Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 46: Ngọc Châu – Hay là ngài ngủ với vương gia đi
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chẳng phải trẫm đã dặn các ngươi phải trông chừng Thanh Hà Vương, bảo hắn nghỉ ngơi đừng nhúng tay vào chuyện sao!”
Hoàng đế ném phịch tấu chương trong tay, nổi cơn thịnh nộ trước mặt bao người.
“Thần đáng tội chết!” Tiết Bình nãy giờ bị hoàng đế mắng xối xả, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, quỳ trước mặt hoàng đế chẳng dám biện minh nửa lời.
Khi nghe tin tức liên quan đến nơi ẩn náu của Nhữ Dương Trường Chúa, kẻ ám sát hoàng đế, Thanh Hà Vương đã đích thân nói mình có thể phá được cơ quan trong mật thất phủ Hàn, yêu cầu tự mình đến đó, nên Tiết Bình cũng không tiện từ chối.
Hơn nữa Thanh Hà Vương trông vẫn khỏe mạnh như vậy, hắn cũng nghĩ hoàng đế chỉ là quá nuông chiều y nên mới lo lắng thái quá.
Huống chi, bọn họ đều là thần tử của hoàng đế, vì an nguy của hoàng đế, hắn đã lục tung cả thành để truy tìm kẻ ám sát. Giờ hắn lại đi cản Thanh Hà Vương hỗ trợ thì còn ra thể thống gì? Chẳng lẽ không muốn sớm bắt được Nhữ Dương Trường Chúa sao?
Ba ngày nay hắn đã lùng sục khắp cả thành Kiến Bình, nơi nào có thể lục đều đã lục sạch, khó khăn lắm mới phát hiện phủ Hàn Nhạc có mật thất, lại không mở được. Lúc này Thanh Hà Vương lại muốn đến xem thử, hắn mà không cho vương gia đi xem, kéo dài thêm hai ngày nữa, e rằng Nhữ Dương Trường Chúa đã cao chạy xa bay.
Quả nhiên Thanh Hà Vương vừa đến liền giải được một mối rắc rối lớn cho hắn. Nhưng ai mà ngờ Nhữ Dương Trường Chúa lại phát điên, trước khi chết còn chơi một vố lớn, hạ độc Thanh Hà Vương.
Giờ phạm nhân Nhữ Dương Trường Chúa đã tìm được, cũng đã chết rồi. Thanh Hà Vương lại nằm liệt giường.
Hoàng đế tức đến mức đập bàn ngay giữa đại điện, còn trong lòng hắn cũng khó chịu vô cùng.
Một người đang yên đang lành, giờ lại nằm bất tỉnh nhân sự, không biết có tỉnh lại được nữa không... Nếu lúc ấy hắn phát hiện ra động tác nhỏ của Cao Trân thì tốt biết bao.
“Thần biết tội, thần…”
“Thôi! Lui hết đi.” Nguyên Hi cố nén giận. Dù giận đến đâu hắn cũng hiểu: Tiết Bình lúc ấy có muốn cản thì e rằng cũng cản không nổi. Ở đây tuy mắng nhiếc nặng lời, hắn cũng không thể thật sự trách phạt Tiết Bình.
Tiết Bình nào dám hé răng, vội đứng dậy lui ra.
Nguyên Hi thì lao thẳng vào phòng Cao Hoài Du.
Lúc đó Cao Hoài Du kịp thời rút kim độc và tự phong huyệt, Tiết Bình cũng nhanh chóng giúp y trích máu độc, nên tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Thái y nói loại độc này cực kỳ hiếm gặp, muốn bào chế giải dược dù nhanh đến mấy cũng phải thử nghiệm ít nhất nửa tháng, e rằng Thanh Hà Vương không thể chờ đến lúc đó.
Cao Hoài Du nằm thẳng trên giường, mặt mày trắng bệch, mắt nhắm chặt, thỉnh thoảng còn rên khẽ. Bên cạnh có hai y quan đang trông coi, thấy hoàng đế bước vào thì đều tiến lên hành lễ.
Nguyên Hi ra hiệu họ lui ra, đến ngồi tại mép giường.
Hắn dường như mất đi bình tĩnh thường ngày, cứ nhìn Cao Hoài Du thế này, cả người hơi cứng ngắc.
Ngọc Châu nói rằng trong nguyên tác, Cao Hành cũng từng bị Nhữ Dương Trường Chúa hạ độc, còn Cao Hoài Du thì dùng bí dược trong kho báu Càn Dương Cung để giải độc cho cậu ta.
May là kho báu Càn Dương Cung vừa được kiểm kê lại một lượt, nên cũng không khó tìm. Nguyên Hi đã cho người đi lấy, chỉ mong lần này cũng hiệu nghiệm...
“Ngọc Châu.” Nguyên Hi gọi Ngọc Châu đang đứng sau, nhưng tâm trí hắn đều đổ dồn vào Cao Hoài Du, “Thứ ngươi nói thật sự hiệu quả sao?”
“Nguyên tác nói đây là loại độc do nhà họ Cao đặc chế, giải dược ở Càn Dương Cung. Nhưng... lúc giải độc có chút ngoài ý muốn...” Ngọc Châu khó khăn lắm mới nói ra, “Thanh Hà Vương có thể... ừm... thỉnh thoảng giống như bị trúng xuân dược vậy.”
Nguyên Hi nghe xong, khóe môi giật giật.
Ngọc Châu cảm thấy nét mặt hoàng đế hết sức mâu thuẫn: lông mày nhíu lại như muốn nói “đám tác giả đời sau đúng là có bệnh trong đầu, ngay cả cái tác dụng phụ kỳ quái này cũng nghĩ ra được”.
Thế nhưng bên dưới cái vẻ chán ghét ấy... hình như lại pha lẫn chút vui mừng kiểu “chẳng phải như thế càng hay sao”.
“Toàn là chuyện quái quỷ gì đây...” Cuối cùng, vẻ mặt Nguyên Hi hoàn toàn biến thành kiểu “tác giả chắc chắn bị bệnh”, đầu hắn bắt đầu đau nhói.
Ngọc Châu cảm thấy Nguyên Hi có lẽ đã hiểu sai về quyển tiểu thuyết này rồi.
Dù dán nhãn “cường thủ hào đoạt”, “tương ái tương sát”, “báo thù rửa hận”, “nghịch tập ngược tra”, cốt truyện đúng là xoay quanh tiểu hoàng tử vong quốc, đẹp đẽ, mạnh mẽ nhưng bi thảm, bị ép làm nam sủng, sau đó hắc hóa để báo thù, trong quá trình bị mấy công chính và pháo hôi công cuồng yêu, cuối cùng thành công trả thù pháo hôi công, rồi bước lên đỉnh cao cuộc đời, nhưng nó...
Má ơi, dù có cốt truyện, nhưng đây vốn là quyển NP với vô vàn nội dung nhạy cảm mà!
Tiểu thuyết này vốn dĩ nằm chễm chệ top 1 trên bảng xếp hạng không phải vì sát với lịch sử hay lời văn hào hùng bi tráng gì cả, mà là vì mỹ nhân thụ ngày ngày lăn lộn cùng đủ loại người tình, thu hút cả đống người chỉ biết Nguyên Hi qua mấy chiêu trò tiếp thị bịa đặt kiểu “ép Cao Hành làm nam sủng”.
Thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử vong quốc kiêm hoàng tử bị hoàng đế của địch quốc cường thủ hào đoạt, cuối cùng báo thù thành công, tự mình lên ngôi hoàng đế, còn rước thêm mấy tấm chân ái, ai nghe mà chẳng thấy hấp dẫn? Ai xem mà chẳng muốn click vào mắng cẩu hoàng đế, thương đại mỹ nhân đáng thương, vỗ tay vì đại mỹ nhân cuối cùng có được chân ái.
Một quyển truyện NP máu chó thiên H văn, xuất hiện tình tiết xàm xí gì cũng chẳng thấy lạ!
Trong nguyên tác, sau khi Nhữ Dương Trường Chúa ra tay với cặp đôi cẩu nam nam Cao Hoài Du và Cao Hành, Cao Hoài Du giải độc cho đệ đệ bảo bối của mình, rồi hai người cuồng nhiệt ân ái. Tác giả viết đến đây chính là để tạo cớ cho Cao Hành gặp những tình huống như vậy, khiến các fan của Cao Hành đọc mà thích mê!
“Tóm lại, chính là như vậy.” Ngọc Châu khó khăn lắm mới nói, “Bệ hạ, lỡ có thật sự... chi bằng ngài cứ ngủ với vương gia đi.”
Nguyên Hi: “...”
Trẫm dù rất muốn, nhưng trẫm không phải cầm thú.
...
Cao Hoài Du gặp ác mộng.
Y thấy thành Ngọc Kinh khắp nơi trắng xóa, cả nước đang trong thời kỳ để tang.
Linh cữu hoàng đế đã qua thời gian quàn lại, an táng tại Huy Lăng, quần thần cũng đã cởi tang phục. Qua vài ngày nữa, những sắc trắng xóa trong thành cũng sẽ tan biến.
Mà y từ đầu đến cuối chẳng kịp nhìn đối phương một cái... chưa kịp nhìn, người ấy đã bị đưa vào lòng đất tối tăm, từ nay đã không còn là thiên tử Đại Ngụy Nguyên Hi, mà là Đại Ngụy Cao Tổ Thái Võ Đế.
Khởi linh, cử ai, nhập liệm, thượng thụy, dừng linh, nhập táng... Bọn họ đã làm xong hết từ lâu, chẳng buồn đợi y, cũng không để y được chịu tang hoàng đế thêm vài ngày.
Bọn họ còn đẩy cận thần hoàng đế ra khỏi kinh, giả mạo chiếu thư lập tân đế.
Hoàng đế không còn, bọn họ cái gì cũng dám làm.
Sao có thể... sao bọn chúng có thể!
Cao Hoài Du mặc tang phục, đội khăn tang, một trận biến loạn khiến cung máu chảy thành sông. Y giết hết kẻ phản lại hoàng đế, hoàn thành di chiếu.
Y nhìn tân đế có phần bất an trong tiếng hô vạn tuế vang dội đầy triều, rồi chậm rãi lui ra khỏi đại điện.
...
Y bước đi mãi trong hoàng cung tối om. Chẳng hiểu vì sao, đêm đến trong cung không một ngọn đèn. Cuối cùng y thấy một chút ánh sáng, vội theo ánh sáng bước vào đại điện.
Sau đó y nghe thấy tiếng khóc của nữ tử, như muốn khóc nhưng lại cố nén, không dám khóc thành tiếng, nghe thật đáng thương.
Y tiến thêm vài bước, liền thấy Cao Vĩ ở bên trong, nữ tử kia bị đè chặt, y phục trên người đã bị xé rách quá nửa.
Cao Hoài Du khi nhìn rõ dung mạo của nữ tử liền giật mình, nhanh chóng bước tới quát lớn ngăn cản. Nữ tử ấy là Kim Tương Công chúa do Trương Quý Tần sinh ra cho Văn Tuyên Đế, năm nay mới mười lăm.
Cao Vĩ xưa nay dâm loạn, không ai quản nổi hắn, hôm nay cưỡng bức cung nữ, ngày mai lại lâm hạnh thê tử của thần tử, không ngờ hắn giờ đây ngay cả muội muội ruột cũng không buông tha.
Tiếng quát của Cao Hoài Du dĩ nhiên vô dụng, Cao Vĩ làm sao có thể nghe lời y cho được. Y chỉ có thể động thủ, mạnh bạo kéo hắn ra, che chắn cho nữ tử ấy sau lưng mình.
“Đây là muội muội ngươi!” Cao Hoài Du phẫn nộ.
Cao Vĩ bị y kéo ngã nhào xuống đất, lập tức nổi cơn lôi đình, gọi đám thị vệ ngoài cửa vào, bao vây đường huynh và muội muội mình lại.
Kim Tương Công chúa khóc thút thít, vì sợ hãi mà níu chặt vạt áo y: “Thanh Hà ca ca... huynh mau đi đi, Bệ hạ sẽ giết huynh mất thôi.”
Ba tháng trước, thê tử của Đình úy Hà Mông bị hắn cưỡng chiếm, Hà Mông bất mãn, thế rồi bị giết hại. Lúc này cấm quân hộ vệ đứng đầy phía trước, bọn họ không thể nào thoát thân.
“Thanh Hà ca ca... huynh đừng lo cho muội nữa...”
Nói giữa chừng, Cao Hoài Du đã hất ngã hai thị vệ xông tới.
“Đừng sợ.” Cao Hoài Du trầm giọng.
Cao Vĩ chỉ vào Kim Tương công chúa mà gầm lên: “Trước tiên chém chết ả tiện nhân này cho trẫm!”
“Bệ hạ!” Cao Hoài Du lớn tiếng, “Thần khẩn cầu Bệ hạ cho Kim Tương công chúa rời cung, hồi phủ.”
“Thanh Hà ca ca...”
...
Kim Tương Công chúa rời đi, y lại bị nhốt trong điện.
Y biết Cao Vĩ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, nhưng giờ y cũng chẳng biết phải làm sao.
Y không thể mặc kệ Kim Tương công chúa, nhưng can thiệp rồi cũng thành phiền phức. Y đã động thủ với Cao Vĩ, ngay trong hoàng cung của hắn mà dám động thủ, Cao Vĩ hoàn toàn có thể giết y.
“Ai cho ngươi dạy dỗ trẫm!” Cao Vĩ lao tới túm cổ áo y, đột nhiên cười dữ tợn, “Không để trẫm chơi ả tiện nhân kia phải không? Vậy thì ngươi thay thế đi!”
Cao Vĩ không có hứng thú với nam nhân, chỉ là Kim Tương công chúa đã đi rồi, hắn không thỏa mãn được dục vọng, đương nhiên phải tìm kiếm thú vui khác. Hắn muốn cho vị đường huynh luôn thích dạy dỗ, phá hỏng chuyện tốt của hắn này một bài học nhớ đời.
Thái giám thân cận bên cạnh Cao Vĩ nhìn Thanh Hà Vương quỳ đó chẳng phản kháng, vô cùng khoái chí.
Người này mấy lần cho rằng gã là kẻ gian nịnh tiểu nhân, khuyên hoàng đế điều gã đi làm thái giám quét dọn, hôm nay gã rốt cuộc cũng tìm được cơ hội trả thù. Tên thái giám nghĩ vậy, liền đến bên tai Cao Vĩ nói gì đó.
Cao Hoài Du có linh cảm chẳng lành, chỉ nghe Cao Vĩ gật đầu, cười: “Thú vị! Người đâu, trói hắn lên cho trẫm!”
Thị vệ lập tức xông lên, tứ chi y bị tách ra, trói chặt vào cây cột tròn giữa điện.
Cao Vĩ cầm lấy con dao, cắt xuống một lát thịt mỏng trên cánh tay y. Trong khoảnh khắc, máu tươi phụt ra, khiến người ta rợn tóc gáy.
Cao Vĩ hưng phấn: “Kêu cũng không kêu, hóa ra ngươi thật sự không biết đau sao?”
Cao Hoài Du ngẩn ngơ nhìn cánh tay chảy máu lênh láng của mình, chỉ cảm thấy ngực tức nghẹn khó thở, suýt chút nữa hôn mê.
Y không thấy đau, chỉ là lòng đầy bức bối.
Đường đệ y, thiên tử Đại Yên, lại đối xử với y như thế.
Y thậm chí chỉ là một vật phẩm, để Cao Vĩ lăng nhục làm thú vui, thậm chí còn không bằng một con người.
Cao Vĩ lại vung đao lên người y, cắt đến mức máu thịt lẫn lộn; Cao Hoài Du nghiêng đầu, thậm chí còn thấy những mạch máu dưới da khẽ giật.
Hắn muốn tự tay lăng trì y sao? Cao Hoài Du khó tin nhìn về phía Cao Vĩ, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
“Ngươi nhìn gì?” Cao Vĩ ghét nhất là người khác dùng ánh mắt đó nhìn hắn, đao trong tay nhấc lên, định rạch vào mắt Cao Hoài Du.
Thái giám hơi hoảng, vội vàng giữ tay hắn lại khuyên ngăn: “Bệ hạ! Ngài bớt giận, không thể làm hỏng vương gia... Nếu Hoắc đại tướng quân mà biết được...”
Cao Vĩ nghe “Hoắc đại tướng quân”, dừng tay, rồi ném mạnh con đao xuống đất.
Cao Hoài Du nghiêng đầu, thoi thóp, đã không còn sức để nhận ra Cao Vĩ đang mắng chửi điều gì.
Y chỉ cảm thấy khó chịu... ý thức dần trở nên mơ hồ...
...
Máu chảy rất nhiều rất nhiều, cuối cùng y cũng không chống đỡ nổi, gục xuống mặt đất lạnh lẽo.
Bên ngoài đang mưa, trên người y thấm đẫm nước mưa và máu. Tóc tai tán loạn, từng lọn bết vào thái dương, trông vô cùng thảm hại.
Tất cả vẻ tao nhã, phong độ ngày xưa đều đã không còn, y tựa như một con mèo nhỏ đáng thương bị vứt bỏ ngoài trời, bộ lông rối bù bẩn thỉu, thân thể đầy thương tích. Một trận mưa lớn cũng khiến y chẳng có chỗ nương náu, chưa kể đến những ác khuyển sắp lao tới cắn xé y.
Những kẻ truy sát y đều đã bị y giết sạch, nhưng sẽ còn những kẻ khác nữa. Y trốn vào ngôi miếu hoang phế này, cũng không biết còn có thể trốn được bao lâu.
Có lẽ cũng chẳng cần chạy trốn nữa — y e rằng khó sống đến lúc bọn thích khách kế tiếp tìm tới. Có lẽ khi chúng lần ra nơi này, chỉ cần chém đầu y trên thi thể là có thể quay về phục mệnh.
Y đã tận lực phản kháng, vẫn không thể thoát ư...
Rốt cuộc đã vận hết sức rồi... Ít nhất còn hơn bị ép uống một chén rượu độc mà chết đi.
Y cảm thấy sinh mệnh mình như đang từng chút một trôi tuột đi, nhưng vẫn còn một tia tỉnh táo mong manh níu giữ y lại, để y cảm nhận được những gì đang diễn ra xung quanh.
Mưa ngoài hiên càng lúc càng nặng hạt. Qua lỗ thủng trên mái, nước mưa tí tách rơi xuống, làm ướt một khoảng lớn trong miếu hoang.
Có người đang tới gần. Tiếng bước chân vọng lại, không chỉ một người.
Y vô lực cong môi, lòng dâng lên cảm giác tựa như sắp được giải thoát.
Bị phát hiện rồi... Hôm nay y hẳn sẽ chết ngay tại đây.
“Ở bên kia có người!”
“Bệ hạ cẩn thận!”
“Hắn bị thương thành như vậy rồi... các ngươi tránh ra.”
Bệ hạ? Là Cao Vĩ sao? Nhưng giọng nói này...
Cao Hoài Du đột nhiên giãy giụa, cố gắng gượng dậy.
Vai và cánh tay y được ai đó đỡ lấy. Động tác đó rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không giống như đến để lấy mạng y.
Máu tươi chảy qua lông mi, khiến tầm nhìn y trở nên mờ mịt, y cố gắng mở to mắt, mới miễn cưỡng nhìn rõ người trước mặt.
Người ấy đang khẽ lay thân thể y, mà y cổ họng đã cạn sạch khí lực, muốn đáp cũng không thể.
“Tỉnh lại đi.” Gương mặt Nguyên Hi hiện ra ngay trước mắt.
Nước mắt y trong khoảnh khắc ấy trào xuống, giọng run rẩy, nghẹn ngào:
“Bệ hạ...”
. . .