đã có bà chủ rồi
Cư dân mạng: What???
Vừa mới đính chính tin đồn trên hotsearch, ngay sau đó đã trực tiếp công khai?! Làm việc phải nói là quá xuất sắc! Nhưng đồng thời cũng làm hàng ngàn thiếu nữ vừa mơ mộng trở thành vợ nhà giàu tan vỡ hoàn toàn. Haizz, quả nhiên con người phải sống thực tế, làm gì có chuyện mơ làm vợ nhà giàu, chỉ có làm việc chăm chỉ kiếm nhiều tiền mới là chân thực nhất!
Bên này, Thi Huệ đăng bài đính chính xong cũng đang nói chuyện điện thoại với người đại diện của mình.
Cô ấy tạm thời vẫn chưa hoàn hồn sau một hồi suy nghĩ, khi nghe Thi Huệ giải thích rằng người đàn ông trong ảnh vốn không phải là bạn trai cô mà là ông chủ của họ thì cô ấy ngây người ngay lập tức. Khi tin tức lên hotsearch, cô ấy chỉ xem lướt qua thôi, đồng thời cũng biết trong những ngày đầu năm, Thi Huệ về nhà bạn trai ăn cơm cùng gia đình bên đó. Vì vậy cô lập tức cho rằng người đàn ông trong ảnh chính là bạn trai của cô ấy, ai ngờ lại hiểu lầm lớn đến vậy.
Bản thân Thi Huệ cũng không nghĩ một sự nhầm lẫn tai hại như vậy lại xảy ra với mình. Giờ đây cô cảm thấy rất thương cảm cho tay săn ảnh kia, đã đến được nhà hàng riêng tư nơi cô và bạn trai ăn cơm rồi, cuối cùng lại chụp nhầm người khác. Nhưng chuyện công khai cô nói với người đại diện trước đó là cô đã suy nghĩ nghiêm túc, cô không muốn giấu giếm mãi nữa.
“Chị Uông, những gì em vừa nói với chị là nghiêm túc.”
Người đại diện ở đầu kia trầm mặc một hồi.
“Chị Uông, em biết chị đang nghĩ gì nhưng đây là chuyện sớm muộn, hơn nữa… Em cũng đã đồng ý lời cầu hôn của anh ấy rồi.”
“Cầu hôn? Đồng ý?” Cuối cùng người đại diện cũng lên tiếng.
“Vâng.”
Lại là vài giây lặng thinh: “Chị biết rồi, chờ em về rồi chúng ta thảo luận kỹ hơn.”
“Em sẽ không thay đổi ý định đâu.” Thi Huệ kiên định nói.
Người đại diện: “…”
“Chị biết rồi, biết rồi, đúng là kiếp trước chị nợ em, cúp máy đây!”
Lục Quỳnh Cửu ở bên này tất nhiên có thể thấy bài đăng Weibo đính chính của Thi Huệ và công ty Điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu. Cô biết chuyện này sẽ nhanh chóng được giải quyết, chắc chắn là do Ôn Nam Tinh làm. Thật ra cô gửi tin nhắn cho anh cũng chỉ để trêu chọc anh một chút thôi chứ không phải giận dỗi gì hết. Cảm giác tín nhiệm này thật kỳ diệu, cô tin chắc rằng Ôn Nam Tinh sẽ không phản bội mình, vậy nên sau khi biết mọi chuyện đã được sáng tỏ, cô cất điện thoại đi rồi tiếp tục xử lý công việc còn dang dở.
Nào ngờ, Ôn Nam Tinh bên này vì nhắn tin cô không trả lời, gọi điện thoại cũng không nghe máy nên anh tưởng cô giận không muốn hồi âm, không muốn nghe máy anh, khiến anh đứng ngồi không yên. Anh cầm chìa khóa xe đặt bên cạnh rồi khoác áo và rời khỏi văn phòng.
Thư ký ngồi ở cửa gọi: “Sếp Ôn…” Chưa kịp chào hỏi xong thì người đàn ông đã sải bước rời đi mất.
Nhìn khuôn mặt đăm chiêu khi đi vào thang máy của Ôn Nam Tinh, thư ký không khỏi rùng mình. Vừa lúc thấy Trần Chiếu đi tới bèn cẩn thận hỏi thăm: “Trợ lý Trần, anh có thấy vẻ mặt của sếp Ôn không? Anh ấy bị sao vậy?”
Trần Chiếu nhìn thư ký với ánh mắt bình tĩnh: “Không có gì lạ cả. Chỉ là chạy đi dỗ dành bà chủ thôi mà.”
Ôn Nam Tinh lái xe như tên bắn đến phòng làm việc của Lục Quỳnh Cửu. Đây là lần đầu tiên anh chính thức vào phòng làm việc không phải với thân phận đại thần Nam Phong, cũng không phải thân phận CEO của Nhạc Ngu mà là thân phận bạn trai của cô.
Mặc dù lo lắng nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ lịch sự, đưa tay gõ nhẹ lên cửa kính phòng làm việc.
Nhân viên ngẩng đầu nhìn sang, ngay lập tức ngây người không phản ứng kịp.
Mãi đến khi có người phản ứng nhanh lên tiếng hỏi: “Xin hỏi anh tìm ai ạ?”
Ôn Nam Tinh: “Bây giờ tổng biên Lục có đang ở đây không?”
Tìm tổng biên Lục sao?
“Có có, đang ở trong văn phòng.”
“Làm phiền cậu chuyển lời cho…” Anh bắt đầu nói.
Đang nói giữa chừng thì Lâm Nghệ đi về phía này, khi thấy Ôn Nam Tinh đứng ở cửa, mắt cô ấy hơi mở lớn: “Anh Ôn?”
Ôn Nam Tinh kinh ngạc nhìn cô, một điều hiển nhiên là cô biết anh nhưng anh thì không quen biết cô.
Lâm Nghệ đã từng thấy anh trên trang cá nhân của Lục Quỳnh Cửu nên lúc này mới nhận ra đầu tiên. Đây chẳng phải là bạn trai chính thức của tổng biên của họ sao?
“Anh Ôn đến tìm tổng biên ạ?”
“Đúng vậy.”
“Vậy anh chờ chút nhé, tôi vào nói với tổng biên một tiếng.”
“Vậy làm phiền cô.”
“Nên làm mà.”
Khi nghe Lâm Nghệ nói, Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt: “Em, em nói gì?”
Lâm Nghệ cười đáp: “Bạn trai tổng biên đang ở ngoài cửa ạ.”
Sau đó cô ấy đi ra khỏi văn phòng và nói với Ôn Nam Tinh: “Anh Ôn, tổng biên mời anh vào ạ.”
Ôn Nam Tinh sải bước tiến vào trong: “Cảm ơn.”
Sau khi anh đi vào văn phòng của Lục Quỳnh Cửu, mọi người bên ngoài không thể kiềm chế được nữa.
“Ai vậy ai vậy ai vậy? Người đàn ông đó là ai vậy?”
“Mù cũng đoán được, là bạn trai của tổng biên đúng không nhỉ?”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Trời ơi, bạn trai của tổng biên đẹp trai đến vậy sao? Tôi sắp xịt máu mũi rồi!”
“Tôi cũng thế…”
“…”
Lúc Ôn Nam Tinh đi vào, Lục Quỳnh Cửu không ngẩng đầu nhìn anh, giả vờ bình tĩnh hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Chờ mãi không nhận được câu trả lời của Ôn Nam Tinh, cô bèn ngẩng đầu lên nhìn qua nhưng lúc thấy anh, cô ngây người ngay lập tức, sao anh ấy lại trông như thế này…
Cô thừa nhận mình rất đau lòng.
Ôn Nam Tinh nhìn chăm chú người phụ nữ ngồi ở bàn làm việc: “Em không trả lời tin nhắn của anh, cũng không nghe máy anh.”
Lục Quỳnh Cửu thật sự không cố ý không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại của anh mà vì cô đã chỉnh sang chế độ im lặng, lại còn úp điện thoại xuống bàn, hơn nữa sau đó cô cũng quá tập trung xử lý tài liệu. Cô chỉ định trêu anh một chút thôi nhưng khi thấy vẻ mặt lo lắng của anh, đoán chắc có lẽ anh đã lái xe vội vã chạy đến đây thì cô vừa đau lòng, sợ hãi và tự trách bản thân. Cô không còn tâm trí nghĩ đến chuyện gì khác nữa, lập tức đứng dậy khỏi ghế rồi bước đến chỗ anh.
“Xin lỗi, em không…”
Lục Quỳnh Cửu vừa đến trước mặt anh, chưa kịp nói hết câu đã được ôm trọn vào lòng. Ôn Nam Tinh ôm cô hơi mạnh khiến cô đau đến nhíu mày, nhưng cô không hề than vãn bởi cô hiểu rõ cảm giác sợ hãi của anh vào lúc này. Cô đau lòng ôm lấy anh, xoa lưng anh để vỗ về.
“Lần trước anh không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, em cũng có tâm trạng như vậy sao?”
Lục Quỳnh Cửu nhất thời sững sờ, không ngờ anh lại nhắc đến chuyện này. Nếu anh không nói đến khéo cô cũng quên béng mất chuyện lần đó, bây giờ anh nhắc lại cô mới bất giác cảm động vô cùng. Sự sợ hãi của anh vào thời điểm này không hề thua kém cô vào thời điểm đó, vì đã từng trải qua nên cô càng đau lòng hơn. Trước giờ cô chưa từng có ý định để anh nếm trải nỗi sợ hãi kinh hoàng mà bản thân đã từng trải qua kia: “Em xin lỗi…”
“Người phải xin lỗi là anh.” Giọng người đàn ông có hơi khàn đặc.
Mắt Lục Quỳnh Cửu bỗng hơi cay cay, dường như cô đã bỗng chốc nhận ra tại sao mình lại tín nhiệm Ôn Nam Tinh vô điều kiện. Cô chủ động ngửa đầu hôn lên môi anh, muốn xoa dịu nỗi sợ trong nội tâm anh.
Cô chủ động tại một nơi thế này làm Ôn Nam Tinh vừa được cưng chiều vừa sợ hãi. Nhưng mỡ dâng tận miệng mèo thì lý nào lại bỏ qua. Suốt quãng đường chạy đến đây, trái tim anh cứ treo lơ lửng, đầy lo lắng và bất an. Anh đổi khách thành chủ, mút lấy cánh môi mềm mại trơn bóng của cô và từ từ thưởng thức.
Lục Quỳnh Cửu ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn, môi miệng ấm nóng quấn quýt lấy nhau. Đầu lưỡi trơn nhẵn liếm láp dây dưa, nụ hôn sâu khiến cô hơi nghẹt thở, khóe mắt dần đỏ hoe lên, trong mắt cũng long lanh nước. Một tiếng rên rỉ khe khẽ bật ra từ kẽ hở giữa hai đôi môi.
“Ưm…”
Dòng điện kích thích được khơi dậy, bùng cháy.
Dần dần mất kiểm soát.
Cuối cùng Ôn Nam Tinh phải cố gắng kìm chế lại, kéo tất cả trở lại quỹ đạo.
Lục Quỳnh Cửu được anh ôm chặt trong lòng, má cô dán chặt lồng ngực anh. Nhịp tim anh đập thình thịch, có thể cảm nhận lồng ngực anh rung lên một cách rõ ràng. Cô ôm lấy eo anh bằng cánh tay mảnh mai, lát sau cô bỗng gọi tên anh: “Ôn Nam Tinh…”
Giọng dịu dàng đến chết người, làm Ôn Nam Tinh khó khăn lắm mới kiềm chế được bản thân, suýt chút nữa lại không giữ nổi.
“Hửm.” Anh cất giọng khàn đặc đáp lại cô.
“Em yêu anh.”
Lưng Ôn Nam Tinh đột nhiên cứng đờ, sau vài giây sững sờ, anh buông tay đang ôm lưng cô ra và nắm lấy hai bờ vai gầy của cô, đẩy cô ra một khoảng cách nhỏ. Đôi con ngươi màu hổ phách sâu thăm thẳm nhìn cô chăm chú: “Em vừa nói gì?”
Lục Quỳnh Cửu thấy rõ dáng vẻ căng thẳng của anh, cô cong môi cười, ánh mắt tràn đầy tình yêu: “Em nói em yêu anh.”
Ôn Nam Tinh bật cười, hai tay nâng má cô rồi hôn mạnh lên môi cô, sau đó lại hôn lên má cô, trán cô, cuối cùng mới phấn khích nói: “Anh cũng yêu em, anh yêu em.”
Lục Quỳnh Cửu choàng tay ôm cổ anh, áp môi lên vành tai anh: “Chúng mình về nhà được không anh, hôm nay em không muốn đi làm nữa.”
Câu nói của Lục Quỳnh Cửu đã thành công khiến Ôn Nam Tinh sững người lần nữa. Bàn tay đặt sau lưng cô bắt đầu trở nên nóng bỏng, giọng anh trầm hơn: “Được.”
Thế là các nhân viên trong phòng làm việc trơ mắt nhìn bà chủ của mình đường đường chính chính tan làm sớm với bạn trai.