86. Chương 86

Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, ngoài cửa sổ mây mù giăng lối, âm u, chắc là đang mưa lất phất. Ôn Nam Tinh cựa mình, cánh tay theo thói quen nâng lên muốn ôm chặt người trong lòng, nhưng chỉ nắm lấy khoảng không. Anh cảm thấy có gì đó không ổn, khẽ nhíu mày.
“Bé cưng ơi?” Giọng anh khàn khàn, còn ngái ngủ.
Bấy giờ Lục Quỳnh Cửu đang ngồi ở bàn làm việc của anh chuẩn bị trang điểm, nghe tiếng anh gọi bèn quay người lại nhìn. Cô thấy anh đang giơ tay mò mẫm trên giường, đôi mày đẹp còn nhíu chặt, dáng vẻ rất buồn cười. Cô đứng dậy đi đến bên anh.
Cô nhoài người lên giường, nửa thân trên đè lên người anh, đưa tay vuốt phẳng vầng trán nhíu chặt của anh: “Dậy rồi à?”
Lúc này Ôn Nam Tinh cũng dần tỉnh táo hẳn, đưa tay vòng qua lưng cô: “Sao em dậy sớm thế?”
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt, cô cũng chẳng muốn dậy sớm vậy đâu nhưng chẳng phải đang ở nhà của anh sao? Nếu cô dậy muộn quá thì không hay cho lắm.
Ôn Nam Tinh nhìn cô, dường như cũng hiểu ý cô. Tay anh dùng chút sức kéo cả người cô lên giường khiến Lục Quỳnh Cửu sợ hãi khẽ kêu lên một tiếng, sau đó anh nghiêng người qua ôm cô, má áp vào cổ cô, hơi thở ấm áp phả ra: “Vẫn còn sớm, ngủ thêm lát nữa đi, dù sao trong nhà cũng không có ai.”
Lục Quỳnh Cửu cựa quậy một chút: “Không có ai?”
“Cậu đi công ty, mợ đến bệnh viện, còn ông ngoại giờ này chắc đang đánh cờ với chú Trương, đến trưa mới về. Bây giờ trong nhà ngoài dì giúp việc ra chỉ có chúng ta thôi.” Ôn Nam Tinh kiên nhẫn giải thích với cô.
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu sực tỉnh ngay lập tức: “Hóa ra là vậy, sao anh không nói sớm?”
Ôn Nam Tinh đáp: “Lỗi của anh.”
Lục Quỳnh Cửu đẩy nhẹ anh ra, sau đó vén chăn nằm vào. Nếu biết sớm thì cô dại gì mà dậy sớm thế, cô còn mệt chết đi được, hơn nữa khuỷu tay và đầu gối cô còn bầm tím, lưng cũng nhức mỏi ê ẩm. Cô đưa tay ôm lấy anh, dán má lên ngực anh: “Vậy bọn mình ngủ thêm lát nữa nha anh?”
Ôn Nam Tinh vuốt nhẹ gáy cô: “Ừm, ngủ.”
Thế là cả hai ôm nhau ngủ tiếp, đến khi Lục Quỳnh Cửu tỉnh lại lần nữa thì đã gần trưa. Cô ôm chăn ngồi dậy, nhìn xung quanh một vòng mà không thấy Ôn Nam Tinh đâu. Ngay khi chuẩn bị lên tiếng gọi thì cửa phòng ngủ bỗng mở ra, cô theo bản năng nhìn sang.
Người đi vào là Ôn Nam Tinh.
“Dậy rồi à?”
Lục Quỳnh Cửu vẫn ôm chăn: “Anh dậy khi nào đó?”
“Anh dậy trước em một lát thôi.”
“Mấy giờ rồi?” Cô hỏi.
“Gần mười một giờ.”
“Ông ngoại về chưa ạ?”
“Vừa về rồi.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức mắt tròn xoe: “Ông ngoại… Về rồi hả?” Ông đã về rồi mà cô vẫn còn nằm trên giường ngủ say. Cô nhất thời cảm thấy cả người như nhũn ra, vội vàng vén chăn xuống giường: “Tại anh hết đó, thà em đừng ngủ thêm còn hơn.” Cô vừa gấp gáp chạy vào phòng tắm vừa trách móc anh một câu.
Ôn Nam Tinh nhìn dáng vẻ hốt hoảng gấp gáp của cô, cảm thấy đáng yêu không tả xiết.
Lúc họ xuống nhà dưới, ông cụ Chúc đang tưới cây cảnh trong vườn, thấy họ bèn đặt bình tưới nước xuống rồi mỉm cười hỏi cô: “Tiểu Cửu dậy rồi à cháu?”
Lục Quỳnh Cửu vô cùng lúng túng, ngượng ngùng đáp: “Ông ngoại, cháu xin lỗi, cháu dậy muộn quá.”
Ông cụ cười ha ha: “Bình thường các cháu làm việc cực khổ, ngủ thêm một chút cũng không sao.”
“Có đói chưa? Lát nữa là có cơm ăn rồi. Thím Lâm có chuẩn bị cháo ấm, lát nữa các cháu ăn một chút lót dạ trước rồi hãy ăn cơm.”
“… Cảm ơn ông ngoại.”
“Người một nhà mà, đừng khách sáo.”
Người một nhà? Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hai má nóng bừng, theo bản năng nhìn sang Ôn Nam Tinh.
Anh bình thản nhướng mày nhìn cô.
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Trong bữa trưa, hai người ăn trước nửa bát cháo trắng nhỏ theo lời dặn của ông ngoại.
“Nam Tinh, chiều nay cháu rảnh thì đưa Tiểu Cửu đi chơi đi. Ở Mãn Thành có nhiều chỗ chơi lắm.”
Ôn Nam Tinh gật đầu: “Được ạ.”
Sau khi ăn cơm xong, ông cụ Chúc đi tìm bạn cờ của mình, còn Ôn Nam Tinh thì đưa Lục Quỳnh Cửu ra ngoài chơi.
Cô vô cùng phấn khởi, ngồi ở ghế phó lái quay sang hỏi anh: “Bọn mình đi đâu vậy?”
“Đến nơi em sẽ biết.” Nói xong, anh lại bảo: “Ngồi thẳng lên đi.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức nghe lời ngồi thẳng lại.
Sau đó Ôn Nam Tinh lái xe vào một khu dân cư, cô tò mò nhìn xung quanh, không biết anh lái xe vào khu này để làm gì nhưng cô không hỏi vì đằng nào lát nữa cũng biết.
Anh đậu xe dưới tầng hầm, sau khi dừng hẳn lại mới nói với Lục Quỳnh Cửu: “Đến rồi, xuống xe thôi.”
Lục Quỳnh Cửu đi theo anh vào thang máy, đoán mò hỏi: “Đừng nói anh cũng có nhà riêng ở đây nhé?”
Ôn Nam Tinh vòng tay ra sau lưng cô, mỉm cười.
Hai người dừng lại trước cửa một căn hộ, y như cô đoán.
Sau khi nhập mật khẩu, cửa mở ra, quả nhiên là nhà riêng của Ôn Nam Tinh, phong cách trang trí y hệt căn hộ ở Tấn Thành của anh.
Ôn Nam Tinh dẫn cô vào: “Đây là nhà của anh ở Mãn Thành.”
“Bình thường anh không ở đây à?” Cô hỏi.
“Ừ, phần lớn thời gian anh ở đây.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, bỗng thấy lòng mình nhói lên. Nhưng dường như cô quên mất rằng mình cũng chẳng khác gì anh.
Ôn Nam Tinh kéo tay cô đến trước tủ tivi ở phòng khách. Anh ngồi xổm xuống mở ngăn kéo cuối cùng ra, đến khi đứng lên lại thì trong tay đã có thêm một chiếc chìa khóa.
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, trong lòng cô thoáng hiểu ý anh.
Ôn Nam Tinh đặt chìa khóa vào tay cô: “Đây là chìa khóa dự phòng của căn hộ ở Mãn Thành của anh, cái này đưa cho em.”
Lục Quỳnh Cửu siết chặt chiếc chìa khóa kim loại lạnh buốt, cười nói: “Anh giao chìa khóa cả hai nhà cho em luôn à?”
Ôn Nam Tinh ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của cô: “Không chỉ chìa khóa, ngay cả bản thân anh cũng giao cho em.”
Lòng Lục Quỳnh Cửu mềm nhũn ra khi nghe anh nói câu này, cô ôm eo anh: “Khả năng nói lời đường mật của anh càng ngày càng 'đỉnh' rồi nha.”
“Chỉ nói lời đường mật với một mình em thôi.”
Khóe môi cô không kìm được cong lên, lời này thật sự không thể chống cự được.
Ôn Nam Tinh vốn định chiều nay sẽ đưa cô đi dạo quanh đây nhưng bên ngoài trời cứ mưa lất phất tí tách nên Lục Quỳnh Cửu cũng ngại ra ngoài. Vì vậy hai người ở trong căn hộ suốt buổi chiều, xem hai bộ phim, mãi đến khi ông cụ Chúc gọi điện thoại cho họ.
Ông cụ Chúc đã đặt chỗ ở một nhà hàng bên ngoài, tối nay cả nhà sẽ đến đó ăn tối.
Ôn Nam Tinh không có ý kiến gì, dĩ nhiên Lục Quỳnh Cửu cũng vậy.
Vì vậy hai người sửa soạn một chút rồi đi thẳng đến nhà hàng mà ông cụ Chúc đã đặt.
Lục Quỳnh Cửu tưởng đây chỉ là một bữa ăn tối như bình thường, chẳng ngờ vào lúc bữa ăn sắp kết thúc, Tần Lệ đột nhiên lấy ra một chiếc hộp màu đen: “Tiểu Cửu, mặc dù mợ chỉ là mợ của Nam Tinh nhưng trong lòng mợ, Nam Tinh không khác gì con trai ruột của mợ cả. Người đời thường nói chị dâu trưởng như mẹ, hôm nay mợ muốn mạn phép một chút, thay em chồng của mình đích thân tặng con món quà ra mắt này.”
Tần Lệ nói như vậy, ba người đàn ông trên bàn ăn không ai dị nghị gì cả. Đương nhiên họ đều đồng tình với lời nói của bà.
Trong các câu chuyện mà Lục Quỳnh Cửu từng đọc, cảnh gặp mặt phụ huynh mười lần thì chín lần đều như vậy, nhưng khi chuyện ấy xảy đến với chính mình, tay chân cô bỗng luống cuống, vội nhìn sang Ôn Nam Tinh bên cạnh.
Anh nhéo tay cô một cái dưới bàn như để trấn an rồi dịu dàng nói: “Người lớn tặng thì không nên từ chối, em cứ nhận đi.”
Ông cụ Chúc gật đầu, nói: “Nam Tinh nói đúng đó.”
Cuối cùng Lục Quỳnh Cửu nhận lấy hộp quà của Tần Lệ, khi nhận lấy nó, tay cô hơi run, nhưng càng run cô lại càng nắm chặt hộp quà hơn vì sợ mình căng thẳng quá sẽ lỡ tay làm rơi. Nếu làm rơi hộp quà xuống đất thì cô thật sự không còn mặt mũi nào nữa.
Sau khi Lục Quỳnh Cửu nhận quà, bữa cơm tối mới kết thúc một cách mỹ mãn.
Buổi tối về nhà, Lục Quỳnh Cửu ngồi trên ghế sofa, trong tay cầm hộp quà mà Tần Lệ đã tặng. Ôn Nam Tinh đi đến hỏi: “Sao nãy giờ em vẫn chưa mở ra?”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu dò hỏi: “Hay là anh mở giúp em nhé?”
Ôn Nam Tinh ngồi xuống bên cạnh cô: “Không được, em tự mở đi.”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu thở dài một hơi, sau đó cẩn thận mở hộp quà ra. Lúc nãy cô tự hỏi sao cái hộp này lại nặng thế, hóa ra bên trong là một chiếc vòng ngọc xanh biếc, vừa nhìn đã biết là món đồ quý giá.
“Đây là món quà bà ngoại tặng mẹ anh lúc kết hôn.”
Lục Quỳnh Cửu suýt làm rơi chiếc hộp, mắt cô mở tròn xoe. Cô đoán món quà bên trong chắc chắn rất quý giá nhưng cô không ngờ nó sẽ quý giá đến nhường này, là quà cưới của mẹ Ôn Nam Tinh? Mới gặp mặt lần đầu mà đã tặng món quà quý giá như vậy ư?
Cô theo bản năng cất vòng vào lại hộp rồi đặt hộp vào lòng Ôn Nam Tinh: “Cái này… Món quà ra mắt này quý giá quá, em không thể nhận…”
“Không thể cái gì?” Ôn Nam Tinh ngắt lời cô.
Lục Quỳnh Cửu chưa nói hết đã á khẩu.
Ôn Nam Tinh lấy vòng ngọc ra khỏi hộp, tay còn lại nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, dịu giọng nói: “Nếu mợ đã tặng em chiếc vòng này thì chắc chắn ông ngoại cũng biết, mà ông ngoại rất quý em.”
Tai cô nghe anh nói, mắt nhìn anh đeo chiếc vòng ngọc quý giá ấy vào cổ tay mình.
Da cô trắng nõn, cổ tay thon thả, kết hợp với chiếc vòng ngọc xanh biếc trông càng thêm xinh đẹp.
Chẳng biết Lục Quỳnh Cửu nghĩ đến điều gì, đột nhiên thốt lên: “Anh cho em như vậy, lỡ sau này chúng ta chia tay thì sao?” Sau khi hỏi câu này, cô lập tức cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ. Cô mím chặt môi, biết mình đã nói sai nên định mở miệng nói gì đó để vớt vát tình hình.
Cổ tay chợt bị anh nắm chặt, anh kéo một cái khiến cô nhào vào lòng mình. Trước mắt cô dần trở nên tối sầm, môi cô bị anh bao trùm. Lục Quỳnh Cửu nghĩ chi bằng đền bù cho anh một chút, vì vậy cô lập tức phối hợp hé môi để anh tiến sâu vào nhưng tự dưng môi dưới lại đau điếng.
Anh cắn cô?
Cô lập tức mở mắt nhìn anh, Ôn Nam Tinh đã tách môi ra.
Ánh mắt anh tập trung vào dấu vết mờ mờ trên môi dưới của cô.
“Hình phạt.”
Lục Quỳnh Cửu liếm môi dưới, chột dạ vô cùng.
Sau đó lại có bàn tay đặt lên gáy cô, cảm giác mềm mại ấm áp bao trùm lên lần nữa, dịu dàng liếm qua vị trí vừa bị cắn, rồi đầu lưỡi cạy răng cô ra…
Mãi một lúc lâu sau, anh mới chịu buông cô ra, sau đó tì trán mình lên trán cô: “Chuyện em vừa nói sẽ không bao giờ xảy ra đâu.”
Lục Quỳnh Cửu bị anh hôn chóng mặt, dĩ nhiên anh nói gì thì là cái đó, hơn nữa lời cô vừa nói khi nãy chỉ là nói vậy thôi chứ cô chưa từng nghĩ đến việc chia tay anh, và cũng sẽ không chia tay anh.