Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Quân Tích bên này gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại đều bị từ chối, tức giận nghiến răng ken két. Hà Lan vừa xuống lầu đã thấy cô ta thở hổn hển, bèn hỏi: “Mới sáng sớm mà con làm sao vậy?”
Lục Quân Tích thấy thế, lập tức đáp: “Chẳng phải vì Lục Quỳnh Cửu thì ai ạ!”
“Con bé thế nào?” Hà Lan hỏi.
“Tỷ ấy không nhận điện thoại của con!”
“Con gọi điện cho nó làm gì vậy?”
Lục Quân Tích nghẹn lời. Tại sao ư? Nói cho cùng thì vẫn là vì chuyện trong buổi tiệc sinh nhật của Khương Lai Lai hôm đó! Cô ta càng nghĩ càng khó nuốt trôi cục tức này, nhưng biết nói ra sao đây?
Mặc dù Hà Lan không biết rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng thấy vậy, trong lòng bà ít nhiều cũng đoán ra được phần nào, bèn nói: “Con không có việc gì thì đừng chọc ghẹo nó.”
“Con không trêu chọc tỷ ấy.”
Hà Lan đưa tay gõ nhẹ lên trán cô, nói: “Con đó nha.”
Đang nói chuyện, trên cầu thang vang lên một loạt tiếng bước chân. Hai người ngẩng đầu nhìn qua, thấy một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi đang đứng.
“Chí Yến, dậy rồi sao?” Hà Lan nhìn về phía cậu ấy.
Lục Chí Yến cau mày, hỏi: “Hai người vừa nói gì vậy?”
Tâm trạng Lục Quân Tích vốn đã không tốt, lúc này lại nhìn thấy bộ dạng cau chặt mày của Lục Chí Yến, sự tức giận bùng nổ ngay lập tức: “Nếu đã nghe thấy thì còn hỏi làm gì, Lục Chí Yến, em phải biết một điều! Tỷ mới là tỷ của em!”
Lục Chí Yến bình tĩnh nhìn cô, đáp lại: “Tỷ là tỷ hai, đó là tỷ cả, có vấn đề gì sao?”
“Em chỉ có một tỷ!”
“Không phải, tỷ ấy cũng là tỷ của em! Tỷ ấy là tỷ của cả hai chúng ta!”
Lục Quân Tích bị thái độ bình tĩnh của Lục Chí Yến chọc tức, cảm thấy mười mấy năm đối xử tốt với cậu ấy cứ như đổ sông đổ biển. Thằng nhóc lòng lang dạ sói, cô ta gằn giọng: “Lục Chí Yến, đầu óc em bị úng nước à? Lục Quỳnh Cửu coi chúng ta là tỷ muội ruột rà ở chỗ nào?”
Những lời nói này khiến sắc mặt Lục Chí Yến biến sắc, trở nên thật khó coi. Trước khi hai tỷ đệ kịp cãi vã thêm, Hà Lan đã ngăn bọn họ lại: “Được rồi, hai đứa im lặng hết cho mẹ, đều là tỷ đệ ruột thịt với nhau, cãi cọ tranh chấp thì còn ra thể thống gì nữa?”
Lục Chí Yến không thèm nhìn bọn họ, chỉ xoay người đi ra ngoài.
“Chí Yến, con đi đâu vậy?”
“Về trường!”
Lục Quân Tích nhìn bóng lưng cậu, tức giận đấm mạnh vào gối ôm: “Về thì về đi, có giỏi thì đừng quay về đây nữa!”
Hà Lan quay sang nói với cô: “Được rồi, con cũng bớt lời lại đi.”
***
Buổi trưa, khi Lục Quỳnh Cửu chuẩn bị ra ngoài ăn trưa thì nhận được điện thoại của Khương Lai Lai. Đúng lúc Khương Lai Lai đang ở gần đó, hai người bèn hẹn nhau đi ăn trưa.
“Hôm nay mày làm sao vậy? Không yên lòng à?” Khương Lai Lai nghi ngờ hỏi cô.
“Có không?” Lục Quỳnh Cửu hỏi ngược lại.
Khương Lai Lai liếc nhìn cô: “Mày nhìn xem mày đâm nát cơm của mày thành cái hình thù gì rồi kìa?”
Lục Quỳnh Cửu theo bản năng cúi đầu nhìn bát của mình, quả nhiên cơm đã bị cô đâm nát thành một đống hỗn độn. Cô mím môi, vẻ mặt ngượng ngùng.
Khương Lai Lai thu hết bộ dạng đó của cô vào mắt, hỏi: “Có phải có chuyện gì phiền lòng không? Nói tao nghe chút nào?”
Tay cầm đũa của Lục Quỳnh Cửu siết chặt, ấp úng: “Thì là… Tao…”
Khương Lai Lai đợi một lúc, hỏi tiếp: “Mày nói cái gì? Nói mau lên!”
Lục Quỳnh Cửu “haiz” một tiếng: “Được rồi, không sao cả.”
Khương Lai Lai lộ vẻ ghét bỏ: “Lục Quỳnh Cửu!”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cô bạn, cười lấy lòng: “Ăn cơm đi, ăn cơm đi thôi.”
Khương Lai Lai liếc cô một cái. Đúng lúc này, điện thoại đang cầm trong tay đột nhiên rung lên. Cô ấy nhìn lướt qua, sắc mặt và nụ cười nhạt dần, dường như có chút mất mát mơ hồ.
Lục Quỳnh Cửu nhìn về phía cô ấy, hỏi: “Hoắc Kỷ Hàng làm sao vậy?”
Khương Lai Lai trả lời tin nhắn xong, sau đó đặt điện thoại lại trên bàn, cười nói: “Làm sao cậu biết vậy?”
Hoắc Kỷ Hàng – người thừa kế tập đoàn Hoắc thị. Hai nhà Hoắc Khương có quan hệ rất tốt. Khương Lai Lai và Hoắc Kỷ Hàng đã quen biết từ nhỏ, nhưng dù đã quen biết nhiều năm như vậy, họ mới chính thức ở bên nhau hai năm gần đây. Hoắc Kỷ Hàng có thể xem là người cứng rắn và có thủ đoạn, chưa tốt nghiệp đã vào công ty nhà mình trợ giúp thúc thúc Hoắc, cũng xử lý toàn bộ những công việc quan trọng. Sau khi tốt nghiệp thì chính thức tiếp quản tập đoàn Hoắc thị, làm việc mấy năm như vậy đã khiến tiếng tăm vang xa.
Lục Quỳnh Cửu ‘xì’ một tiếng. Trừ Hoắc Kỷ Hàng ra, cô có tưởng tượng cũng không thể tìm ra ai có thể khiến đại tiểu thư họ Khương lộ ra vẻ mặt như thế. “Anh ta nói gì với mày?”
“Anh ta nói ngày mai sẽ về, nhưng bên đó tạm thời xảy ra một số việc, nên bây giờ chưa về được.”
Lục Quỳnh Cửu thấy sắc mặt cô ấy không tốt, đang chuẩn bị lên tiếng an ủi, lời còn chưa kịp thốt ra đã nghe cô bạn nói: “Không quay về thì không quay về, có gì lạ đâu.”
Nghe vậy, Lục Quỳnh Cửu không nhịn được mà bật cười.
Khương Lai Lai trừng mắt giận dỗi: “Mày cười cái gì?”
Lục Quỳnh Cửu nén cười, nói: “Không có gì, chỉ là thấy cái vẻ ngoài nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo của mày rất buồn cười.” Không ai hiểu rõ hơn cô rằng rốt cuộc Khương Lai Lai thích Hoắc Kỷ Hàng đến nhường nào.
Khương Lai Lai biết cô đang giễu cợt mình, sắc mặt ửng hồng hiếm thấy, tức giận nói: “Mày đừng nói lung tung nữa!”
Lục Quỳnh Cửu lập tức thỏa hiệp: “Được được được, tao không nói, tao không nói.”
***
Sau khi ăn trưa xong, hai người tách nhau ra ở cửa tiệm cơm. Lục Quỳnh Cửu vừa đến công ty, Lâm Nghệ đã chạy bước nhỏ đến nói: “Tổng biên tập.”
“Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
Lâm Nghệ lắc đầu: “Không có chuyện gì cả, chỉ là có người tìm chị ạ.”
“Tìm chị? Ai vậy?”
“Nói là em trai chị.”
Lục Quỳnh Cửu im lặng hai giây rồi hỏi: “Người đó ở đâu rồi?”
“Ở trong phòng làm việc của chị ạ.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Chị biết rồi, em đi làm việc trước đi.”
“Vâng.”
Lục Quỳnh Cửu đi về phía phòng làm việc, vừa đẩy cửa ra đã thấy một thiếu niên đang ngồi trên ghế sofa. Lục Chí Yến vốn đang xem video vũ đạo, nghe thấy tiếng mở cửa thì theo bản năng quay đầu nhìn về phía đó, sau đó cậu đứng dậy, vẻ mặt mang theo vài phần nhút nhát: “Tỷ… Tỷ?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn khuôn mặt và vẻ mặt lo lắng, khẩn trương của cậu: “Sao lại khẩn trương vậy?”
“Không có gì ạ.”
“Tại sao đệ biết tỷ sẽ ở đây, tìm tỷ có chuyện gì không?”
Đầu tiên Lục Chí Yến gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Vậy rốt cuộc là có hay là không có đây?”
Lục Chí Yến suy nghĩ một chút, tiến lên mấy bước, muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Lục Quỳnh Cửu nhìn chằm chằm cậu mấy giây, hỏi: “Cãi nhau với người nhà à?”
Lục Chí Yến đột nhiên ngẩng đầu: “Không, không có.”
Nhìn bộ dạng cuống quýt của cậu, Lục Quỳnh Cửu còn không hiểu sao?
“Tỷ, đệ chỉ muốn đến thăm tỷ thôi ạ.” Sợ cô không tin, cậu bổ sung thêm một câu: “Thật đấy.”
Lục Quỳnh Cửu bật cười, hỏi lại: “Đến bao lâu rồi?”
“Mới đến không bao lâu ạ.”
“Ăn cơm chưa?”
Ánh mắt Lục Chí Yến lóe lên. Lục Quỳnh Cửu thấy vậy bèn nói: “Đi thôi, tỷ đưa đệ đi ăn cơm.”
“Tỷ?”
“Đi.”
Lục Quỳnh Cửu vừa trở lại đã đưa Lục Chí Yến ra ngoài. Sau khi họ đi, nhân viên trong phòng làm việc bắt đầu nhỏ giọng bàn tán: “Cậu trai kia thật sự là đệ đệ của tổng biên tập sao?”
“Nhìn kỹ một chút, dáng dấp của họ cũng giống nhau mà.”
“Gia đình người ta có gen tốt vậy ư?”
“Tất nhiên, nhưng nhìn tuổi cũng không lớn lắm, mà cao thật đấy.”
“Đoán chừng chắc cỡ một mét tám.”
“…..”
Lục Quỳnh Cửu vừa ăn trưa với Khương Lai Lai xong nên cô không thể nào động đũa ăn thêm nổi nữa.
“Sau khi ăn xong thì về nhà sao?” Cô hỏi.
Lục Chí Yến lắc đầu: “Đệ về thẳng trường học luôn.”
“Vừa về đã quay lại rồi sao?”
Lục Chí Yến bưng bát, ‘ừ’ một tiếng mơ hồ, không rõ ràng.
Lục Quỳnh Cửu nhìn, nhưng cũng không nói gì thêm: “Mau ăn đi, ăn xong tỷ đưa đệ về trường học.”
“Tỷ đưa đệ về trường học ạ?” Lục Chí Yến hơi ngây người.
“Ừ.”
Lục Quỳnh Cửu đưa Lục Chí Yến đến cửa trường học: “Được rồi, vào trong đi.”
Lục Chí Yến tháo dây an toàn ra, rồi xuống xe, không quên nói: “Tỷ, vậy đệ vào nhé?”
“Ừ, mấy ngày nữa là phải thi vào trường cao đẳng rồi, đừng bận tâm chuyện khác quá nhiều, học tập thật tốt.”
Đôi mắt Lục Chí Yến sáng lên, lập tức gật đầu: “Được! Tỷ! Đệ nhất định sẽ thi thật tốt ạ!” Sau khi đi mấy bước, cậu xoay người lại, gọi cô: “Tỷ?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn về phía cậu, hỏi lại: “Làm sao?”
“Đệ vẫn luôn xem tỷ là tỷ ruột.”
Hết chương 8