85. Chương 85: Chút riêng tư ngọt ngào

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 85: Chút riêng tư ngọt ngào

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Quỳnh Cửu đi theo Ôn Nam Tinh vào phòng ngủ. Sau khi vào trong, cô mới phát hiện phòng ngủ của anh rất lớn. Trong phòng có một chiếc giường lớn hai mét, một tủ quần áo, một chiếc bàn làm việc, tủ sách đồng bộ với ghế sofa và một ban công dài. Phong cách trang trí khác hẳn với căn nhà của anh ở Tấn Thành, chủ yếu là những gam màu ấm áp.
Ôn Nam Tinh hắng giọng một tiếng: “Mợ anh trang trí đó.”
Lục Quỳnh Cửu cũng đoán được điều này.
Cô đi đến bàn làm việc ở bên cạnh, trên đó đặt hai khung ảnh, một tấm chụp hai người và một tấm là ảnh gia đình. Trong tấm chụp hai người, có một người phụ nữ mặt mũi dịu dàng đang bế một đứa bé trai, khuôn mặt họ tương tự nhau. Lục Quỳnh Cửu vừa nhìn đã gần như đoán được mối quan hệ của họ, cô quay sang hỏi Ôn Nam Tinh: “Đây là dì của anh phải không?”
Ôn Nam Tinh cầm khung ảnh lên, gật đầu: “Ừ.”
Lục Quỳnh Cửu ngắm nhìn bức ảnh: “Anh và dì giống nhau thật đấy.”
Ngón tay Ôn Nam Tinh khẽ vuốt ve mặt ảnh, đầy lưu luyến.
“Dì trông có vẻ là một người rất dịu dàng.”
Giọng Ôn Nam Tinh hơi trầm xuống: “Đúng là dịu dàng quá mức.”
Lục Quỳnh Cửu nghe không rõ, bèn hỏi lại: “Anh nói gì cơ?”
Ôn Nam Tinh cười khẽ, đặt khung ảnh về lại bàn: “Không có gì đâu, không có gì.”
Lục Quỳnh Cửu thấy vậy thì cũng không nhắc lại chủ đề này nữa mà đưa tay cầm lấy khung ảnh gia đình để bên cạnh tấm anh chụp chung với dì. Trong tấm ảnh này, Ôn Nam Tinh đã là một thiếu niên, mặc trên mình bộ đồng phục học sinh, có lẽ là đồng phục cấp ba. Trong ảnh có ông ngoại và cậu mợ của anh mà cô đã gặp hôm nay, ngoài ra còn một cô gái trông có vẻ là học sinh cấp hai. Cô nhìn kỹ, cảm thấy cô gái này hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.
Ôn Nam Tinh nói: “Đây là Vãn Đồng, con gái của cậu mợ, cũng là em gái anh.”
“Vãn Đồng?” Lục Quỳnh Cửu quả thật từng nghe nói nhà họ Chúc có một cô con gái.
Từ bé thành tích học tập của Ôn Nam Tinh đã rất tốt, vì trong tủ sách của anh trưng rất nhiều giấy khen và cúp, thậm chí còn có cúp đạt giải với hàm lượng vàng rất cao. Thành tích học tập hồi ấy của Lục Quỳnh Cửu cũng không tệ, nhưng vẫn không tốt bằng anh. Cô có thể tưởng tượng ra được lúc đi học anh được yêu mến chào đón đến nhường nào, bèn hỏi: “Anh xuất sắc như vậy, chắc chắn hồi đi học được rất nhiều người yêu mến đúng không?”
Ôn Nam Tinh ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên đỉnh đầu cô: “Không đâu.”
“Sao anh biết là không có ai?”
“Người khác thích ai thì cũng không liên quan gì đến anh.”
Lục Quỳnh Cửu tặc lưỡi hai cái: “Vô tình quá đi thôi.”
Ôn Nam Tinh cười khẽ, hỏi ngược lại cô: “Còn em thì sao?”
“Em thì sao cơ?”
“Em cũng không thua kém gì, người thích em chắc cũng không ít đâu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Đúng là hình như không ít thật, hồi còn đi học, hộc bàn của cô thường xuyên chất đầy thư tình, thậm chí đang đi trên đường còn bị người ta chặn lại tỏ tình. Vì chuyện này mà cô từng bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên, cảnh cáo cô không được phép yêu sớm, phải chuyên tâm học tập thật giỏi. Nhưng cô thật sự không hề yêu sớm, có trời đất chứng giám, trong lòng cô ngoài học tập ra thì không có gì nữa cả: “Em cũng giống anh thôi.”
“Giống cái gì cơ?”
“Là vậy đó.”
Ôn Nam Tinh học theo cô, tặc lưỡi nói: “Vô tình quá đi thôi.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Cô bỗng có cảm giác như tự mình cầm đá đập chân mình vậy.
Sau khi tham quan phòng anh một vòng, cô bắt đầu sửa soạn lại hành lý. Ôn Nam Tinh đặt vali của hai người nằm ngang xuống. Lần này đến nhà anh, cô có mang theo vài bộ đồ xinh xắn, liền lấy ra treo lên móc và đưa cho Ôn Nam Tinh cất vào tủ quần áo.
“Em đi tắm trước đây.” Lục Quỳnh Cửu nói với anh.
“… Được.”
Trong phòng tắm có một bồn tắm massage vô cùng lớn. Cô vừa trải qua chuyến bay đường dài đến đây, lòng không khỏi ngứa ngáy khi nhìn thấy nó. Vì vậy cô gọi Ôn Nam Tinh: “Ôn Nam Tinh ơi?”
Ôn Nam Tinh ở bên ngoài nghe cô gọi, bèn đáp lại rồi đi đến phòng tắm. Cô không khóa cửa nên anh mở cửa đi thẳng vào. Thấy cô đang đứng bên bồn tắm, anh cũng hiểu ý cô: “Em muốn ngâm mình sao?”
Lục Quỳnh Cửu xoa xoa bả vai, gật đầu.
“Vậy để anh làm giúp em.”
“Được.” Cô gọi anh vào đây cũng chính vì chuyện này mà.
Ôn Nam Tinh dùng nước nóng cọ rửa bồn tắm vài lần rồi mới bắt đầu xả đầy nước vào.
“Anh có bath bomb không?” Lục Quỳnh Cửu hỏi.
Ôn Nam Tinh suy tư giây lát, sau đó đứng dậy mở tủ nhỏ bên cạnh, lấy ra một chiếc hộp chưa từng mở sử dụng bao giờ: “Là cái này à?”
Lục Quỳnh Cửu không ngờ anh lại có thật, ánh mắt cô hơi nghi ngờ.
Ôn Nam Tinh vội giải thích: “Vãn Đồng mua đó, nó bảo là dễ dùng nên đưa cho anh.” Nhưng anh không thích mùi quá nữ tính nên vẫn luôn cất trong tủ không dùng đến.
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, thì ra là vậy. Cô cầm lấy xem thử, thấy hơi quen mắt, hình như đây là thương hiệu nước ngoài mà trước đó Khương Lai Lai từng đề cử cho cô, nhưng khoảng thời gian đó cô hơi bận rộn nên chưa mua.
Ôn Nam Tinh mở hộp và túi đựng ra, lấy một viên bath bomb thả vào bồn tắm. Chẳng mấy chốc, bồn nước trong veo đã hóa thành màu tím nhàn nhạt. Anh đưa tay khuấy vài vòng thì bọt bong bóng bắt đầu trào lên ồ ạt, cảm giác như một dải ngân hà vậy. Lục Quỳnh Cửu mím môi cười, thầm nghĩ bảo sao anh không chịu dùng.
Viên bath bomb tan hết, anh cũng đã chỉ cách sử dụng bồn tắm massage cho cô xong. Lục Quỳnh Cửu đứng dậy nói: “Được rồi, anh ra ngoài đi, em muốn tắm.” Nói xong, cô đưa tay lên bắt đầu cởi nút áo.
Ôn Nam Tinh đứng dậy nhưng không đi ra ngoài ngay. Anh nhìn bồn tắm giây lát, sau đó chuyển sang nhìn Lục Quỳnh Cửu đang cởi đồ, yết hầu khẽ chuyển động.
Lục Quỳnh Cửu ngó sang anh, vừa nhìn vào ánh mắt anh, cô đã biết anh đang nghĩ gì. Vì vậy cô nói: “Đừng nói là anh muốn tắm chung với em đấy nhé?” Hai người họ không phải chưa từng tắm chung với nhau, dù sao lúc ở Tấn Thành, phòng tắm là nơi hai người… Tai cô hơi nóng lên, nhưng đó là ở Tấn Thành, cả căn nhà đều là không gian riêng tư của hai người họ.
Ôn Nam Tinh tiến lên một bước: “Có được không?”
Lục Quỳnh Cửu lập tức lùi lại phía sau: “Không được.”
“Tại sao?” Anh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu túm cổ áo, hỏi ngược lại anh: “Anh nói xem tại sao?”
Ôn Nam Tinh nhướn mày: “Tường nhà cách âm tốt lắm, em có kêu khản cả cổ cũng không ai nghe thấy đâu.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Anh đang nói những lời táo bạo gì thế này?!
Cô đưa tay đẩy anh ra ngoài phòng tắm: “Không được, dù thế nào cũng không được!”
Ôn Nam Tinh phối hợp để cô đẩy mình đến cửa. Lúc sắp ra đến nơi, anh bỗng nhiên đóng sập cửa phòng tắm lại cái “cạch” rồi khóa trái. Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt: “Anh…” Cô còn chưa kịp nói gì, Ôn Nam Tinh đã cúi người ghé đến hôn môi cô một cái thật sâu. Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng quét qua lòng môi cô. Đây là điểm nhạy cảm của cô, bị anh trêu chọc như vậy khiến chân cô mềm nhũn ra ngay tức thì.
Ôn Nam Tinh thuận thế ôm chặt cô vào lòng, khiến nụ hôn này càng thêm sâu đậm.
Lục Quỳnh Cửu bị anh hôn đến choáng váng, trong lòng cũng biết chắc anh sẽ không chịu ra ngoài nên sau đó cô nghe theo nội tâm mình, ôm lấy cổ anh và cùng anh tiến sâu hơn nữa.
Bồn tắm không quá nhỏ nhưng nếu để chứa cơ thể của cả hai người trưởng thành thì có hơi khó khăn, huống chi lại còn có một số động tác mạnh bạo có độ khó cao. Làn nước màu tím ngân hà dâng lên cao, trực tiếp tràn ra khỏi bồn tắm. Nước ấm màu tím nhạt làm ướt sàn nhà màu trắng, còn có những giọt nước văng tung tóe ào ạt nện xuống gạch sứ dưới sàn.
Cả người Lục Quỳnh Cửu được bao quanh bởi bọt bong bóng, hơi trơn trượt, quyện trong hơi thở là mùi thoang thoảng của bath bomb. Làn da cô hồng hồng đỏ đỏ như say rượu, hai má cũng ửng hồng tương tự.
Dù anh nói hiệu quả cách âm của phòng rất tốt nhưng cô vẫn kiên quyết mím chặt môi, không phát ra bất cứ âm thanh nào, thật sự quá xấu hổ. Ai có ngờ được ngay ngày đầu tiên về đây, hai người đã “yêu” triền miên trong phòng tắm của anh cơ chứ?
Ôn Nam Tinh bế cô đến dưới vòi sen, rửa sạch xà phòng còn dính trên người cả hai rồi dùng khăn tắm lớn mềm mại bao bọc lấy người cô, sau đó anh mới bế cô ra ngoài.
Chẳng biết trong cuộc vui đã va chạm phải chỗ nào mà bây giờ cơ thể cô đâu đâu cũng đau nhức. Cô nằm co ro trên giường không muốn nhúc nhích. Chiếc giường này khác với chiếc giường của họ ở Tấn Thành. Bên kia có hơi thở của hai người hòa quyện, còn bên đây chỉ có duy nhất hơi thở của anh.
Ôn Nam Tinh cúi người hôn lên vầng trán trơn nhẵn của cô một cái, nói: “Em ngủ trước đi, anh đi đây một lát rồi quay lại ngay.”
Lục Quỳnh Cửu mất hết sức lực, gật đầu đáp lại anh. Bây giờ cô không muốn chờ anh đâu, cô phải ngủ ngay và luôn. Khi nãy cô nghĩ ngâm mình một chút, massage cơ thể một chút thì có thể thoải mái và nhẹ nhõm hơn, nhưng đúng là hoàn toàn ngược lại. Nếu biết sớm mọi chuyện sẽ thế này thì cô thà không ngâm mình còn hơn.
Cô cũng không biết Ôn Nam Tinh quay lại từ lúc nào. Khi tỉnh giấc, chóp mũi cô toàn là mùi rượu thuốc, trên đùi còn cảm giác man mát khó tả. Cô liếc mắt xuống dưới, thấy anh đang ngồi phía sau lưng cô. Lục Quỳnh Cửu bất mãn duỗi bắp chân đang bị anh giữ chặt, cất giọng khàn khàn hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”
Ôn Nam Tinh đang cầm bông gòn, thấy cô tỉnh giấc bèn dịu dàng nói: “Bôi ít rượu thuốc cho em.”
“Rượu thuốc gì?” Cô mơ màng hỏi.
“Chắc vừa nãy ở trong bồn tắm em bị va chạm.”
Lục Quỳnh Cửu vẫn còn nhớ, trước khi ngủ cô có nghĩ đến chuyện này. Cô lẩm bẩm nói: “Mùi rượu thuốc này khó ngửi quá.”
Ôn Nam Tinh cười khẽ: “Đã là rượu thuốc thì làm sao mà thơm được?”
“Em không muốn bôi đâu.” Cô vùng vẫy.
Ôn Nam Tinh nắm chặt mắt cá chân cô: “Không bôi là sẽ đau đấy, giữa đau và khó ngửi em chọn cái gì?”
Lục Quỳnh Cửu suy nghĩ, cuối cùng không vùng vẫy nữa. Nếu so với việc đau thì cô tình nguyện chọn chịu đựng mùi khó chịu của rượu thuốc.
Sau khi thoa rượu thuốc xong, Ôn Nam Tinh cầm lấy đồ ngủ ở một bên mặc vào cho cô, rồi nằm xuống, kéo cả người cô vào lòng mình, để cô gối đầu lên vai mình: “Được rồi, ngủ thôi.”
Lục Quỳnh Cửu rì rầm đáp tiếng “ừm” rồi tiếp tục ngủ.
Không bao lâu sau, tiếng hít thở đều đặn lại vang lên.
Ôn Nam Tinh cưng chiều hôn lên chóp mũi cô một cái, cảm giác thỏa mãn khôn tả trào dâng trong lòng. Từ sau khi ở bên nhau, anh chỉ ước ghi dấu ấn của cô lên tất cả những nơi mình đã ngồi, đồ mình đã dùng, địa điểm mình đã đến, tất cả mọi thứ anh đều muốn có dấu vết của cô.
Lục Quỳnh Cửu đang say giấc như cảm nhận được điều gì đó, cánh tay ôm eo anh siết chặt theo bản năng, miệng thì thào: “… Ôn Nam Tinh.”
Ôn Nam Tinh nghe thấy cô dù đang ngủ say vẫn gọi tên mình thì cõi lòng càng mềm mại hơn, cũng ôm chặt cô và nói: “Anh ở đây.”