Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 10: Trẫm thích An Dương Hầu... rõ ràng vậy sao?
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cao Hoài Du ngả vào lòng ấm áp, Nguyên Hi theo bản năng ôm chặt lấy y. Hai người tựa vào nhau, trông không khác gì một đôi hôn quân và yêu phi.
"Cho người mang bát canh giải rượu đến đây..." Nguyên Hi lên tiếng dặn dò, "Hàn Tẫn Trung, dọn dẹp Cảnh Minh Cung, tối nay để Thanh Hà Vương nghỉ lại đó."
Hàn Tẫn Trung vâng lệnh lui ra, còn Ngọc Châu thì sợ hãi đến mức tròn mắt.
Trong sách viết Nguyên Hi và Cao Hoài Du ban đầu có một mối quan hệ mờ ám, vì cuốn tiểu thuyết này rất nổi tiếng trong giới đam mỹ, cặp đôi này còn có một nhóm nhỏ người hâm mộ tự ship cho nhau.
Tình giả ý dối, đồng sàng dị mộng, mỗi người đều lấy thứ mình cần, nhưng trong lòng cả hai đều thầm thương trộm nhớ người khác. Mối tình giả tạo như vậy, ngẫm lại đôi khi cũng thật thú vị.
Chỉ là suy nghĩ thì một chuyện, nhưng tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác. Một trong những công chính nổi tiếng của thụ chính giờ đang nằm trong lòng tên tra công bị độc giả mắng chửi nhiều nhất, độc giả bình thường đều dõi theo nhân vật chính, gặp tình tiết này phần bình luận chẳng phải sẽ náo loạn sao!
Dưới ánh mắt bàng hoàng của Ngọc Châu, Nguyên Hi còn cúi đầu sát hơn, để nghe rõ Cao Hoài Du nói gì.
"Thần là kẻ phản bội Đại Yên..." Cao Hoài Du đầu tựa vào ngực hắn, giọng khàn khàn, "Tại sao..."
Nụ cười trên khóe môi Nguyên Hi biến mất, thay vào đó là một tiếng thở dài.
Y cuối cùng vẫn đau lòng vì những lời của nhà họ Cao.
Lại còn say đến mức này...
Chuyện về cố quốc, y chưa từng hé răng nhắc đến. Nếu không say, y cũng sẽ không bao giờ nói ra những nỗi uất ức này.
"Hoài Du..." Nguyên Hi dịu giọng an ủi y, "Cao Vĩ bọn họ là đám phế vật, lời nói của bọn chúng chẳng đáng để vào tai."
Cao Hoài Du khẽ nói: "Cao Vĩ... Nếu không phải hắn giết sư phụ thần, Kiến Châu đã không thất thủ... Thần chưa từng nghĩ sẽ phản bội... Chưa từng... Chúng ta rõ ràng có thể thắng, nhưng tại sao... tại sao họ lại không tin chúng thần?"
Nguyên Hi nhẹ vỗ lưng y: "Ngươi không sai."
"Thần muốn lấy lại Kiến Châu, tại sao không để thần đi... Thần... sao họ lại không tin thần, mà nhất định muốn thần phải chết chứ? Lẽ nào... thần thật sự nên uống chén rượu độc đó?"
"Nói gì thế, không được uống." Nguyên Hi khẽ nói, "Là nước Yên không xứng đáng có ngươi."
Một người tận tâm vì nước, lại không được hoàng thất nước mình dung chứa, phải chạy đến nơi khác mới sống sót, thật là một sự châm biếm làm sao. Một đất nước không dung chứa nổi trung thần lương tướng, thì còn hy vọng gì nữa?
Nếu Cao Hoài Du ngoan ngoãn uống chén rượu độc đó, thật sự rất không đáng chút nào. Ngay cả Nguyên Hi, người ngoài, cũng thấy không đáng, huống chi là Cao Hoài Du, chẳng phải sẽ càng không cam tâm sao?
Nguyên Hi có lẽ là người hiểu rõ nhất những nỗi ấm ức của Cao Hoài Du. Rõ ràng một lòng vì nước, lại bị nghi kỵ, chuyện này hắn cũng từng trải qua.
Công lao quá lớn át cả chủ, bị kiêng dè, kết cục chỉ có thể là phản, là chạy, hoặc là chết.
Người kiêng dè Nguyên Hi nhất, ít nhất cũng là phụ thân hắn – trong lòng vẫn còn chút không nỡ. Thế nhưng dù có chút không nỡ ấy, Nguyên Hi vẫn suýt bị tra tấn đến mức suýt sụp đổ. Còn nhà bọn Cao Vĩ thì lại hận Cao Hoài Du đến tận xương tủy, chỉ mong y biến mất khỏi cõi đời này. Họ hận đến mức cho dù không có Cao Hoài Du, nước Yên sẽ đứng trước nguy cơ diệt vong, họ vẫn nhất định muốn y phải chết.
Nguyên Hi được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ nên tính tình bạo dạn, không vừa ý là lập tức phản kháng, bị ép quá thì trực tiếp xử lý huynh đệ và phụ thân, tự mình lên làm hoàng đế.
Nhưng Cao Hoài Du thì khác, y nhẫn nhịn chịu đựng mãi, cho đến khi chén rượu độc đưa đến phủ Thanh Hà Vương, đến lúc đó mới thật sự tức nước vỡ bờ.
Năm đó, nghe nói Cao Vĩ muốn giết Cao Hoài Du, Nguyên Hi còn khinh thường. Cao Trường Cung, Hộc Luật Quang, Vũ Văn Hiến... ai mà chẳng chết oan, còn chưa đủ làm gương cho y sao?
Nếu là hắn, lúc Cao Vĩ giết Hoắc Phi, hắn đã lật bàn mà phản kháng, đâu có chuyện nhẫn nhịn mãi như vậy.
Khi ấy, hắn vừa khinh bỉ trong lòng, thì lại nhặt được một Cao Hoài Du sắc mặt tái mét, đang hấp hối trong miếu hoang.
Sau đó hắn phát hiện, không phải Cao Hoài Du quá ngốc, mà là hắn quá tàn nhẫn.
Tên ngốc này... Nguyên Hi bất đắc dĩ nói: "Chiến sự đã xong, trẫm sẽ truy phong Hoắc tướng quân, dựng mộ y quan cho ông."
"Sư phụ..." Cao Hoài Du lẩm bẩm, "Tạ ơn bệ hạ..."
Ngọc Châu nhận bát canh giải rượu từ cung nữ, với thần sắc phức tạp đưa đến trước mặt Nguyên Hi: "Bệ hạ, canh giải rượu đây. Có cần nô tì đút cho Hầu gia không?"
"Đưa trẫm." Nguyên Hi nhận lấy bát sứ, tự mình đút từng thìa cho Cao Hoài Du.
Ngọc Châu nhìn mà không hiểu, lại càng sốc nặng.
Cao Hoài Du khi say cũng rất ngoan, Nguyên Hi cứ thế đút hết bát canh, cuối cùng không nhịn được lại véo nhẹ nốt ruồi ở tai y.
Cao Hoài Du đột nhiên lắc đầu, Nguyên Hi đành rút tay về. Rồi hắn đổi hướng, ôm lấy eo Cao Hoài Du, bế y lên.
Hắn chỉ tò mò Cao Hoài Du bế lên có nặng không, trước đây chưa từng bế. Nhưng nghĩ cũng đủ biết, một người đàn ông trưởng thành, tất nhiên sẽ nặng.
Bế Cao Hoài Du ra cửa, đặt y lên xe, hắn mới trở về Tử Cực Cung.
Mọi người trong điện vừa bị Nguyên Hi cho lui hết, Ngọc Châu liền nói: "Bệ hạ, An Dương Hầu là công chính của Cao Hành."
"Chính gì? Chính cung à?"
"Bệ hạ, nô tì hiểu ngài có tình cảm với An Dương Hầu, nhưng thế giới này là tiểu thuyết! An Dương Hầu với ngài chỉ là giả tình giả ý, người đó sau này sẽ hạ độc ngài đấy!"
"Hừ..." Nguyên Hi sờ cằm, "Trẫm thích An Dương Hầu... rõ ràng vậy sao?"
Tất nhiên rõ ràng rồi! Một lời nhẹ nhàng phong vương thì không nói làm gì, đâu có trai thẳng nào lại đi ôm ấp bạn thân, còn xoa tai người ta như thế!
Sách viết Nguyên Hi và Cao Hoài Du trước khi dây dưa với Cao Hành từng trải qua một đoạn thời gian mờ ám, nàng tưởng tác giả thêm vào để tạo ra những tình tiết phức tạp, không ngờ Nguyên Hi thật sự có tình ý với Cao Hoài Du! Lịch sử giữa hai người có gì nàng không rõ, nhưng đây không phải lịch sử thật!
"Rõ ràng." Ngọc Châu nói.
"Thật ra... trẫm rất hiếu kỳ. Vì cớ gì mà hậu thế lại truyền dã sử về trẫm với Cao Hành..." Nguyên Hi khẽ nheo mắt, "Còn trẫm với Hoài Du, chẳng phải càng đáng để viết thành một quyển sách ca tụng hơn sao? Sử sách lẽ ra phải ghi trẫm cứu Cao Hoài Du lúc y bị truy sát, hai người nhất kiến như cố chứ nhỉ? Dù sao cũng là minh quân cùng hiền thần, một giai thoại đáng để truyền đời."
Ngọc Châu nói: "Cái này nô tì cũng không rõ..." Dù sao nàng chỉ biết đu CP thôi, sử liệu gì đó nàng chưa từng tra cứu.
Nàng trả lời xong, lập tức nói: "Bệ hạ, ngài đừng đánh trống lảng! Ngài tỉnh táo lại chút đi, giờ ngài không phải đang ở thế giới thật, An Dương Hầu này cũng không phải An Dương Hầu ngài quen!"
Tuyệt đối không thể để cảm xúc chi phối!
Nguyên Hi cười nhạt: "Ngươi thấy y giống như thích Cao Hành sao?"
Ngọc Châu gấp gáp đáp: "Cao Hoài Du ban đầu đúng là không thích Cao Hành, y là từ hận sinh yêu. Tác giả đã viết thế. Giờ ngài đã biết y sẽ hại ngài, ngài nên sớm đề phòng!"
"Nếu trẫm chỉ muốn trừ những kẻ uy hiếp mình, thì có gì là khó?" Nguyên Hi vẫn không vội vàng, "Trẫm mở mắt, hạ lệnh xử tử cả nhà họ Cao, rồi truy bắt thủ lĩnh ảnh vệ nước Yên Dạ Hoàng Hôn, phái thích khách ám sát thái tử Nam Trần Tiêu Tống, thậm chí chém đầu vài người tông thất nhà Nguyên... chẳng phải đã xong hết sao?"
Ngọc Châu ngẩn người ra, hắn nói hình như rất có lý.
Đúng thế! Một hoàng đế, muốn làm gì mà chẳng được? Đặc biệt là Nguyên Hi, chỉ đứng đó đã khiến người ta không dám ho he nửa lời. Muốn giết vài người dẹp hậu họa, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Nhân vật chính của cuốn sách này, ngay chương một đã có thể thành chim cút.
Vậy vì sao hắn không vừa xuyên đến đã giết ngay nhân vật chính sau này hại chết mình?
"Tần Thủy Hoàng bị vu là bạo quân, còn chưa hề giết quý tộc sáu nước. Bắc triều mới thống nhất, lòng người chưa quy phục, trẫm đại khai sát giới, khiến triều dã hoảng loạn, liệu có phải là việc tốt sao? Trẫm bảo họ có tội, nên giết, liệu thiên hạ có phục sao?" Nguyên Hi dừng lại, cười, "Ngay cả người hậu thế, chẳng phải vẫn viết trẫm thành bạo quân lấy Cao Hành làm cớ để tàn sát tông thất họ Cao sao?"
Trong sách, tra công Nguyên Hi ban đầu lấy lý do Cao Hành bị sỉ nhục, giết gần hết nhà họ Cao, mắng Cao Hành không biết xấu hổ, lấy sắc hầu người. Cao Hành khóc lóc xin tha cho người thân, nhưng Nguyên Hi luôn muốn giết nhà họ Cao, đâu thể vì một nam sủng cầu xin mà tha mạng cho bọn chúng?
Nhưng sự thật chính là, Nguyên Hi ưu đãi nhà họ Cao, bao năm chỉ xử lý vài kẻ không an phận, có thể coi là một nhân quân mẫu mực. Dù hắn có gương mặt hung hãn của bạo quân, nhưng thật sự là dòng suối trong giữa thời đại hỗn chiến, một nhân quân hiếm có.
Nên hắn thật sự rất không hiểu, hắn là người bình thường, tốt tính nhất trong số đám hôn quân bạo quân, sao hậu thế lại truyền hắn lệch lạc đến thế?
Ngọc Châu bị vài câu nói làm cho rối trí: "Vậy ngài... định làm gì?"
Nguyên Hi nói: "Trẫm đã sống lại một đời, tất nhiên là bù đắp những tiếc nuối... chứ không phải hành động bừa bãi."
...
Sáng hôm sau, Cao Hoài Du tỉnh dậy, đầu đau nhức.
Đầu óc còn mơ màng, đại cung nữ bên cạnh đã ân cần đến hầu hạ: "Hầu gia, ngài dậy rồi sao?"
Cao Hoài Du giật mình vì giọng nói của nữ nhân, lập tức tỉnh táo hẳn, ngồi bật dậy.
Đây không phải nhà mình... Tối qua tại cung yến hình như mình uống hơi quá chén... Lẽ nào...
"Hầu gia, nô tì hầu ngài rửa mặt." Đại cung nữ thấy y dậy, gọi người mang quần áo và trâm cài tóc đến. Hai người một trái một phải tiến đến, định mở áo thay cho Cao Hoài Du.
Cao Hoài Du lúng túng: "Không cần, ta tự làm."
Hai cung nữ do dự nhìn đại cung nữ, được đồng ý mới đặt áo xuống, lui sang một bên. Cao Hoài Du né tránh ánh mắt của họ, cầm áo tự mình mặc vào.
Đại cung nữ liền nói: "Hầu gia thích mùi hương nào? Khi rửa mặt Hầu gia thích dùng nước sạch hay sữa bò? Trong cung có hơn mười loại phấn thuốc cho Hầu gia chọn. Nếu Hầu gia không thích phấn, còn có hoa hồng, lan thảo, hoa đào, bạch liên nhụy."
Cao Hoài Du khựng lại: "... Nước sạch là được, còn lại không cần..."
"Vâng." Đại cung nữ cúi đầu đáp, "Bữa sáng Hầu gia thích gì? Có muốn dùng chút trà điểm trước không?"
Cao Hoài Du im lặng.
Y vốn không thích giao tiếp, hồi ở phủ Kiến Bình chỉ có vài người hầu, người trong phủ cũng chỉ làm những việc vặt, rửa mặt mặc áo y đã quen tự làm... Hoàn toàn không chịu nổi sự nhiệt tình của các cung nữ thế này.
Càng được hầu hạ chu đáo, y càng khó chịu.
Đại cung nữ dường như nhận ra y không được thoải mái, nói: "Nếu Hầu gia chưa quyết, nô tì có thể để thiện phòng sắp xếp món thích hợp..."
Cao Hoài Du lập tức nói: "Được... ngươi quyết đi."
Đại cung nữ hành lễ: "Vậy nô tì xin cáo lui trước."
Người đi khỏi, Cao Hoài Du mới thở phào.
Cung nữ sau đó dâng đồ rửa mặt lên, y lặng lẽ rửa xong, bữa sáng cũng được đưa vào điện.
Là sủi cảo tôm Việt Hải mà y thích, kèm theo bụng tiền và cháo gạo. Hồi ở Kiến Bình từng thử món Việt Hải, y rất thích. Nhưng Việt Hải thuộc địa giới Nam Trần, ở Kiến Bình hiếm đầu bếp làm đúng vị Việt Hải, y lại không kén ăn uống hay trang phục, nên thỉnh thoảng mới gọi đầu bếp đến phủ làm một lần.
Không ngờ ở hoàng cung Ngọc Kinh lại được ăn... thật trùng hợp.
Y ngẩn người không nói gì, cung nữ lại đến dọn món, khiến y vội vàng xua tay bảo tự mình làm.
Mãi không quen được người hầu hạ!
Ăn sáng xong, Cao Hoài Du định hỏi hoàng đế đang ở đâu, để y bái kiến tạ ân. Kết quả cung nữ lại nối đuôi nhau đi vào, tay cầm đồ, nhìn giống như là quần áo. Họ đứng trước mặt y, mở quần áo ra cho y xem kỹ lưỡng.
Là hơn mười bộ y phục cưỡi ngựa, màu sắc và kiểu dáng khác nhau, số đo vừa vặn với dáng người Cao Hoài Du.
Đại cung nữ cung kính nói: "Mời Hầu gia chọn một bộ."
Cao Hoài Du trong lòng hoảng loạn, nhưng mặt ngoài vẫn trấn tĩnh: "Ta mặc đồ của mình là được..."
"Chọn một bộ thay đi." Giọng Nguyên Hi đột nhiên từ bên ngoài truyền vào, "Lát nữa cưỡi ngựa, mặc triều phục thì không tiện."
...