Trẫm Không Có Điên! - Thanh Cốt Nghịch
Chương 27: Hang Động Đá Mực
Trẫm Không Có Điên! - Thanh Cốt Nghịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Arian bước lên hai bước, quay đầu lại thấy Tinh Linh vẫn đứng yên tại chỗ, chân run rẩy lùi về sau. Sắc mặt cậu tối sầm, nhưng ánh mắt cố nén dịu dàng, đưa tay về phía Cận Vũ Thanh gọi: "Lại đây."
Cận Vũ Thanh dằn lòng không chạy, lắc đầu, giọng run rẩy: "Ta vào đó sẽ chết, Arian."
Ma khí trong rừng Kunxi nặng nề, lại có vô số ma linh lớn nhỏ rình rập. Với chúng, Tinh Linh chẳng khác nào bữa ăn mọng nước, tươi ngon. Dù cho phải quay lại tìm Todd uống thêm ba thùng máu ma linh, y cũng thà chọn điều đó hơn là bước chân vào rừng.
Arian đứng ở lối vào, áo choàng đen bay trong gió. Dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng khí chất lạnh lẽo, như thể được sinh ra từ bóng tối. Cận Vũ Thanh không khỏi nghĩ đến cảnh Arian bỗng tan thành hàng vạn con bướm ma, lao đến xé xác mình.
Nhưng suy nghĩ của y chẳng còn ý nghĩa. Arian đã bước tới, nắm chặt tay y. Ma khí đen kịt hiện rõ giữa đôi lông mày cậu, như lời cảnh báo: vào rừng Kunxi là mệnh lệnh, không phải lựa chọn.
Huống hồ, với linh lực yếu ớt, chỉ đủ lay động hòn đá nhỏ hay dịch chuyển tách trà, Cận Vũ Thanh làm sao chống lại được Arian?
Thấy vai y buông thõng, hàng mi rủ xuống như sắp gục, Arian lại trào dâng chút dịu dàng. Tay cậu đưa ra sau eo Cận Vũ Thanh.
Lưng y căng cứng, nuốt nước bọt: "Cậu làm gì vậy?"
Chẳng lẽ giữa hoang sơn dã lĩnh này, thú tính nổi lên, định làm thịt y sao?
Khóe miệng Arian nhếch lên, siết chặt tay, ôm Cận Vũ Thanh vào lòng, thổi hơi vào vành tai: "Ôm chặt ta, nếu không ta ném anh vào rừng cho ma linh xé xác ăn thịt."
Cận Vũ Thanh liếc nhìn rừng đen ngòm, cổ họng nghẹn lại, run rẩy vòng tay ôm lấy eo Arian.
Không nói thêm lời nào, Arian dùng áo choàng bao bọc y kín mít, chỉ để lộ đôi mắt. Rồi nửa ôm, nửa kéo y bước vào rừng. Vừa lao vào làn sương mù đen đặc, Cận Vũ Thanh lập tức cảm thấy toàn thân rã rời. Không khí hít vào mang theo mùi thối rữa và máu tanh khiến dạ dày quặn thắt, buồn nôn.
Trong bóng tối, vô số đôi mắt đỏ rực rình rập. Có con ma linh gan lì còn nhỏ dãi, lén lút bám theo sau lưng họ.
Người Cận Vũ Thanh nóng bừng, như lên cơn sốt. Càng đi sâu, cảm giác khó chịu càng tăng. Y nhiều lần muốn gạt Arian ra để nôn, sắc mặt vừa hồi phục mấy hôm lại tái nhợt, chỉ còn môi là đỏ ửng vì cắn chặt.
Arian không dừng lại, ngược lại còn ôm y chặt hơn, tàn nhẫn tiến sâu vào trong rừng. Khi thân thể y run rẩy, gần như ngất đi, cậu mới rút từ túi áo ra một quả nhỏ như hạt đậu, bóp lấy nước rồi bôi lên môi Cận Vũ Thanh.
Không rõ là quả gì, vừa chạm vào lưỡi là chua xé, khiến Cận Vũ Thanh suýt nôn luôn cả nước bọt. Trong lòng lập tức chửi thầm Arian mấy lượt. Nhưng không lâu sau, vị chua ấy kích thích nước bọt trào ra, lại dường như có tác dụng kỳ lạ, dập tắt cảm giác buồn nôn trong bụng.
Lúc này y mới hiểu, thứ chua chết người này lại là để cứu mình. Cận Vũ Thanh khẽ nghiêng mặt liếc cậu. Arian lập tức nhận ra, bôi thêm một lớp nước chua lên môi y, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ, khẽ nói: "Ráng chịu thêm chút nữa, sắp tới nơi rồi."
Dù nước quả có làm tê liệt cảm giác tạm thời, nhưng không thể ngăn hoàn toàn ma khí nồng đặc quanh người.
"Arian..." Cận Vũ Thanh từ từ gục vào ngực thanh niên, mất hết sức lực, chỉ còn biết bám lấy cậu để được dìu đi. "Cậu... rốt cuộc đưa ta đi đâu?"
Arian cúi đầu, hôn lên lọn tóc trên trán y: "Ta đã nói rồi, Loy, ta sẽ bảo vệ anh."
"..." Cận Vũ Thanh mơ hồ, chỉ biết nhắm mắt chịu đựng, dựa vào vị chua trên môi để giữ tỉnh táo.
Cho đến khi y tưởng mình sắp chết, đột nhiên cảm giác ngột ngạt biến mất. Mùi thối rữa, máu tanh nhạt dần. Không khí hít vào mang theo tia linh lực thuần khiết, khiến Cận Vũ Thanh – một Tinh Linh – toàn thân khoan khoái, từng lỗ chân lông bị ma khí bít tắc bỗng dưng thông thoáng.
Y không khỏi kinh ngạc: trong rừng Kunxi này lại có nơi thần kỳ đến thế?
Cận Vũ Thanh gượng mở mắt, lại một lần nữa sững sờ trước cảnh tượng. Khi Arian bế y đặt lên chiếc giường duy nhất, ánh mắt y vẫn đờ đẫn, mơ hồ dò xét xung quanh.
Nơi này như một hang động, nhưng rộng ngang một điện nhỏ. Trong động có đủ đồ sinh hoạt, nhưng đều là đồ thủ công làm tại chỗ: bàn ghế đục từ gỗ đá, chăn từ da thú, chân nến từ xương trắng. Có cả vài chậu hoa cỏ lạ mắt, được sắp đặt cẩn thận như có người chăm chút.
Đáng kinh ngạc nhất không phải những thứ này, mà là hàng loạt viên đá mực được khảm dày đặc trên vách hang. Dù hình dạng thô sơ, có viên còn nằm sâu trong lòng đá chưa khai thác, Cận Vũ Thanh vẫn nhận ra – đây đúng là một mỏ đá mực thật sự.
Trong tộc Tinh Linh vốn chuộng màu trắng, đá mực là thứ hiếm có. Truyền thuyết nói nó có thể kháng ma khí, nên Tinh Linh dùng để trang trí tượng thần. Nhưng hiệu quả thực sự ra sao thì không ai biết, vì quá hiếm để thử nghiệm.
Arian cởi áo choàng đen, từ bàn rót một cốc chất lỏng đỏ sẫm đưa tới: "Uống chút đi, sẽ dễ chịu hơn." Cậu ngồi xuống bên cạnh, nghiêng mặt nhìn y.
Cận Vũ Thanh nhận lấy, ngửi thấy mùi rượu nho, rồi giật mình nhận ra chiếc cốc cũng làm từ khối đá mực nguyên khối.
"Đây là nhà của ta," cậu nói, giọng trầm. "Kể từ khi anh đuổi ta đi, ta đã sống ở đây."
Tay Arian vuốt nhẹ mái tóc Tinh Linh, lẩm bẩm: "Không ai cả... Một người cũng không có. Chỉ có ma linh ăn thịt người, và những loài thực vật biến dị do ma hóa."
Cận Vũ Thanh dừng lại giữa động tác uống, mắt dán vào hình ảnh phản chiếu trong cốc rượu. Y nhớ lại khoảnh khắc bị ép phải đâm cậu một nhát. Nhưng lúc đó là bất đắc dĩ – Todd bị Arian dọa đến hoảng loạn, đã huy động gần như toàn bộ thần sứ Thần Viện truy sát cậu. Trong hoàn cảnh ấy, y không thể thoát thân. Nếu thiếu niên cố gắng chống cự, chỉ có đường chết.
Nhưng y chưa từng nghĩ Arian trốn thoát rồi sẽ ra sao. Cũng không ngờ cậu lại bị Thần Viện ép vào rừng Kunxi.
Lúc đó, Arian mới mười lăm tuổi – ham mê luyện linh thuật, mày mò nấu món ngon cho y, vẫn còn tin tưởng tuyệt đối vào vị vua toàn năng trong tim. Còn Cận Vũ Thanh, dù mang danh Vua Tinh Linh trăm năm mới có một, lại bất lực đến vậy.
Arian mệt mỏi vì ký ức, ánh mắt đỏ ngầu, âm u. Nhưng khi quay sang thấy Tinh Linh đôi mắt trong veo, tia hung ác ấy dần tan biến. Cậu cười khẽ: "Không sao, sau này đây sẽ là nhà của chúng ta."
Chúng ta?
Cận Vũ Thanh ngước mắt, mới nhận ra ngoài chiếc giường y đang nằm, mọi vật dụng trong động đều có đôi có cặp. Có món còn khắc ký hiệu dễ thương, lại được lau chùi sạch sẽ, sáng bóng. Khi đèn dầu được thắp lên, những viên đá mực trong hang phản chiếu ánh sáng, khiến cả hang động tối tăm bỗng ấm áp lạ thường – như thể rải một chút hơi ấm vào khu rừng chết chóc này.
Góc hang yên lặng đặt vài dụng cụ, như thể từng có một thiếu niên ngồi đó, mài giũa từng viên đá mực cứng rắn, tỉ mỉ chạm khắc từng món đồ nhỏ.
"Nơi này rất an toàn," Arian nói, giọng dịu dàng. "Đá mực sẽ chặn ma khí và ma linh bên ngoài. Chỉ cần anh không ra ngoài, sẽ chẳng ai làm hại được anh."
Ánh mắt thanh niên đắm đuối – hay đúng hơn là si mê – vuốt ve hàng mi mềm của Tinh Linh, như nghiện cảm giác ấy. Tay lướt từ sống mũi đến đầu môi, rồi dừng lại ở cằm. Đôi mắt cậu bỗng đỏ sậm, dung nhan tinh xảo của Cận Vũ Thanh dưới ánh đèn cam càng thêm mê hoặc. Arian ôm lấy y, hôn lên môi.
Khác với những lần trước, Cận Vũ Thanh thờ ơ – nụ hôn nồng nhiệt trở nên vô vị.
"Cậu định nhốt ta ở đây cả đời sao?"
Arian nheo mắt: "Hửm?"
Cận Vũ Thanh lặp lại: "Vì ta không thể tự mình ra khỏi rừng Kunxi, nên cậu muốn giam cầm ta mãi mãi?"
Cậu cau mày, giọng vẫn dịu dàng: "Anh không nên nói vậy, Loy. Anh không còn là vua nữa. Cả đại lục Orlando đang treo thưởng cho hai chúng ta. Anh cũng nghe rồi đấy – thần dân của anh chỉ mong anh chết nhanh, để chặt đầu đổi lấy vàng bạc."
"..."
Bên ngoài động vang lên mấy tiếng kêu kỳ lạ, gấp gáp – phá vỡ sự im lặng. Arian liếc y một cái rồi đứng dậy đi ra. Cận Vũ Thanh tò mò, loạng choạng đi theo. Y không dám rời phạm vi bảo vệ của đá mực, chỉ dám đứng ở cửa hang, nhìn Arian gọi hai con ma linh từ trong rừng.
Chúng trông như hai con cáo lông đen – nhưng y không dám chắc.
Arian cúi người. Trong ánh mắt tròn xoe của Cận Vũ Thanh, cậu thản nhiên đưa ngón tay ra – như ban thưởng – cho vào miệng con cáo. Con vật lộ hai răng nanh, hung hăng cắn lấy ngón tay thanh niên, hút máu.
Ma linh hút máu xong mới bắt đầu trò chuyện với Arian, giống như lần bên bờ suối.
Nhưng rồi, không rõ vì sao, Arian đột nhiên nổi giận. Ma khí bùng lên. Cậu túm cổ họng ma linh, ném mạnh ra xa. Con cáo lăn vài vòng, kêu thảm, rồi chạy biến vào rừng.
Arian quay lại, thấy y đứng ở cửa động. Cái vẻ hung ác ấy dù cách xa vẫn khiến Cận Vũ Thanh rợn cả lòng, dập tắt hết tò mò trong tim. Y vội vịn vách đá, quay vào trong.
Chưa đi được mấy bước, một luồng gió lạnh thổi vào từ cửa động. Cận Vũ Thanh ngẩng đầu – đâm sầm vào lồng ngực Arian.
Arian liếc y vài cái, bỗng nổi giận, ghì y vào vách đá phía sau. Những khối đá mực lồi lõm đè sát vào lưng y. Cận Vũ Thanh run rẩy trước khí thế âm u của cậu, khẽ nói: "Cậu... ừm... các cậu đã nói gì vậy?"
"Máu ma linh có ngon không?" Cậu bỗng hỏi.
"Ừm... hả?" Cận Vũ Thanh sững người.
Không hiểu vì sao cậu đột nhiên giận dữ, y không biết phải trả lời thế nào. Đành cúi đầu, nhìn ngón tay Arian bị ma linh cắn rách. Nhưng dù cúi đầu giả ngốc, y vẫn không thoát khỏi việc bị cậu giữ chặt cằm, ép ngẩng đầu lên: "Bốn năm nay uống máu ma linh, tại sao không nói với ta?"
Cận Vũ Thanh: "..."
Arian lạnh lùng: "Todd sẽ không chết. So với cái chết, hắn xứng đáng bị chơi đùa theo cách thú vị hơn."
Cùng lúc đó.
Trong những con hẻm tối, trên mái nhà kinh thành Orlando, hàng loạt đôi mắt đỏ sẫm ẩn nấp – ánh nhìn nào cũng khát máu, điên cuồng. Trăng lên đỉnh, cung điện Vua Tinh Linh lấp lánh ánh bạc, bỗng nhiên vang lên một tiếng hét chói tai, kinh hoàng!