Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thoáng chốc đã đến đầu tháng sáu, nhiệt độ tăng cao, thời tiết nóng bức, kỳ thi đại học cũng dần dần tới gần, vô số học sinh lớp mười hai đã bắt đầu chạy nước rút. Đêm trước ngày thi đại học, Hà Lan chuẩn bị sữa tươi cho Lục Chí Yến, bà nhìn Lục Quân Tích đang ngồi ườn trên ghế sofa, nói: “Quân Tích, con giúp mẹ mang sữa lên cho Chí Yến đi.”
Lục Quân Tích khẽ nhấp môi dưới: “Tại sao con phải đưa ạ? Mẹ không tự mang lên được sao? Nếu không thì mẹ bảo dì giúp cho.”
Hà Lan cười: “Cứ coi như mẹ nhờ con giúp đỡ có được không?”
Lục Quân Tích nhìn cốc sữa: “Đây là do mẹ nhờ con giúp đấy, không phải tự con muốn đưa lên cho nó đâu.”
“Được được được, là mẹ nhờ con giúp, được chưa?”
Lục Quân Tích đứng dậy, nhận lấy cốc sữa từ tay mẹ, sau đó đi lên lầu. Vừa định đẩy cửa bước vào, cô dừng lại, đưa tay lên gõ cửa mấy tiếng.
“Vào đi.”
Lục Chí Yến không nghĩ rằng người bước vào lại là Lục Quân Tích, bởi vì từ trước đến nay cô vẫn luôn đẩy cửa vào thẳng, chưa bao giờ gõ cửa trước khi vào. Trên mặt cậu hiện lên vẻ kinh ngạc. Vì chuyện lần trước nên quan hệ giữa hai người không được tốt lắm, Lục Quân Tích đặt cốc sữa lên bàn học của cậu, thản nhiên nói: “Mẹ bảo chị đưa sữa cho em.”
Lục Chí Yến bưng cốc sữa lên, uống một ngụm, sau đó hỏi: “Chị, chị còn giận em phải không?”
Lục Quân Tích liếc cậu một cái: “Chị có giận sao?”
“Chẳng lẽ là không có à?”
“Chị cũng lười giận dỗi với em, nếu tức giận với em thì chẳng phải khiến bản thân chị tức chết hả?”
Lục Chí Yến cười nói: “Nếu đã như vậy, coi như chúng ta đã hòa giải xong rồi nhé?”
Lục Quân Tích: “…”
Thấy cô không trả lời, cậu lại hỏi dò: “Đúng không chị?”
“Nhàm chán, mau uống sữa của em đi, để chị còn mang cốc xuống.”
“Vâng, lập tức uống xong ngay.” Nói xong thì cậu uống một hơi cạn sạch cốc sữa.
Lục Quân Tích nhận lấy cái cốc từ tay cậu, nghĩ một lát, lại nói: “Ngày mai phải thi thật tốt, đừng bao giờ khiến nhà họ Lục phải mất mặt đó.”
Lục Chí Yến gật đầu cười: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ thi thật tốt.”
Lục Quân Tích gật đầu một cái, lúc này mới rời đi.
Sau khi Lục Quân Tích đi, Lục Chí Yến cũng không lập tức vùi đầu vào học bài mà nhìn vào chiếc điện thoại bên cạnh. Ngoài tin nhắn của đám bạn ra thì không thấy tin nhắn của ai khác.
**
Sáng sớm ngày hôm sau, Hà Lan tự mình lái xe đưa Lục Chí Yến đến trường học. Trên đường đi thấy cậu bồn chồn không yên, bà tưởng rằng cậu đang lo lắng nên nhẹ giọng dịu dàng an ủi: “Không nên quá lo lắng, cứ thi thật tốt, phát huy như bình thường là được rồi.”
Lục Chí Yến khẽ hé môi, giống như muốn giải thích gì đó nhưng cuối cùng không nói gì cả, chỉ gật đầu một cái và nói “vâng” mà thôi.
Hà Lan đưa cậu đến cổng trường học, lúc này phụ huynh đưa đón học sinh đều đã đứng chen chúc ở cổng trường. Hà Lan giúp cậu chỉnh lại cổ áo đồng phục, rồi vỗ vai cậu một cái: “Đi đi, cố gắng lên.”
“Lục Chí Yến, tao đang nói chuyện với mày đấy.” Tiếu Di vô cùng bất mãn, mấy câu này cứ như cậu ta tự nói một mình vậy, lâu lâu mới nghe mấy câu trả lời qua loa lấy lệ từ cậu như “ừ”, “à”. Dạo gần đây thằng bạn hình như không bình thường lắm, chẳng lẽ đang yêu đương với ai rồi? Nhưng cậu ta với cậu đều ở bên nhau cả ngày lẫn đêm, có thể yêu đương với ai chứ, cậu ta càng nghĩ càng thấy sai sai, cuối cùng đụng vào vai cậu một cái.
Lục Chí Yến nhìn cậu bạn hỏi: “Làm gì thế?”
“Chờ ai trả lời tin nhắn hả?” Cậu ta hỏi.
Lục Chí Yến đặt điện thoại vào trong túi: “Cần mày quản à?”
Mắt Tiếu Di đảo qua một cái: “Thế nào? Đừng nói là mày có bạn gái rồi đó nha?”
Lục Chí Yến lập tức trừng mắt nhìn bạn mình. Tiếu Di bị trừng cũng giật mình: “Mày, mày trừng tao làm gì vậy?”
“Mày bớt nói hươu nói vượn lại, là chị tao!”
Đôi mắt Tiếu Di trợn to: “Mày xạo quỷ à, có phải tao không biết chị mày đâu, mày nói chuyện với chị mà có vẻ mặt này à?”
Lục Chí Yến liếc cậu ta, nói: “Không phải chị hai của tao, là chị cả của tao.”
Cậu vừa giải thích như vậy, Tiếu Di đã hiểu rõ, nhưng cũng không đúng, từ khi nào mà quan hệ giữa cậu và chị cả lại thân mật như vậy? Nhưng thấy cậu không muốn giải thích thêm nên cậu ta cũng không hỏi nhiều nữa: “Đúng rồi?”
“Cái gì?”
“Chuyện nguyện vọng kia mày thật sự đã quyết định kỹ càng chưa?”
Lục Chí Yến im lặng mấy giây, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Ừ, quyết định rồi.”
“Vậy mày không chuẩn bị thông báo cho chú dì à?”
“Nói ra họ cũng không đồng ý đâu, chỉ có tiền trảm hậu tấu thôi.”
“Tao cảm thấy sau khi chú dì biết, mày xong đời chắc rồi.”
“Chuyện này nói sau đi.”
“Lý tưởng của mày vĩ đại thật đấy.”
**
Hôm qua, Lục Quỳnh Cửu tham gia tiệc rượu. Sau khi về nhà thì đã rạng sáng, tắm rửa xong vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi. Cho đến bảy giờ sáng, tiếng chuông báo thức vang lên, đầu óc quay cuồng, cô lảo đảo vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Khi đang rửa mặt, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó, liền vội vàng lau mặt rồi đi ra ngoài, vội vàng lấy điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường và mở WeChat ra. Có một tin nhắn được gửi từ Lục Chí Yến:
——Chị, ngày mai em sẽ thi thật tốt.
Thời gian gửi tin là khoảng mười hai giờ đêm hôm qua.
Lục Quỳnh Cửu nhìn một lúc, ngón tay hơi động đậy.
Sau khi cô đến phòng làm việc, Lâm Nghệ gõ cửa.
“Vào đi.”
Lâm Nghệ bưng một cốc cà phê đi vào, thấy quầng thâm dưới mắt cô thì nói: “Tổng biên tập, tiệc rượu bên Trương tổng tối nay…”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay xoa xoa sống mũi cay xè. “Đi.”
Lâm Nghệ khẽ mấp máy môi. Cộng thêm hôm nay nữa thì cô uống rượu liên tục năm ngày liền, nhưng cô cũng biết rõ tầm quan trọng của tiệc rượu lần này, có nói nhiều cũng đành nuốt xuống. Cô đặt cốc cà phê xuống, sau đó đi ra ngoài.
“Tiểu Lâm.” Lục Quỳnh Cửu gọi cô lại.
“Tổng biên tập?”
“Buổi tối gọi thêm cả biên tập Hồ và biên tập Hạ đi cùng đi.”
Lâm Nghệ hiểu ý cô, xem ra buổi tối hôm nay sẽ là một cuộc chiến cam go. Vì vậy cô ấy gật đầu và nói: “Vâng, vậy thì em sẽ đi tìm biên tập Hồ và biên tập Hạ.”
Buổi chiều, Lục Quỳnh Cửu đưa Lâm Nghệ, biên tập Hồ và biên tập Hạ đến địa điểm hẹn. Nhìn mọi người có mặt trong phòng bao, bốn người im lặng trao đổi ánh mắt, quả nhiên sẽ là một trận chiến khốc liệt.
Sau khi tiệc rượu kết thúc, mọi người trong phòng bao đều uống đến say khướt. Tuy rằng có biên tập Hồ và biên tập Hạ đỡ rượu giúp cô nhưng thân là tổng biên tập, cô vẫn bị chuốc không ít rượu. Tửu lượng của Lục Quỳnh Cửu khá tốt, nhưng mấy ngày liên tục đều uống rượu, hơn nữa các bữa tiệc rượu này đều rất áp lực cao, tửu lượng tốt đến mấy cũng rất khó để chống đỡ nổi. Đến khi buổi tiệc rượu này kết thúc, Lục Quỳnh Cửu liền chạy thẳng vào nhà vệ sinh của nhà hàng, chống tay vào thành bồn cầu, nôn thốc nôn tháo, đầu óc quay cuồng.
Lâm Nghệ thấy vậy, vội vàng cầm chai nước suối và khăn giấy chạy theo sau. Biên tập Hồ và biên tập Hạ cũng uống không ít rượu, hai người cũng đi theo nhưng bọn họ lại là đàn ông nên không tiện đi theo vào, chỉ sốt ruột đứng chờ ở cửa phòng vệ sinh mà thôi.
Lục Quỳnh Cửu suýt chút nữa nôn ra cả mật xanh mật vàng. Lâm Nghệ vội vàng chạy theo vào đứng sau lưng cô, sau đó mở nắp chai nước suối và đưa đến. Lục Quỳnh Cửu ngửa đầu uống liền mấy ngụm nước ừng ực, lúc này mới dịu bớt cảm giác khó chịu.
Lâm Nghệ đỡ Lục Quỳnh Cửu đứng dậy: “Tổng biên tập, chị có sao không ạ?”
Lục Quỳnh Cửu tựa vào vai cô ấy: “Không sao hết, mau đi thôi.”
Hai biên tập thấy cô đi ra cũng bước đến, cả hai người đồng thanh nói: “Tổng biên tập, chị không sao chứ ạ?” Trên mặt hai người họ đều hiện rõ vẻ áy náy, tổng biên tập đã đưa họ đến đây, cuối cùng lại chẳng giúp được gì nhiều.
“Tổng biên tập, thật xin lỗi…”
Lục Quỳnh Cửu lắc đầu một cái, thấy bọn họ uống đến mặt đỏ bừng hết cả lên: “Hai cậu đều uống không ít mà, có lỗi gì đâu chứ. Tháng này cho hai cậu thêm tiền thưởng, mau trở về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Lâm Nghệ, người tỉnh táo nhất trong bốn người tại thời điểm này đã gọi lái xe thuê từ trước. Thấy Lục Quỳnh Cửu hé môi định nói gì đó, cô ấy lập tức nói: “Không cần đâu tổng biên tập, bạn trai em đang ở gần đây, em gọi anh ấy tới đón ạ.” Đang nói, quả nhiên thấy một chiếc xe hơi màu đen chạy về phía này. Lâm Nghệ nhìn theo chiếc xe và vẫy tay: “Tổng biên tập, bạn trai em đến rồi.”
Lục Quỳnh Cửu thấy khuôn mặt cô ấy rạng rỡ niềm vui, cô cười khẽ một tiếng và nói: “Vậy được, mau đi đi.”
Lâm Nghệ nhìn cô đi lên xe rồi mới chạy về phía bạn trai của mình.
Lục Quỳnh Cửu trả tiền cho tài xế, ngồi trong xe một lúc mới chậm rãi bước xuống xe, khóa cửa xe lại. Khi đứng thẳng người thì dạ dày đau quặn thắt dữ dội, bước chân cô lảo đảo đi đến thang máy, nhấn số tầng mười bảy. Đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại thì nó lại mở ra lần nữa, cô ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng, mơ hồ thấy người vừa bước vào có chút quen mắt: “Thầy Ôn?”
Ôn Nam Tinh thấy cô tựa vào vách thang máy, sắc mặt vô cùng tái nhợt: “Tổng biên tập Lục, cô bị làm sao vậy?”
Lục Quỳnh Cửu cười khẽ một tiếng: “Không sao, tóm lại là uống hơi nhiều rượu quá thôi…” Đang nói, đột nhiên cô cảm thấy choáng váng, không tự chủ được mà loạng choạng ngã xuống.
Ôn Nam Tinh lanh tay lẹ mắt, đỡ lấy cô kịp thời: “Tổng biên tập Lục?”
Trên trán Lục Quỳnh Cửu ướt đẫm mồ hôi lạnh, lông mày nhíu chặt, một tay siết chặt đặt lên bụng. Trong lúc mơ hồ, ý thức cô dần trở nên hỗn loạn. Cô nghe thấy có người đang gọi mình, cô muốn đáp lại nhưng thật sự quá đau, đau đến mức cô không thể thốt nên lời. Cuối cùng ngất lịm, chìm vào bóng tối vô tận.