Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận
Chương 80
Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại nhà họ Ôn.
Lý Thục mang đĩa trái cây đến gõ nhẹ cửa phòng.
“Nam Châu?”
Gọi vài tiếng mà bên trong không ai đáp lại.
“Nam Châu, mẹ vào nhé.” Lúc này bà mới đẩy cửa ra bước vào, đi đến bên ghế sofa giường xem thử, không có ai, liếc qua ban công thì thấy một bóng người, là Ôn Nam Châu đang đứng ngoài đó nghe điện thoại. Bà lắc đầu, định đặt đĩa trái cây xuống cho cậu rồi đi ra ngoài, bà đi tới chỗ bàn máy tính và đặt đĩa trái cây lên bàn. Khi bà chuẩn bị rời đi, ánh mắt bỗng bị màn hình máy tính thu hút.
Hotsearch về giới giải trí.
#Thi Huệ yêu đương
Lý Thục nhíu mày, con trai bà bắt đầu quan tâm những tin tức này từ bao giờ?
Ôn Nam Châu nghe điện thoại xong đi vào, bất ngờ thấy mẹ mình đứng trước bàn máy tính, vội chạy đến hỏi: “Mẹ… Mẹ, sao mẹ lại vào đây?”
Lý Thục thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, lại liếc mắt nhìn máy tính trên bàn, sắc mặt trở nên lạnh tanh.
Ôn Nam Châu thấy Lý Thục lạnh mặt, trong lòng hẫng một nhịp: “Mẹ, thật ra con… Thật ra con…”
“Ôn Nam Châu, bây giờ con đang ngứa đòn đúng không?”
Ôn Nam Châu: “???”
“Lúc trước con mê đắm mấy cái trò vô bổ gì đó thì thôi không nói đến…”
“Không phải trò vô bổ ạ, là cuộc thi thể thao điện tử…” Ôn Nam Châu bất mãn giải thích.
Lý Thục lập tức càng nhíu chặt mày hơn, anh đành phải ngậm miệng.
“Con xem bây giờ con đang làm gì đây? Con bắt đầu chú ý đến mấy cái tin tức giải trí lộn xộn, tai tiếng này từ bao giờ? Còn là scandal của sao nữ? Mẹ thấy con ngứa đòn rồi có phải không?”
Ôn Nam Châu lơ mơ nghe Lý Thục trách mắng như thường lệ, bối rối tự hỏi chẳng lẽ mẹ không nhận ra sao?
“Mẹ đang nói chuyện với con đấy? Con ngây người ra làm gì vậy?” Sắc mặt Lý Thục tệ hơn.
Ôn Nam Châu chớp mắt, vội vàng cười nói: “Con không ngây người, con không ngây người ạ.” Dứt lời, anh nhanh chóng tắt giao diện đi: “Vô tình bấm vào thôi ạ, thật đó, mẹ cũng đâu phải không biết con không hứng thú gì với giới giải trí.”
Lý Thục thấy anh không có vẻ gì là nói dối, con trai mình thế nào bà vẫn biết rõ, vì vậy vẻ mặt dịu đi phần nào: “Tốt nhất là như vậy.”
“Đúng ạ đúng ạ, con chính là như vậy mà.”
Lý Thục: “…”
Sau khi dỗ mẹ đi ra ngoài, Ôn Nam Châu mới thở phào nhẹ nhõm.
…
Khi Lục Quỳnh Cửu tỉnh giấc, bầu trời ngoài cửa sổ nhuộm màu nắng chiều đỏ rực, ánh hoàng hôn màu vàng ấm chiếu rọi khắp căn phòng vô cùng lộng lẫy. Đầu cô đang gối trên cánh tay người đàn ông, tiếng hít thở nhè nhẹ vang bên tai, cả cơ thể nhẹ nhàng khoan khoái, có lẽ sau cuộc ân ái cô thiếp đi thì anh đã vệ sinh sạch sẽ cho cô.
Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông, đường quai hàm góc cạnh, khuôn mặt chìm trong ánh tà dương dịu dàng khôn tả nhưng chỉ mình cô biết đằng sau khuôn mặt dịu dàng ấy cất giấu bao nhiêu dục vọng và dã tính. Vừa nghĩ đến việc chỉ duy nhất bản thân biết được mặt ấy của anh, một niềm vui nho nhỏ trào dâng trong lòng cô. Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu chậm rãi di chuyển xuống yết hầu nhô ra ở cổ anh, cô không kìm được đưa tay xoa nhẹ nhàng vào vị trí đó.
Tốt thật đấy.
Anh là của một mình cô thôi.
Bất ngờ, đầu ngón tay vươn ra bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Lục Quỳnh Cửu hơi kinh ngạc, ngửa đầu lên theo bản năng. Người vừa nãy rõ ràng vẫn đang ngủ say chẳng biết đã mở mắt từ lúc nào và đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Tim cô đập lỡ một nhịp, cô ngượng ngùng cười cười: “Anh… Anh dậy rồi à?”
Ôn Nam Tinh nhéo nhẹ gan bàn tay cô, giọng hơi khàn khàn nghe như chưa tỉnh ngủ: “Em mới làm gì đó?”
Lục Quỳnh Cửu mím môi, không đáp.
“Hửm?” Âm cuối cất cao khiến trái tim cô khẽ run lên, ở gan bàn tay ngứa ngáy vì bị anh miết. Cô vô thức muốn rút tay ra, nhăn nhó hỏi: “Chẳng phải anh biết cả rồi hả?”
Ôn Nam Tinh khẽ cười, nắm chặt bàn tay đang có ý định rút ra của cô. Sau đó anh hơi thay đổi vị trí, không nói lời nào lập tức hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Những tiếng rất nhỏ Lục Quỳnh Cửu thốt ra bị anh nuốt hết toàn bộ.
Trên người chẳng mấy chốc toát một lớp mồ hôi mỏng, bên dưới thoáng cảm thấy tê dại. Lúc người đàn ông nghiêng đầu lấy hơi, cô nhân cơ hội cúi đầu tránh, thế là nụ hôn tiếp theo của anh đáp trên gò má mình, không chờ anh nói gì cô đã lập tức lên tiếng: “Đủ rồi đủ rồi, đừng nữa.”
Ôn Nam Tinh hôn cổ cô, cố ý hỏi: “Đủ rồi cái gì? Đừng nữa cái gì?”
Hai má Lục Quỳnh Cửu đỏ hây hây, biết rõ anh đang cố ý nhưng cô vẫn xấu hổ không thôi. Cô tức giận đưa tay chọt vai anh: “Trong lòng anh chẳng lẽ không biết sao.”
Ôn Nam Tinh cầm ngón tay thon dài của cô, đặt bên môi mình hôn một cái.
“Có muốn ra ngoài ăn không?”
Ánh mắt Lục Quỳnh Cửu sáng rực lên: “Ra ngoài ăn hả anh?”
“Ừ.”
“Không ăn ở nhà sao?”
“Hay là em muốn ăn ở nhà?”
“Vậy bọn mình ra ngoài ăn đi.” Tuy Lục Quỳnh Cửu rất thích các món ăn Ôn Nam Tinh nấu nhưng hình như đã lâu rồi họ không ra ngoài ăn cơm, cô hơi nhớ mùi vị của các nhà hàng ngoài.
Sau khi quyết định, hai người không nằm lì trên giường nữa, lập tức dậy chuẩn bị.
Ôn Nam Tinh đã tẩy trang giúp cô, Lục Quỳnh Cửu cũng không muốn trang điểm nữa nên chỉ rửa mặt với nước rồi đi ra ngoài.
Anh cầm lấy một sợi dây buộc tóc trên bàn trang điểm của cô và bảo: “Có muốn buộc tóc lên không.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn qua, gật đầu.
Ôn Nam Tinh đứng sau lưng cô, gom hết những lọn tóc mềm mại lại và buộc đuôi ngựa cao gọn gàng.
Xong xuôi anh hỏi: “Được không?”
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu ngó nghiêng trong gương: “Được.”
Sau khi thay quần áo xong, hai người cùng nhau ra cửa.
…
Lúc ăn cơm, Ôn Nam Tinh nhận được cuộc gọi từ Trần Chu Hoa.
“Anh đi nghe điện thoại.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu rồi tiếp tục ăn phần của mình.
“Alo?”
“Nam Tinh, hôm nay cậu lên hotsearch?”
“Tin tức của anh chậm chạp như vậy từ bao giờ thế?” Anh hỏi.
Trần Chu Hoa: “…”
“Khoan hẵng nói chuyện này, Thi Huệ trực tiếp đăng bài công khai đính chính cậu là ông chủ của Nhạc Ngu, cậu đã biết chuyện này chưa?”
“Biết rồi.”
“Cậu…”
“Anh muốn nói cái gì?”
Trần Chu Hoa nhất thời cứng họng, đúng ha, mình đang lo lắng cái gì vậy?
Trước khi gọi cuộc điện thoại này, anh đã nhận được cuộc gọi từ Nam Châu. Ở đầu dây bên kia, Nam Châu bảo có thể nhận ra Ôn Nam Tinh trong hotsearch nên mới gọi cho anh để xác nhận. Hai người trò chuyện chẳng bao lâu thì anh lại nhận được tin nhắn bảo rằng Lý Thục cũng đã thấy hotsearch này.
Nếu Lý Thục đã biết thì có thể chủ tịch Ôn cũng sẽ biết…
“Không phải, tôi chỉ đang cảm thấy…”
“Anh cảm thấy tôi sẽ lo lắng việc ông ấy biết được đúng không?” Ôn Nam Tinh cắt ngang lời anh ấy: “Nếu anh đang lo lắng chuyện này thật thì phải nói là anh lo lắng thừa thãi rồi. Ông ấy có biết hay không chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả, mà ngược lại là anh đấy.”
Trần Chu Hoa: “…”
“Được rồi, không nói nữa, tôi đang ăn cơm, có chuyện gì nói sau đi.” Dứt lời, anh cúp máy.
Lục Quỳnh Cửu tò mò hỏi anh: “Ai gọi vậy anh.”
“Trần Chu Hoa.”
“Anh ta gọi điện thoại cho anh làm gì? Cái gì mà biết gì cơ?”
Ôn Nam Tinh không giấu giếm cô, thành thật trả lời: “Anh ta lo lắng chuyện anh là ông chủ Nhạc Ngu bị Ôn… Ông ta biết.”
Lục Quỳnh Cửu khựng lại một lát, cô lập tức hiểu “ông ta” trong lời anh là ai.
Ôn Nam Tinh bị biểu cảm của cô khiến anh bật cười: “Sao em lại có vẻ mặt này? Anh đoán lúc Trần Chu Hoa biết cũng có biểu cảm giống em?”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Không có gì phải lo lắng cho anh cả, anh là anh, ông ta là ông ta, không can thiệp vào việc của nhau.”
Lục Quỳnh Cửu mím môi: “Nói đúng, dù biết thì làm sao? Chuyện anh thành lập công ty có ngại ai đâu đúng không?”
Ôn Nam Tinh cong môi, giọng điệu cưng chiều: “Đúng, được rồi, không nói vấn đề này nữa, ăn cơm đi.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Được.”
…
Buổi tối lúc sắp ngủ, Lý Thục vẫn còn nghĩ đến hotsearch mà bà đã thấy hôm nay. Khi ấy bà mãi trách mắng con trai mình nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy người đàn ông trẻ tuổi trong mấy bức ảnh động kia có hơi quen mắt. Có phải bà từng gặp ở đâu rồi không?
Nghĩ vậy, bà không khỏi lấy điện thoại ra mở Weibo và nhấp vào hotsearch. Các bài đăng liên quan đến hotsearch này vẫn chưa hoàn toàn hạ nhiệt, bà mở ra vài bài xem xét lại. Sao nữ dính tin đồn đã giải thích người đó không phải bạn trai mà là ông chủ, đây là nghệ sĩ của công ty điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu, thế nói cách khác người đàn ông này là ông chủ của Nhạc Ngu?
Lý Thục nhấp vào mấy tấm ảnh động xem lại cẩn thận, vẫn cảm thấy hơi quen thuộc như trước đó.
Có lẽ bà xem quá tập trung nên ngay cả khi Ôn Giang Quốc tắm rửa xong đi ra và tiến đến bên giường mà bà vẫn không hề hay biết.
Ôn Giang Quốc thấy bà chuyên chú nhìn chằm chằm điện thoại thì lòng hiếu kỳ dâng trào, bèn tiện thể nhìn thử. Khi ông ghé người đến, Lý Thục mới phát hiện ra, nhất thời không cầm chặt điện thoại khiến nó rơi cái “bộp” xuống chăn.
Lý Thục: “Anh đến lúc nào vậy? Đi lại chẳng có tiếng động gì hết?”
Ôn Giang Quốc không trả lời câu hỏi của Lý Thục mà cầm chiếc điện thoại bà vừa làm rơi và xem kỹ ảnh trên màn hình.
Lý Thục hơi kinh ngạc trước hành động kì lạ của ông: “Anh làm sao vậy?”
Ôn Giang Quốc giơ điện thoại tới trước mặt bà, hỏi: “Đây là ai?”
Lý Thục cũng không biết ông đang hỏi ai, theo bản năng thì cho rằng ông hỏi người phụ nữ kia, bà đáp ngay: “Không phải tiêu đề hotsearch có viết sao? Là nữ diễn viên Thi Huệ đó.”
“Anh không nói cô ấy, anh nói người trẻ tuổi này này.”
Lý Thục “À” một tiếng: “Hình như là ông chủ của Nhạc Ngu, cụ thể là ai thì em không biết, người ta không tiết lộ.”
Nhạc Ngu?
Ông thoát khỏi bài đăng này và mở hotsearch liên quan ra, thật sự là công ty điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu.
Ôn Giang Quốc nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi trong ảnh động, Lý Thục không nhận ra anh cũng chẳng lấy làm lạ nhưng ông thì không thể không nhận ra anh được. Người đàn ông trong ảnh rõ ràng là Nam Tinh, hơn nữa địa điểm mà paparazzi chụp được lại là ở Mãn Thành.
Từ lâu ông đã nghe tin ông chủ thật sự của Nhạc Ngu không phải sếp Trương vẫn luôn quản lý ở Tấn Thành mà là người khác. Hơn nửa năm trước, trong giới ai cũng biết ông chủ đứng sau Nhạc Ngu đã đích thân ra mặt quản lý công ty, nhưng anh vẫn luôn khiêm tốn, trước nay chưa từng xuất hiện ở bất cứ trường hợp công khai nào, vậy nên người trong giới biết đến anh cũng chẳng có bao nhiêu.
Mà anh và ông không có quan hệ hợp tác, đương nhiên ông sẽ không cố ý nghe ngóng tìm hiểu. Vì vậy trước giờ ông cũng không hề biết chuyện Ôn Nam Tinh chính là ông chủ của Nhạc Ngu.
Ôn Giang Quốc chợt nhớ ra công ty quản lý Nhuận Phương dưới trướng ông có quan hệ đối địch với công ty điện ảnh và truyền hình Nhạc Ngu. Hai công ty trong sáng ngoài tối tranh giành không ít tài nguyên.